Gả Vào Phủ Quốc Công - Chương 42: Tiệc thưởng hoa (Phần 3)

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:52:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trong Lan Hương viện, Từ phu nhân tay ôm một chồng sách cũ, bàn sách, xoẹt xoẹt xé mấy trang, nghiến răng nghiến lợi : "Hôm nay ngươi xin bồi thường cho Từ gia chúng , xem xé hết đám sách rách của ngươi !"

Cách một cái bàn, Hạ Gia Thư mím môi , tức đến mức khẽ run lên.

Đống sách cũ đó là bản sách cổ còn nguyên vẹn mà cô mua , nếu xé thì sẽ bao giờ tìm nữa!

Mấy nha của Lan Hương viện ở ngưỡng cửa, xông lên giật sách cổ, nhưng sợ Từ phu nhân trong cơn tức giận thật sự xé sách cổ thành từng mảnh, nhất thời .

Trong mắt Hạ Gia Thư đầy vẻ lo lắng, lúc mở miệng , giọng cũng run vì tức giận.

"Từ phu nhân, chuyện hủy hôn, sớm giải thích rõ nguyên nhân với Từ nhị công t.ử, vì còn xin bồi thường cho các ?"

Từ phu nhân ợ một tiếng đầy mùi rượu, mắt say liếc xéo Hạ Gia Thư, lạnh : "Ngươi đừng lôi mấy chuyện vô dụng với , ngươi đề nghị hủy hôn, ảnh hưởng đến danh tiếng của nhi t.ử , nó vốn dĩ nên cưới một cô nương nhà hầu môn công phủ, cưới một kẻ nhà nghèo sa sút, trách ngươi thì trách ai?"

Con dâu của bà là Tống thị vốn định khuyên bà đừng mượn rượu gây sự, thấy lời , nỗi chua xót lập tức dâng lên trong lòng, che mặt nức nở.

Hạ Gia Thư đau lòng cuốn sách cổ xé rách bìa trong tay Từ phu nhân, hít một thật sâu, thương lượng với bà : "Chỉ cần phu nhân đừng xé sách của , phu nhân xin bồi thường thế nào, sẽ thế đó."

Từ phu nhân lạnh một tiếng, xé mạnh hai trang sách cổ, : "Trừ khi ngươi quỳ xuống dập đầu ba cái cho , mới thể nguôi cơn giận trong lòng !"

Có mấy vị phu nhân tiểu thư đang chuyện phiếm ở gần đó, Từ phu nhân say rượu gây sự, liền lượt kéo đến Lan Hương viện.

Mấy trong họ những lời say sưa thể thống gì của bà , liền khuyên: "Từ phu nhân, bà mau đặt sách của Hạ cô nương xuống , gì từ từ ."

"Hai nhà kết thông gia, vốn dĩ là chuyện đôi bên tình nguyện, nữa thì thể hủy hôn, luật pháp cũng cho phép, hà cớ gì bà cứ nghĩ thông mà ghi hận như ?"

" , hủy hôn lâu như , nhi t.ử của bà cũng thành sinh con, mỗi mỗi ngả là , thể như chứ? Những lời của bà, để nhi tức bà thấy, trong lòng sẽ tư vị gì?"

cũng hai ba vị phu nhân bằng ánh mắt lạnh lùng, : "Chuyện sớm , cô nương đề nghị hủy hôn thật sự hiếm thấy, huống chi là hủy hôn ngay ngày thành , còn là bát tự hợp, rõ ràng là một cái cớ!"

" , Hạ nhị cô nương đang yên đang lành đòi hủy hôn, cũng khó trách Từ phu nhân trong lòng giận."

"Hôn nhân đại sự, đều lệnh phụ mẫu, lời mai mối, thể coi như trò đùa? Chuyện cho cùng, là Hạ nhị cô nương sai ."

Nghe những lời bàn tán xôn xao , lửa giận trong lòng Từ phu nhân càng lớn hơn, bà xé hai trang sách cổ hung hăng giẫm nát chân, với Hạ Gia Thư: "Ngươi hủy hôn là hủy hôn, coi Từ gia chúng gì? Dao rơi , ngươi đương nhiên đau! Ta cũng trông mong Quốc Công phủ thể cho một công đạo, hôm nay sẽ tự trút cơn giận !"

Các vị phu nhân đang khuyên can thấy bà càng lúc càng nổi giận, liền dám khuyên nữa, thấy Từ phu nhân say rượu kích động như , một vị phu nhân liền lén sai nha đến hí lầu bên truyền lời.

