Gả Vào Phủ Quốc Công - Chương 56: Nợ huynh trưởng ta một mạng!
Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:52:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm tỉnh dậy, Khương Ức An tuân theo lời dặn của Phùng đại phu, tiên để Hạ Tấn Viễn gối t.h.u.ố.c nửa canh giờ, mới cho phép dậy.
Sau khi thức dậy, trời còn sớm, Hạ Tấn Viễn như thường lệ sân luyện đao, Khương Ức An thì tiếp tục nán giường một lúc.
Nheo mắt ngủ bù, nàng đột nhiên nhớ một chuyện quan trọng.
Hôm nay lẽ là ngày Hạ Tấn Viễn chuẩn cúng tế Lâm công t.ử, mặc dù hôm qua đường đón nàng về xảy tai nạn, nhưng hiện tại khỏe mạnh, việc cúng tế thể bỏ qua.
Nàng dụi mắt ngáp một cái, vén chăn rời khỏi giường.
Sau khi rửa mặt xong, nàng tự vấn tóc gương, kịp dặn dò việc bày án cúng tế thì Hương Thảo bước .
Cô giơ khoa tay múa chân, dùng ngôn ngữ ký hiệu : "Tiểu thư, tiền chi tiêu hàng ngày trong viện hết, đến kho lấy một ít."
Khương Ức An chớp mắt Hương Thảo dùng ngôn ngữ ký hiệu chuyện, mặt tuy nụ , nhưng trong lòng thầm thở dài.
Mắt phu quân nàng hy vọng hồi phục, nếu nha đầu của nàng một ngày nào đó cũng thể chuyện, thì càng hơn!
Lúc đó Hạ Tấn Viễn vẫn đang luyện võ trong sân, khi chào một tiếng, nàng liền dẫn Hương Thảo đến kho ở viện bên cạnh để lấy bạc.
Đến kho, trướng phòng (*) tiên đưa sổ sách cho nàng xem.
(*) 账房: Trướng phòng – quản lý tiền nong sổ sách
Khương Ức An vài trang sổ sách, những ghi chép chữ đỏ chữ đen khiến nàng đau đầu, liền đặt sổ sách xuống hỏi: "Trên sổ bình thường những khoản thu nào? Chi tiêu bao nhiêu?"
Trướng phònglần lượt trả lời, khoản thu như Hạ Tấn Viễn , chủ yếu là thu hoạch từ các trang trại tên , còn khoản chi thì khiến Khương Ức An chút bất ngờ, ngoài chi tiêu hàng ngày, mỗi tháng còn một khoản chi cố định hai trăm lượng bạc.
Nàng chút ngạc nhiên, "Hai trăm lượng bạc là khoản chi gì?"
Trướng phòngnhìn những chữ đỏ sổ sách, : "Bẩm đại thiếu phu nhân, từ khi đại thiếu gia mù, mỗi tháng đều đưa cho nhà họ Lâm hai trăm lượng bạc, đây là do thiếu gia dặn dò, mỗi tháng sai đích đưa đến nhà họ Lâm."
Khương Ức An suy nghĩ một lúc gật đầu.
Mặc dù khi Hạ Tấn Viễn gặp chuyện, bà mẫu đưa cho nhà họ Lâm một khoản tiền, nhưng hai trăm lượng mỗi tháng , chắc là tự đưa cho nhà họ Lâm, để báo đáp ân cứu mạng của Lâm công t.ử.
Lấy bạc xong trở về Tĩnh Tư viện, đúng lúc Hạ Tấn Viễn cũng đang thu đao vỏ.
Khương Ức An bước nhanh đến mặt , tủm tỉm : "Phu quân, cảm thấy thế nào?"
Khóe môi Hạ Tấn Viễn khẽ cong lên, ôn hòa : "Tốt hơn nhiều . Nương t.ử đói ? Ta dặn nhà bếp nhỏ chuẩn điểm tâm ."
Trên trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, Khương Ức An lấy khăn tay lau cho , hỏi: "Đói từ lâu , hôm nay món gì ngon ?"
Lời dứt, ngoài sân vang lên một tràng tiếng bước chân hỗn loạn, chớp mắt, một đám ồn ào bước Tĩnh Tư viện.
Tối qua Hạ Tấn Viễn ngất đưa về phủ, , trong phủ đều chuyện.
