Gả Vào Phủ Quốc Công - Chương 23: Cùng hắn cưỡi ngựa đi dạo
Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:51:31
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên sập mỹ nhân bày một chiếc áo gấm màu đen của Hạ Tấn Viễn, trong phòng thoang thoảng mùi bạc hà nhạt.
Khương Ức An nôn nóng kể cho phát hiện mới của : "Phu quân, Chu đại ca mùi hương đặc biệt, mũi mèo với ch.ó chỉ cần ngửi một là nhớ, nên mèo mới cứ bám theo . Về đổi mùi hương ?"
Nàng mỉm Hạ Tấn Viễn, nhưng thấy xong chẳng hề vui mừng, gương mặt bình lặng còn thoáng trầm xuống.
"Chu đại ca là ai?" Giọng lạnh, như dội nước.
Nhắc đến Chu Văn Khiêm, nụ môi Khương Ức An càng sâu, giọng trong trẻo vô thức cao hơn vài phần: "Là hàng xóm lúc ở nông thôn, cái gì cũng , học vấn , thường giảng giải kiến thức cho ."
Nói đến đây, nàng thở dài tiếc nuối, từ trấn Thanh Thủy trở về vội quá, kịp từ biệt Chu đại ca, thật đáng tiếc.
Hạ Tấn Viễn im lặng một lúc, khóe môi khép c.h.ặ.t, yết hầu khẽ lăn mấy .
Học vấn , rốt cuộc đến ?
Hắn từng tên , hẳn là vẫn thi đỗ công danh. Mà mười tám tuổi là Trạng nguyên, mấy chục năm qua ai sánh kịp.
Trầm mặc hồi lâu, chỉ nhạt giọng : "Nương t.ử, cần, quen dùng huân hương , đổi."
Dù cũng hiếm khi ngoài, chẳng đáng lo bọn mèo hoang thi thoảng lảng vảng, huống chi, đây là lời của một nam t.ử trẻ tuổi từng gặp mặt, vốn chẳng mấy hợp lý.
Bị từ chối lạnh lùng, Khương Ức An chỉ chớp chớp mắt, thêm.
Dù luôn thích áo gấm màu đen trầm, dùng một mùi hương quen thuộc mà đổi cũng dễ hiểu.
Nàng nhất thời suy tư gì, Hạ Tấn Viễn cũng im lặng một lúc mới mở miệng : "Mẫu bảo Tôn mụ mụ dạy nương t.ử quy củ, , nàng yên tâm, về mẫu sẽ bắt nàng học quy củ nữa."
Chuyện , Khương Ức An vốn để bụng, nhưng thế, hẳn là vì nàng mà đến viện của bà mẫu đỡ đôi lời.
Nàng mỉm , khẽ nhướng đôi lông mày , khuôn mặt ít khi tươi của Hạ Tấn Viễn, chợt cúi gần, giúp chỉnh đai lưng.
"Đa tạ phu quân."
Hương thơm thanh đạm nàng gần trong gang tấc, như ngọn gió phóng khoáng, như mùi đồng nội mát lành, khiến kìm cúi gần.
Hô hấp của Hạ Tấn Viễn lặng lẽ ngưng trọng, nghiêng mặt tránh.
"Mẫu bảo học quy củ cũng là để dâng cho công đa một lời tạ . Công đa sủng lạnh thê, mẫu cũng chỗ khó, đừng trách bà. Còn , vốn chẳng tiểu thư khuê các, da dày thịt béo, so đo chuyện nhỏ với mẫu . Cho dù mẫu thật sự bắt học quy củ, cũng giận, cứ yên tâm."
Lời nàng dừng bên tai, Hạ Tấn Viễn bất giác cụp mắt như đối diện với nàng, lòng thầm thở dài - nàng tuy tươi tự nhận tùy tiện, nhưng tâm tư sáng suốt, mới gả cửa mấy ngày, nàng hiểu mẫu còn rõ hơn .
Mấy năm qua, chìm đắm trong đêm đen phận, lạnh nhạt với thứ xung quanh, cũng bỏ qua những khó nhọc của mẫu nơi hậu viện.
Hắn đổi hương, Khương Ức An bèn suy nghĩ một biện pháp khác.
Nàng sớm cân nhắc, Quốc Công phủ diện tích rộng, các phòng chủ t.ử đều ở tiền viện, hậu viện phía là cả một Cẩm Thúy viên mênh m.ô.n.g bỏ , lũ mèo hoang ngẫu nhiên xuất hiện ở tiền viện thường từ Cẩm Thúy viên đó mà nhảy sang.
