Gả Vào Phủ Quốc Công - Chương 7: Định đoạt của hồi môn
Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:51:15
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Danh sách sính lễ do Quốc Công phủ gửi đến dày cộp một chồng, mở dài đến nửa trượng, cẩn thận kiểm kê sính lễ, La thị kinh ngạc đến ngậm miệng.
Lúc , khi những món sính lễ đưa đến, phần lớn đều đựng trong rương, bà xem kỹ, còn hiện tại những chiếc rương sính lễ chất đầy cả kho lớn, nắp rương nào cũng mở toang, những thỏi vàng bạc lấp lánh phản chiếu ánh sáng ch.ói lòa ánh nến, kể đến những chiếc trâm vàng vòng ngọc, lụa là gấm vóc đủ kiểu.
Chẳng trách Vi nhi của bà thấy những món sính lễ liền thèm thuồng, ngay cả bà cũng suýt nữa thất thần.
Cao ma ma ngớt lời xuýt xoa, bà nhiều năm thấy sính lễ hậu hĩnh như , nhớ năm xưa, cũng chỉ của hồi môn của Tô thị khi gả Khương gia là nhiều hơn thế .
Nghĩ đến lúc đại tiểu thư xuất giá, những món sính lễ thể sẽ nàng mang hết đến Quốc Công phủ, Cao ma ma liền thấy đau lòng cho chủ t.ử.
"Phu nhân, trong nhà chỉ một đại tiểu thư, còn nhị tiểu thư và thiếu gia nữa, đừng chỉ lo cho đại tiểu thư xuất giá vẻ vang, còn chuyện nhị tiểu thư gả chồng, thiếu gia cưới vợ nữa!"
La thị nắm c.h.ặ.t danh sách sính lễ trong tay, với Cao ma ma: "Còn cần ngươi nhắc ? Ta dự tính từ lâu . chuyện vẫn bàn bạc với lão gia mới , ông đồng ý mới tiện hành sự, để tránh , kế mẫu , mang tiếng thiên vị khắc nghiệt."
La thị bảo Cao ma ma khóa kho , còn thì cất chìa khóa kho cùng với danh sách sính lễ .
Buổi tối phu thê trò chuyện, nhắc đến chuyện trưởng nữ một tháng sẽ xuất giá, La thị : "Theo lão gia thấy, của hồi môn của An tỷ nhi, nên chuẩn thế nào?"
Khương lão gia vuốt râu dài, trầm ngâm một lúc.
Trưởng nữ sắp xuất giá, chuẩn của hồi môn là chuyện lớn, trong đó sính lễ do nhà trai gửi đến, nhà gái xử lý thế nào nhiều điều cần chú ý.
Nếu gia cảnh hai bên tương đương, nhà gái thương con gái, thường sẽ giao bộ sính lễ nguyên vẹn cho con gái, và còn thêm một lượng tiền bạc, ruộng đất tương đương hoặc nhiều hơn của hồi môn. Của hồi môn của cô nương khi xuất giá thuộc về tự do chi phối, của hồi môn bên , gả đến nhà chồng cũng chỗ dựa.
Nếu gia cảnh nhà gái kém hơn một chút, giữ một phần sính lễ để dùng trong nhà cũng gì đáng trách.
Nếu còn kém hơn nữa, giữ bộ sính lễ, chuẩn thêm một ít chăn màn, chậu gỗ, ống nhổ đáng tiền của hồi môn, nếu nhà trai rộng lượng tính toán thì còn đỡ, nếu là nhà hẹp hòi keo kiệt, cô nương gả qua của hồi môn riêng, cuộc sống sẽ dễ chịu.
Khương gia tuy gia thế kém xa Quốc Công phủ, nhưng gia sản Khương gia phong phú, của hồi môn chuẩn cho trưởng nữ cũng thể quá mỏng.
"Sính lễ Quốc Công phủ gửi đến đều cho con bé của hồi môn, ngoài thêm năm trăm mẫu ruộng , còn thêm ruộng đất ở , bà cứ xem mà ."
Việc vặt trong phủ ông ít khi hỏi đến, chuyện chuẩn của hồi môn cho trưởng nữ, ông đưa ý kiến, còn đều giao cho La thị lo liệu.
