Gả Vào Phủ Quốc Công - Chương 24: Trong phủ không chừng có kẻ trộm

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:51:32
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Mấy con mèo hoang bắt đầu vây quanh thau cá, trông như mấy ngày ăn, tranh giành ăn cá trích trong thau.

Khương Ức An mấy con mèo hoang ăn, sang thấy Hạ Tấn Viễn ngẩn bất động bên cạnh, nàng khỏi lặng lẽ cong khóe môi.

Sau , cần băn khoăn mấy con mèo sẽ vồ nữa.

Nàng bước đến bên , : "Phu quân yên tâm, cách hữu hiệu, chúng thường đến đây cho mèo ăn, lẽ bao lâu mèo hoang trong phủ đều sẽ bắt hết."

Hạ Tấn Viễn mấp máy môi, gì thêm, chỉ khẽ gật đầu.

Gió nhẹ phất qua Đình Lan Tạ, hương sen bát ngát, nơi trong Cẩm Thúy viện là chỗ thưởng sen câu cá .

Hạ Tấn Duệ đôi khi gặp bằng hữu, cũng sẽ đến đây ngâm thơ, đàm luận thư họa, một hàng ba đường, lúc ở phía Cẩm Thúy viện gặp Hạ Tấn Bình, bèn mời cùng đến Đình Lan Tạ.

Không ngờ từ xa thấy đường Hạ Tấn Viễn.

Đường từ khi mù, ít ngoài, càng hiếm khi đến hậu viện, Hạ Tấn Duệ bước nhanh đến, từ xa gọi: "Đại ."

Người theo cũng chú ý đến Hạ Tấn Viễn.

Dưới ánh nắng rực rỡ, một áo đen thanh nhã, cao ráo, bên cạnh còn một cô nương mặc váy đỏ hoa lựu tươi tắn, ai thấy cũng khó.

Thấy Hạ Tấn Duệ vén áo chạy nhanh qua, một công t.ử trẻ mặc áo xanh chậm vài bước, tròn mắt kinh ngạc, hỏi: "Vị là Hạ công t.ử, tự 'Trường Phong', Trạng nguyên vang danh kinh thành bốn năm ?"

Người cùng Hạ Tấn Duệ từng sách ở Quốc T.ử Giám, Hạ Tấn Viễn là tiền bối của bọn họ, mười tám tuổi đỗ Trạng nguyên, tiên đế yêu quý, đích ban cho tự 'Trường Phong'. Bức họa của Hạ Tấn Viễn đến nay còn treo cao ở gác mái Quốc T.ử Giám, cho nên vị công t.ử trẻ liếc một cái liền nhận .

Mấy theo cũng nhận , nhưng vị Trạng nguyên từng gặp chuyện ngoài ý mù mắt, nay thấy hai mắt che bằng dải lụa đen, quả nhiên mù, công t.ử áo xanh khỏi dừng chân cảm thán: "Trời ghen tài, quá đáng tiếc."

Hạ Tấn Bình , ánh mắt chứa đầy sự khinh miệt, lặng lẽ nhạt.

Cái gì mà trời ghen tài, rõ ràng là trời cao mắt!

Thuở nhỏ cùng vị đích (*) bờ sông chơi, nhân cơ hội đẩy đích xuống nước, ngờ đích việc gì, còn tổ phụ đ.á.n.h một trận nên !

(*) đích trai con của cả (chính thê) của cha

Trời phù hộ, may mà đích mù, về tước vị của phụ chỉ thể truyền cho , đại sẽ còn cơ hội.

Nghĩ đến đây, Hạ Tấn Bình khỏi đắc ý ngẩng đầu.

Đến gần, Hạ Tấn Duệ mấy con mèo hoang đang ăn cá, ôn hòa hỏi: "Đại đại tẩu thật nhã hứng, cá là đại tẩu bắt ?"

Hạ Tấn Viễn gật đầu, khóe môi cong lên một nụ nhạt.