Muốn Hạ Tấn Viễn cửa mèo vồ cũng đơn giản, chỉ cần nghĩ cách tóm hết mèo hoang trong Cẩm Thúy viên, trong phủ tự nhiên yên .
Việc cũng thực sự dễ , nàng sai Thạch Tùng dắt một con ngựa của Hạ Tấn Viễn tới.
Nghe đại thiếu phu nhân xong thì đầu óc Thạch Tùng trở nên mờ mịt hiểu gì.
Ngựa của thiếu gia để ở chuồng ngựa, từ khi mắt thiếu gia mù, mấy năm nay chẳng cưỡi, huống chi, nếu thiếu gia cùng thiếu phu nhân ngoài, đáng chuẩn ngựa ngoài phủ, dắt nội viện?
Thấy chút nghi hoặc, Khương Ức An : "Thạch hộ vệ, ngươi cứ dắt tới, tự sắp đặt."
Tĩnh Tư viện đông nha , trong ngoài đều , Khương Ức An bảo Hương Thảo ở giữ viện, sai Bích Nguyệt và Đào Hồng theo cùng.
Hai nha theo lời nàng, chuẩn khăn và mang theo, lối tắt đến Cẩm Thúy viên.
Khi Thạch Tùng dắt một con bạch mã sân, Khương Ức An lập tức xem.
Bạch mã tuyết trắng một chút tạp sắc, hình thể cao lớn cường tráng, chỉ là đang cúi đầu, tinh thần uể oải.
Khương Ức An tò mò ngắm nghía một lúc, tiến lên sờ tai nó.
Con ngựa đột nhiên phát tiếng phì phì mạnh trong mũi, dồn dập quẫy đuôi vài cái, hí một tiếng, xoay vòng tại chỗ.
Đó là dấu hiệu nó sắp đá hậu, Thạch Tùng vội kéo c.h.ặ.t dây cương, : "Thiếu phu nhân đừng gần, nó chỉ nhận thiếu gia."
Khương Ức An gật đầu lùi về vài bước, mắt vẫn chằm chằm bạch mã, ánh mắt sáng lấp lánh, hỏi: "Nó tên gọi là gì?"
Thạch Thạch Tùng: "Nó tên Toàn Phong, chạy nhanh, thể nghìn dặm một ngày."
Khương Ức An mỉm .
Một con ngựa , chỉ là tính tình , cho cận, nàng càng sờ tai nó.
Nàng vòng quanh ngựa vài vòng, hỏi Thạch Tùng: "Ngươi nó thể nghìn dặm một ngày, thể thấy là ngựa , thấy nó dường như sức lực, lẽ sinh bệnh?"
Thạch Tùng âm thầm thở dài, đáp lời: "Nó bệnh, chỉ là vì cái gì, dạo gần đây nó ăn ít, tinh thần cũng lắm."
Nói xong lời , còn thầm nghĩ, đại thiếu phu nhân nhất thời nổi hứng chơi, một hai bắt dẫn ngựa đến, nhưng thiếu gia tiện cưỡi ngựa, Toàn Phong mà thấy chủ t.ử, e càng khó dỗ.
Khương Ức An khoanh tay, như suy tư gì mà chằm chằm Toàn Phong.
Hay là Toàn Phong xuống tinh thần là do nhốt trong chuồng lâu ngày mà bức bối nên hỏng ?
Nàng bỗng phòng, gọi: "Phu quân—"
Hạ Tấn Viễn nhanh bước sân.
Khương Ức An kéo tay , hỏi: "Ta Cẩm Thúy viên, ngựa của , thể cưỡi nó đưa ?"
Nghe thấy lời , Thạch Tùng và Nam Trúc khiếp sợ, liếc , thể hiểu nổi đại thiếu phu nhân.
Hai thậm chí hẹn mà cùng mà giơ tay xoa xoa lỗ tai - họ đang lầm chứ? Đại thiếu phu nhân như thế nào mà bảo thiếu gia cưỡi ngựa đưa nàng Cẩm Thúy viên?
Họ , đại thiếu phu nhân coi thiếu gia là ngoài, nhưng cũng thể vì thiếu gia mù mà đối đãi tùy tiện chứ? Bọn họ hầu hạ thiếu gia đều hết sức cẩn thận, sợ thiếu gia bất luận sơ suất gì...