Không ngờ La thị xong lời sắc mặt trầm xuống, bên mép giường lên tiếng.
"Sao ? Có gì ?"
La thị liếc ông một cái, tức giận : "Lão gia thương yêu An tỷ nhi, ý kiến, nhưng chúng cũng liệu sức mà , trong nhà tổng cộng một nghìn mẫu ruộng , cho nàng hồi môn năm trăm mẫu, Hữu Trình và Vi nhi thì ?"
Khương Hồng sững sờ.
Ông nhớ năm đó Tô thị gả cho ông, của hồi môn đến ba nghìn mẫu ruộng , biến thành một nghìn mẫu ?
La thị hắng giọng ho vài tiếng, nhắc nhở ông: "Lão gia quên ? Mấy năm hạn hán, ruộng đất thu hoạch, bảo Trần quản gia bán hai nghìn mẫu ruộng , tiền đổi đầu tư phường rượu nhà ."
La thị như , Khương Hồng mơ hồ nhớ chuyện .
Chuyện thôn trang đều Trần quản gia ở ngoài lo liệu, mỗi năm hai mùa hạ thu ông sẽ đúng hẹn thu tiền bạc và lương thực giao phủ, La thị quản lý sổ sách việc vặt trong phủ, chuyện tiền bạc lương thực cũng đều do bà lo liệu.
Tuy là gia chủ, nhưng Khương Hồng thời gian để ý đến những chuyện , La thị như , ông là . nghĩ , ruộng trong nhà mất hơn nửa, cho trưởng nữ nhiều của hồi môn như nữa thì còn hợp lý.
"Vậy thì đừng cho ruộng đất nữa, cho một nghìn lượng bạc của hồi môn, cho thêm mấy nha theo hầu hạ."
La thị mím môi, mặt lau nước mắt, Khương Hồng xuống bên cạnh, đỡ vai bà : "Đang yên đang lành ? Trong sổ sách nhà hơn vạn lượng bạc , cho An tỷ nhi một nghìn lượng bạc đáng là gì."
La thị lấy khăn tay lau nước mắt, : "Trong nhà đúng là tiền, nhưng bây giờ việc kinh doanh của phường rượu , thế nào cũng . Lão gia nghĩ đến , lễ tết giao tế qua cũng cần chi tiêu, Hữu Trình quan cưới vợ cũng cần ít tiền, còn Vi nhi gả cũng để của hồi môn, trong nhà còn nhiều chỗ cần tiêu tiền lắm."
Khương Hồng vuốt râu, vẻ mặt nghiêm trọng gật đầu.
Nếu An tỷ nhi là một đứa trẻ ơn, thương , cho nó nhiều của hồi môn như cũng thôi.
đứa trẻ đó tính tình bướng bỉnh, hễ ý là trừng mắt chống nạnh cãi trưởng bối, gả chỉ sợ càng thêm bất hiếu, đồ đạc trong nhà, vẫn nên để nhiều cho Hữu Trình và Vi nhi thì hơn.
Khương Hồng : "Vậy thì thôi, lấy sính lễ của Quốc Công phủ cho con bé của hồi môn, cũng coi như chúng bạc đãi nó ."
La thị lau nước mắt dựa vai ông, : "Nếu An tỷ nhi chê của hồi môn ít, chất vấn thì ?"
Khương Hồng thở dài vỗ về La thị.
Bà kế thật dễ dàng, chỉ vất vả giúp ông quản lý nhà cửa, mà còn thường xuyên trưởng nữ khó, , ông sẽ dung túng cho trưởng nữ ngang ngược.
"Chuyện là do quyết định, An tỷ nhi mà dám tìm bà gây sự, tha cho nó!"
~~~
Khương Ức An khỏi cửa, ở trong viện hơn nửa tháng.
Đợi đến khi tính toán kỹ càng ruộng đất, cửa hàng và tiền bạc trong nhà, cũng mài lưỡi con d.a.o mổ lợn sắc bén vô cùng, nàng xách d.a.o, một cước đá tung cửa lớn của Hải Đường viện.
