Gả Vào Phủ Quốc Công - Chương 8: Tân lang đến đón dâu

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:51:16
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngày thành của trưởng t.ử càng đến gần, hôm đó Giang thị đến am Nguyệt Chiếu quỳ lạy cầu nguyện, khấn xin thần Phật phù hộ trưởng t.ử thuận lợi đón dâu về, khi về phủ bà liền đến Tĩnh Tư viện một chuyến.

Tĩnh Tư viện vẫn yên tĩnh như thường lệ.

Thạch Tùng và Nam Trúc, một thẳng tắp mái hiên, một khom lưng xổm bên ngoài cửa sổ, cửa sổ đang mở, cả hai thỉnh thoảng liếc trong, sợ chủ t.ử trong phòng bất cẩn vấp ngã va đó.

Nghe thấy tiếng bước chân đến gần, hai một một đồng loạt đầu , cung kính hành lễ với Giang thị.

"Các ngươi vất vả , lui xuống , chuyện với Tấn Viễn một lát." Giang thị ôn tồn .

Thạch Tùng và Nam Trúc chắp tay lui xuống, Giang thị đẩy cửa, chậm rãi bước chính phòng.

Gần chạng vạng, trong phòng thắp đèn, bốn bề ti om.

Hạ Tấn Viễn chắp tay lưng giá sách, đang trầm tư điều gì.

Mãi đến khi Giang thị nhẹ nhàng gọi tên ở nhà của là Viễn nhi, mới nhíu mày , chậm rãi bước về phía Giang thị.

Giang thị chỉnh ngay ngắn chiếc ghế mặt, đỡ tay để xuống.

"Viễn nhi," thấy gương mặt xanh xao gầy gò của trưởng t.ử, lòng Giang thị chua xót, ân cần hỏi han, "Mấy ngày nay dùng bữa đúng giờ ? Ăn bao nhiêu? Ngủ ngon ?"

Hạ Tấn Viễn thẳng lưng, nghiêng đầu về phía Giang thị, ánh sáng mờ ảo, bộ trường bào đen như phủ một lớp sương mỏng.

Hắn bình thản đáp: "Mẫu cần lo lắng, con vẫn ."

Giang thị thầm thở dài, mừng xót xa gật đầu, : "Ngày thành sắp đến, những việc cần sắp xếp cũng sắp xếp xong, chỉ một việc vẫn quyết định. Là việc đón dâu ngày con thành ."

Nếu là khỏe mạnh, khi đón dâu đương nhiên tân lang đích đến nhà tân nương, rước tân nương về, nhưng mắt của trưởng t.ử mù, bình thường khỏi phủ một cũng bất tiện, huống chi là đích đón dâu.

Hơn nữa, lúc thành sẽ nhiều hàng xóm đến xem náo nhiệt, trưởng t.ử thấy, bất tiện, còn mang tiếng khắc thê, giữa thanh thiên bạch nhật, bà vô cùng lo lắng trưởng t.ử sẽ chỉ trỏ, những lời .

"Mẫu nghĩ thế , ngày thành con cần ngoài, chỉ ở trong phủ chờ. Mẫu sẽ cho mang kiệu hoa đến đón Khương cô nương, đợi nàng phủ, con hãy ngoài cùng nàng hành lễ bái đường, ?" Giang thị mỉm , thương lượng với .

Đây là một cách thỏa đáng, tuy rằng chút thiệt thòi cho Khương cô nương, nhưng tình hình của trưởng t.ử đặc biệt, bên thông gia cũng sẽ ý kiến gì.

Hạ Tấn Viễn im lặng, Giang thị xót xa thở dài.

Lần bà quyết định một mối hôn sự cho trưởng t.ử, ai ngờ ngày thành khi đoàn đón dâu qua cầu, cây cầu đá bất ngờ đổ sập, kiệu hoa rơi xuống nước, tân nương qua cửa, Tần thị, cũng c.h.ế.t đuối.

Lần thành , dù thế nào nữa, đoàn đón dâu một con đường an nhất, bà cũng sẽ cho hộ vệ trong phủ bảo vệ kiệu hoa cẩn thận, để xảy bất trắc.

"Viễn nhi, nếu con ý kiến gì, chuyện cứ quyết định như thế nhé?"