Hạ Tấn Viễn trầm lặng một lúc, thần sắc trở nên ảm đạm vài phần.
Nếu mắt còn lành, đương nhiên nguyện ý đưa nàng bất cứ , nhưng nay mù, thể cưỡi ngựa đưa nàng chơi?
Hắn mím môi, giọng lạnh vài phần: "Ta thể cưỡi ngựa? Nếu nương t.ử ngại đường quá mệt mỏi, thì kiệu ."
Khương Ức An mỉm , kéo đến mặt Toàn Phong.
Hai gần, bạch mã đang còn phì phò xoay tại chỗ liền yên tĩnh, đột nhiên giơ chân lên bước mấy bước đến mặt Hạ Tấn Viễn, cúi đầu cọ nhẹ tay .
Hạ Tấn Viễn hít sâu, đưa tay vuốt đầu ngựa, bảo Thạch Tùng: "Dắt Toàn Phong về chuồng ngựa ."
Hắn dứt lời, Khương Ức An vội : "Khoan , cần đưa về. Phu quân cứ lên ngựa, còn cưỡi thế nào thì tự biện pháp."
Hắn nghiêng đầu, tới, thần sắc hút nghi hoặc, Khương Ức An cong môi , kiễng chân ghé sát bên tai , hỏi: "Phu quân quên ngày thành chúng trở về thế nào ?"
Hạ Tấn Viễn khỏi ngẩn .
Ngày đó đường gặp ch.ó ngao, là nàng cùng chung một con ngựa, nàng , , nàng cầm cương giục ngựa phi như gió trở về.
Nói cách khác, chỉ cần khiến ngựa nàng, nàng thể như đây mà cùng cưỡi ngựa.
Hắn im lặng một lúc, rốt cuộc đành lòng dập tắt hứng thú của nàng, v**t v* cổ Toàn Phong cho nó im, đó s* s**ng tìm bàn đạp, theo trí nhớ mà chậm rãi giẫm lên.
Thạch Tùng căng thẳng chủ t.ử yên vị lưng ngựa, đôi tay to như quạt hương bồ siết c.h.ặ.t dây cương, dám buông.
Toàn Phong bỗng nhiên ngẩng cổ hí vang hai tiếng.
Sau bốn năm, chủ nhân một nữa lưng nó, nó vững như tảng đá, cái đuôi nhịn vui sướng mà phất phơ ngừng.
Hạ Tấn Viễn vững, đưa tay về phía Khương Ức An: "Nương t.ử, lên ."
Khương Ức An , nhận dây cương từ tay Thạch Tùng, nhấc váy xoay lên ngựa, vững phía Hạ Tấn Viễn.
Hai sát bên , Hạ Tấn Viễn thẳng, đôi tay đặt ở , Khương Ức An liền kéo tay vòng ôm eo , : "Phu quân vững, chúng xuất phát!"
Nàng vươn chân kẹp bụng ngựa, Toàn Phong lập tức phóng .
Tiếng vó ngựa lộc cộc nhẹ nhàng vang lên nền đá xanh, ngựa nhảy qua ngạch cửa, mang hai khỏi cổng viện.
Cẩm Thúy viên ở hậu viện Quốc Công phủ, ngăn cách với tiền viện bởi một bức tường cao sơn son.
Năm xưa, cô mẫu của Hạ Tấn Viễn phong Hoàng Quý phi vì công nuôi dạy Hoàng t.ử, tiên đế hạ chỉ cho Quốc Công phủ dựng Cẩm Thúy viên để Quý phi nương nương thăm viếng.
Bởi , quy chế của khu vườn thể sánh với tư viên hoàng gia, diện tích thì mênh m.ô.n.g, trống trải, gần như liếc mắt cũng chẳng thấy là cuối, hề gò bó.
Khương Ức An giục ngựa băng qua một cửa bán nguyệt, khung cảnh mắt bỗng chốc rộng rãi hẳn .
Con đường lát đá xanh uốn lượn mà bằng phẳng kéo dài đến tận phía xa xa, hai bên dựng san sát những cụm giả sơn muôn hình vạn trạng, suối nhỏ róc rách len khe đá, mùi cỏ hoa tươi mát ập mặt.
Khương Ức An ngẩng mắt xa, thấy một nơi xa suối hội tụ thành ao, làn nước xanh biếc, mặt ao, hoa sen đang độ nở rộ.