Bốn bà t.ử canh cổng viện thấy con d.a.o mổ lợn sáng loáng, sợ đến mức suýt nhảy dựng lên tại chỗ, đồng loạt lùi xa ba trượng.
Một trong đó là đầu, run rẩy chằm chằm con d.a.o mổ lợn cong trong tay nàng, cẩn thận : "Đại tiểu thư, gì ? Lão thái thái dặn ở trong viện tu dưỡng tính, thêu khăn trùm đầu, thêu áo cưới, ngoài ?"
Khương Ức An nhấc nhấc con d.a.o mổ lợn trong tay, như họ.
"Ta ngoài việc cần , khó các vị, các vị tránh xa một chút, con d.a.o mắt, lỡ như c.h.é.m bay cái tai c.h.ặ.t đứt ngón tay gì đó, gánh nổi ."
Các bà t.ử lưng tựa , cứng đầu đối mặt với nàng từ cách ba trượng.
Họ đến đây để canh cửa, chứ để nộp mạng.
nếu cứ thế để đại tiểu thư ngoài, lão thái thái, phu nhân mà truy cứu thì họ cũng xong!
"Đại tiểu thư, gì từ từ , xách d.a.o gì? Mau đặt d.a.o xuống ."
" , đúng , ngày vui của đại tiểu thư sắp đến , đừng để xảy chuyện gì!"
"Nếu lão thái thái, lão gia , tiểu thư sẽ kết cục ..."
Lời bọn họ còn xong, ánh mắt lạnh lẽo của Khương Ức An quét qua, đối phương lập tức cảm thấy da đầu tê dại, vội vàng ngậm miệng .
Khương Ức An thong thả bước ngoài, Hương Thảo theo sát gót nàng.
Hai chủ tớ nghênh ngang khỏi Hải Đường viện, các bà t.ử theo dám ngăn cản, một trong đó nhân lúc hai để ý, lén lút chạy như bay đến Cát Tường viện báo tin.
Trong Cát Tường viện, La thị và Khương Hồng xong lời của bà t.ử, Khương Ức An xách d.a.o bước .
Nhìn thấy con d.a.o mổ lợn sáng loáng trong tay trưởng nữ, Khương Hồng tức đến nỗi râu dài cằm run lên, chỉ mặt nàng mắng xối xả: "Giữa ban ngày ban mặt, con xách d.a.o đây gì, điên điên khùng khùng, sắp gả mà còn thể thống gì, còn cái dạng gì nữa!"
Khương Ức An thẳng trong sảnh, kéo một chiếc ghế vắt chéo chân, đặt mạnh con d.a.o mổ lợn lên bàn, khuôn mặt xinh hiện lên một tia .
"Phụ , đừng tức giận. Con d.a.o ở bên con tám năm , ngày ngày rời nửa bước. Hôm nay, con khỏi viện, liền xách nó , thì nó còn hữu dụng hơn cả bản con, thấy con d.a.o , đám hạ nhân liền tránh đường, nếu con còn thể thuận lợi đến gặp phụ và mẫu như !"
Khương Hồng tự nhiên phẩy tay áo bào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-vao-phu-quoc-cong/chuong-7-dinh-doat-cua-hoi-mon.html.]
Hơn nửa tháng nay, trưởng nữ tổ mẫu cấm túc ở Hải Đường viện, ngay cả cửa viện cũng bước , thì nghiêm khắc.
"Đứng , , còn cái thể thống gì? Con ở quê mấy năm, bản lĩnh thấy tăng, tật thì học một đống, giống tiểu thư khuê các, ngược giống côn đồ lưu manh!"
Chỉ trích xong trưởng nữ, Khương Hồng mặt lạnh xuống đối diện nàng. La thị chút sợ hãi con d.a.o lạnh lẽo, mặt trắng bệch sát bên cạnh phu quân.
"Con đến gặp chúng chuyện gì?"
Khương Ức An lắc lắc cái chân đang vắt chéo, ánh mắt lướt qua hai dừng La thị, La thị vô thức lấy khăn tay che n.g.ự.c, cúi mắt mặt .
