Gả Vào Phủ Quốc Công - Chương 41: Tiệc thưởng hoa (Phần 2)

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:52:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Một câu dứt, Thế t.ử phi Trần thị ngạc nhiên qua, : "Vị là..."

Lúc nãy chỗ, Tạ thị giới thiệu với cô các vị phu nhân của Quốc Công phủ, gương mặt xa lạ quá nhiều, cô nhất thời nhớ hết, vì , thấy vị phu nhân mặc váy đỏ , là phu nhân phòng nào.

Tạ thị nhíu mày giật giật khóe môi, kịp gì, Thôi thị vội vàng dậy, Liễu di nương, với Trần thị: "Thế t.ử phi, đây là của đại phòng, là cẩn thận nhất, xem đây nửa ngày , cũng phát hiện Tấn Viễn tức phụ đến, vẫn là nàng mắt tinh phát hiện ."

Lời , vạch trần phận thất của Liễu di nương, nhưng khen bà một trận, Tạ thị khẽ thở phào nhẹ nhõm, Liễu di nương cũng hài lòng liếc Thôi thị một cái, khóe môi nở nụ .

Chuyện Thế t.ử Quốc Công phủ ngoài chính thê Giang thị, còn một phòng sủng Liễu thị, Trần thị cũng qua.

Nghe Thôi thị , Trần thị cũng hỏi thêm, sắc mặt cũng đổi, chỉ lịch sự gật đầu với Liễu di nương.

Ngược , mấy vị phu nhân thầm đ.á.n.h giá Liễu di nương mấy , sắc mặt của Thế t.ử phi Trần thị, mỗi đều đảo mắt, thì thầm vài câu.

Lúc nãy Liễu di nương nhắc đến cháu dâu trưởng đến, Tạ thị quanh một vòng, quả nhiên thấy bóng dáng Khương Ức An, liền sai một tiểu nha đến Tĩnh Tư viện truyền lời, : "Bảo đại thiếu thiếu phu nhân, đừng chậm trễ thời gian, lập tức qua đây."

Cùng lúc đó, trong tiểu viện của Tĩnh Tư viện, Khương Ức Vi tay cầm gương đồng, lóc trong phòng, hét lên với Khương Ức An: "Ta đổi! Phụ mẫu và tổ mẫu đều như thế , tỷ dựa mà bắt để mặt mộc!"

Khương Ức An nhíu mày chằm chằm cái đầu cài đầy trâm cài tóc và bộ diêu lấp lánh của Khương Ức Vi, lạnh, : "Muội đến đây vì cái gì, tưởng tâm tư của ?"

Tiếng của Khương Ức Vi nghẹn , trừng mắt Khương Ức An, chống nạnh dậy, : ", chính là tiệc thưởng hoa của Quốc Công phủ sẽ các công t.ử trẻ tuổi gia thế mới đến, thì chứ? Tỷ là đại tỷ của , cũng hứa với phụ mẫu sẽ tìm cho một mối hôn sự , vì cho trang điểm?"

Khương Ức An khoanh tay dựa lưng ghế, từ đầu đến chân từ chân đến đầu, lạnh giọng : "Muội mời mà đến, coi thường , giờ trang điểm thành bộ dạng diễm lệ thế , cướp hết sự chú ý của khác trong tiệc thưởng hoa ?"

Khương Ức Vi chột đảo mắt, nhưng lập tức trở vẻ hùng hồn, : "Ta cướp sự chú ý của khác, sinh , cần cướp, các công t.ử cũng sẽ chú ý đến ."

Khương Ức An lạnh một tiếng dậy, đưa tay ấn lên vai cô , cổ tay dùng sức, liền ấn cô xuống ghế.

"Hôm nay nhiều việc, thời gian quản , đừng gây chuyện cho ! Trước tiên hãy ở yên trong viện, tháo trâm cài đầu xuống, đổi mấy món trang sức thanh nhã, mặt cũng rửa sạch , đợi bên tiệc tàn, sẽ đưa ngoài dạo, chào hỏi các vị phu nhân tiểu thư ."

kiêu căng ngu ngốc như , nàng là đại tỷ, bằng lòng đến bước vì cô là tận tình tận nghĩa, nếu cô còn điều, nàng lập tức đuổi cô khỏi Quốc Công phủ!

Khương Ức Vi vặn vẹo , nhưng phát hiện đại tỷ sức lực kinh , chỉ nhẹ nhàng ấn vai cô , mà cô ngay cả động đậy một chút cũng !

khỏi tức giận đến đỏ mặt, liên tục la hét: "Ta thế nào thì thế đó, dựa lời tỷ! Tỷ đối xử với như , về nhất định sẽ cho phụ mẫu và tổ mẫu, tỷ cứ chờ trừng phạt !"

Cao ma ma vẫn luôn bên cạnh canh chừng, trái tim già nua đập thình thịch vì căng thẳng, lo cái miệng ăn của nhị tiểu thư sẽ chọc giận đại tiểu thư, lo đại tiểu thư sẽ nể tình chị em mà tay với nhị tiểu thư trong lúc tức giận.

"Muội đương nhiên thể, bây giờ về ! " Khương Ức An liếc cô một cái, lạnh lùng cảnh cáo, "Ta lập tức cho chuẩn xe, đưa về nhà!"

Thấy hai sắp cãi , Cao ma ma bất an lau mồ hôi lạnh trán, bỗng nhiên chút hối hận.

Sớm nhị tiểu thư sẽ như , dù Khương phu nhân thế nào, bà cũng nên đưa cô đến Quốc Công phủ!

"Nhị tiểu thư, cứ lời đại tiểu thư một , đại tiểu thư cũng là vì cho , ăn mặc diêm dúa trông vẻ phù phiếm, ăn mặc thanh tao tĩnh lặng mới yêu thích, đại tiểu thư đưa chào hỏi các phu nhân để ấn tượng , chừng sẽ mối hôn sự ." Bà vội vàng khuyên nhủ.