Nhị phu nhân Tần thị cùng con trai Hạ Tấn Duệ, Tứ phu nhân Thôi thị dẫn theo Hạ Tấn Xuyên, cùng vài nha phía , thành một đoàn đến Tĩnh Tư viện thăm hỏi.
Nghe thấy tiếng bước chân lộn xộn, Hạ Tấn Viễn khỏi sững sốt, Khương Ức An khẽ : "Phu quân, là nhị thẩm, tứ thẩm và hai vị đường đến."
Lời dứt, Hạ Tấn Duệ bước đến một bước.
Hắn Hạ Tấn Viễn từ xuống vài , thấy Hạ Tấn Viễn vẫn còn cầm đao trong tay, liền kinh ngạc hỏi: "Đại , bệnh, sáng sớm bắt đầu luyện võ ?"
Hạ Tấn Viễn ôn hòa : "Tối qua thể chút khỏe, nhưng giờ thì ."
Hạ Tấn Duệ vỗ vai , : "Vậy thì , từ thư viện về, tin đại bệnh, giật cả , bệnh là ."
Hắn học ở thư viện Kinh Xuyên, năm đỗ cử nhân, đang dốc sức chuẩn cho kỳ thi mùa xuân năm , bình thường phần lớn thời gian đều ở thư viện, sáng nay về phủ chuyện , liền cùng mẫu đến thăm đường .
Trên đường gặp Thôi thị và Hạ Tấn Xuyên, thế là một nhóm cùng đến Tĩnh Tư viện.
Khương Ức An khách khí mời các thím và các đường nhà chuyện.
Tần thị hỏi kỹ vài câu về bệnh của Hạ Tấn Viễn, khi khỏe , liền vỗ n.g.ự.c sợ hãi : "Sao lúc con về phủ thì hôn mê bất tỉnh, may mà uống một bát t.h.u.ố.c xong thì tỉnh , trời phù hộ, đứa trẻ Tấn Viễn thỉnh thoảng gặp tai ương, thể xảy chuyện nữa."
Khương Ức An : "Đa tạ nhị thẩm quan tâm, chất tức nghĩ sẽ còn nữa."
Nói vài câu, thấy Hạ Tấn Viễn bình an vô sự, gì đáng ngại, Hạ Tấn Duệ còn xin một bức thư pháp, hai liền đến thư phòng chuyện.
Vì Nhị gia Hạ Tri Lâm còn cần chăm sóc, Tần thị yên tâm, một lúc bèn về.
Chỉ Thôi thị Tĩnh Tư viện, danh nghĩa là đến thăm cháu trai, nhưng trong phòng chỉ cúi mặt uống , một lời.
Thấy chị dâu cũng , bà cũng ở lâu, liếc con trai Hạ Tấn Xuyên, với giọng điệu chua ngoa: "Bá mẫu và các ca ca của con đều , con cũng mau , nếu , cẩn thận cái ná trong tay con trúng cướp mất, con còn như thằng ngốc mà gì!"
Hạ Tấn Xuyên cầm ná trong tay, , nhíu mày bất mãn, "Mẫu , mẫu linh tinh gì ? Con đến thăm đại đại tẩu, ai sẽ cướp ná của con?"
Thôi thị bĩu môi, : "Ta con đến thăm đại con, giờ đủ chứ? Đại của con , cần con quan tâm."
Nói , trong lòng thầm mắng một tiếng, nếu con trai cứ đòi bà đến thăm cháu trai, bà đặt chân đến Tĩnh Tư viện , uống do Tiểu Khương thị rót!
Khương Ức An khẽ nhíu mày, chợt nghĩ đến điều gì đó, ngón tay khẽ gõ tay vịn, mỉm : "Tứ thẩm giáo huấn đường , ý ám chỉ, chẳng lẽ thẩm sợ sẽ cướp ná của đường ?"
Hạ Tấn Xuyên lập tức : "Đại tẩu sẽ cướp ná của con, đại tẩu , thời gian còn dạy con b.ắ.n cung nữa!"
Thôi thị túm lấy tai con trai, lạnh mắng: "Bắn cung, b.ắ.n cung, ngày nào cũng nghĩ đến những thứ vô dụng ? Luyện cung ăn ? Có thời gian bằng luyện thêm chữ như gà bới của con, chăm chỉ bài tập, sớm thi đỗ công danh cho !"