Khương Ức An cong môi, lạnh : "Hôm nay con đến, là hỏi trực tiếp phụ và mẫu về chuyện của hồi môn."
La thị đột ngột ngẩng đầu Khương Hồng, hai một lúc, sắc mặt Khương Hồng trầm xuống, lạnh lùng : "Hôn nhân đại sự, đều là do phụ mẫu sắp đặt, mai mối giới thiệu, của hồi môn cũng đều do trưởng bối quyết định, cần con bận tâm hỏi đến ?"
Khương Ức An như bừng tỉnh gật đầu, : "Được, con phụ thương con nhất, bây giờ phụ chịu cho con, chắc chắn là cho con một bất ngờ. Đợi đến ngày con gả Quốc Công phủ, phụ cho con ba nghìn mẫu ruộng , hơn vạn lượng bạc trắng, còn phường rượu sanh mẫu để cho con, mười gian cửa hàng, của hồi môn kéo dài mười dặm, thấy điểm cuối..."
Trưởng nữ hết lời, sắc mặt Khương Hồng ngày càng tệ, La thị lo lắng như kiến bò chảo nóng, liên tục phu quân, hiệu ông cắt ngang giấc mộng hão huyền của trưởng nữ!
Cũng vì , trưởng nữ bao nhiêu năm ở nhà, mà nắm rõ gia sản của Khương gia như lòng bàn tay, sai một ly!
Nếu từ lúc về nhà, nàng nhốt ở Hải Đường viện, bên cạnh chỉ một nha câm, bà thậm chí còn nghi ngờ trong nhà nội gián tiết lộ gì đó cho trưởng nữ!
Im lặng một lúc lâu, Khương Hồng trưởng nữ, sắc mặt trầm đến mức thể vắt nước.
"Con là đại tỷ, trong nhà còn , thể chỉ nghĩ cho bản ? Nếu đem nhiều gia sản như cho con của hồi môn, để chúng nó hít gió tây bắc ?"
Khương Ức An thở dài một , hai tay khoanh n.g.ự.c dựa lưng ghế, đôi mắt hạnh đen láy trong veo thẳng Khương Hồng, như : "Phụ cũng đúng, là con nghĩ nhiều như . Trước khi mất, sanh mẫu con , những gia sản đều để cho con, bây giờ con , cũng thể quan tâm đến chúng. Vậy thì của hồi môn cho con ít một chút cũng , cứ để cho mỗi đứa một gian cửa hàng , con để ý ."
Nghe , sắc mặt La thị cũng đen như đ.í.t nồi, Khương Hồng tức đến râu ria dựng ngược, trừng mắt lườm trưởng nữ một cái!
Những gia sản tuy đều là của Tô thị, nhưng bà c.h.ế.t , bây giờ đương nhiên đều là đồ của Khương gia, cho trưởng nữ cái gì của hồi môn đều do trưởng bối quyết định, đến lượt nàng mở miệng đòi? Huống hồ, trưởng nữ còn tham lam như sư t.ử ngoạm, định nuốt trọn gia sản Khương gia!
May mà hiền thê La thị sớm bàn bạc với ông về của hồi môn cho trưởng nữ, nếu , chỉ cần trưởng nữ nhắc đến ruột khuất của nàng, lẽ ông mềm lòng, cho nàng thêm ít.
Khương Hồng đập bàn, lửa giận tuôn trào: "Láo xược, lời bậy bạ, con đang nhảm cái gì? Cái gì cũng là để cho con? Có trưởng bối ở đây, nhà còn đến lượt con chủ chỉ tay năm ngón! Của hồi môn của con, đồ của con, là do quyết định."
Cha ruột nhận, coi lời ruột khi mất như gió thoảng bên tai, Khương Ức An dựa lưng ghế, cảm xúc trong mắt chút gợn sóng, chỉ lơ đãng v**t v* chuôi d.a.o mấy cái, chậm rãi tính sổ với hai .