Hạ Tấn Duệ là đích t.ử nhị phòng, cũng là con một, trong hàng cháu trai ở Quốc Công phủ xếp thứ ba, Khương Ức An nhận . Ngày nàng và Hạ Tấn Viễn thành , chính vị đường bận bận .

Hắn mặc áo gấm trắng, dung mạo tuấn tú, ôn nhu như ngọc, tướng mạo hình, khí chất quanh , cách năng lễ tiết, đều đường hoàng kém Hạ Tấn Viễn.

Hắn chắp tay Khương Ức An, : "Đại tẩu tài sắc thua phu quân, thật là mẫu mực khuê các, ngày khác đại tẩu rảnh rỗi, xin đại tẩu chỉ dạy Ôn thị vài điều. Nàng chớ bắt cá, ngay bờ nước cũng dám đến gần, học chút bản lĩnh của đại tẩu, về lá gan chắc sẽ lớn hơn."

Ôn thị là thê t.ử của , tính tình nhã nhặn dịu dàng, chỉ là quá nhút nhát, gả cho hai năm, trừ lúc đến thỉnh an mới khỏi viện, xưa nay chỉ thích trong phòng thêu thùa.

Vị em dâu , ngày dâng Khương Ức An gặp qua, nhưng mới gả lâu, nữ quyến Quốc Công phủ nhiều, hai còn trò chuyện.

Nghe nhắc đến, Khương Ức An : "Tam quá khen, bản lĩnh gì, ngày khác gặp , còn xin nàng dạy nữ công."

Hàn huyên vài câu, Hạ Tấn Bình mấy bước cũng đến.

Hắn vốn mang ý lạnh, đến gần, bỗng thấy rõ dung mạo đại tẩu mới phủ, lập tức bước chân trĩu xuống, ánh mắt chấn động, hồn phách như nổ tung khỏi đỉnh đầu, trợn mắt há miệng chằm chằm nàng.

Thê, , tất cả nữ nhân quen bên ngoài, dung mạo đều bì kịp vị đại tẩu khiến kinh diễm !

Nhận ánh mắt khác thường, Khương Ức An nhíu mày về phía .

Ánh mắt thanh lạnh quét qua như lưỡi d.a.o sắc khiến Hạ Tấn Bình chợt bừng tỉnh.

Hắn gượng gạo hắng giọng, lấy bình tĩnh, : "Gặp qua đại , đại tẩu."

Nghe giọng , ý nhạt bên môi Hạ Tấn Viễn tắt ngúm, mày nhíu , khẽ gật đầu.

Hạ Tấn Bình theo bản năng bước lên mấy bước, mắt đờ đẫn Khương Ức An, niềm nở, hỏi: "Đại tẩu bắt mấy con mèo gì?"

Khương Ức An khoanh tay đ.á.n.h giá .

Vừa đường Tấn Duệ gọi là Tấn Bình, thì là con Liễu di nương sinh, con thứ của công đa nàng.

Lần đầu thấy , nàng cảm thấy thật kỳ lạ.

Bỏ qua phẩm hạnh , Liễu di nương cũng là mỹ nhân, công đa cũng dung mạo tệ, chẳng chút ưu điểm nào của hai , mắt tặc mày chuột, bộ dạng đáng khinh.

Đặc biệt ánh mắt dính nhớp, khiến thấy khó chịu khắp .

Hắn chuyện, còn tiến gần, Khương Ức An mặt biểu cảm , giơ tay tùy ý xoay cổ tay vài cái, như sắp tay đ.á.n.h .

Hạ Tấn Bình nhớ đến cú đá của nàng phụ , vội lùi vài bước, mới tiếp lời: "Mấy con mèo hoang khó nuôi, sẽ c.ắ.n , đại đại tẩu bắt còn phí công, mấy ngày ở thôn trang lên chuột ăn vụng lúa trong kho, chi bằng đưa mấy con mèo thôn bắt chuột, cũng coi như dùng việc."

Hạ Tấn Duệ cũng tán đồng: "Đại đại tẩu, ý Tấn Bình tệ, chi bằng cứ theo cách ."