Giữa ao một đình thuỷ tạ rộng mở, ngoài đình bốn phía cầu trúc nối liền bờ, thể từ mép ao men theo cầu mà qua đình.
Vườn rộng vô ngần, dạo mấy ngày e cũng hết, nàng chằm chằm về phía đình thuỷ tạ một lúc, với Hạ Tấn Viễn: "Phu quân, chúng đến đình thủy xem một chút ."
Nàng , Hạ Tấn Viễn tự nhiên thuận theo ý nàng, cúi , giọng ôn nhuận trong trẻo rơi bên tai nàng: "Được."
Khương Ức An khẽ , ngoái đầu .
Suốt dọc đường, ít lời, gương mặt thanh tuyển tái, như thường ngày vẫn vương chút u sầu, đuôi dải lụa đen che mắt lay động trong gió.
Nàng chạm lên bàn tay to đang đặt ở bên hông , nhét dây cương tay .
Từ đây đến mép ao, đường rộng mà phẳng, bốn phía vắng , thể mặc sức phóng ngựa lên .
"Phu quân, thúc Toàn Phong chạy lên ."
Hạ Tấn Viễn sửng sốt, chớp mắt một cái, những ngón tay thon dài xanh xao siết dây cương.
Sau một lúc, trầm giọng : "Được, thử xem."
Gió mang hương cỏ thoảng qua, Toàn Phong theo đường rộng, lững thững về phía , đột nhiên bụng chủ nhân đá nhẹ.
Đây là mệnh lệnh xuất phát.
Toàn Phong lập tức phấn chấn tinh thần, bốn vó đạp mạnh, như mũi tên rời dây cung lao v.út về .
Ngựa phi quá đỗi mau, Khương Ức An đột nhiên kịp phòng ngừa thoáng nghiêng về .
Ngực Hạ Tấn Viễn chạm lưng nàng, hai tay vòng nắm c.h.ặ.t dây cương, một tư thế ôm trọn, bọc nàng trong n.g.ự.c, cùng nàng phóng ngựa thẳng tới.
Gió vù vù bên tai, mái tóc đen nửa b.úi, nửa buông của Khương Ức An bay phần phật theo chiều gió.
Nàng mừng rỡ giơ tay, bật trong trẻo.
Ngựa lướt dọc bờ, như giữa trấn nhỏ liễu rủ ven sông, lâu nàng cảm giác tự do tự tại đến .
Toàn Phong chạy nhanh mà vững, linh tính thuần hậu, đợi chủ nhân phân phó, nó cứ thẳng băng dọc bờ mà hướng thủy tạ.
Khương Ức An cần phân tâm canh chừng lối , bèn ngoái nam nhân phía .
Dưới ánh nắng rực rỡ, nơi thái dương tái nhợt của rịn mồ hôi mỏng, khoé môi vốn bình thản khẽ cong một độ cong nhạt.
Gió xuyên rừng, vượt nước mà đến, tóc đen của nàng và đoạn lụa che mắt cùng tung bay.
Nàng chớp mắt , đặt lòng bàn tay lên mu bàn tay , đột nhiên nắm lấy tay đang giương dây cương, cao giọng : "Toàn Phong, mau hơn nữa!"
Thạch Tùng và Nam Trúc theo , thấy cảnh tượng mà hồn vía lên mây, cả hai hẹn mà cùng rướn cổ, tim như nhảy lên tận cổ họng.
Mãi đến khi trông thấy Toàn Phong như tia chớp áp sát thủy tạ dần thả chậm vó ngựa, hai mới nới bàn tay đang siết c.h.ặ.t , âm thầm lẩm bẩm đại thiếu phu nhân quá mạo hiểm, sải bước đuổi theo.
Tới bên đình, Toàn Phong dừng , Khương Ức An và Hạ Tấn Viễn tuần tự xuống ngựa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-vao-phu-quoc-cong/chuong-23-cung-han-cuoi-ngua-di-dao.html.]
Thủy tạ ở giữa ao, cách bờ một khá xa, biển hiệu đình ba chữ lớn, hai bên thêm một bộ câu đối nền đen chữ vàng, Khương Ức An nheo mắt nắng, từng chữ: "Đinh — Lan — Tạ."
"Ha ha ha ha..."
Cách đó xa bỗng vang lên một tràng ôm bụng.