Khương Ức Vi ném gương xuống đất, đầu nhổ nước bọt một tiếng, "Phì, ma ma và đại tỷ một phe, đừng chuyện với nữa!"

Sắc mặt Cao ma ma lúc xanh lúc đỏ, ngượng ngùng nên lời, đành ngậm c.h.ặ.t miệng, gượng.

Khương Ức Vi ngang bướng nàng khuyên, Khương Ức An lúc cũng lười để ý đến cô .

Thời gian còn sớm, những dự tiệc chắc đến cả , nàng bèn tự tay khóa cửa tiểu viện, về phía hoa sảnh.

Vừa xa, liền bắt gặp một tiểu nha đang định đến Tĩnh Tư viện truyền lời.

Tiểu nha cúi chào nàng, giục: "Đại thiếu phu nhân, tam phu nhân bảo đến hoa sảnh, đều đang chờ đó!"

Khương Ức An tỏ ý kiến, suy tư một cái.

Nàng tuy là cháu dâu trưởng của Quốc Công phủ, nhưng đại phòng thế yếu, ngay cả bà mẫu cũng để mắt, nàng cũng chỉ cái danh cháu dâu trưởng suông mà thôi, thể đặc biệt chờ một nàng?

Nàng nghĩ một lúc, ôn hòa hỏi: "Là tam thẩm phát hiện đến, bảo ngươi đến giục , khác phát hiện?"

Tiểu nha lắc đầu, một năm một mười : "Là Liễu di nương nhắc đến đại thiếu phu nhân đến, tam phu nhân mới sai nô tỳ mời."

Quả nhiên ngoài dự đoán, Khương Ức An trong lòng lạnh, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản như thường.

Trên đường , nàng hỏi tiểu nha những phu nhân tiểu thư nào tham dự tiệc, ai ở vị trí đầu, ai bên cạnh tam phu nhân, tiểu nha cũng nhận nhiều phu nhân tiểu thư như , câu trả lời , câu . khi hỏi những lời , Khương Ức An chút hiểu về mấy vị phu nhân phận tôn quý trong bữa tiệc.

Bước hoa sảnh, Khương Ức An còn kịp mở lời, thấy một giọng ôn hòa xen lẫn tiếng : "Đây là đại thiếu phu nhân của đại phòng ?"

Nàng chút bất ngờ, theo hướng tiếng .

Chỉ thấy ở vị trí đầu là một phụ nhân (*) trông chỉ ngoài hai mươi tuổi, đầu cài trâm vàng, mặc áo bối t.ử dài màu tím nhạt, dung mạo tú mỹ, đoan trang hoa quý, đang mỉm nàng.

(*) phụ nhân – phụ nữ lập gia đình

Nàng nhanh ch.óng nghĩ đến Thế t.ử phi của Thụy Vương phủ, vị tuổi tác, phận đều khớp, chắc chắn là cô .

Chỉ là nàng và vị Thế t.ử phi từng gặp mặt, ngờ thái độ của đối phương đối với nàng khá thiện.

Khương Ức An , thản nhiên mỉm để lộ hàm răng, : "Xin , chút việc nhỏ chậm trễ, để Thế t.ử phi đợi lâu."

Trần thị mỉm gật đầu, ôn tồn : "Không , mau ."

giơ tay, hiệu cho Khương Ức An xuống.

Các cháu dâu của Quốc Công phủ đều ở cuối bàn tiệc, bên cạnh con dâu nhị phòng Ôn thị một chỗ trống, vốn là để dành cho Khương Ức An.

Khương Ức An ngước mắt một cái, chậm rãi bước qua.

Vừa định xuống, ai ngờ, Từ phu nhân của Tướng quân phủ trong bàn tiệc bỗng nhiên dậy.

"Khoan , đại thiếu phu nhân đến muộn nhất, chúng chờ đợi, chỉ một câu xin như , đủ thành ý? Đã là tiệc rượu, bàn rượu, thì nên tự phạt một bát rượu mới , đúng ?"

Lời dứt, trong bàn tiệc đều rộ lên, khí phần nghiêm túc ngột ngạt lúc nãy cũng tan biến.

Vị Từ phu nhân vốn là thích đùa, cũng là để khuấy động khí, Khương Ức An cũng hiểu ý bà , liền chắp tay lưng tại chỗ, mỉm hỏi: "Vị là thẩm thẩm của phủ nào?"

Nhị phòng phu nhân Tần thị : "Con nhận ? Bà là Từ phu nhân của Tướng quân phủ, vốn cũng nên gọi một tiếng thẩm, con gọi như cũng sai."

Khương Ức An sửng sốt một chút nhưng nhanh ch.óng hồn, khẽ nhíu mày.

Từ gia , là Từ gia mà Hạ Gia Thư từ hôn lúc ?

Ánh mắt nàng lướt qua bên cạnh Từ phu nhân, dừng một phụ nhân trẻ tuổi dung mạo xinh bên cạnh bà , thầm gật đầu – vị hẳn là thê t.ử mà Từ nhị công t.ử cưới khi Hạ Gia Thư từ hôn.

Những chuyện cũ lướt qua trong đầu, chỉ trong nháy mắt, Khương Ức An bừng tỉnh.

Nàng ngước mắt Từ phu nhân, vẫn mỉm , : "Phu nhân , xin tự phạt một chén."

Trên bàn chén rượu sứ trắng nhỏ nhắn, một ngụm, Khương Ức An chọn một chén rót rượu, hai tay nâng lên hiệu với , ngửa cổ uống cạn.

Thấy nàng uống cạn rượu, Từ phu nhân môi nở nụ , nhưng tròng mắt đảo vài vòng, đáy mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.