Mấy con mèo hoang , Khương Ức An vốn định nuôi, bắt cũng định đưa ngoài phủ, đề nghị , nàng cũng gật đầu.

Thấy nàng đồng ý, Hạ Tấn Bình mừng rỡ, vội : "Vậy khỏi phiền đại tẩu, việc nhỏ để sắp xếp."

Vừa dứt lời, Hạ Tấn Viễn vốn im lặng bỗng lên tiếng, giọng thanh lạnh, như ngâm băng.

"Không cần, tự lo việc ."

Hạ Tấn Bình sượng sùng .

Hai đại phòng xưa nay vốn bất hòa, lời hợp, nửa câu cũng ngại , khí trong thủy tạ chút nặng nề hổ, Hạ Tấn Duệ vội : "Đại , việc cần phiền Tấn Bình, cũng c.ầ.n s.ai của một chuyến, sắp khỏi thành, để của mang ngoài là ."

Hạ Tấn Viễn khẽ gật đầu: "Vậy phiền tam ."

Đích cận với đường , mặc kệ , khóe miệng Hạ Tấn Bình trễ xuống, âm thầm hừ lạnh mấy tiếng.

Mèo hoang bắt thì sai Hạ Tấn Duệ đưa thôn trang ngoài phủ, còn con thương cần nuôi, Khương Ức An bèn mang về Tĩnh Tư viện.

Con mèo lông vàng trắng xen lẫn, đầu tròn tròn, vì Hạ Tấn Xuyên ném đá thương, Khương Ức An bèn đặt cho nó cái tên oai phong "Lão Hổ", giao cho Bích Nguyệt chăm sóc, mong nó mau khỏe.