Thấy cuốn sách cổ xé gần một nửa, lòng Hạ Gia Thư đau như d.a.o cắt, nhưng yêu cầu mà Từ phu nhân đưa , cô quyết thể đồng ý.

Cô nhắm mắt , đôi mắt trong veo lấp lánh ánh lệ, hàm răng trắng như ngọc c.ắ.n c.h.ặ.t môi, khóe môi c.ắ.n đến bật m.á.u.

Từ phu nhân thấy cô lên tiếng, rõ ràng là thái độ dập đầu với bà , lạnh một tiếng, giọng độc ác: "Ngươi thật sự nghĩ ngươi dập đầu ? Cho dù ngươi dập đầu, cũng tha thứ cho ngươi ! Vẫn là Liễu di nương đúng, trưởng ngươi khắc c.h.ế.t hai vị hôn thê, đại tẩu ngươi chỉ càn, đại tỷ ngươi gả còn hòa ly, cả nhà đều thứ lành gì, ngươi dù gả Tướng quân phủ chúng , cũng chỉ mang đến xui xẻo!"

Lời dứt, chỉ một tiếng v.út, một viên bi bất ngờ xé khí bay tới, đập mạnh cổ tay của Từ thị!

đau đớn ôm lấy cổ tay, năm ngón tay buông lỏng, cuốn sách cổ đang cầm trong tay liền rơi xuống đất.

Hạ Gia Thư kinh ngạc đầu .

Chỉ thấy chị dâu ném chiếc ná trong tay cho Hạ Tấn Xuyên, mặt biểu cảm qua các vị phu nhân tiểu thư đang vây xem, một tay túm lấy vạt áo của Từ phu nhân, kéo bà nhanh ngoài Lan Hương viện.

Mọi chuyện xảy quá nhanh, các vị phu nhân vây xem đều kịp phản ứng, ngay cả Từ phu nhân cũng kịp la hét, Khương Ức An một tay túm vạt áo đẩy bà đến bên thủy tạ ngoài sân.

Một tay nàng túm lấy b.úi tóc của Từ phu nhân, khóe môi cong lên một nụ lạnh, ấn đầu bà xuống nước.

"Có cảm thấy đại phòng , nên loại mèo ch.ó nào cũng thể đến giẫm một chân ?"

Nàng năng từ tốn, khóe môi còn mang theo chút ý , nhưng như tỏa hàn ý lạnh lẽo.

Các vị phu nhân vội vàng đuổi theo ngoài đều dọa đến sững sốt tại chỗ, ngay cả lời khuyên cũng dám .

Từ phu nhân uống mấy ngụm nước, cảm thấy phổi sắp nổ tung, bỗng nhiên thấy đầu nhẹ bẫng kéo lên, liền vội vàng há miệng hít sâu hai .

hít một , thoáng chốc ấn mạnh trong nước.

"Phu nhân say ? Vậy thì tiểu bối đây khách sáo nữa, bây giờ sẽ giúp phu nhân tỉnh táo !"

Cứ lặp lặp như mấy , lúc nhấc lên nữa, Từ phu nhân hai tay chống lên bậc đá bên bờ, nước mặt chảy như mưa, vội vàng cầu xin tha thứ: "Ta tỉnh , tỉnh , đừng ấn xuống nước nữa!"

Khương Ức An thấy bà quả thật tỉnh táo hơn mấy phần, liền buông tay, phủi bùn đất dính tay áo, bước lên bậc đá lên bờ, từ cao xuống bà , : "Từ phu nhân say rượu, miệng lưỡi sạch sẽ nhiều, bây giờ tỉnh táo, thì xin một tiếng, nếu Gia Thư thể tha thứ cho phu nhân, cũng sẽ gì nữa!"

Tiếng dứt, Liễu di nương dìu tay Ngọc Thoa vội vã chạy tới.

rẽ đám phu nhân đang vây xem bờ, thấy Từ phu nhân ướt sũng ngơ ngác bậc đá, một khuôn mặt sợ đến trắng bệch như tuyết, dường như vẫn hồn, lập tức giật nảy .

lạnh lùng Khương Ức An, quát: "Hỗn xược, ngươi đối xử với Từ phu nhân như , thật quá đáng!"