Trưởng t.ử lên tiếng, Giang thị trong lòng lấy vợ, cũng chút oán trách bà, bà dám ở lâu, ngượng ngùng , "Lễ phục của con cũng may xong, ngày mai mẫu sẽ cho mang đến cho con, con thử xem chỗ nào ..."

"Mẫu ," Giang thị xong, Hạ Tấn Viễn đột ngột ngắt lời bà, "Con đón dâu."

Giang thị giật , " mà..."

Hạ Tấn Viễn nhíu mày, nhấn mạnh: "Ngày thành con sẽ đến Khương gia đón dâu."

Thái độ của trưởng t.ử kiên quyết, Giang thị vội vàng gật đầu: "Được, cứ theo ý con."

~~~

Ba ngày khi thành , Khương Ức An tạm thời bắt một nha chữ, bảo nàng cho danh sách sính lễ của Quốc công phủ.

"Một trăm lạng vàng, hai nghìn lạng bạc, trâm phượng bằng vàng ròng, vòng tay vàng nạm ngọc, vòng cổ vàng mỗi thứ mười đôi, một bộ mũ phượng vàng nạm ngọc, vòng ngọc, ngọc như ý, phỉ thúy xanh... gấm vóc mười tấm..."

Khương Ức An thầm ghi nhớ sính lễ trong lòng, đến kho kiểm tra cẩn thận một lượt, thấy kế dám giở trò gì, lượng cũng khớp hết, nàng mới yên tâm.

Trong lòng nàng rõ như gương.

Những sính lễ tuy quý giá hơn của hồi môn mà Khương gia cho nàng, nhưng nếu khi thành nàng và vị phu quân mù lòa tính tình hợp đến bước hòa ly, những sính lễ trả nguyên vẹn cho , chỉ của hồi môn mới là đồ của riêng nàng.

Tuy nhiên, của hồi môn tuy , nhưng bên cạnh nàng chỉ một nha , còn thiếu một thỉnh thoảng về nhà đẻ truyền lời.

Khương Ức An dựa sập mỹ nhân nghĩ hồi lâu, đột nhiên mắt sáng lên, vẫy tay gọi Hương Thảo .

Hương Thảo bưng thức ăn từ nhà bếp đến, thấy liền đặt khay lên bàn, chạy lon ton đại tiểu thư dặn dò.

Nghe xong lời dặn của tiểu thư, Hương Thảo trợn tròn đôi mắt, hai tay vội vàng khoa chân múa tay mấy cái: "Tiểu thư sợ đói ?"

Khương Ức An bật , b.úng nhẹ mũi Hương Thảo, "Ngươi ngốc quá, thể thật sự để đói chứ? Yên tâm , trong tủ bánh ngọt, lúc sẽ lấp đầy bụng."

Hương Thảo toe toét , bưng y nguyên khay thức ăn ngoài.

Lúc mặt trời lặn, đoán chừng Khương lão gia sắp hạ trị (*), Hương Thảo đợi ở ngoài Cát Tường viện.

(*) hạ trị – tan

Hơn một khắc , khi Khương lão gia hạ trị trở về, xuất hiện ngoài viện, Hương Thảo bưng khay đến gần, chỉ thức ăn động đũa trong khay, khoa chân múa tay ú ớ .

Hương Thảo khoa chân múa tay một lúc lâu, Khương Hồng nhíu mày, nha câm còn ít tuổi, cuối cùng cũng hiểu ý của cô.

"Ý ngươi , đại tiểu thư ăn?"

Hương Thảo gật đầu lia lịa.

Khương Hồng bực bội vuốt râu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-vao-phu-quoc-cong/chuong-8-tan-lang-den-don-dau.html.]

Con nhóc , hai ngày gặp giở trò gì, còn nữa, trong nhà nha thiếu, La thị chọn một nha câm cho trưởng nữ?

Khương Hồng sải bước đến Hải Đường viện, chính phòng, cách cửa thấy tiếng nức nở thút thít bên trong.

Khương Hồng khỏi nhíu mày.