Lúc vốn định cưới Hạ Gia Vân của tam phòng cho con trai, ai ngờ con trai thích nhị cô nương tính tình nhút nhát của đại phòng, trong lòng bà tức giận, nhưng cũng lay chuyển , đành theo ý con trai mà định hôn sự với đại phòng.

đêm thành hôn, nhị cô nương của đại phòng đề nghị từ hôn với Từ gia, thật khiến bà tức điên!

Hôm nay thấy chị dâu của Hạ Gia Thư , ngọn lửa trong lòng bà bùng lên!

"Khoan , chén rượu đại thiếu phu nhân dùng cũng nhỏ quá, chỉ uống một chén nhỏ như , thể hiện thành ý? Hay là đổi cái lớn hơn !"

xong, lấy một cái cốc tre to bằng bát cơm bàn, bảo con dâu Tống thị rót đầy một cốc rượu lớn, cho đến khi gần tràn mới dừng , lệnh: "Mau mang qua cho đại thiếu phu nhân ."

Tống thị nhíu mày, nhưng cũng gì, dậy qua , hai tay bưng cốc tre đặt mặt Khương Ức An.

Cách mấy chỗ , Từ phu nhân vươn cổ cốc rượu mặt Khương Ức An, giục: "Mau uống , ngươi uống xong, chỉ Thế t.ử phi tha thứ cho ngươi, mà cả chúng cũng gì nữa."

Tiếng trong bàn tiệc ngớt, vẫn nghĩ bà là để cho vui.

Trong tiếng vui vẻ, Liễu di nương thướt tha dậy, tự rót cho các phu nhân trong bàn tiệc.

Khi đến bên cạnh Từ phu nhân, tự tay rót cho Từ phu nhân một tách ấm, bà hạ giọng : "Phu nhân sai, rượu vốn nên phạt. Có lẽ còn , nhi tức của vốn lớn lên ở quê g.i.ế.c lợn bán thịt, là khi hai vị hôn thê của Tấn Viễn đều mất mới gả phủ."

Từ phu nhân , kinh ngạc Liễu di nương một cái, nhanh ch.óng lĩnh hội ý của bà .

Chiêu Hoa quận chúa Hạ Tấn Viễn khắc c.h.ế.t, đó dù cũng là em chồng của Thế t.ử phi Trần thị, cho dù Trần thị ngoài miệng gì, trong lòng đối với đại phòng nhất định cũng oán hận.

Từ phu nhân cong môi, về phía Thế t.ử phi Trần thị, đột nhiên thở dài: "Người đều đại thiếu gia của Quốc Công phủ mệnh cứng khắc thê, đây quận chúa ... cô nương mới mười sáu tuổi, mỗi nghĩ đến, đau lòng chịu nổi!"

Nghe bà nhắc đến em chồng mất sớm, Trần thị khẽ thở dài, giữa mày hiện lên vẻ bi ai.

Mấy vị phu nhân tiểu thư đều đầu về phía Khương Ức An, ánh mắt xen lẫn sự dò xét và tìm tòi, dường như tò mò vì nàng khắc c.h.ế.t.

Đối mặt với những ánh mắt đầy toan tính của họ, Khương Ức An cúi mắt chằm chằm cốc tre đầy rượu mặt, ngón tay thon dài miết mạnh mấy lên vành cốc, lên tiếng.

Không khí trong bàn tiệc nhất thời im lặng, Từ phu nhân đột nhiên bộ tát miệng , : "Ôi chao, đều tại , khó khăn lắm mới tụ tập cùng ngắm hoa, cứ nhắc đến chuyện vui, thật đáng đ.á.n.h, đáng đ.á.n.h!"

Lão phu nhân liếc bà một cái, ánh mắt ngầm chứa sự vui.

Đích trưởng tôn tuy tiếng khắc thê, nhưng Từ phu nhân nhắc chuyện cũ mặt Thế t.ử phi, chẳng khó Quốc Công phủ ?

Bà ho khan một tiếng, như : "Từ phu nhân còn uống rượu, say , mau xuống uống miếng cho tỉnh táo ."

Tạ thị cũng vội : "Món ăn hôm nay, là do lão phu nhân của chúng đặc biệt dặn , nhất là món đùi cừu hầm , nếm thử ."

Các nha liền cầm đũa gắp thức ăn, các phu nhân tiểu thư trong bàn tiệc bắt đầu ăn, câu chuyện ngột ngạt lúc nãy liền trôi qua.

Sau ba tuần rượu, khí trong bàn tiệc náo nhiệt trở , Từ phu nhân thầm liếc Khương Ức An, thấy rượu trong cốc tre mặt nàng hề vơi , khóe miệng cong lên một nụ lạnh.

Những lời Liễu di nương , bà đều ghi nhớ, con dâu trưởng của đại phòng là một g.i.ế.c lợn ở quê, xuất thấp hèn như , nhất định là một kẻ dễ bắt nạt lừa gạt, nhân cơ hội chuốc cho nàng ít rượu, vài lời xúi giục, để đại phòng sống yên , cũng để bà trút giận trong lòng!

lập tức bảo con dâu Tống thị rót thêm một cốc rượu tre, tự bưng rượu đến bên cạnh Khương Ức An, nhỏ: "Đại thiếu phu nhân, đến mời ngươi một chén rượu, ngươi nhất định uống! Đại thiếu gia mệnh cứng khắc thê, thấy ngươi , ngươi đừng nghĩ lời dễ , cũng là lòng nhắc nhở ngươi, mệnh cứng , chỉ hôn nhân khắc thê, hôn nhân cũng sẽ khắc, ngươi chú ý một chút...

Ngón tay thon dài của Khương Ức An siết c.h.ặ.t vành cốc, mạnh đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

Từ phu nhân vẫn đang lải nhải ngừng, đột nhiên, Khương Ức An khẽ khẩy một tiếng phắt dậy, ánh mắt trong veo chằm chằm , : "Ta thích uống rượu, nhưng phu nhân hứng uống rượu như , sẽ múa d.a.o một chút cho vui!"