Hôm nay tiệc ngắm hoa, việc của đại phòng đều do bà lo liệu, vì xảy chuyện , bà cũng lấy thái độ của quyền quyết định ở đại phòng, nghiêm túc quản lý.

chỉ tay Khương Ức An, trừng mắt lệnh: "Còn ngây đó gì, mau đỡ Từ phu nhân dậy, xin bồi thường cho bà !"

Khương Ức An lơ đãng liếc bà một cái, cong môi lạnh, chuyển mắt chậm rãi lướt qua mặt mấy vị phu nhân bờ, : "Vừa Từ phu nhân , những lời chế nhạo đại phòng đó, đều là Liễu di nương với bà , các vị thấy chứ?"

Mấy vị phu nhân một lúc, đồng loạt gật đầu.

, họ rõ ràng, Từ phu nhân say rượu, cơn say lời thật, là Liễu di nương , chắc giả .

Sắc mặt Liễu di nương đổi, mặt lộ vài phần hoảng hốt, : "Ta gì chứ? Ta chẳng gì cả! Các đừng vu oan cho khác!"

Khương Ức An chậm rãi xắn tay áo, để lộ nửa đoạn cổ tay trắng nõn thon thả, năm ngón tay nắm c.h.ặ.t, duỗi giãn gân cốt, đột nhiên bước nhanh về phía Liễu di nương.

Tim Liễu di nương giật thót một cái, theo bản năng lùi mấy bước.

Tuy nhiên ngay đó, một tiếng "chát" vang lên, một cái tát giòn giã giáng mạnh lên mặt Liễu di nương.

Cái tát mạnh đến nỗi, Liễu di nương lảo đảo mấy bước mới vững , đồng thời kinh hô một tiếng che mặt.

thể tin mà che lấy má lập tức sưng tím, nghiến răng nghiến lợi : "Tiểu Khương thị, ngươi dám đ.á.n.h !"

Khương Ức An bình thản lắc lắc cổ tay, khẩy một tiếng : "Di nương bất ngờ ? Xúi giục gây sự thì đáng đ.á.n.h, ngoài ở đây, nể mặt bà mấy phần, , sẽ nương tay nữa!"

Liễu di nương kinh ngạc tức giận, che mặt trừng mắt nàng, với Ngọc Thoa đang sợ đến ngây ở đó: "Còn ngây đó gì? Ta đ.á.n.h thành thế , còn đ.á.n.h trả!"

Ngọc Thoa gắng sức nuốt một ngụm nước bọt, : "Di nương, nô tỳ..."

Không đ.á.n.h trả, mà là cô thật sự dám, đại thiếu phu nhân lợi hại như , cô chỉ sợ đến gần đá bay !

lúc , xa xa vang lên một tràng tiếng bước chân vội vã.

Liễu di nương về phía đó, thấy Hạ Tri Nghiễn xách vạt áo vội vã về phía .

lập tức như thấy cứu tinh, che mặt gào , chạy đến nhào lòng n.g.ự.c ông , : "Thế t.ử gia, đại thiếu phu nhân đ.á.n.h, ngài chủ cho !"

Hạ Tri Nghiễn cúi đầu mặt bà , chỉ thấy gò má trắng nõn xuất hiện một mảng đỏ tím xen kẽ, còn năm dấu ngón tay đỏ tươi, liền tức giận đến mặt mày xanh mét, che chở bà lưng, nghiến răng : "Làm phản , hôm nay dạy dỗ nó, nó cái nhà rốt cuộc là ai chủ!"

Các vị phu nhân vây xem thấy Hạ Tri Nghiễn mặt mày âm trầm, tiện tay nhặt một cây gậy gỗ to bằng miệng bát đất lên, hung thần ác sát về phía Khương Ức An, ai nấy đều hoảng hốt.

Nếu mà động đến gậy gộc, là thể gây án mạng đó!

khuyên: "Thế t.ử gia, gì từ từ , đừng động gậy gộc!"

Còn thấy Khương Ức An khoanh tay đó, hề nhúc nhích, liền vội vàng kéo nàng, "Đại thiếu phu nhân, chúng ngăn Thế t.ử gia , ngươi mau !"

Khương Ức An mỉm các vị phu nhân đang khuyên , : "Các vị phu nhân, cảm ơn, các vị xa một chút, đừng để thương. Lát nữa phiền các vị giúp chứng, là công đa động thủ ."

Nàng dứt lời, Hạ Tri Nghiễn vung gậy đ.á.n.h tới.

Chỉ là cây gậy còn hạ xuống, đầu Khương Ức An nhanh tay lẹ mắt nắm lấy.

