Gả Vào Phủ Quốc Công - Chương 5: Là một người mù
Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:51:13
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày thứ ba Khương Ức An về kinh thành, Quốc Công phủ bắt đầu chuẩn sính lễ dạm hỏi.
Hôn sự định đoạt xong, nhưng nàng chẳng chút tự giác nào của một cô nương sắp xuất giá, ba ngày liền, ngày nào cũng ngủ đến mặt trời lên cao ba sào mới dậy.
Tại Quế Hương Đường, lão thái thái đợi cháu gái cả ba ngày mà vẫn thấy nàng đến dập đầu vấn an, sắc mặt càng lúc càng khó coi, "Lần về mà cũng đến chỗ vấn an, ở quê tám năm, càng ngày càng quy củ."'
La thị dẫn theo con trai con gái ở Quế Hương Đường trò chuyện với lão thái thái, liền : "Mẫu , ngày trưởng nữ về, lão gia dặn nàng đến dập đầu vấn an mẫu , con bé chắc là quên mất."
Cao ma ma đến Hải Đường viện gọi trưởng nữ qua dập đầu, La thị tự tay xiên một miếng đào ngọt mà lão thái thái thích ăn, đặt đĩa mặt bà, : "Mẫu , sáng sớm hôm con sai đến Quốc Công phủ đưa tin , tiểu đồng Hạ phu nhân An tỷ nhi về, vui mừng khôn xiết, chắc là hai ngày nữa sẽ đến nhà chúng hạ sính lễ."
Nghĩ đến hôn sự của cháu gái, gương mặt căng thẳng của lão thái thái hiện lên vài phần ý .
Việc thúc đẩy hôn sự với Quốc Công phủ, La thị công nhỏ, lão thái thái hài lòng với La thị: "Con , con bé một mối hôn sự như , phần lớn là nhờ mẫu như con, đây cũng là phúc phận của nó."
La thị mỉm , xiên một miếng dưa lưới mà lão thái thái thích ăn đĩa, : "Nhi tức (*) nào gì, đều nhờ lão thái thái, lão gia chỉ điểm, những năm nay mới dần dần chút tiến bộ."
(*) nhi tức – con dâu
Lão thái thái vốn yêu quý La thị, vì bà năng hành sự đúng mực, còn sinh cho Khương gia một cháu trai, so với Tô thị c.h.ế.t sớm mạnh hơn bao nhiêu , La thị càng vui vẻ, khẩu vị cũng hơn, ăn liền mấy miếng hoa quả.
Trong Hải Đường viện, Khương Ức An thong thả tỉnh giấc giường, liền đập mạnh cửa viện.
Nàng mới về phủ, nha ma ma hầu hạ nàng đây sớm giải tán, chỉ một tiểu nha do La thị tạm thời cử đến, tên là Hương Thảo, năm nay mới mười ba mười bốn tuổi, vốn là nhóm lửa việc vặt trong nhà bếp, lúc nhỏ vì một trận bệnh mà hỏng cổ họng, là một cô bé câm .
Khương Ức An quan tâm ai đến gõ cửa, kéo chăn trùm đầu ngủ tiếp. Hương Thảo tiếng gõ cửa "đông đông đông", cửa vô cùng sốt ruột. Tối qua, đại tiểu thư khóa cửa viện, chìa khóa cất trong túi của chính , chìa khóa cô mở cửa !
"Hương Thảo, nha đầu c.h.ế.t tiệt , ngươi chứ điếc, thấy gõ cửa còn mau mở ? Lão thái thái còn đang đợi đại tiểu thư đến thỉnh an đó, lỡ việc cẩn thận cái mạng của ngươi!" Cao ma ma qua khe cửa thấy bóng cửa, liền ở ngoài mắng c.h.ử.i.
Hương Thảo co rúm vai như chim cút, chạy nhanh đến bên ngoài chính phòng, nhưng đột ngột dừng bước.
Cô dám đ.á.n.h thức đại tiểu thư.
Tối qua cô tận mắt thấy đại tiểu thư lấy mấy con d.a.o mổ lợn từ một chiếc rương gỗ, con d.a.o nào cũng mài sắc bén sáng loáng, so với Cao ma ma mắng phạt , cô càng sợ vị đại tiểu thư xa lạ mang d.a.o hơn.
Cao ma ma ở ngoài đập cửa viện, đại tiểu thư ở trong phòng ngủ say sưa, đắc tội ai cũng kết cục , một trận phạt là thể tránh khỏi, Hương Thảo ôm vai trốn mái hiên lau nước mắt.