Khương Ức An hiểu.
Tứ thẩm miễn cưỡng đến thăm Hạ Tấn Viễn, còn mặt nàng giáo huấn Hạ Tấn Xuyên, bề ngoài là véo tai con trai , thực chất là ở đây chỉ cây dâu mắng cây hòe.
Nàng cũng chiều vị thím tư , lạnh một tiếng, kéo Hạ Tấn Xuyên lưng, với bà : "Tứ thẩm cần như , oán hận gì thì cứ thẳng với , chuyện của lớn, đừng trút giận lên một đứa trẻ lớn hẳn như !"
Thôi thị lạnh một tiếng, : "Đại chất t.ử, những chuyện Khương gia các , trong lòng ngươi rõ ? Phủ Bình Nam Hầu đến Khương gia các cầu hôn , còn cần rõ ?"
Vì lo lắng cho hôn sự của cháu gái Gia Vân, bà đặc biệt dò hỏi, Hạ thế t.ử đến cầu hôn Khương nhị tiểu thư, ngày thành hôn định Tết Nguyên Đán!
Đây là rõ ràng cướp mối nhân duyên của Gia Vân ?
Tam tẩu bây giờ còn , nếu , còn tức giận !
Hôm nay mặt vị cháu dâu , bà sẽ tam tẩu trút cơn giận !
Khương Ức An khỏi nhíu c.h.ặ.t mày.
Trên đường về phủ, Hạ Tấn Viễn đột nhiên phát tâm bệnh, nàng suýt quên chuyện Khương Ức Vi và Hạ thế t.ử đính hôn.
Nàng bực bội xoa xoa thái dương, : "Tứ thẩm, nhị của đính hôn với Hạ thế t.ử, đó là do Hầu phủ cầu hôn, đồng ý hôn sự là phụ mẫu , quyết định. Nếu thẩm vì hôn sự của Gia Vân mà bất bình, cố ý trút giận lên , thể rõ cho thẩm , thẩm cứ để tam thẩm đến tìm , thẩm cũng cần tiên phong cho tam thẩm, chuyện cần cãi vã với thẩm."
Thôi thị xong, môi mấp máy mấy gì, mặt tức giận đỏ bừng.
Tuy là chị em dâu, nhưng bà tự hạ thấp , khắp nơi lấy lòng Tạ thị.
Chuyện bà việc cho Tạ thị, bà tự cho là kín đáo, ngờ cháu dâu chỉ thẳng mặt!
Cú giống như tát mặt bà , Thôi thị chỉ cảm thấy mặt nóng ran.
Xét về tình và lý, Khương gia cướp hôn sự của Bình Nam Hầu phủ, đáng lẽ tam tẩu đến tìm Tiểu Khương thị lý luận, bà xông pha vì tam tẩu cũng hợp lý lắm.
Thôi thị nghẹn họng nên lời, mặt đỏ bừng, giơ tay chỉ trỏ hồi lâu, câu nào, một lúc lâu mới hậm hực : "Ta giáo huấn nhi t.ử , cần gì ngươi nhiều lời!"
Khương Ức An : "Thẩm giáo huấn Tấn Xuyên, nếu quản, nhưng , vì thẩm véo tai ? Nếu mặt Gia Oánh , thẩm vô cớ đ.á.n.h mắng Tấn Xuyên như , sẽ để thẩm đ.á.n.h ?"
Thôi thị lạnh, nhưng thể phản bác, nếu con gái bà ở nhà, chắc chắn sẽ bà vài câu.
Cắn răng hồi lâu, gắt gỏng một câu: "Được, đ.á.n.h , đưa về nhà, ?"
Nói xong, kéo Hạ Tấn Xuyên từ lưng Khương Ức An , vốn định vỗ mạnh vai và lưng mấy cái, nhưng ngẩng đầu lên, đôi mắt to của cháu dâu vẫn lạnh lùng chằm chằm bên cạnh, đành vội vàng rụt tay , đẩy kéo Hạ Tấn Xuyên vội vã rời .
Trước mặt Hạ Tấn Xuyên, Khương Ức An cũng gây mâu thuẫn với Thôi thị.
nếu hôm nay nàng nhường một bước, vị thím tư sẽ đà lấn tới, ngày càng quá đáng.