Cổ tay nàng dùng sức, cây gậy to bằng miệng bát liền từ tay Hạ Tri Nghiễn chuyển sang tay nàng.

Ngay đó chỉ cảm thấy cây gậy vung vẩy mấy cái mắt, giáng xuống vai và lưng của Hạ Tri Nghiễn.

Lực vung gậy , Khương Ức An chỉ dùng một phần mười mà thôi, đ.á.n.h mấy cái liền thu tay, để tránh đ.á.n.h Hạ Tri Nghiễn đến nửa sống nửa c.h.ế.t.

Hạ Tri Nghiễn sớm co vai ngã đất, đau đến nhe răng trợn mắt nên lời.

Các vị phu nhân tiểu thư vây xem cảnh cho kinh hãi, một lúc lâu ai nên lời, ngay cả Từ phu nhân nửa say nửa tỉnh cũng bất giác co , chỉ sợ liên lụy.

Trước mặt con dâu dạy dỗ như , mặt mũi của Hạ Tri Nghiễn gần như mất sạch, l.ồ.ng n.g.ự.c ông phập phồng gấp gáp thở mấy , cố gắng gượng hét lên: "Quốc Công phủ dung thứ cho loại nữ nhân đanh đá coi trưởng bối gì như ngươi, hôm nay nhất định thanh lý môn hộ, để chấn chỉnh gia phong!"

"Hạ Tri Nghiễn, ông dừng tay!"

Lời ông dứt, xa xa đột nhiên truyền đến giọng của Giang thị.

Trong nháy mắt, Hạ Gia Thư dìu bà nhanh ch.óng tới, đám đông tự động nhường đường cho hai con họ.

Đến gần, Giang thị cũng cần con gái dìu nữa, bà Khương Ức An, thấy con dâu may mắn thương, sống mũi khỏi cay cay, kéo nàng đến bên cạnh, cẩn thận nàng từ xuống mấy lượt, đau lòng : "Nhi tức, con chịu khổ !"

Khương Ức An mỉm chớp chớp mắt, còn kịp , Hạ Tri Nghiễn tức đến gân xanh trán giật thình thịch, mắng ầm lên: "Giang thị, bà mù ? Từ thị nó đ.á.n.h, Liễu thị cũng nó đ.á.n.h, ngay cả cũng nó đ.á.n.h, nó chịu khổ chỗ nào!"

Giang thị đến vội, đường chỉ nha con dâu và đ.á.n.h , nguyên nhân trong đó còn rõ, nhưng dù , cũng thể là của con dâu !Ông mới mù! Nhi tức loại lý lẽ, các đều đ.á.n.h, đó là đáng đời!"

Hạ Tri Nghiễn suýt nữa tức đến thất khiếu (*) sinh khói, nghiến răng cố gắng bò dậy từ đất.

(*) thất khiếu – bảy lỗ mặt : hai mắt, hai lỗ mũi, hai lỗ tai và miệng.

Ông xoay mấy vòng tại chỗ, tìm công cụ đ.á.n.h tay, liền dứt khoát giơ tay lên, định đ.á.n.h Giang thị.

Giang thị thể để ông động đến một ngón tay của ?

Bà dưỡng bệnh hai ngày, tinh thần hơn nhiều, tay chân cũng sức hơn bình thường, Hạ Tri Nghiễn tức giận giơ bàn tay tới, bà liền nhắm chuẩn sống mũi của ông , bất chấp tất cả mà húc tới.

Hạ Tri Nghiễn lập tức ôm mũi xổm xuống đất!

Mũi nóng hổi, hình như thứ gì đó chảy , ông đưa tay sờ thử, xòe lòng bàn tay xem, chỉ thấy vết m.á.u đỏ tươi hiện mắt, mũi của ông Giang thị húc vỡ!

Hạ Tri Nghiễn m.á.u tay dọa cho mềm nhũn chân tay, cố gắng mấy đều dậy , liền dứt khoát run rẩy chân bệt xuống đất, gân cổ mắng ầm lên: "Giang thị, bà là cái đồ nữ nhân chanh chua hung hãn, bây giờ ngay cả cũng dám đ.á.n.h! Bà đợi đấy, nhất định hưu bà!"

Nếu là đây, thấy câu của ông , Giang thị chắc chắn sẽ sợ đến hai mắt đẫm lệ, nhưng lúc , bà chỉ lạnh ông mấy cái, xắn tay áo lên, hai tay nắm thành quyền đ.ấ.m loạn xạ ông !