Nàng nhíu mày theo, thấy một thiếu niên chui từ bụi cỏ lau ven bờ, ôm bụng chỉ tay nàng.
"Ôi, ngay cả chữ cũng chẳng phân biệt ? Đây là Đinh Lan Tạ, Đinh Lan 'Tạ'." (*)
(*) 榭 – "Tạ" trong thủy tạ, nghĩa là nhà xây cất đài / bệ, còn Khương Ức An đang từ đồng âm – tạ "谢" là tạ trong tạ ơn
Hắn mặc áo gấm trắng, vạt áo ngoài thì lấm lem bùn đất, mặt trái đều lấm tấm vết bùn, tay xách một con mèo hoang xám xịt.
Vừa , nhảy lên bờ, cởi giày đập đập, móc từ trong một con cá chạch, lầm bầm câu gì đó, chân còn giẫm con cá chạch nát bét.
Khương Ức An mấy lượt, hỏi: "Ngươi là ai?"
Hạ Tấn Xuyên nãy còn nhạo nàng, giờ đột nhiên im bặt.
Hắn thấy đường ca Hạ Tấn Viễn mặt lạnh bên nàng, lập tức cảm nhận khí lạnh toả duyên cớ, khiến khỏi nhớ lúc nhỏ vị Trạng nguyên đường ca đ.á.n.h tay, khi đó sắc mặt cũng nghiêm như .
Hạ Tấn Xuyên ôm mèo lùi vài bước, bất ngờ lưng chạy biến.
Chạy một quãng, mới từ từ dừng ngó về , thấy đường ca đường tẩu đuổi theo thì thở phào, xách con mèo ném mạnh xuống đất, nhặt tảng đá bên cạnh, trút giận mà ném con mèo.
Mèo trói chân, chạy nổi, đá "bốp" một tiếng giáng xuống, nó kêu t.h.ả.m một tiếng "meo".
Hạ Tấn Xuyên nhặt đá, đang ném tiếp thì bên tai vang lên giọng sấm sét: "Dừng tay!"
Chưa kịp quăng đá, cổ tay chặn.
Khương Ức An siết mạnh cổ tay , Hạ Tấn Xuyên đau đến nhe răng trợn mắt: "Buông !"
Nàng lạnh giọng : "Ngươi đảm bảo hại con mèo nữa, sẽ thả."
Hạ Tấn Xuyên hít sâu một , bỗng xoay giơ gối đá thẳng nàng, Khương Ức An lẹ tay phản đòn bẻ cánh tay, ấn về phía lưng, mạnh chân đạp một cú m.ô.n.g .
Hạ Tấn Xuyên bật ngửa quỳ sấp xuống đất, miệng đập bùn.
Khương Ức An xổm cạnh con mèo, cởi dây trói chân nó, kiểm tra qua, chân gãy, nhưng cú ném cũng chẳng nhẹ, dưỡng một thời gian mới .
Con mèo im, rên yếu ớt, Khương Ức An sang Hạ Tấn Xuyên: "Sao ngươi hại nó?"
"Nó từ bụi cỏ lau nhảy giật . Không đ.á.n.h nó thì đ.á.n.h ai!"
Hạ Tấn Xuyên dậy, ôm m.ô.n.g còn đau, giận mà chẳng dám càn, trừng mắt đáp lời.
Hạ Tấn Viễn kẹt phía , lúc mới theo tiếng mà đến, thong thả : "Hôm nay ngày nghỉ, đến thư thục (*)?"
(*) thư thục – trường tư
Hạ Tấn Xuyên gãi mái tóc rối, cúi đầu im thin thít.
Hạ Tấn Viễn theo hướng , nghiêm giọng : "Đừng lảng vảng ở đây. Mau về cho , sách cho nghiêm, chớ lười nhác."
Hạ Tấn Xuyên chạy, định nhấc chân dừng.
Hắn Hạ Tấn Viễn, Khương Ức An, thấy đường tẩu cũng gật đầu cho , bấy giờ mới hấp tấp kéo vạt áo chạy xa.
Đợi tiếng chân thình thịch khuất dần, Hạ Tấn Viễn giải thích: "Đệ là nhi t.ử của tứ thúc, thường ham chơi, chắc trốn học đây."
Khương Ức An theo bóng Hạ Tấn Xuyên ôm m.ô.n.g chạy xa, hừ một tiếng: "Tiểu t.ử thúi, tha cho , còn trốn học! Lần để bắt gặp, thế nào cũng cho một trận nên ."