Hơn nữa, Tấn Xuyên là một thiếu niên mười ba tuổi, cũng cần lòng tự trọng, cho dù thím tư ý kiến với nàng, cũng nên cứ động một tí là trút giận lên .
Thôi thị kéo tay con trai khỏi Tĩnh Tư viện, vài bước thì gặp Giang thị.
Thấy em dâu tức giận đùng đùng, từ viện của trưởng t.ử và con dâu , Giang thị vội vàng dừng bước, mỉm hỏi: "Đệ , chuyện gì ?"
Thôi thị thầm lạnh một tiếng, nhưng cũng tiện chuyện cãi vã với Khương Ức An, chỉ : "Thằng nhóc Tấn Xuyên lời, ngày nào cũng tức c.h.ế.t!"
Hạ Tấn Xuyên cúi đầu , Giang thị Hạ Tấn Xuyên, Thôi thị, : "Ta thấy Tấn Xuyên là một đứa trẻ , cũng đừng quản giáo quá nghiêm khắc. , Gia Oánh sắp sinh ? Ta ít hồng sâm, lát nữa sẽ sai mang đến viện cho , đưa cho Gia Oánh, khi sinh con, cần bồi bổ cơ thể thật ."
Nghe đại tẩu tặng sâm núi, mặt Thôi thị tự chủ nở nụ , những khó chịu cũng tan phần nào, khách khí : "Được, ở trong viện chờ đại tẩu mang sâm núi đến, chọn loại nhé, nếu đại tẩu táo đỏ Tây Cương, thể tặng một ít."
Nói xong, liền vui vẻ kéo cánh tay Hạ Tấn Xuyên, chân chạm đất mà .
Giang thị nhanh ch.óng bước Tĩnh Tư viện.
Vào đến chính phòng, thấy Khương Ức An khoanh tay ghế, vẻ mặt trầm tư, liền hỏi: "Nhi tức, con cãi với tứ thẩm ?"
Con dâu của bà tính tình thẳng thắn, vì chuyện gì bà cũng giấu giếm, hỏi thì hỏi thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-vao-phu-quoc-cong/chuong-56-no-huynh-truong-ta-mot-mang.html.]
Hơn nữa, trong lòng bà , nếu con dâu và em dâu cãi , thì chắc chắn là của em dâu Thôi thị.
Khương Ức An hồn, dậy mời bà mẫu xuống chuyện.
Chuyện Khương Ức Vi và Hạ thế t.ử Bình Nam Hầu phủ khiến nàng đau đầu, chuyện vốn đủ kỳ lạ , giờ liên quan đến Gia Vân của tam phòng, càng khó giải quyết hơn.
Mặc dù thím tư thím ba đến đây chỉ cây dâu mắng cây hòe, nhưng đặt cảnh đó mà nghĩ, nếu nàng là thím ba, khác cướp mất hôn sự ưng ý của con gái, trong lòng chắc chắn cũng sẽ thoải mái.
Khương Ức An liền kể chuyện cho bà mẫu .
Giang thị xong, vỗ vỗ tay nàng : "Nhi tức, con cần khó xử. Vì Hạ thế t.ử đính hôn với con, thì cũng trách con , đây là chuyện thể khác . Còn về phía tam thẩm con, sẽ chuyện với bà ."
Khương Ức An gật đầu, sự việc đến nước , cũng chỉ thể như .
Nói xong, nhớ chuyện trưởng t.ử tối qua tâm bệnh, mặc dù , Giang thị vẫn chút yên tâm, hỏi: "Phùng đại phu thế nào? Viễn nhi cần dưỡng bệnh một thời gian dài ?"
Chuyện mắt Hạ Tấn Viễn hy vọng lên, Giang thị còn , Khương Ức An bà, : "Mẫu , đại phu , mỗi sáng tối chườm t.h.u.ố.c gối nóng gáy cho phu quân, lẽ mắt sẽ từ từ thấy ."
Giang thị xong, xúc động đến đỏ hoe mắt, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, ngừng hỏi: "Đại phu thật sự như ?"
Đợi đến khi thấy Khương Ức An gật đầu khẳng định, nước mắt của Giang thị kìm lăn dài.