"Nếu ông để Liễu thị mặt tiếp khách, hôm nay gây nhiều chuyện như ! Ông là cái đồ hồ đồ mất hết lương tâm, bao nhiêu năm nay chịu đựng ông đủ , hôm nay đ.á.n.h cho ông một trận thì mang họ Giang nữa!"

Nắm đ.ấ.m như mưa trút xuống Hạ Tri Nghiễn, ông chật vật ôm đầu né tránh, quát lên: "Giang thị, bà điên thật , là phu quân bà, dừng tay !"

Giang thị chịu dừng tay, chỉ một mực đuổi theo đ.á.n.h ông !

Bỗng nhiên, một tiếng quát lạnh lùng từ phía xa vọng : "Dừng tay, tất cả đừng đ.á.n.h nữa!"

Mọi đầu , chỉ thấy lão phu nhân Tạ thị và Thôi thị dìu tay bước tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-vao-phu-quoc-cong/chuong-42-tiec-thuong-hoa-phan-3.html.]

Nghe bên chuyện, lão phu nhân vội vã chạy từ hí lâu sang, thở hổn hển, một lúc mới thở đều .

Từ thị vẫn còn đang ngây , Liễu di nương với nửa bên mặt sưng đỏ, và Hạ Thế t.ử m.á.u mũi bê bết khắp mặt, đôi lông mày thưa thớt của bà nhíu c.h.ặ.t , lạnh lùng về phía Giang thị và Khương Ức An.

"Còn thể thống gì nữa! Khách khứa và nhà đều các ngươi đ.á.n.h, một bữa tiệc ngắm hoa đều các ngươi phá hỏng, thật chút quy củ nào!"

Khương Ức An khoanh tay n.g.ự.c, bình thản mỉm .

Lão phu nhân tức giận là vì ảnh hưởng đến tiệc ngắm hoa, chứ chẳng quan tâm đến nguyên nhân sự việc, để dẹp yên ảnh hưởng, cũng là để cho Từ gia và Hạ Trị Nghiễn một lời giải thích, chắc hẳn bà sẽ dùng gia pháp để trừng trị đứa cháu dâu .

cả, hôm nay nàng tay thì cũng chuẩn sẵn tâm lý phạt, cùng lắm là quỳ ở từ đường vài ngày, chuyện nhỏ thôi.

Lão phu nhân với Tạ thị: "Đi đỡ Từ phu nhân dậy, hỏi xem bà thế nào ."

Giữa bữa tiệc đột nhiên xảy chuyện , sắc mặt Tạ thị vô cùng khó coi.

vốn đang chuyện hôn sự của con gái với Chu phu nhân, đang lúc trò chuyện vui vẻ thì sự cố cắt ngang, trong lòng thực sự tức giận!

Chưa đợi Tạ thị tay đỡ, Thôi thị vội vàng chạy tới đỡ Từ phu nhân dậy, hỏi: "Từ phu nhân, bà chứ?"

Từ phu nhân là say rượu gây sự, Khương Ức An dọa cho ngây một lúc lâu, bây giờ hồn , vẫn còn sợ hãi vỗ vỗ n.g.ự.c, nghiến răng : "Ta thể ? Hôm nay dự tiệc ngắm hoa, suýt c.h.ế.t trong phủ các , các cho một lời giải thích, để yên cho các !"

Thôi thị định gì đó thôi.

Với loại nữ nhân đanh đá, đằng chân lân đằng đầu như Từ phu nhân, nếu hôm nay chuyện liên quan đến tam phòng, bà nhất định sẽ kháy vài câu.

chuyện liên quan đến đại phòng, tam tẩu đang tức giận, bà tiện lên tiếng, chỉ thầm lườm Từ phu nhân một cái dậy bỏ .

Từ thị đòi một lời giải thích, lão phu nhân hắng giọng, nghiêm nghị : "Hôm nay tôn tức của hành sự l* m*ng, thực sự đáng phạt, sẽ lệnh cho nó quỳ ở từ đường một tháng, để nó suy ngẫm kỹ lầm của , khi suy ngẫm rõ ràng , sẽ để nó đích đến Từ phủ xin ."

Lời giải thích đủ, hơn nữa với gia thế như Quốc Công phủ, Từ thị cũng dám quá hỗn xược, liền : "Đa tạ lão phu nhân, may nhờ lão phu nhân hiểu chuyện, Từ gia chúng vô cùng cảm kích."