Đột nhiên, cửa phòng "két" một tiếng.
Khương Ức An kéo cửa phòng bước qua ngưỡng cửa.
Hôm nay nàng mặc một chiếc trường bào đối khâm (**) màu đỏ lựu, chân ủng đen, eo thắt một sợi dây lưng nhỏ màu mực, tóc dài buộc cao thành đuôi ngựa đơn giản, ánh sáng rực rỡ chiếu xuống, nàng khẽ nheo mắt, thong thả vươn dài cánh tay duỗi .
(**) đối khâm là một loại áo hai vạt áo song song, thường để buông thõng, khoác bên ngoài, rõ lớp áo bên trong, loại áo thường xẻ tà 2 bên, độ dài chạm đến chân váy, thường từ bốn mảnh vải.
Liếc nha đang trốn trong góc lóc, nàng nhíu mày, ném chìa khóa trong tay qua.
Hương Thảo bắt lấy chìa khóa, ngẩn , ngơ ngác Khương Ức An, thấy nàng hiệu cho mở cửa, vội cúi đầu lấy tay áo lau mắt, vội vã chạy mở cửa viện.
Cao ma ma ở ngoài đợi hai khắc, lòng bàn tay sắp đập sưng lên, cổ họng cũng sắp khản đặc, thấy Hương Thảo cuối cùng cũng mở cửa, liền giơ tay định tát mặt cô.
Cánh tay giơ lên, cổ tay đột nhiên nắm c.h.ặ.t.
Cao ma ma mặt , thấy đại tiểu thư một tay nắm lấy cổ tay bà, sức lực lớn đến mức nhất thời giãy , vội : "Đại tiểu thư, nha đầu lười biếng quá, dạy dỗ nó."
Khương Ức An khẽ nhướng mày, từ cao xuống bà, khẩy : "Nha hầu hạ trong viện của , chính là của , nên dạy dỗ , đến lượt ma ma xen ?"
Cao ma ma xoa xoa cổ tay đau nhức, ngượng ngùng : "Đại tiểu thư, là nhiều chuyện . Phu nhân sai đến, là mời đại tiểu thư đến viện của lão thái thái, lão thái thái đợi lâu , đại tiểu thư qua đó ngay ."
Ăn no ngủ đủ, dưỡng sức ba ngày tinh thần phấn chấn, Khương Ức An khoanh tay thong thả đến Quế Hương Đường.
Lão thái thái thấy cách ăn mặc của cháu gái, đôi môi mỏng liền trễ xuống vài phần.
Cô nương mười tám tuổi, sắp gả , đầu cài trâm cài hoa, cũng mặc áo sam váy dài những trang phục của cô nương gia, cứ mặc một chiếc trường bào kiểu dáng như y phục nam nhân, khiến khỏi nhớ đến dáng vẻ kiêu căng tùy hứng của ruột nàng lúc sinh thời.
Khương Ức An bước phòng quanh một vòng, kế cùng em trai, em gái đều ở bên cạnh lão thái thái, nàng hờ hững liếc họ một cái, mở miệng lời nào, vén vạt áo bào xuống bên cạnh.
Lão thái thái liếc xéo nàng, chờ nàng dập đầu nhận tội, chờ mãi thấy, chỉ thấy nàng thản nhiên ung dung uống , dường như coi việc đến thỉnh an muộn là chuyện gì to tát, cũng coi tổ mẫu gì.
Lão thái thái thực sự tức chỗ phát tiết, lạnh : "An tỷ nhi về , nhận tổ mẫu nữa ?"
Khương Ức An thong thả đặt chén xuống, : "Tổ mẫu, con thể quên ? đây tổ mẫu lệnh cho con về quê nhà suy ngẫm lầm, nhiều năm trôi qua như , sự thật hẳn điều tra rõ ràng chứ? Tổ mẫu từng , nếu hiểu lầm con sẽ xin con. Tổ mẫu là trưởng bối, nên gương cho hậu bối, năng thể nuốt lời. Con mở lời , là đang đợi tổ mẫu xin con."
Nghe nàng xong những lời , lão thái thái tức đến môi run lẩy bẩy, gần như nên lời.
Năm xưa, bà đuổi cháu gái về quê, chẳng vì cháu trai bắt một con rắn ném phòng nàng, liền nàng đè cổ túm tóc ấn chum nước . Nếu phát hiện sớm, cháu trai bảo bối của bà sẽ cháu gái hành hạ thành thế nào!
Tính tình hung hãn như , còn cứng miệng hối cải, nhà thể chứa nổi nàng?