Hạ Tấn Viễn câu ba con cá chép, Khương Ức An đem cá tạm thả trong chum sen ở sân, định ngày mai bảo đầu bếp nữ món cá hấp.

~~~~~

Chiều muộn trong Vãn Hương viện, nha dọn xong bữa tối ở nhà ăn chính phòng, vì con gái Thôi thị là Hạ Gia Oánh về nhà đẻ ở vài ngày, Thôi thị cố ý bảo phòng bếp nấu món canh lá sen với củ sen nàng thích.

Mẹ con hai bên bàn, chờ Hạ Tấn Xuyên về cùng ăn, đợi hồi lâu, mới thấy mặt mũi lấm lem bùn, che m.ô.n.g chạy về.

Áo ngoài của bẩn như lăn qua vũng bùn, Thôi thị vội sai nha lấy y phục cho , mắng: "Nhóc con nhà ngươi, lo học hành chạy ? Sao bẩn cả thế ?"

Hạ Tấn Xuyên hé răng, y phục xong liền xuống ăn, quá đói, bưng bát ăn ngấu nghiến.

Thôi thị còn hỏi, Hạ Gia Oánh chớp mắt với bà , : "Mẫu , ăn cơm , đói."

Nàng gắp ít thịt đào bát của em trai, Hạ Tấn Xuyên đầu bóc tôm bỏ bát chị gái.

Con gái mới thai, cần bồi bổ, thể ăn đồ lạnh, Thôi thị mắng con trai chăm , đẩy bát cháo yến a giao đại tẩu đưa sang đến mặt con gái, giục nàng mau ăn.

Nghĩ đến đường tỷ Hạ Gia Nguyệt cũng t.h.a.i ba tháng, Hạ Gia Oánh hỏi: "Mẫu , đường tỷ Gia Nguyệt dạo về nhà ?"

Thôi thị bĩu môi.

Quốc Công gia thiên vị, chọn cho Hạ Gia Nguyệt hôn sự , gả Thẩm gia, Thẩm lang quân cao lớn đoan chính, thừa kế chức chỉ huy sứ, còn là con một trong nhà, tất nhiên tiền đồ vô lượng.

Còn Hạ Gia Oánh gả tam phòng nhà Trung Cần bá, là con thứ đích (*), nhỏ hơn con gái bà ba tuổi, thể yếu ớt, công danh, quang cảnh bá phủ cũng kém xa , thật chẳng bằng hôn sự của Hạ Gia Nguyệt.

(*) con thứ đích – con thứ của chính thê (vợ cả) sinh

"Con quan tâm nó gì? Nó xuất giá ba năm, mấy khi về, về cũng chỉ ghé một lúc , đến thẩm là còn tới thăm, phu quân nó sắp thăng quan, càng coi tứ phòng chúng gì!"

Thôi thị lải nhải oán trách, Hạ Tấn Xuyên cúi đầu ăn mới nửa bát cơm, liền đặt đũa lên bàn, : "Con no ."

Thôi thị liếc bát, thấy chỉ ăn nửa bát, liền gắp thêm cái đùi gà bát : "Sao ăn ít ? Ăn nốt đùi gà !"

"Con đói." Hạ Tấn Xuyên đẩy bát sang bên, lên thì nhăn mày, đau quá ôm m.ô.n.g.

Thôi thị hỏi: "Con ? Mông đ.á.n.h , để xem!"

Hạ Tấn Xuyên chịu, Thôi thị tức quá vỗ mấy cái, mắng: "Có con đ.á.n.h ngoài đường ? Ai đ.á.n.h con, tìm mẫu nó tính sổ!"

Hạ Tấn Xuyên sờ m.ô.n.g: "Con đ.á.n.h !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-vao-phu-quoc-cong/chuong-24-trong-phu-khong-chung-co-ke-trom.html.]

Thôi thị nghiến răng nhéo tai , xoắn mấy vòng, mắng: "Nhóc con, còn dám với mẫu như thế? Ta quản phụ con thì còn quản con ? Nói thật cho !"

Hạ Tấn Xuyên nhăn nhó ôm tai, kêu đau mấy tiếng, : "Mẫu , đừng nhéo, là đại tẩu đ.á.n.h."

Thôi thị liền dừng tay, trừng mắt to như đồng tiền: "Ai? Là tiểu Khương thị đ.á.n.h con? Sao nàng đ.á.n.h?"

Hạ Tấn Xuyên xoa tai, lầm bầm: "Sao con , lẽ là con chê tẩu chữ, chọc giận tẩu ."