Miệng , nhưng trong lòng nghĩ, ngày khác khi Khương Ức An đến cửa tạ , bà nhất định sẽ trả gấp bội sự sỉ nhục hôm nay!

Nào ngờ, lời dứt, trong đám đông đột nhiên vang lên một giọng trầm .

"Tổ mẫu, Ức An gì chứ?"

Khương Ức An theo hướng tiếng , thấy Hạ Tấn Viễn rẽ đám đông, vững bước tới.

Hắn chút vội, trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng lạnh, gò má trắng trẻo còn vài vết xước nhẹ, cùng còn Tần Bỉnh Chính.

Hạ Tấn Viễn dừng bước, mặt hướng về phía lão phu nhân, trầm giọng : "Tổ mẫu, Từ phu nhân gây sự , Ức An trừng phạt , tổ mẫu hỏi rõ bà gây chuyện gì trong phủ ?"

Trong đám đông vài vị phu nhân vốn thấy Từ thị say rượu gây sự ở Lan Hương viện, nhưng cũng ai chứng, vì đến nguyên do, con trai của Từ phu nhân dù cũng từ hôn, bà trong lòng tức giận, cũng thể hiểu .

Lão phu nhân nhíu mày, lạnh giọng : "Con mặt ở đó, cái gì? Con đừng vì bao che cho thê t.ử của chuyện phân biệt trái!"

Hạ Tấn Viễn : "Tuy con mặt ở đó, nhưng hỏi rõ sự tình."

Hắn xong, liền vẫy tay về phía , : "Gia Thư, qua đây, rõ nguyên nhân cho tổ mẫu ."

Hạ Gia Thư cúi đầu ôm cuốn sách cổ xé nát của , từ phía đám đông tới.

Dưới ánh mắt của , cô im lặng hít một thật sâu để trấn tĩnh, c.ắ.n môi về phía Từ thị, : "Từ phu nhân oán hận với con, khi say rượu xông viện của con, xé nát sách của con..."

Những chuyện , khi tỉnh rượu Từ thị cũng nhớ.

xé vài cuốn sách rách, cũng chuyện gì to tát, liền lạnh trợn mắt, : "Lúc đó say , cố ý."

Hạ Gia Thư im lặng c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

Nguyên nhân từ hôn với Từ gia liên quan đến danh tiếng của Từ nhị công t.ử, cô tiện ngoài.

Cô nghĩ một lúc, với Từ thị: "Từ phu nhân, chuyện từ hôn, xin phu nhân hãy tự hỏi nhị công t.ử, sẽ tự cho phu nhân ."

Từ phu nhân khinh thường lạnh, "Ta còn cần hỏi con , sự việc rành rành đây, rõ ràng là ngươi cái gì mà bát tự hợp nên từ hôn! Nếu bát tự hợp, thì đừng đính hôn với con , sắp thành đổi ý, xem Từ gia chúng là cái gì! Con thì để ý, nhưng thì nuốt trôi cục tức !"

Hạ Gia Thư cúi đầu, hai tay ôm c.h.ặ.t cuốn sách cổ trong lòng.

Từ phu nhân hùng hổ dọa , cô vốn sự thật, nhưng lúc đây, cô thể sự thật.

Hạ Gia Thư mím môi , vẫn giữ cho bà chút thể diện, hạ thấp giọng : "Từ nhị công t.ử và tiểu tư của cử chỉ mật, quan hệ bình thường."

Từ phu nhân , lập tức sa sầm mặt, quả quyết cao giọng: "Ngươi nhi t.ử của thích nam nhân? Vớ vẩn, ngươi bậy bạ, ăn hàm hồ! Ngươi bằng chứng ?"

Hạ Gia Thư bất giác về phía chị dâu , môi mím c.h.ặ.t, ánh mắt chút hoảng loạn.

Trước khi thành hôn, cô từng tận mắt thấy Từ nhị công t.ử và tiểu tư của mật, vì cô mới đòi từ hôn, nhưng bây giờ cô những lời , là lời suông bằng chứng, đối chứng.

Tuy nhiên, Khương Ức An cô một cái, mỉm , hiệu cho cô yên tâm.

Nàng Từ phu nhân một cái, : "Ta thể chứng."

Từ phu nhân lạnh, "Ngươi chứng thì ích gì, ngươi bằng chứng cũng là giả, rõ ràng là hai ngươi thông đồng với , định vu khống con !"