Nàng tuy nhiều chữ, nhưng trí nhớ , chuyện cũ từng việc từng việc đều nhớ rõ. Tô viên của hồi môn của ruột nàng, họ bán năm vạn lượng bạc, ruộng cửa hàng ban đầu bao nhiêu, phường rượu Tô Ký, , bây giờ đổi thành phường rượu Khương Ký, vẫn đang nấu rượu, và ruột nàng khi để cho nàng bao nhiêu vàng bạc gia tài, trong lòng nàng một cuốn sổ.
Cái gì đáng lẽ là của nàng, một chút cũng thể thiếu, của nàng, nàng cũng đòi thêm.
Nghe trưởng nữ kể vanh vách gia sản trong nhà, Khương Hồng lập tức đau đầu, mặt lạnh : "Ba nghìn mẫu ruộng đó, chỉ còn một nghìn mẫu, phường rượu kinh doanh , sắp trụ nổi nữa, tiền bạc trong nhà cũng nhiều như , của hồi môn cho con là một nghìn lượng bạc, những thứ khác con đừng nghĩ đến nữa."
Khương Ức An lạnh mỉa mai: "Cái gì? Gia sản tăng mà còn giảm, tiền bạc còn ngày càng ít, bán cả thôn trang của sanh mẫu, con , ngay cả phường rượu cũng sắp giữ nổi, phụ chỉ ăn núi lở thôi ?"
Khương Hồng tức đến suýt nhảy dựng lên, phẩy mạnh tay áo bào, : "Hỗn xược, con chuyện với phụ như thế ? Giữ gìn gia nghiệp khó khăn, một con nhóc vắt mũi sạch như con nỗi gian truân trong đó?"
"Nếu như , nhà khó khăn, con cũng thông cảm cho trưởng bối," Khương Ức An trầm ngâm một lát, giơ năm ngón tay lên, huơ huơ mặt Khương Hồng, "Phụ , của hồi môn quá ít, con gả đến Quốc Công phủ sẽ bắt nạt, ruộng đất trong nhà cho con năm trăm mẫu, bạc cho con năm nghìn lượng, phường rượu cũng cho con, những thứ khác, hãy ."
Khương Hồng liền nổi giận, nhưng cũng lập tức mở miệng trách mắng.
Lời của trưởng nữ cũng quá, nhà đẻ của con dâu, con rể Quốc Công phủ giàu thì cũng sang, chỉ nàng là con gái của một vị quan nhỏ, nếu tiền bạc của hồi môn chống lưng, khó tránh khỏi coi thường.
Khương Hồng nhíu mày lên tiếng, sắc mặt La thị trắng bệch pha chút xanh xao, mấy phu quân đang do dự, lén lút kéo tay áo ông, dùng giọng chỉ hai thấy nhắc nhở: "Lão gia, nghĩ cho Trình nhi và Vi nhi, thể đều theo lời An tỷ nhi , nó còn sính lễ của Quốc Công phủ nữa mà."
Lời của phu nhân đúng, Khương Hồng suy nghĩ một lúc, lớn tiếng với trưởng nữ: "Chỉ c.ầ.n s.au khi con gả , hết lòng phụng dưỡng công bà (*), hầu hạ phu quân, ai sẽ vô cớ bắt nạt con?"
(*) công bà- cha chồng
"Hầu hạ phu quân," Khương Ức An khỏi lạnh một tiếng, "Phụ , hai nhốt con trong viện, giấu con bao nhiêu ngày nay, bắt con gả cho một nam nhân mù, coi con như kẻ ngốc mà dỗ dành, còn tưởng con ?"
Khương Hồng đột nhiên nhíu c.h.ặ.t mày La thị, nam nhân mà trưởng nữ sắp gả là một mù, chuyện lớn như La thị hề nhắc đến, ông !
Đối diện với ánh mắt chất vấn của Khương Hồng, sắc mặt La thị đổi, thấp giọng với ông: "Lão gia quên , hôn sự là do Quốc Công phủ đến đề nghị, phần cho chúng kén chọn? Hơn nữa chuyện đích trưởng tôn của Quốc Công phủ là mù, cũng mới , lúc đó hôn sự định , chúng thể hối hận !"
Sắc mặt Khương Hồng đổi mấy .
Ván đóng thuyền, chuyện thể trách Quốc Công phủ, càng thể trách La thị, chỉ thể trách trưởng nữ vận khí , ruột khuất của nàng liên lụy.