Tuy đó hai đ.á.n.h , cháu trai mắng ruột nàng là đồ đoản mệnh c.h.ế.t sớm, khiến nàng nổi điên, nhưng nào? Lời cháu trai bảo bối thể đúng, nhưng đó là lời trẻ con vô tâm, nàng là chị lớn nên chấp nhặt, càng nên bắt nạt em trai đến mức c.h.ế.t sống !
Nói , chuyện đều là của cháu gái. Lần đón cháu gái về, còn định cho cháu gái một mối hôn sự , cháu gái cảm kích thì thôi, còn mở miệng đòi tổ mẫu xin , quả thật là càng ngày càng ngang ngược, tùy tiện, quy củ!
Lão thái thái đập mạnh xuống bàn, giận giữ : "Vậy , hôm nay ngươi đến đây, là để bắt bẻ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-vao-phu-quoc-cong/chuong-5-la-mot-nguoi-mu.html.]
Khương Ức An khoanh tay dựa lưng ghế, mỉm : "Vừa , con rõ ràng , bắt bẻ tổ mẫu, mà là chờ tổ mẫu sửa sai, xin con."
Lão thái thái nổi giận đùng đùng, đột ngột dậy chỉ Khương Ức An, mắng: "Ngươi thật trái, uổng công thương ngươi, chuyện sai trái trong quá khứ ngươi hối cải cũng đành, còn dám bắt tổ mẫu xin ngươi! Thật là thể chấp nhận!"
Nói xong, lão thái thái liên tục lệnh: "Mau đến quan thự gọi phụ nó về, xem xem, hôm nay nó dám hỗn láo với tổ mẫu , dạy dỗ nó, phụ nó còn thể dạy dỗ nó nổi !"
Làm lớn chuyện sẽ bất lợi cho hôn sự của trưởng nữ, La thị vội vàng đỡ tay lão thái thái khuyên bà nguôi giận, đồng thời âm thầm quan sát sắc mặt của trưởng nữ, thấy nàng khoanh tay vẻ mặt bình tĩnh, nàng lên cơn bướng bỉnh sẽ dễ dàng chịu thua, đành ghé tai lão thái thái nhỏ: "Mẫu , đừng quên, Quốc Công phủ sắp đến nhà chúng hạ sính lễ ."
Một câu nhắc nhở lão thái thái, bà căm tức trừng mắt Khương Ức An, hít sâu một : "Thôi bỏ , nể tình ngươi mới về, chuyện dập đầu vấn an sẽ so đo với ngươi nữa."
La thị trưởng nữ : "An tỷ nhi, chuyện quá khứ nhắc nữa, khó khăn lắm mới về, ầm ĩ đến đỏ mặt tía tai? Chúng đều là một nhà, hòa thuận vui vẻ mới , mau qua đây chuyện với tổ mẫu một lúc."
Khương Ức An liếc La thị một cái, từ từ chuyển mắt sang Khương Hữu Trình, lạnh : "Mẫu câu đúng, tại chuyện quá khứ nhắc ? Cả nhà các ăn sung mặc sướng đương nhiên hòa thuận, con ở quê bao nhiêu năm qua sống hề dễ dàng, mẫu nhẹ nhàng một câu cho qua, những vất vả con chịu bao năm nay ai sẽ bù đắp?"
La thị nghẹn lời, sắc mặt đổi đỏ trắng mấy .
Trưởng nữ cứ bám riết chuyện cũ buông, lão thái thái ưa nàng, thể nào lời mềm mỏng với trưởng nữ, nếu còn tiếp tục cãi , trưởng nữ tức giận gả , sự tình sẽ hỏng.
La thị nghĩ nghĩ , âm thầm nghiến răng, vẫy tay gọi con trai đến mặt, nhỏ với : "Chuyện năm đó nguyên nhân đều do con, con ăn hỗn xược, xin đại tỷ của con để tỷ nguôi giận ."
Khương Hữu Trình lề mề chịu , La thị véo mạnh cánh tay, mới nhăn nhó xoa tay, lắc lư hình béo mập qua, miễn cưỡng trợn mắt, : "Ta sai ."
Khương Ức An lạnh chằm chằm , " ở ? Nói chi tiết xem, cũng sắp quên ."
Đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo của nàng, Khương Hữu Trình chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn , gần như thở nổi, mồ hôi lạnh tự nhiên túa .
"Chuyện khi xưa là đúng, đại tỷ sợ rắn nhất, nên ném rắn phòng tỷ, càng nên ăn bậy bạ! Đại tỷ phạt thế nào cũng , đừng cãi với tổ mẫu mất hòa khí." Cậu cúi đầu chắp tay vái một cái, đầu gối mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống đất.