Thấy bà vẫn từ bỏ ý định, Khương Ức An liếc xung quanh, thấy Khương Ức Vi đang lẫn trong đám đông, liền vẫy tay gọi cô , : "Muội thấy gì, kể hết cho Từ phu nhân ."

Khương Ức Vi nhớ cảnh tượng trong rừng đào, liền chống nạnh hắng giọng, với Từ phu nhân: "Nửa khắc , tận mắt thấy nhi t.ử của bà và tiểu tư của mật trong rừng cây!"

chắc chắn, trong mắt Từ phu nhân khỏi lóe lên một tia nghi ngờ, nhưng thoáng chốc bà trấn tĩnh , tỏ vẻ tin.

Con trai bà lớn từng , bà bao giờ thấy tật đoạn tụ, chuyện rõ ràng thật!

Khương Ức An bình tĩnh , nhắc nhở: "Từ phu nhân, nhi t.ử và nhi tức của phu nhân đều đang dự tiệc ở đây, nếu phu nhân vẫn tin, thể gọi nhi t.ử và nhi tức của phu nhân đến, hỏi họ ngay mặt."

Thấy nàng quả quyết như , Từ phu nhân khỏi hoảng hốt, lúc , con dâu của bà là Tống thị từ trong đám đông bước , lau những giọt nước mắt ngừng rơi mặt, : "Mẫu , chúng về , mẫu đừng hỏi nữa."

Từ phu nhân thấy con dâu xuất từ gia đình sa sút liền chút hài lòng, quát: "Về gì, mau ăn bừa bãi, chứng minh cho nhị lang !"

Tống thị chịu , kéo bà ngoài, nhưng Từ phu nhân hất tay cô , mắng: "Ngươi là cái hồ lô cạy miệng ? Mau chứ, vu khống phu quân ngươi như , ngươi còn phản kháng!"

Tống thị c.ắ.n c.h.ặ.t môi .

Tuy cô mở miệng, nhưng sắc mặt xám xịt như tro tàn gần như khẳng định điều .

Từ phu nhân vẻ mặt của con dâu, như sét đ.á.n.h ngang tai, kinh ngạc há hốc miệng.

"Ngươi... ngươi rõ cho , những gì cô là thật ?"

Tống thị đột nhiên nhẫn nhịn nữa, cao giọng : "Phải, những gì Hạ nhị tiểu thư sai chút nào, nhi t.ử của bà chính là thích nam nhân, bây giờ bà hài lòng !"

Lời Tống thị dứt, như một gáo nước lạnh dội chảo dầu sôi, các vị phu nhân tiểu thư đang vây xem đều xôn xao bàn tán.

"Từ phu nhân, nhi t.ử của phu nhân sở thích như , trách Hạ nhị cô nương từ hôn với !"

" , đây còn nghĩ Hạ nhị cô nương vô tình vô nghĩa, bây giờ mới phát hiện, là vì giữ thể diện cho Từ gia nên mới nguyên nhân, cô nương hiểu lầm lâu như , thật đáng thương!"

"Từ phu nhân cứ bám riết tha, hùng hổ dọa , bây giờ sự việc rõ ràng , xem bà còn gì để nữa !"

"Nhi tức của bà ở nhà bà chắc cũng chịu ít ấm ức, bà đừng mà mất lương tâm đối xử tệ với , cầu xin , cũng chắc chịu ở nhà bà !"

Những lời lọt tai, mặt Từ phu nhân như tát hết cái đến cái khác, lập tức xanh đỏ xen kẽ vô cùng đặc sắc.

mấp máy môi mấy , thêm câu nào, một lúc lâu , vội vàng buông một câu, "Ta sẽ cho đền sách cho nhị cô nương", rẽ đám đông chạy , bóng lưng trông như đang chạy trối c.h.ế.t.

Tình hình hiện tại, các vị phu nhân còn hiểu, lúc vài vị phu nhân cảm thấy Hạ nhị tiểu thư hủy hôn quá tùy hứng, lúc cũng đổi thái độ, ngay cả Thôi thị cũng kinh ngạc che miệng, sốc đến mức nên lời.

Lão phu nhân nhíu mày, Hạ Gia Thư một cái, Khương Ức An, : "Nếu là Từ phu nhân gây sự , thì thôi ."

Từ phu nhân mất mặt bỏ , chuyện quỳ từ đường và xin , lão phu nhân cũng cho qua.

Còn về chuyện của đại phòng, bà Hạ Tri Nghiễn và Liễu di nương đang đất, thèm để ý, hiệu cho Tạ thị và Thôi thị dìu tay rời .