Vào phòng, ông thấy trưởng nữ ghế lấy khăn tay che mặt, liền gắt giọng hỏi: "Sao ăn cơm mà để bụng đói? Lại chuyện gì nữa?"

Khương Ức An dùng khăn tay lau mắt, : "Phụ , nghĩ đến việc gả đến Quốc công phủ, đó là nhà cao cửa rộng quy củ nhiều, con chút sợ hãi, ăn ngon ngủ yên, sợ sai chuyện, mất mặt Khương gia chúng ."

Lo lắng của trưởng nữ lý, nàng học hành nhiều, giống Vi nhi thông thạo lễ nghĩa, trong mấy ngày còn , học hết quy củ lễ nghi của Quốc Công phủ quả thật là khó nàng.

Khương Hồng suy nghĩ một lúc, sai nha mời La thị đến.

Trước mặt La thị và trưởng nữ, ông dặn dò: "An tỷ nhi sắp xuất giá, cần cấp cho con bé một ma ma kinh nghiệm theo, ở Quốc Công phủ hành sự ma ma khuyên bảo nhắc nhở, mới gây họa. Hơn nữa, nha bên cạnh nó là câm, như ? Cấp thêm cho con bé hai nha sai bảo, nếu lỡ như thật sự gây họa ở Quốc Công phủ, còn chạy về đây báo tin!"

Trưởng nữ xuất giá vơ vét của cải trong nhà, còn chìa tay đòi , La thị xong mặt mày tái mét, nhưng phu quân quyết định như , bà cũng thể đổi, đành nghiến răng nhận lời .

Nha trong nhà đều do kế dạy dỗ, Khương Ức An dùng, nàng lấy khăn tay chấm chấm khóe mắt hề ướt, với La thị: "Đa tạ ý của phụ , mẫu , nhưng con cần thêm nha , con chỉ một ."

Mí mắt La thị giật giật, thầm nghĩ chỉ cần trưởng nữ đòi tâm phúc của bà, thì ai cũng , nào ngờ ý nghĩ lóe lên, nàng : "Ma ma kinh nghiệm , con tới lui, khắp phủ chúng chỉ Cao ma ma là đảm đương , xin mẫu hãy cho Cao ma ma cùng con."

La thị mí mắt run lên, sắc mặt lập tức đổi, "Như , ma ma là cũ bên cạnh , cũng là trợ thủ đắc lực của , thể để bà theo con đến Quốc Công phủ?"

Khương Ức An lên tiếng, phụ , kế mẫu, đầu dùng khăn tay che mặt giả .

"Nói (*), con Cao ma ma cùng chẳng cũng vì nhà chúng , nếu ma ma cùng con, lỡ như con ở Quốc Công phủ gây họa hưu thê, mất mặt chẳng là Khương gia ? Theo con thấy, con xứng gả đến Quốc Công phủ, thông minh hơn con, học vấn hơn con, thông thạo lễ nghĩa cái gì cũng , là để gả con ..."

(*) nguyên văn "说一千道一万" : Nói ngàn lời, vạn lời

La thị giận đến nghiến răng, chỉ xông lên bịt miệng nàng !

nỡ để Vi nhi của bà gả cho một tên mù lòa khắc thê!

Trưởng nữ tuy ngỗ ngược, nhưng lời lý, Khương Hồng nghĩ một kế vẹn đôi bên, thương lượng với La thị: "Lúc An tỷ nhi xuất giá, cứ để Cao ma ma cùng đến Quốc Công phủ , đợi con bé định ở đó , sẽ để ma ma trở về. Những ngày , phiền phu nhân vất vả thêm."

Lời của phu quân đến nước , nhất thời cũng tìm ma ma nào thích hợp hơn, sắc mặt La thị đổi mấy , đành gật đầu, : "Vậy cứ theo lời lão gia, để Cao ma ma ba tháng, hết hạn ba tháng, thì để bà trở về."

~~~~

Chớp mắt, ngày thành đến trong.

Sáng sớm, Khương Ức An Hương Thảo nhẹ nhàng đ.á.n.h thức, nhắc nàng dậy trang điểm, áo cưới.

Thợ điểm trang cho tân nương đến, đợi ở ngoài Hải Đường viện.