Nói xong, ánh mắt nàng lướt qua bàn tiệc, cổ tay đột ngột vung lên, liền cầm lấy con d.a.o nhọn dài dùng để cắt thịt lợn bàn.

Từ phu nhân kinh ngạc sững sờ tại chỗ.

Con d.a.o nhọn xoay vài vòng trong lòng bàn tay Khương Ức An, chỉ tiếng xé gió sắc lẻm đột nhiên vang lên, một vệt sáng bạc lạnh lẽo lóe lên mắt !

Một tiếng "phập", con d.a.o nhọn cắm thẳng cột gỗ sơn đỏ bên cạnh.

Lưỡi d.a.o ngập gỗ ba phân, phát tiếng kêu trong trẻo.

Trong hoa sảnh lập tức yên tĩnh, ánh mắt đồng loạt đổ dồn con d.a.o nhọn đang rung nhẹ, trong mắt đều là kinh ngạc.

Từ phu nhân há miệng, ngơ ngác Khương Ức An, con d.a.o cắm cột gỗ, cũng kinh hãi nên lời.

Khương Ức An lạnh, ánh mắt dừng mặt bà , : "Ta ở quê g.i.ế.c lợn bán thịt, lúc rảnh rỗi cũng luyện đao pháp, phu nhân nếu thấy sảng khoái, múa thêm vài đường nữa nhé?"

Da đầu Từ phu nhân căng cứng, gượng, : "Sảng khoái ."

Khương Ức An liếc xéo bà , hạ giọng : "Nếu sảng khoái , xin phu nhân hãy giữ mồm giữ miệng, những lời mệnh cứng khắc thê, thứ hai."

Từ phu nhân mím môi , sắc mặt trở nên đen như đáy nồi.

Nhận thấy vẻ mặt khó xử của Từ phu nhân, Thế t.ử phi Trần thị trầm ngâm một lúc, nhắc nhở: "Đại thiếu phu nhân đao pháp tồi, nhưng nếu thương khác thì , đừng múa nữa. Bữa tiệc hôm nay, vốn là để các nữ quyến tụ tập vui đùa, uống rượu dễ say, dọn rượu xuống , chúng uống chút rượu trái cây là ."

Tạ thị , liền cho dọn hết rượu xuống, Từ phu nhân ngậm miệng chỗ, cho đến khi tiệc gần tàn, cũng thêm một lời nào.

Sau bữa tiệc, lão phu nhân liền cùng Tần lão phu nhân và Lý lão phu nhân đến Vinh Hi đường chuyện.

Tạ thị chuẩn sẵn gánh hát ở hí lâu lớn của Cẩm Thúy viên, liền cùng Chu phu nhân, Thế t.ử phi và mấy vị phu nhân hát đến hí lâu xem kịch.

Còn các phu nhân tiểu thư thì tùy ý dạo chơi trong Cẩm Thúy viên, ngắm cảnh trong vườn.

Đến Cẩm Thúy viên, Từ phu nhân liền vẫy tay với Liễu di nương, hai trong đình câu cá, cho nha mang lên ít rượu, ăn trò chuyện.

Từ phu nhân uống một chén rượu, bực bội siết c.h.ặ.t khăn tay, : "Di nương, trưởng tức của bà thật đáng ghét, lúc nãy cô múa d.a.o, rõ ràng là đang dọa !"

Liễu di nương chậm rãi nhấp một ngụm rượu, : "Cô nay vẫn , ngang ngược quen , phu nhân chắc dám tin, cô ngay cả Thế t.ử gia cũng dám đ.á.n.h!"

Từ phu nhân kinh ngạc kêu "ôi" một tiếng, đặt chén rượu xuống, liền : "Cô quá đáng như , thế chẳng ngay cả di nương như bà cũng để mắt ?"

Phu nhân của phủ khác từng lườm Liễu di nương, nghĩ rằng Liễu di nương chẳng qua chỉ là một tiểu sủng ái, chuyện với bà là tự hạ thấp phận. Từ phu nhân thì , vì bà vị Hạ thế t.ử căn bản để Giang thị mắt, trong lòng chỉ thích tiểu , cộng thêm mối thù cũ về việc con gái Giang thị từ hôn với con trai bà, nên hợp chuyện với Liễu di nương.

Liễu di nương lạnh sửa cây trâm cài tóc bên thái dương, hạ giọng : "Đừng , các vị chủ t.ử trong phủ, cô đều để mắt."

Từ phu nhân kinh ngạc một hồi, nghĩ ngợi, thầm nghiến c.h.ặ.t răng, : "Bữa tiệc ngắm hoa hôm nay, thấy nhị tiểu thư ngoài? Đã lâu thấy nhị tiểu thư , cô nương đính hôn ?"

Từ phu nhân trong lòng căm hận, Liễu di nương vô cùng thấu hiểu.

cụp mắt suy nghĩ một lúc, lấy khăn tay chấm chấm khóe môi, : "Nhị tiểu thư dù đính hôn, thì thể định nhà nào ? Huynh trưởng của cô mệnh cứng khắc , chừng cô cũng , hơn nữa, đại tỷ của cô thành hôn hòa ly, cô cũng chắc là một lòng một sống yên . Theo thấy, cô và Từ nhị công t.ử từ hôn, là phúc của nhị công t.ử."

Lời khiến Từ phu nhân vô cùng hài lòng, lạnh : "A di đà Phật, nếu trời mắt, một tia sét đ.á.n.h c.h.ế.t những kẻ vô lương tâm đó thì !"

Lời là mắng Hạ Gia Thư, Liễu di nương mỉm , Từ phu nhân uống một chén rượu, chút men say, nhớ lúc nãy vốn định Khương Ức An mất mặt, ngược dọa cho một phen, càng nghĩ càng tức giận, : "Trưởng t.ử của đại phòng khắc c.h.ế.t hai vị hôn thê, tại tiểu Khương thị gả !"