Nói xong, sợ nhéo tai, nhân lúc Thôi thị chú ý, vụt chạy.

Thôi thị tức bực, phịch xuống ghế, cơm cũng nuốt trôi, lạnh giọng với con gái: "Con xem, tiểu Khương thị mới gả mấy ngày, thật là vô pháp vô thiên, tay duỗi tới tứ phòng, đến con cũng dám đ.á.n.h!"

Hạ Gia Oánh nghĩ một lúc, nhỏ nhẹ khuyên: "Mẫu đừng giận, hiểu lầm."

Thôi thị lạnh: "Có thể hiểu lầm gì? Con thấy dáng điệu nàng , đến công đa nàng còn dám đá, đ.á.n.h con chẳng dễ như trở bàn tay ! Không , nuốt trôi cục tức , đến tìm đại bá mẫu cho lẽ!"

Hạ Gia Oánh khuyên , đành : "Mẫu , hỏi đại bá mẫu chuyện thì con cản, nhưng xin đừng khó đại bá mẫu, rõ ràng chuyện là , nếu hiểu lầm thì gỡ, đại bá mẫu lý."

Huống chi, yến sào với a giao bàn đều là đại bá mẫu đưa, lúc xuất giá, đại bá mẫu cũng là thêm của hồi môn cho nàng nhiều nhất trong các bá mẫu. Trong ấn tượng của nàng, đại bá mẫu luôn hiền lành, nàng mong mẫu thể sống hòa thuận với đại bá mẫu, đừng động một tí đại bá mẫu khó xử.

Thôi thị bĩu môi: "Bà chỉ là chút tiền thôi, chứ xuất còn kém ! Bây giờ nhi tức bà mưa gió trong phủ, cũng để nàng đắc thế như ! Con đừng cản , đây đúng là cái cớ , chỉ cho con hả giận, còn khiến tam bá mẫu vui lòng."

Nghe , Hạ Gia Oánh sốt ruột níu bà , khuyên: "Mẫu , tìm đại bá mẫu hỏi chuyện con mặc kệ, nhưng đừng mượn tay tam bá mẫu tiên phong ? Chúng tự sống cho ."

Thôi thị nhấc chân ngoài, bảo con đợi, vén rèm : "Ta con ? Tổ phụ con mấy khi quan tâm tứ phòng? Phụ con thì bất tài, chẳng trông mong ! Ta nhờ tam bá mẫu, mưu cho con một con đường? Con đừng cản, việc tự sắp xếp."

Thôi thị mang nha gấp đến Nguyệt Hoa viện.

Lúc trời gần tối, Giang thị uống xong bát t.h.u.ố.c đang định nghỉ, Thôi thị sa sầm mặt bước thềm cửa.

"Thật khó mà, đại tẩu, tẩu cũng nên quản trưởng chất tức (*) , Tấn Xuyên trêu chọc gì mà nàng đ.á.n.h đến suýt vững!"

(*) trưởng chất tức – cháu dâu trưởng

Giang thị xong giật dậy khỏi sập, mời Thôi thị chậm rãi hỏi: "Vì duyên cớ gì? Ức An là chừng mực, vô duyên vô cớ đ.á.n.h Tấn Xuyên?"

Trong phòng đại tẩu nồng mùi t.h.u.ố.c đắng, Thôi thị , ở bậc cửa lạnh: "Ý đại tẩu là bịa chuyện chắc? Vừa nãy lúc ăn cơm, Tấn Xuyên chỉ cần m.ô.n.g chạm ghế là đau nhảy dựng, ôm m.ô.n.g dám hé răng, cơm chỉ ăn nửa bát! Nếu con chất tức đ.á.n.h đến chuyện , !"

Giang thị mặt trắng bệch mấy phần.

Tấn Xuyên là đứa mạnh mẽ, nếu đ.á.n.h đến , tức là con dâu tay quá nặng, nghĩ một chân nàng thể đá Hạ thế t.ử văng xa ba trượng, Giang thị cũng toát mồ hôi lạnh.

"Muội đừng vội, gọi Ức An tới ngay, mặt, nếu nàng sai, bắt nàng xin ."

Nghĩ đến cháu dâu trưởng miệng lưỡi sắc bén, Thôi thị chút chột , vội : "Đại tẩu, dám để nàng xin ? Nàng ngày nào cũng cầm đao đá , cho dù hôm nay đại tẩu ấn đầu bắt xin , mai đ.á.n.h trả nặng hơn!"