Trước đây, khi phu quân Thế t.ử của bà còn ở Quốc Công phủ, bà rơi nước mắt phần lớn là vì trong lòng buồn bực, nhưng , thì kìm vui mừng phát , thậm chí vui đến nỗi nên lời.
Khương Ức An cũng dám để bà mẫu ôm quá nhiều hy vọng, dù Phùng đại phu cũng mười phần chắc chắn, vạn nhất mắt Hạ Tấn Viễn vẫn thấy , chẳng là mừng hụt .
"Mẫu , chuyện cũng thể đảm bảo , chúng cứ theo lời đại phu , khi phu quân sáng mắt trở , đừng để ngoài , cũng đừng cố ý nhắc đến mặt , ?"
Giang thị lấy khăn lau nước mắt liên tục gật đầu, : "Nhi tức, con yên tâm, mẫu đều , chỉ cần hy vọng , trong lòng mẫu vui ."
Hai đang chuyện, bên ngoài loáng thoáng truyền đến tiếng ồn ào, Giang thị ngoài, hỏi: "Tiếng gì ? Sao giống như bên ngoài viện đang cãi ?"
Khương Ức An sai Đào Hồng ngoài xem chuyện gì.
Đào Hồng vội vàng , : "Phu nhân, đại thiếu phu nhân, bên ngoài một nam nhân đến, xông bên ngoài viện của chúng ! Hiện tại đang hộ vệ chặn ! Hắn nhất định gặp đại thiếu gia, gặp thì ."
Khương Ức An cảm thấy kỳ lạ, Giang thị cũng chút mơ hồ, hai , Giang thị lo lắng hỏi: "Hắn là nhà nào ? Vì gặp Tấn Viễn?"
Đào Hồng lắc đầu, "Nô tỳ , chỉ thấy đó la hét ầm ĩ, mấy hộ vệ suýt nữa chặn ."
Người lạ xông viện, Giang thị , lòng chút hoảng sợ, mặt đầy lo lắng hỏi con dâu: "Ức An, sẽ là kẻ chứ?"
Khương Ức An mỉm , : "Mẫu , cho dù là kẻ , ban ngày ban mặt, Quốc Công phủ nhiều hộ vệ như , còn thể điều xằng bậy ? Mẫu cần lo lắng, con ngoài xem ."
~~~~~
Bên cạnh bậc đá ngoài cổng Tĩnh Tư viện, một gã đàn ông gầy gò mặc áo bào lụa màu chàm đang chống nạnh đó.
Bị mấy hộ vệ vây quanh, ngừng liếc về phía cổng viện, tìm cơ hội xông trong viện, miệng còn ngừng la hét: "Ta đến tìm thiếu gia trong viện các ngươi, các ngươi chặn cho , là bắt nạt ?"
Một hộ vệ : "Ngươi gặp thiếu gia của chúng , cần đợi thông báo, ở đây la hét ầm ĩ gì, ngoài chờ !"
Gã đó vỗ đùi, giọng cao thêm ba phần: "Tốt lắm! Đường đường là đích trưởng tôn Quốc Công phủ, là mà trưởng liều mạng cứu, nhà họ Lâm chúng ơn với , giờ trở mặt nhận , thèm gặp , còn bắt ngoài chờ, cố ý đuổi !"
"Ta cho các ngươi , hôm nay nếu gặp thì đừng hòng đuổi !"
Nghe giọng điệu thiện chí của , mấy hộ vệ khiêng ngoài , ai ngờ gã thấy liền lăn đất, lăn vỗ đùi than .
"Quốc Công phủ đ.á.n.h , một đám bắt nạt , một dân thường tay tấc sắt , thế gian còn vương pháp , còn lương tâm !"
Các hộ vệ , nhất thời , một trong đó đầu thấy Khương Ức An từ trong viện , lập tức thở phào nhẹ nhõm, từ xa chắp tay : "Đại thiếu phu nhân, tự ý xông cổng phủ, chạy thẳng đến ngoài Tĩnh Tư viện, gặp đại thiếu gia, tiểu nhân tuần tra kỹ, xin đại thiếu phu nhân trách phạt."
Khương Ức An vẫy tay, bảo họ lùi sang một bên.
Các hộ vệ lùi mấy bước, đang lăn đất cũng dừng .
Hắn bật dậy, Khương Ức An mấy , hỏi: "Nghe Hạ đại thiếu gia thành , ngươi là phu nhân của ?"