Liễu di nương chậm rãi rót cho bà một chén rượu, thở dài: "Quận chúa tôn quý nhường nào, cũng chịu nổi sự khắc của , đáng thương Vương phi mất hòn ngọc quý tay, Thế t.ử phi mất tiểu cô (*)."

(*) tiểu cô – em chồng

Từ phu nhân xong trong lòng càng hận, hạ giọng lạnh : "Cũng chỉ Thế t.ử phi là hiền lành, nếu là , thấy cô là thấy ngứa mắt, rằng, tìm cơ hội tát cho mấy cái, cũng coi như xả giận!"

Liễu di nương nhấp một ngụm rượu, : "Phu nhân đừng uống say nữa, lời thể bừa ."

Từ phu nhân lắc đầu chậc chậc mấy tiếng, : "Ngươi dám , dám , thấy tiểu bối của Giang thị đều thứ lành gì, mắng chúng vài câu, cũng oan uổng cho chúng!"

Con dâu của Từ phu nhân là Tống thị chăm chú , càng lông mày càng nhíu c.h.ặ.t, những lời say sưa đó của bà càng lúc càng thể thống, khỏi ngầm lườm Liễu di nương đang châm ngòi thổi lửa, đỡ cánh tay Từ thị để bà dậy.

"Mẫu uống nhiều , đừng uống nữa, qua bên cạnh chờ tỉnh rượu , lát nữa còn chuyện với khác nữa!"

Từ phu nhân nheo mắt , đẩy tay cô , : "Ngươi qua một bên , đừng nhiều lời! Nhị tiểu thư của đại phòng ở Lan Hương viện ? Ta nuốt trôi cục tức , tìm cô lý lẽ!"