Giang thị mấp máy môi, gì, Tôn ma ma nhíu mày khẽ với bà: "Phu nhân, lão nhiều lời, phu nhân xem đại thiếu phu nhân là , lão thấy tác phong như thế, ai dám chọc nàng!"

Nghĩ đến đến viện nàng dạy quy củ, nàng sai Cao ma ma ép , bà liền ấm ức.

Giang thị em dâu đến gây chuyện, nghĩ lời Tôn ma ma, sợ rằng nếu gọi con dâu tới, tính nàng thẳng thắn, cãi với tứ phu nhân, gia trạch bất hòa, ngoài chế giễu.

Giang thị nghĩ một lát, hỏi: "Việc gì cũng nguyên do, thể vô cớ mà đ.á.n.h, hỏi Tấn Xuyên , rốt cuộc vì Ức An đ.á.n.h ?"

Thôi thị lạnh, bĩu môi: "Còn vì gì nữa, nàng chữ, Tấn Xuyên chê một câu, nàng đ.á.n.h một trận!"

Giang thị chấn động, mím môi ho khan một trận.

Con dâu từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, chẳng mấy chữ, đường nhạo, nàng nổi giận đ.á.n.h , cũng thể thông cảm về tình, chỉ là dù nàng cũng là chị dâu, tay nặng đ.á.n.h đúng.

Thôi thị âm thầm trợn trắng mắt, : "Đại tẩu, dám nhận lời xin của chất tức, nhưng chuyện nếu đại tẩu xử khéo, rốt cuộc đại tẩu là bà mẫu của nàng, hôm nay phạt nàng, mai nàng trách tẩu. Ta nghĩ chi bằng để tam tẩu phân xử, nàng sai, thể qua loa cho xong."

Giang thị ầm ĩ, vội lên, gượng , : "Đệ chớ vội, cũng đừng giận, nếu nhi tức chỗ , nàng nhận với ."

Tam quản cả phủ, hành sự luôn nghiêm, gia nhân phạm đều đ.á.n.h trượng, con dâu sai, khỏi quỳ từ đường, chuyện con dâu đ.á.n.h Tấn Xuyên, chi bằng lớn hóa nhỏ, nhỏ hóa , truyền ngoài, hại hòa khí một nhà mới .

Thôi thị mím môi , Giang thị thấy bà bớt giận, vội bảo Hạ Hà lấy một bao năm mươi lượng bạc và hai bình dầu hoa hồng tan m.á.u bầm, đưa Thôi thị, bảo bà mời đại phu đến trị thương cho Tấn Xuyên.

Thôi thị mừng thầm nhận bạc, miệng : "Dù cũng một nhà, chuyện tạm thế , cũng truy cứu. Chỉ còn một việc với đại tẩu, hôm qua tam tẩu bảo với , tiền tháng của bọn gia nhân ngoại viện phát, tẩu lo hai ngày. Tam tẩu lo liệu cả phủ, bận đến chân chạm đất, lo lắng mà giúp gì, bạc cần, xin để tam tẩu phát tiền tháng bên ngoài ."

Tiền tháng của nội viện do Giang thị quản, còn ngoại viện vốn do Tạ thị quản, Tạ thị thường đến Nguyệt Hoa viện, cũng qua việc , Giang thị chuyện Tạ thị khó xử. Nghe Thôi thị , nỡ để bà đưa bạc chữa thương của Tấn Xuyên , liền vội : "Sao ? Bạc để cho Tấn Xuyên, cầm . Sức khỏe , giúp việc gấp trong phủ, tam càng vất vả càng công, về tiền tháng của ngoại viện cũng để bên quản, đừng để tam quá mệt."

Thôi thị mừng khép miệng, cầm bạc và dầu hoa hồng, lúc gần bỗng nghĩ đến Khương Ức An, sống lưng bỗng lạnh.

Nếu chuyện bạc để nàng , liệu nàng đến tìm tính sổ?

Thôi thị vội hắng giọng, : "Đại tẩu, chuyện coi như xong, tẩu cũng cần với tức phụ của Tấn Viễn, chúng hòa khí là ."

Giang thị gật đầu: "Đệ yên tâm, ."

Thôi thị cầm bạc vui vẻ , ghé Cẩm Tú viện của Tạ thị báo tin mới về viện của .