Khương Ức An bước đến mấy bước, cúi đầu đó mấy .
Vừa từ trong viện , nàng loáng thoáng thấy tự xưng là nhà họ Lâm, liền gật đầu, : "Ngươi là của Lâm Văn Tu, Lâm công t.ử?"
Lâm Hữu Tài nhe răng , dậy từ đất, phủi bụi áo bào lụa, : "Huynh chỉ một là , thì còn ai? Ngươi là phu nhân của Hạ đại thiếu gia, tìm ngươi cũng như . Ta cũng nhảm với ngươi, hôm nay đến là để lĩnh bạc."
Khương Ức An khẽ nhíu mày.
Hạ Tấn Viễn mỗi tháng sẽ đưa cho nhà họ Lâm hai trăm lượng bạc chi phí sinh hoạt, trong sổ sách cũng ghi chép, mỗi tháng còn sai đúng giờ mang bạc đến nhà họ Lâm, nhà họ Lâm căn bản cần đến phủ để lĩnh.
hôm nay nhà họ Lâm đến tận cửa loạn đòi bạc, nàng khỏi chút nghi ngờ.
"Lâm nhị công t.ử, là bạc tháng đưa đến phủ, là biển thủ bạc?"
Lâm Hữu Tài khẩy một tiếng, xua tay, "Không , một tháng các ngươi chỉ cho nhà hai trăm lượng bạc, đủ nhét kẽ răng ? Hôm nay đến, chính là để cho các ngươi , bạc tăng lên!"
Mấy hộ vệ , trong ánh mắt đều là vẻ thể tin .
Họ việc ở Quốc Công phủ, tiền công một tháng bảy tám lượng bạc cao hơn bên ngoài nhiều, nhà dân thường, hai mươi lượng bạc đủ tiêu một năm, nhà họ Lâm mỗi tháng lĩnh hai trăm lượng bạc còn đủ ?
Khương Ức An cũng chút ngạc nhiên, nhưng mặt lộ điều gì, vẫn khách khí : "Theo ý Lâm nhị công t.ử, tăng bao nhiêu là hợp lý?"
Lâm Hữu Tài giơ bốn ngón tay so sánh, : "Sau tăng gấp đôi, mỗi tháng bốn trăm lượng."
Khương Ức An khẽ nhướng mày, xác nhận : "Bốn trăm lượng ?"
Lâm Hữu Tài lạnh, "Ngươi sẽ nỡ cho chứ? Các là nhà quyền quý, một cây hoa một hòn đá trong viện cũng đáng giá ít bạc, trưởng mất một mạng! Nhà còn mẫu , đại tẩu và chất nhi nuôi, bạc đáng là gì?"
Ánh mắt Khương Ức An lướt qua khuôn mặt vàng vọt và hai quầng thâm mắt nổi bật của , suy nghĩ một lúc, mỉm : "Lâm nhị công t.ử sai, nhưng chuyện thể quyết định, còn hỏi phu quân . Mời Lâm nhị công t.ử đến sương phòng uống , phu quân lát nữa sẽ đến."
Lâm Hữu Tài nhổ một bãi nước bọt xuống đất, gắt gỏng : "Uống gì, đừng bày đặt mấy trò vô nghĩa đó với ! Cứ thẳng một câu , đưa bạc cho ? Ta còn đang bận, rảnh phí thời gian với các !"
Khương Ức An : "Lâm nhị công t.ử, bốn trăm lượng cũng tiền nhỏ, nhiều tiền mặt như . Thế nhé, sẽ cho gói một trăm lượng bạc đưa cho ngươi dùng . Ba trăm lượng còn , ngày mai sẽ cho mang đến tận nhà cho ngươi, ngươi thấy ?"
Lâm Hữu Tài nheo mắt nàng, lạnh hỏi: "Ngươi sẽ đuổi ngày mai chịu nhận nợ chứ?"
Khương Ức An nở nụ nửa miệng, "Hôm nay ngươi cách xông Quốc Công phủ, cũng sẽ cách xông . Nếu nhận bạc, ngươi cứ việc đến tìm ."
Lâm Hữu Tài , nhe răng , : "Được, coi như ngươi điều! Vậy ngươi đưa một trăm lượng , ba trăm lượng bạc còn , ngày mai nhất định cho mang đến. Nếu thấy bạc, sẽ đến tìm ngươi."