Nói xong, cũng cần đỡ, tự dậy, về hướng Lan Hương viện.

~~~~~~

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-vao-phu-quoc-cong/chuong-41-tiec-thuong-hoa-phan-2.html.]

Trong tiểu viện của Tĩnh Tư viện, Khương Ức Vi đập mạnh mấy cái cửa viện, lòng bàn tay đều đập đỏ cả lên, nhưng ổ khóa ngoài cửa hề nhúc nhích, càng đừng đến mở cửa cho cô .

sờ sờ trâm cài đầu, nghiến răng đá mạnh mấy cái cánh cửa, "Khương Ức An, tỷ chờ đó, về nhà nhất định sẽ mách phụ mẫu và tổ mẫu!"

Nghe thấy tiếng đạp cửa của cô , Cao ma ma nhíu c.h.ặ.t mày, nhưng cũng chỉ trong phòng , gì.

Không giúp nhị tiểu thư, mà thực sự đại tiểu thư đúng, bà cảm thấy, nhị tiểu thư nên lời đại tiểu thư mới !

Một lúc , trong sân còn tiếng đạp cửa, nhưng xuất hiện những tiếng sột soạt, Cao ma ma qua cửa sổ ngó ngoài, khỏi giật .

Khương Ức Vi chống nạnh trong sân, bảo Đông Hoa mang một cái thang ở góc tường , lệnh cho Đông Hoa dựa tường đặt cho vững, giẫm chân trèo lên thang.

Khi Cao ma ma vội vã từ trong phòng chạy , cô trèo lên đầu tường, hai tay chống lên mép tường, đôi mắt láo liên con đường nhỏ ngoài tường, dường như đang tìm chỗ để nhảy xuống.

Cao ma ma vội can ngăn: "Nhị tiểu thư, , chỗ cao như , nhảy xuống ngã thương thì !"

Khương Ức Vi để ý đến bà , mà chỉ xuống phía , với Đông Hoa: "Ngươi cũng lên !"

Đông Hoa trèo lên, theo lệnh của Khương Ức Vi, tiên từ đầu tường nhảy ngoài, đó sát tường, để cô giẫm lên vai nhảy xuống.

An đáp xuống đất, Khương Ức Vi để ý đến tiếng la hét của Cao ma ma trong sân, mà lấy gương soi mặt , sửa trâm cài đầu, vui vẻ dẫn Đông Hoa ngoài.

Gặp một nha ngang qua, cô liền dừng hỏi: "Các công t.ử đến dự tiệc hôm nay ở ?"

Tuy cô là một gương mặt xa lạ, nhưng hôm nay các phu nhân tiểu thư đến dự tiệc ở Quốc Công phủ đông, nên các nha nghĩ rằng cô cũng đến dự tiệc, liền chỉ về hướng diễn võ trường ở xa, : "Các công t.ử đều đang chơi ở diễn võ trường, tiểu thư qua đó xem ."

Khương Ức Vi nóng lòng đến diễn võ trường.

Những công t.ử trẻ tuổi đang đ.á.n.h mã cầu trong diễn võ trường ai nấy đều trẻ trung tuấn tú, khí thế bừng bừng, khi Khương Ức Vi thấy, ánh mắt lập tức sáng lên.

lên khán đài hai tầng bên cạnh sân, tùy tiện tìm một cô nương mặc váy lụa màu tím nhạt cạnh, hỏi: "Cô vị nào là Tần đại nhân của Hình bộ ?"

Cô nương đó quen Khương Ức Vi, còn tưởng cô là tiểu thư của Quốc Công phủ, lắc đầu, : "Tần đại nhân ở đây."

Khương Ức Vi cũng chỉ thuận miệng hỏi, thực sự quan tâm Tần đại nhân ở đây , dù những nam t.ử trẻ tuổi sân khiến cô hoa cả mắt.

sửa trâm cài đầu, cảm thấy tuy đầu nhiều trâm, nhưng vẫn thiếu một cành hoa đào, tôn lên vẻ tuyệt mỹ của .

Tuy nhiên, mắt thấy một nam t.ử trẻ tuổi mặc áo gấm màu xanh lam, ánh mắt cô sáng lên, chỉ hỏi: "Người đó là ai?"

Cô nương : "Vị đó là Hạ thế t.ử của Bình Nam Hầu phủ, đ.á.n.h mã cầu giỏi nhất."

Khương Ức Vi gật đầu, mở to mắt, ánh mắt dõi theo tư thế hiên ngang khi cưỡi ngựa của Hạ Hồng Bảo.

Hạ Gia Vân ở giữa khán đài, thấy ánh mắt Khương Ức Vi nóng rực chằm chằm Hạ Hồng Bảo, khỏi nhíu mày.

"Người ăn mặc lòe loẹt , của đại tẩu đại phòng ?" Hạ Gia Vân hạ giọng hỏi nha Phỉ Thúy bên cạnh.

Phỉ Thúy theo ánh mắt của Hạ Gia Vân, vô cùng chắc chắn gật đầu, tuy cô chỉ gặp vị Khương nhị cô nương một ở Vinh Hỉ Đường, nhưng ấn tượng sâu sắc với cái đầu đầy trâm cài lấp lánh của cô .

"Tiểu thư sai, chính là của đại thiếu phu nhân."

Hạ Gia Vân thấy cô chằm chằm Hạ Hồng Bảo, khỏi lạnh một tiếng, "Quả nhiên việc gì đến điện Tam Bảo, là đến thăm lão phu nhân, chẳng là vì tiệc thưởng hoa hôm nay !"

Sắc mặt của Phỉ Thúy cũng lạnh .

Thấy Khương Ức Vi mặc một bộ váy sa mỏng, để lộ cả một mảng da ở cổ và n.g.ự.c, mặt cũng trang điểm đậm, liền khẽ mắng: "Sinh một đôi mắt lẳng lơ, ăn mặc như mấy ở chốn lầu xanh, an phận, thật hổ!"

Quá đáng hơn là, Khương nhị cô nương tuy bằng đại thiếu phu nhân, nhưng cũng coi là xinh , càng cho dung mạo của tiểu thư nhà trở nên bình thường!

Đánh mã cầu xong, các công t.ử sân xuống ngựa đến hoa các bên cạnh nghỉ ngơi, các cô nương khán đài cũng lượt tản , Khương Ức Vi liền dẫn Đông Hoa đến ở đình bên cạnh hoa các.

sờ sờ trâm cài đầu, lấy túi thơm mang theo bên , với Đông Hoa: "Ngươi ném túi thơm bên lề đường mà Hạ công t.ử sắp qua, cẩn thận một chút, đừng để khác nhặt mất."

Đông Hoa nhận lấy túi thơm, do dự một lúc, : "Tiểu thư, như lắm ? Nghe đó là đối tượng xem mắt của cô nương tam phòng, tiểu thư , là giành với cô nương tam phòng ?"

Khương Ức Vi thèm để ý : "Ta giành thì ? Cô bản lĩnh thì đừng để giành mất!"

Đông Hoa mấp máy môi mấy , nhịn : "Đại tiểu thư là đại tẩu của cô nương tam phòng đó, tiểu thư , đại tiểu thư khó xử ? Hay là đợi khi tiệc thưởng hoa tan, tìm cơ hội gặp gỡ Hạ công t.ử đó, cũng vội mấy ngày ."

Khương Ức Vi trừng mắt, mắng: "Ngươi là nha của Khương Ức An là nha của ? Ngươi chỗ nào cũng nghĩ cho tỷ , cần ngươi để gì?"

Đông Hoa liền cúi đầu dám lên tiếng.

Khương Ức Vi hừ một tiếng: "Ta mặc kệ Khương Ức An sẽ thế nào, dù gặp Hạ công t.ử, giờ gặp ngay. Ngươi mau ném túi thơm , đừng lỡ việc."

Đông Hoa suy nghĩ một chút, : "Tiểu thư, nếu Hạ công t.ử nhặt , mà gặp thì ?"

Khương Ức Vi tự tin sờ sờ mặt , cô xinh như , là nam nhân ai cũng sẽ động lòng, đến gặp cô ?

"Trong túi thơm tiểu tượng của , chỉ cần thấy động lòng, nhất định sẽ gặp ."

Đông Hoa do dự mấy , : "Tiểu thư, nếu đó động lòng thì ?"

Khương Ức Vi lời chút tức giận, trừng mắt Đông Hoa một cái, quát: "Ngươi là khúc gỗ , động lòng thì thôi! Ở đây lang quân nhiều vô kể, thì thể chọn khác, bản tiểu thư xinh như , chẳng lẽ chọn ?"

Đông Hoa sợ cô nổi giận đ.á.n.h mắng, liền vội vàng .

Khương Ức Vi sờ sờ trâm cài đầu, đầu về phía rừng đào xa, quyết định hái mấy đóa hoa đào cài lên tóc, để trông xinh hơn.

~~~~~~

Tiệc thưởng hoa của Quốc Công phủ vô cùng náo nhiệt, diễn võ trường cũng thỉnh thoảng vang lên tiếng reo hò đ.á.n.h mã cầu, mà trong thư phòng bên ngoài của Tĩnh Tư viện, vô cùng yên tĩnh.

Hạ Tấn Viễn và Tần Bỉnh Chính đối diện qua bàn, bàn đặt một bàn cờ bằng gỗ mun đen, bàn cờ chỉ những quân cờ đen rải rác.

Tần Bỉnh Chính cầm quân đen, khi đặt một quân, : "Quân cờ của , đặt ở vị trí thiên nguyên."

Hạ Tấn Viễn mắt thấy, nhưng trong đầu hiện rõ đường nước bước của hai bên, suy nghĩ một lúc, : "Sao vị, góc bên ."