~~~~~

Đêm đến, gian trong chính phòng Tĩnh Tư viện ánh nến lay nhẹ.

Khương Ức An tắm gội xong, mặc áo ngủ màu cam vàng xổm bên mép giường mài d.a.o, mấy con d.a.o mổ lợn mấy ngày dùng sẽ gỉ, cần thường xuyên mài.

Leng keng, âm thanh mài d.a.o vang một tiếng, Bích Nguyệt bưng , thấy đại thiếu phu nhân cầm con d.a.o mổ lợn sáng lạnh, trong lòng căng thẳng, da đầu tê dại, sợ đến c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

Khương Ức An cúi đầu mài d.a.o, : "Đặt lên bàn ."

Bích Nguyệt đặt lên bàn, gượng hỏi: "Đêm khuya thế , đại thiếu phu nhân mài d.a.o gì?"

Khương Ức An b.úng ngón tay lưỡi d.a.o, tiếng vang thanh thúy vọng trong phòng.

Nàng cầm d.a.o mổ lợn dậy, mũi chân khẽ hất mở nắp rương, ném d.a.o rương, bên bàn uống .

"Biết mặt khó lòng, trong phủ chừng kẻ trộm, d.a.o phòng vẫn hơn."

Nàng thuận miệng , sắc mặt Bích Nguyệt trắng bệch thêm mấy phần.

Lúc ngoài cửa vang lên tiếng bước chân trầm , Hạ Tấn Viễn nhanh , Bích Nguyệt bỗng thấy hoảng, cúi đầu hành lễ, lặng lẽ lui .

Hạ Tấn Viễn từ thư phòng nhỏ trong viện trở về, trong tay còn cầm một quyển sách bìa xanh.

Của hồi môn của Khương Ức An chỉ một quyển xuân cung đồ bìa xanh, quyển đó chẳng ho, nàng sớm ném đáy rương, thấy Hạ Tấn Viễn cầm sách bìa xanh, liền tiến lên nhận sách hỏi: "Phu quân, lấy nó gì, trong rương mà."

Ngón tay dài của Hạ Tấn Viễn đang đặt đai lưng, toan cởi áo ngoài, động tác lập tức khựng .

"Quyển khác quyển , nàng xem ."

Khương Ức An lật mấy trang, thấy đó chữ lớn, tranh vẽ, quả thật khác quyển sách tranh .

Tuy mấy chữ nàng nhận , còn phần lớn chữ đều xa lạ với nàng.

Lúc nhỏ, khi sanh mẫu còn sống, tự tay bà dạy nàng học chữ, nhưng mới học mấy tháng, sanh mẫu sinh bệnh, chuyện sách bỏ dở. Sau về trấn Thanh Thủy, nơi đó nử tữ ai sách, nàng vác d.a.o mổ lợn theo đường thúc mổ lợn bán thịt, đương nhiên còn nữa.

Vừa thấy mấy chữ to , nàng liền choáng váng buồn ngủ.

Nàng thấy hứng thú, lật vài trang ném sang một bên, bình luận: "Cái gì mà xem? Không thú vị."

Hạ Tấn Viễn im lặng một lúc.

Hôm nay nàng sai chữ ở Cẩm Thúy viên, chọc đường chê , nữ t.ử tuy cần khoa cử, nhưng thêm chút sách cũng tăng kiến thức, nếu nàng rời Quốc Công phủ tự lập, chữ, sổ sách khế ước, cũng lừa.

Chỉ là nay mù, thể dạy nàng, nếu nàng hứng, thể mời thầy về dạy.

"Nàng sách ?" Hắn ôn hòa hỏi.

Khương Ức An ngáp dài.

Ban ngày bắt cá bắt mèo ở Cẩm Thúy viên đến chạng vạng mới về, vốn mỏi, đêm khuya, lấy sức , tốn đầu óc.

Nàng vén màn kéo lên giường.

"Trễ , để hãy , phu quân nghỉ sớm ."

Lên giường, nàng nghiêng trong, kéo chăn gấm đắp lên , liên tiếp ngáp mấy cái, nhanh nhắm mắt ngủ.

Hai chung giường ngủ, mùi hương từ cơ thể nàng gần trong gang tấc.

Trong bóng tối, Hạ Tấn Viễn thẳng ngay ngắn, như tảng đá nhúc nhích.

Không bao lâu, bên cạnh lẩm bẩm vài câu, chợt ôm chăn lăn sát , ngẩng đầu gối lên cánh tay , chân dài thon thả nhấc lên, đặt đùi .

Hạ Tấn Viễn căng hồi lâu, nâng bàn tay to lớn vuốt nhẹ mái tóc dài của nàng.

Hắn nghĩ, nàng thích sách cũng , chờ về hòa ly , nàng rời Quốc Công phủ, sẽ cử đáng tin theo bên nàng, giúp nàng một đời vô ưu cũng .

 

 

Loading...