Khương Ức An lơ đãng liếc một cái, nhắc nhở: "Nhớ cho kỹ, nếu —"
Da đầu Khương Hữu Trình căng lên, vô thức buột miệng: "Đại tỷ yên tâm, ."
Khương Ức An khó thêm.
Nàng vẫn rời khỏi Khương gia, định thực sự trở mặt với Khương gia, chỉ cần Khương Hữu Trình cung kính với nàng, nàng thể tha cho một .
Trở về Hải Đường viện, Khương Ức An ung dung xích đu trong sân phơi nắng.
Hương Thảo bưng hai quả đào mật rửa sạch đến.
Cô vốn định cắt đào thành từng miếng nhỏ mặt đại tiểu thư, phu nhân tiểu thư trong phủ đều ăn như , tao nhã bẩn tay. Ai ngờ đào bưng đến mặt đại tiểu thư, nàng liền chọn một quả c.ắ.n một miếng lớn, còn lấy một quả khác từ trong đĩa ném tay cô.
"Ăn ." Khương Ức An lệnh ngắn gọn.
Hương Thảo cầm quả đào, e dè chủ t.ử đang hầu hạ.
Đây là đào mới kết trái trong vườn đào Khương gia, lượng nhiều, mỗi viện chỉ chia vài quả để ăn thử, đại tiểu thư cứ thế hào phóng thưởng cho cô ?
"Ngẩn gì, ăn ." Thấy Hương Thảo cầm đào ngẩn , Khương Ức An nhai đào thúc giục.
Hương Thảo gật đầu, cúi xuống bên cạnh xích đu, cầm quả đào c.ắ.n một miếng lớn.
Hai chủ tớ ăn xong đào, Hương Thảo l**m môi thòm thèm, đột nhiên nhớ điều gì, đưa tay hiệu mặt Khương Ức An.
Nhìn những cử chỉ tay theo quy tắc của cô, Khương Ức An đầu óc rối bời - nha đầu là câm, nàng hiểu những gì cô hiệu, giao tiếp thực sự là một vấn đề khó khăn.
Đại tiểu thư hiểu ý , Hương Thảo lo lắng thế nào, trán toát một lớp mồ hôi.
Tuy nhiên, thấy cổ tay thon thả trắng ngần của đại tiểu thư, cô bỗng nảy ý tưởng, đưa tay chỉ cổ tay của nàng, hai tay nắm thành hình tròn hiệu hình chiếc vòng tay.
Khương Ức An bừng tỉnh, hóa Hương Thảo đang về chiếc vòng phỉ thúy mà Khương Ức Vi trả .
Chiếc vòng phỉ thúy đó gì đặc biệt?
Nàng bảo Hương Thảo lấy nó qua, nheo mắt về phía ánh mặt trời, kinh ngạc phát hiện bên trong chiếc vòng khắc bốn chữ nhỏ.
Nàng rời kinh thành năm mười tuổi, chỉ một vài chữ, trong bốn chữ , nàng chỉ nhận chữ Định và chữ Công.
Hương Thảo chớp chớp mắt, từ lấy một cái nút thắt cát tường màu đỏ, chỉ chiếc vòng chỉ nút thắt.
Khương Ức An trầm ngâm một lát, Hương Thảo : "Ý ngươi là đây là tín vật định ước do nhà cầu hôn gửi đến?"
Hương Thảo gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Khương Ức An khẽ khẩy. Chẳng trách Khương Ức Vi trả chiếc vòng tay mà nàng vốn từng thấy , chẳng trách tổ mẫu và phụ mẫu sai đón về, hóa nhà mà nàng định hôn lai lịch lớn như , là Định Quốc Công phủ!
Hương Thảo c.ắ.n môi, do dự một lúc, mặt đại tiểu thư, lấy khăn tay che mắt, đưa một tay dò dẫm về phía , còn động tác suýt vấp ngã.
Cô là câm, trong phủ sợ cô sẽ truyền lời, lúc chuyện cố ý tránh cô, nên cô tận tai thấy Cao ma ma với khác, ở Quốc Công phủ mà đại tiểu thư sắp gả cho, là một kẻ mù!
Hiểu ý của Hương Thảo, động tác nghịch chiếc vòng phỉ thúy của Khương Ức An khựng , thầm lạnh!
Nàng ngay là họ ý mà!
Quả nhiên, nếu là một nam nhân mù, khó thành , thì cũng sẽ để nàng gả qua đó.