Thế cờ nhất thời khó phân thắng bại, Tần Bỉnh Chính đồng môn cũ đối diện đang che mắt bằng dải lụa đen, mày dài nhíu , trầm ngâm nhấp một ngụm .

Ngoài việc chơi cờ, nhớ chuyện đây nhờ Tần Bỉnh Chính giúp đỡ, Hạ Tấn Viễn : "Tần , chuyện hòa ly , đa tạ giúp đỡ."

Tần Bỉnh Chính đặt chén xuống, im lặng một lúc, nghiêm mặt : "Trách nhiệm của quan , xử lý theo luật, giúp đỡ, đừng nghĩ nhiều."

Hạ Tấn Viễn nhạt, : "Hôm nay đến phủ dự tiệc nhiều nữ quyến, Tần lão phu nhân đích để đưa lão nhân gia đến, chắc cũng ý Tần sớm ngày thành . Vì Tần ngoài gặp gỡ , mà cùng đ.á.n.h cờ trong thư phòng ?"

Tần Bỉnh Chính nhàn nhạt : "Tổ mẫu ý đó, nhưng hiện tại công vụ bận rộn, chỉ thành tựu trong sự nghiệp, tâm tư thành , chuyện thành , để hãy ."

Hắn , Hạ Tấn Viễn cũng ngạc nhiên, giơ chén lên hiệu với , nhạt: "Đại trượng phu nên lấy việc xây dựng công danh sự nghiệp đầu, uống ."

Tần Bỉnh Chính im lặng uống một ngụm , đột nhiên : "Mắt của còn thể chữa ?"

Hạ Tấn Viễn im lặng một lúc, chỉ dải lụa đen mắt , : "Có lẽ sẽ mãi mãi như ."

Im lặng một lúc, tự giễu : "Lúc lời khuyên của Tần , đến nỗi liên lụy Văn Tu, đây là quả báo của ."

Tần Bỉnh Chính im lặng một lúc, trầm giọng khuyên: "Người mất, đừng nghĩ như . Bây giờ thành , phu xướng phụ tùy, cầm sắt hòa minh, cũng thể vui vẻ tự tại."

Ngón tay dài của Hạ Tấn Viễn lặng lẽ siết c.h.ặ.t chén , lên tiếng.

Tiệc thưởng hoa hôm nay, ai sẽ khó nương t.ử của .

Hắn hai mắt mù lòa, sẽ còn cơ hội triều đình thực hiện hoài bão trong lòng, hơn nữa, một mệnh cứng khắc bạn khắc thê như , quan hệ quá thiết với ai, cũng chỉ sợ sẽ liên lụy đối phương.