Lão phu nhân quản chuyện của đại phòng, tức là để đại phòng tự giải quyết.

Lúc , Hạ Tri Nghiễn hồi phục tinh thần, từ đất nhảy dựng lên, chỉ tay Giang thị, chỉ Hạ Tấn Viễn và Khương Ức An, lạnh : "Tốt, , bây giờ các cùng một phe , ngay cả cũng coi gì! Nếu lời lão t.ử, thì tất cả cút khỏi Quốc Công phủ cho lão t.ử, chứa chấp các nữa!"

Lời ông dứt, Hạ Tấn Viễn mặt biểu cảm về phía phụ , khóe môi nhếch lên một nụ lạnh.

"Con sẽ thư cho tổ phụ, kể cho tổ phụ những hành động gần đây của phụ , phụ tự lo liệu ."

Hạ Tri Nghiễn , lập tức chút hoảng hốt, nhưng vẫn cố tỏ cứng rắn : "Ngươi đừng hòng mang tổ phụ ngươi để dọa , sợ! Ta gì sai , ông chẳng lẽ thể tống ? Ngược là ngươi cẩn thận đấy, nếu tổ phụ ngươi ngươi bao che cho thê t.ử như , về nhất định sẽ mắng ngươi!"

Ông xong, Liễu di nương liền tiến lên đỡ ông dậy, lóc : "Thế t.ử gia!"

Hạ Tri Nghiễn dấu tay mặt bà , vô cùng đau lòng, vốn định mắng Giang thị thêm vài câu để dỗ bà vui, nhưng trưởng t.ử và con dâu đều ở đây, ông dám tùy tiện càn, hơn nữa, nghĩ đến ánh mắt uy nghiêm lạnh lùng của phụ , ông lập tức cảm thấy da đầu tê dại.

Ông nghĩ một lúc, dùng giọng chỉ hai thể thấy để nhỏ nhẹ an ủi bà , "Nàng yên tâm, cứ nhẫn nhịn một thời gian, đợi phụ về, sẽ cầu xin ông cho hưu Giang thị, để trút giận cho nàng."

Hạ Tấn Viễn thèm để ý đến phụ nữa.

Hắn nắm lấy tay Khương Ức An, nhẹ nhàng xoa mấy ngón tay của nàng, đó yên tâm đan mười ngón tay , ôn tồn hỏi: "Nương t.ử thương ?"

Khương Ức An , nhẹ nhàng lắc đầu, "Không , phu quân yên tâm, mà."

Nghe thấy giọng vui vẻ của nàng, Hạ Tấn Viễn bất giác khẽ nhếch khóe môi.

Chứng kiến chuyện nhà rối ren của đại phòng, Tần Bỉnh Chính né tránh rời như những khác, mà chắp tay một bên, sắc mặt lạnh lùng vài phần trầm ngâm.

Hạ Gia Nguyệt định dìu mẫu về nghỉ ngơi, khi ngang qua mặt , im lặng một lúc, đột nhiên trầm giọng lên tiếng: "Hạ đại tiểu thư, nếu việc gì cần đến Tần mỗ, thể sai đến tìm bất cứ lúc nào."

Hạ Gia Nguyệt ngẩn một cái.

Ngay đó, cô lễ phép thu ánh mắt, cúi đầu sâu lễ với , lễ phép : "Đa tạ Tần đại nhân."

Giang thị lúc tâm trạng , thầm lườm Hạ Tri Nghiễn mấy cái, để con gái dìu tay, gọi trưởng t.ử và con dâu, cả nhóm bước nhẹ nhàng về phía Nguyệt Hoa viện.

————————!!————————

Tiểu kịch trường:

Tại hiện trường đ.á.n.h , Hạ Tấn Viễn nắm lấy tay Khương Ức An, nhẹ nhàng xoa mấy ngón tay của nàng.

Khương Ức An ( chút nghi hoặc, nhưng vẫn nắm ngón tay dài của ): Phu quân lo đ.á.n.h thương tay ?

Hạ Tấn Viễn (khẽ gật đầu): "Ừ, may mà nương t.ử ."

Khương Ức An chợt hiểu , "ồ" một tiếng.

đó nàng cảm thấy hình như chỉ .

Bởi vì một lúc lâu , như thể sợ nàng sẽ gặp nguy hiểm, tay nàng vẫn luôn nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.

 

 

Loading...