Ông thở một nặng nề, lạnh lùng : "Gả cho gà thì theo gà, gả cho ch.ó thì theo ch.ó (**), hôn sự định, con nhiều cũng vô ích."
(**) nguyên văn "嫁鸡随鸡, 嫁狗随狗" - lấy gà thì theo gà, lấy ch.ó thì theo ch.ó, giống thành nữ thuyền theo lái, gái theo chồng của .
Khương Ức An nhấc con d.a.o mổ lợn lên, tùy ý nghịch mấy cái trong tay, chằm chằm lưỡi d.a.o sáng loáng, chậm rãi : ", bây giờ những điều cũng vô ích, nhưng nếu của hồi môn ý con, chọc giận con, con d.a.o thể khác thương cũng thể thương, lỡ như con nghĩ quẩn, con d.a.o rơi thì ."
Khương Hồng phẩy tay áo dậy, tức đến nỗi gân xanh trán giật thình thịch!
Trưởng nữ tính khí nóng nảy, sẽ chuyện gì!
Cũng kiếp tạo nghiệp gì, mà sinh một đứa bá vương bớt lo !
"Ruộng đất dù thế nào cũng thể cho con, phường rượu con cũng đừng nghĩ đến, cho con ba nghìn lượng bạc, nhiều hơn nữa cũng cho , sính lễ Quốc Công phủ gửi đến, sẽ cho con mang về của hồi môn đầy đủ, như cũng là ít, con mà đòi thêm một xu, thà lấy mạng của !"
Ba nghìn lượng bạc, còn cách xa năm vạn lượng lắm!
bộ dạng phụ tức đến nhảy dựng lên, hiện tại chỉ thể đòi bấy nhiêu , Khương Ức An cong môi , : "Sao phụ thể lời , cứ sống cho , ngày còn nhiều mà!"
Khương Hồng tức đến l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, hừ lạnh mấy tiếng, "Không con tức c.h.ế.t, là phúc của !"
Khương Ức An , đột nhiên dậy nhấc con d.a.o mổ lợn lên, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, khiến La thị sợ hãi vô thức rụt vai .
"An tỷ nhi, phụ con cho con hết của hồi môn , con còn gì hài lòng? Xách con d.a.o đó lên gì, còn mau buông xuống?"
Khương Ức An khẽ , lật tay cắm con d.a.o mổ lợn khe bàn, lòng bàn tay hướng lên chìa mặt La thị.
"Không vội, phụ , mẫu , danh sách sính lễ Quốc Công phủ gửi tới con còn xem qua, đưa danh sách cho con , con sẽ đích đến kho kiểm tra sính lễ, tránh để thiếu mất."
Sắc mặt La thị lập tức đổi.
Nhìn con d.a.o mổ lợn đang tỏa lạnh, vẻ mặt rõ vui giận của trưởng nữ, bà gượng gạo nhếch mép khan.
"An tỷ nhi, con gì , sính lễ đó thể thiếu chứ?"
Khương Ức An liếc bà đầy ẩn ý: "Mẫu , nhưng qua tay con, con yên tâm."
La thị lén liếc Khương Hồng, : "Chuyện vội , và phụ con bàn bạc kỹ lưỡng. Hơn nữa, gì chuyện nhi nữ gả tự kiểm tra danh sách sính lễ, ngoài cho."
Khương Ức An lạnh hỏi : "Phụ mẫu vứt con ở quê tám năm còn sợ khác chê , con tự kiểm tra danh sách sính lễ thì gì mà sợ ?"
La thị nhất thời nghẹn lời, gì, Khương Hồng trưởng nữ cho đau đầu, mất kiên nhẫn day trán xua tay, với bà : "Bà đừng lo nhiều nữa, đưa danh sách cho nó là ."
La thị đành bảo Cao ma ma lấy danh sách sính lễ và chìa khóa nhà kho tới.
Nhận lấy hai thứ , Khương Ức An mở xem lướt qua, vui vẻ huýt sáo một tiếng, xách d.a.o mổ lợn nghênh ngang bỏ .