Mà nương t.ử của , càng nên liên lụy.

~~~~~~

Từ hoa sảnh , Khương Ức An liền trở về Tĩnh Tư viện, chỉ là mở cửa tiểu viện , thấy bóng dáng của Khương Ức Vi .

Nghe thấy động tĩnh nàng trở về, Cao ma ma từ phòng bên vội vã chạy , : "Đại tiểu thư, nhị tiểu thư trèo tường khỏi viện ! Lão khuyên cũng , mau tìm nhị tiểu thư !"

Khương Ức An nửa tin nửa ngờ một cái, gì, lập tức dẫn Hương Thảo khỏi viện.

Cao ma ma chạy theo , thở hổn hển : "Đại tiểu thư, nhị tiểu thư khỏi viện về phía tây !"

trèo lên thang xa mấy , vì sợ đầu tường quá cao, run rẩy đôi chân già leo xuống, tuy đuổi theo Khương Ức Vi, nhưng thấy hướng của cô .

Bước chân Khương Ức An dừng , thấy gương mặt già nua khổ sở của bà , trán đầy mồ hôi lạnh to như hạt đậu, liền : "Ma ma cũng kinh sợ , về , cần theo nữa."

Cao ma ma cảm thấy trong lòng ấm lên, : "Đại tiểu thư, đều là lão , nếu lão ..."

Khương Ức An gì, phất tay bảo bà về nghỉ, dẫn Hương Thảo nhanh đến diễn võ trường.

Mã cầu ở diễn võ trường tan từ lâu, các công t.ử trẻ tuổi từng nhóm năm ba bên thủy tạ trò chuyện, suốt một đường, thấy Khương Ức Vi, Khương Ức An thấy Hạ Tấn Xuyên cầm ná phía .

"Tấn Xuyên!"

Nghe gọi , Hạ Tấn Xuyên đầu , khi thấy rõ là chị dâu, liền nhét ná trong vạt áo, nhanh chân chạy tới, hỏi: "Đại tẩu gọi việc gì?"

Khương Ức An hỏi: "Đệ thấy một cô nương thấp hơn nửa cái đầu, đầu cài nhiều trâm, mặt bôi nhiều phấn son, mặc váy màu vàng ngỗng ?"

Hạ Tấn Xuyên gãi đầu suy nghĩ, giơ tay chỉ về phía , "Ta thấy cô về phía rừng đào bên ."

Khương Ức An gật đầu, đang định về phía đó, Hạ Tấn Xuyên nghĩ ngợi thêm: "Đại tẩu, còn thấy một nam t.ử trẻ tuổi dẫn theo một tiểu tư cũng về hướng đó."

Trong lòng Khương Ức An bỗng dấy lên dự cảm lành.

Nàng vội vã trong rừng, Hạ Tấn Xuyên thấy cũng chạy theo.

Trong rừng đào cành lá sum suê, Khương Ức Vi đang nhón chân hái một cành hoa đào nở muộn, bỗng nhiên, tiếng bước chân hỗn loạn vọng từ phía xa.

Tưởng rằng Hạ Thế t.ử nhặt bức tiểu tượng của và đến tìm, Khương Ức Vi vui mừng trong lòng, cài cành hoa đào tay lên tóc mai, sửa váy áo mỉm .

Không ngờ chẳng thấy Hạ Thế t.ử , mà thấy tảng đá cao bằng nửa hai vạt áo quấn lấy , còn loáng thoáng thấy tiếng th* d*c!

Khương Ức Vi nhíu mày, men theo nơi phát âm thanh, rón rén về phía đó.

Khi vòng tảng đá, thấy hai bóng lưng chồng lên , cô lập tức che mắt hét lớn.

"A, đồ hổ, giữa ban ngày ban mặt, hai nam nhân các ngươi hôn ..."

Khi tiếng hét của cô vang lên, động tĩnh tảng đá liền dừng .

Chuyện phá đám, gân xanh trán Từ nhị công t.ử nổi lên, ánh mắt hung dữ, còn tiểu tư ôm trong lòng thì hổ che mặt.

Khương Ức Vi họ qua kẽ tay, hét lên, "Đồ hổ, các ngươi còn cút , bà cô đây buồn nôn c.h.ế.t mất..."

Từ nhị công t.ử trừng mắt , đôi mắt gần như phun lửa giận.

"Ngươi là nha đầu ở ? Ăn cho sạch sẽ !"

Khương Ức Vi mắng : "Miệng ngươi mới sạch sẽ! Làm chuyện như thấy mất mặt , ngoài cho khác !"

Lời còn dứt, Từ nhị công t.ử thẹn quá hóa giận, đột nhiên bước tới, một tay bịt c.h.ặ.t miệng cô .

Khương Ức Vi bịt miệng đến khó thở, má đỏ bừng, miệng đứt quãng : "Buông ..."

Từ nhị công t.ử hung hăng trừng mắt , : "Chuyện , ngươi hứa ngoài, sẽ thả ngươi!"

Khương Ức Vi vô thức dùng sức gỡ tay , nhưng lực tay của Từ nhị công t.ử càng mạnh thêm, bịt đến mức cô thở nổi.

lúc , một tiếng bước chân vội vã từ phía lao tới.

Cảm nhận đến, Từ nhị công t.ử còn kịp phản ứng, một cú đá xé gió lao tới, Khương Ức An bay tung một cú đá mạnh lưng .

Từ nhị công t.ử kêu lên một tiếng đau đớn, tay đang bịt miệng Khương Ức Vi buông lỏng, cả lảo đảo về phía mấy bước, hai đầu gối mềm nhũn đập mạnh xuống phiến đá xanh, đau đến nhe răng trợn mắt nên lời.

Thấy Khương Ức An đến, Khương Ức Vi như thấy cứu tinh, vành mắt bất giác nóng lên, vỗ n.g.ự.c hít từng ngụm khí lớn, giọng khàn khàn gọi: "Tỷ tỷ!"

Khương Ức An nhíu mày , sửa y phục xộc xệch vai cô , : "Muội ?"

Khương Ức Vi rưng rưng nước mắt òa nức nở.

"Ta sắp sợ c.h.ế.t khiếp ! May mà tỷ đến, nếu chắc tên điên bịt miệng đến c.h.ế.t mất!"

Thấy thở của cô định và gì đáng ngại, y phục cũng còn nguyên vẹn, Khương Ức An mới yên tâm.

Nàng mắt nam nhân đang quỳ lết t.h.ả.m hại đất, lạnh lùng hỏi: "Ngươi là của phủ nào? Vì hành hung của ?"

Từ nhị công t.ử nghiến răng vịn tiểu tư dung mạo thanh tú của dậy, trừng mắt Khương Ức Vi một cái, : "Là của ngươi phiền chúng , chỉ dạy dỗ nàng một chút thôi!"

Khương Ức Vi nấp lưng Khương Ức An, bèn nhổ toẹt một cái , : "Là các ngươi chuyện bại hoại , dọa sợ, còn cho la hét !"

Sắc mặt Từ nhị công t.ử lập tức đen như đáy nồi.

Khương Ức An chút ngẩn .

Khương Ức Vi bèn nhỏ với nàng: "Tỷ tỷ, thấy đang mật với tiểu tư của !"

Khương Ức An ngẩn một lúc mới hiểu chuyện gì, bất giác im lặng hít một thật sâu, bực bội lườm cô một cái, về phía Từ nhị công t.ử.

"Muội mắng ngươi , ngươi động thủ , nếu kịp thời đến, hậu quả sẽ thế nào, dám hỏi vị công t.ử , đây chỉ là dạy dỗ thôi ?"

Từ nhị công t.ử nghiến răng xoa xoa cái lưng đau ê ẩm của , Khương Ức An, chắp tay : "Xin , là nhất thời xúc động, quá đáng. Mong cô nương giơ cao đ.á.n.h khẽ, tại hạ xin tạ với vị cô nương kinh sợ ."

Khương Ức An nhíu mày Khương Ức Vi, hỏi ý kiến cô .

Nghĩ đến cú đá của đại tỷ gần như đá bay mấy trượng, ánh mắt Khương Ức Vi nàng lấp lánh ánh sáng.

vỗ vỗ n.g.ự.c , nhỏ: "Tỷ tỷ, thôi bỏ , cũng thương, cũng nên mắng ."

Tiểu tư dìu Từ nhị công t.ử rời .

Hạ Tấn Xuyên ngây xa, rõ dung mạo của Từ nhị công t.ử.

Đợi hai , mới chạy gần, với Khương Ức An: "Đại tẩu, chính là Từ nhị công t.ử mà Gia Thư đường tỷ từ hôn."

Khương Ức An chút sững sốt, còn kịp gì, bỗng nhiên, nha Lan Hinh của Hạ Gia Thư vội vã chạy về phía .

"Đại thiếu phu nhân," từ xa thấy Khương Ức An, cô lo lắng , "Người mau đến Lan Hương viện xem , Từ phu nhân đang ăn vạ trong phòng nhị tiểu thư chịu , còn đòi xé sách của nhị tiểu thư nữa!"

 

 

Loading...