Khương Ức An bảo Hương Thảo viện lấy năm phong bạc hai mươi lượng , Lâm Hữu Tài nhận bạc, mở xem thấy thiếu một phân nào, liền gói bạc cái bọc chuẩn sẵn, vung tay áo vội vàng bỏ .
Giang thị đợi trong phòng một lúc, vẫn chút yên tâm, nhưng khỏi viện, thấy Lâm Hữu Tài xa .
Nhìn thấy một bóng lưng, Giang thị cảm thấy chút quen mắt, nghĩ một lúc, chợt nhớ , hỏi: "Đó là nhị thiếu gia nhà họ Lâm ? Hắn đến đây gì?"
Khi Lâm Văn Tu mất, bà đích đến nhà họ Lâm một chuyến, gặp qua con thứ hai của nhà họ Lâm, lúc đó đưa cho một ngàn lượng bạc, để báo đáp ơn Lâm công t.ử cứu mạng trưởng t.ử.
Khương Ức An cho hộ vệ giải tán, đỡ tay Giang thị sân, : "Hắn đến để đòi thêm bạc, ban đầu là hai trăm lượng một tháng, giờ thành bốn trăm lượng."
Giang thị lộ vẻ kinh ngạc, nhưng cũng gì, thở dài một : "Dù thì Lâm công t.ử cứu mạng Tấn Viễn, chúng nợ . Đã đòi nhiều như , lẽ là gặp khó khăn, việc gấp cần dùng bạc. Thà chúng túng thiếu một chút, cũng thể để mắc nợ . Con cứ cho mang đến nhà họ Lâm là ."
Khương Ức An linh cảm thấy vị Lâm nhị công t.ử chút đúng, nhưng cũng gì, chỉ mỉm : "Mẫu yên tâm, con ."
Nhắc đến nhà họ Lâm, Giang thị thở dài thườn thượt mấy , mới về.
~~~~~
Từ thư phòng trở về, Hạ Tấn Viễn mới chuyện Lâm nhị công t.ử đến đòi bạc.
Khương Ức An với : "Phu quân, ngày mai chúng cùng đến nhà họ Lâm nhé?"
lúc đến kỳ tế bái Lâm công t.ử, nhà họ Lâm tìm đến, ngày mai nhà họ Lâm đưa bạc, nhân tiện đến thăm hỏi cũng là điều nên .
Hạ Tấn Viễn , nhíu mày trầm mặc một lúc.
Năm xảy chuyện, khi tỉnh từ cơn hôn mê, từng đến nhà Lâm Văn Tu thăm hỏi một .
Lâm nhị công t.ử ném tất cả những thứ mang đến ngoài, còn c.h.ử.i rủa một trận, yêu cầu đồng ý mỗi tháng đưa cho nhà họ Lâm hai trăm lượng bạc trợ cấp, và hứa rằng tuyệt đối bước chân cửa nhà họ Lâm.
Nhìn sắc mặt dần trở nên tái nhợt, Khương Ức An nhíu mày , vội : "Phu quân, đây đến nhà họ Lâm xảy chuyện gì? Hãy cho ."
Trầm mặc một lúc, khi Hạ Tấn Viễn mở miệng nữa, giọng chút khàn khàn.
"Nương t.ử, nhà Lâm vẫn luôn oán hận , cho bước chân nhà họ một bước."
Khương Ức An sững sốt, lông mày nhíu c.h.ặ.t .
Thảo nào đến nhà họ Lâm tế bái Lâm công t.ử, mà chỉ thể lập án thờ từ xa trong Tĩnh Tư viện, hóa là vì lý do .
Lâm Hữu Tài đòi bạc chút nương tay, cho Hạ Tấn Viễn nhà họ Lâm thăm hỏi, khiến cảm thấy kỳ lạ như ?
Nàng suy nghĩ một lúc, dùng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y Hạ Tấn Viễn, : "Phu quân, ngày mai chúng cùng nhà họ Lâm xem , đến nơi , một , đợi bên ngoài."
Hắn là giữ chữ tín, hứa với nhà họ Lâm thì sẽ vô cớ bước chân nhà họ Lâm.
nàng từng hứa, nên nhà họ Lâm xem , căn bản tính là vi phạm lời hứa.