Trước khi đến, bà trưởng nữ Khương gia lớn lên ở nông thôn, nên nghĩ nàng là một cô gái quê mùa, dung mạo thô kệch, ai ngờ gặp thật, mảnh mai cao ráo, da trắng như tuyết, mặt như hoa, mũi cao thanh tú, môi đào, gương mặt son phấn vẫn rạng rỡ xinh , còn kinh diễm hơn nhị tiểu thư mấy phần, khiến thể rời mắt.

Khương Ức An bàn trang điểm, thợ điểm trang cúi mắt tỉ mỉ kẻ mày cho nàng, bên trang điểm còn xong, Cao ma ma và La thị cùng bước .

Theo đại tiểu thư đến Quốc công phủ, Cao ma ma đương nhiên vui, nhưng ngày đại hỷ bà cũng dám tỏ thái độ bất mãn, chỉ giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, đôi mày rũ xuống.

La thị cũng vui, mặt miễn cưỡng treo một nụ gượng gạo, thấy trưởng nữ đang trang điểm, gương mặt tươi tắn rạng rỡ càng lúc càng giống Tô thị c.h.ế.t, trong lòng bà càng thấy khó chịu.

liếc mắt hiệu cho Cao ma ma, Cao ma ma liền đặt cuốn sách trong tay xuống mặt Khương Ức An, : "Đại tiểu thư, đây là thứ cần xem đêm động phòng."

La thị hắng giọng, dặn dò trưởng nữ mấy câu qua loa.

"Hạ công t.ử hai mắt thấy, tiện, chắc hôm nay sẽ đến đón dâu, con đừng nghĩ nhiều."

"Sau khi gả đến Quốc công phủ, hãy hiếu thuận với trưởng bối, hầu hạ phu quân, thu liễm tính tình , đừng cãi vã đ.á.n.h với khác."

"Sau khi thành hôn ba ngày, tuy lệ mặt, nhưng phụ con ngoài công vụ, con cần về Khương phủ, đợi phụ con về , con hãy dẫn theo cô gia (*) về thăm chúng ."

(*) cô gia – cách cha vợ gọi con rể

Khương Ức An gật đầu, rạng rỡ: "Đa tạ phụ , mẫu , còn đa tạ tổ mẫu, đợi phu về, cho báo tin cho con, con sẽ về thăm nhà."

La thị lạnh trong lòng, lén lườm một cái.

Phu quân của nó khắc thê, về còn !

Sắp xuất giá, của hồi môn cũng thật sự nắm trong tay, tâm trạng Khương Ức An , soi gương ngân nga một tiểu khúc vui vẻ, La thị thấy ch.ói tai, lâu, bảo Cao ma ma để cuốn sách trở về Cát Tường viện.

Nếu là con gái ruột của xuất giá, bà sai ma ma dặn dò kỹ lưỡng những điều cần chú ý khi động phòng, nhưng trưởng nữ con ruột đành, còn nhiều gây khó dễ cho bà , nếu lo ngoài chỉ trích kế hà khắc với trưởng nữ, để tiếng , ngay cả cuốn sách cũng thèm cho!

Khương Ức An tò mò cầm sách lên xem.

Cuốn sách bìa màu xanh lam, cũng bên trong là thứ gì, nàng lật một trang xem thử, nhưng thợ điểm trang nhắc nhở: "Đại tiểu thư đừng động, thoa son cho ."

Khương Ức An đành thẳng lưng, để tiện cho thợ điểm trang thoa son, chỉ là nhất thời rảnh tay để lật sách, liền bảo Hương Thảo cất cuốn sách chiếc rương gỗ quý báu .

Trang điểm xong, áo cưới, ngoài cửa Khương phủ giăng đèn kết hoa vang lên tiếng pháo đì đùng.

Quốc công phủ cho đến đón dâu .

Khương Ức An tay cầm khăn voan đỏ, bảo Hương Thảo xách chiếc rương gỗ quý báu của , hai chủ tớ đang định một một ngoài, đột nhiên một bà t.ử chạy xồng xộc , vội vàng ngăn họ .

"Đại tiểu thư, lúc thể ngoài, Hạ công t.ử đến , đợi ngài cửa đón !"

Khương Ức An dừng bước, đôi mày thanh tú ngạc nhiên nhướng lên.

Vị hôn phu mù lòa của nàng tiện ngoài, đích đến đón nàng ?

 

 

Loading...