Mèo thương cần chăm sóc, đúng lúc Thạch Tùng và Nam Trúc đuổi kịp hai bọn họ, Khương Ức An bảo Nam Trúc ôm mèo, mấy cùng về hướng đình thủy tạ.
Vào đến đình, Bích Nguyệt và Đào Hồng cũng mang khăn và đến.
Khắp nơi trong Cẩm Thuý viên vốn dĩ đều trông coi, thủy tạ cũng ngoại lệ, chỉ là về đều tam phu nhân Tạ thị điều chỗ khác, chỉ lưu vài vị trí mấu chốt, nên thủy tạ dần thành vô chủ.
Đồ đạc trong đình vẫn còn đủ, bàn ghế, mấy món đồ câu cá, chỉ vì lâu mở cửa sổ trúc ở bốn phía, bên trong ám mốc, mấy đoạn lan can gỗ đỏ sát mép nước cũng hư ít.
Bích Nguyệt và Đào Hồng mở cửa sổ cho thông gió, dùng khăn lau sạch bàn ghế.
Khương Ức An tựa lan can xuống, lấy từ gói giấy dầu ít thịt chuẩn sẵn, đưa Đào Hồng đem đút mèo.
Bích Nguyệt rót chén bích ngọc, đợi phân phó nâng chén đến Hạ Tấn Viễn, dịu giọng: "Đại thiếu gia, mời dùng ."
Hạ Tấn Viễn nhúc nhích, lạnh giọng : "Đem cho thiếu phu nhân."
"Chén của thiếu phu nhân nô tỳ rót, còn đây là phần thiếu gia."
Vừa đáp, Bích Nguyệt tiện tay vuốt mái tóc mai, hương quế nồng từ tay áo phảng phất.
Hạ Tấn Viễn nghiêng đầu tránh, hàng mi dài khẽ nhíu.
"Để xuống."
Bích Nguyệt mềm giọng , mang đến cho Khương Ức An.
Chưa đợi cô thêm, Khương Ức An đón lấy, ngửa cổ ực một cạn sạch.
"Hai bờ ao chơi , chỗ cần hầu hạ."
Nàng sảng khoái cho hai nha ngoài, Đào Hồng , Bích Nguyệt , vẫn đó: "Nô tỳ ở Cẩm Thuý viên chăm hoa cỏ, chốn đều một vòng cả , nô tỳ xin ở hầu hạ thiếu gia và thiếu phu nhân."
Khương Ức An để tâm, để mặc cho cô ở .
Nàng tìm trong thủy tạ một chiếc cần câu, móc miếng thịt mồi, để Hạ Tấn Viễn tựa lan can câu.
"Nếu phu quân câu cá, tối nay chúng ăn cá."
Lúc qua cầu trúc, nàng ngó thử, hồ cá, chỉ nhiều ít.
Hạ Tấn Viễn câu, Thạch Tùng và Nam Trúc kèm hai bên, như sợ chủ t.ử rơi xuống nước, trông chẳng khác nào hai vị thần giữa cửa.
Có họ canh giữ, Khương Ức An an tâm, câu cá thì chậm, chẳng rõ bao lâu mới kéo lên một con, nàng còn sắp xếp khác.
Trong thủy tạ sọt tre và nón cói, vốn để đội che nắng lúc câu cá, Khương Ức An cầm nón cói ngoài, thử độ sâu nông ở cầu trúc, men theo bờ ao tìm một nước trong và nông, cởi giày vớ, xắn quần, xuống nước.
Nàng moi từ túi tiền mấy viên kẹo hạt thông, bóp nát rắc xuống.
Bên , gió nhẹ phơ phất, hương sen dìu dịu, Hạ Tấn Viễn tựa lan can , chẳng bao lâu cần câu khẽ giật.
Đã cá c.ắ.n câu.
Hắn nín thở siết c.h.ặ.t, chờ mồi c.ắ.n chắc, vung cổ tay, ầm một tiếng nước, một con cá chép lưng đỏ dài hơn một thước vọt khỏi mặt ao.
Nam Trúc và Thạch Tùng gỡ cá khỏi lưỡi câu, thả bể trong thủy tạ, hai tạm lùi .
Bích Nguyệt cầm khăn tiến đến, Hạ Tấn Viễn, dịu giọng: "Đại thiếu gia, mặt vương nước, nô tỳ lau giúp."
Cô xong liền rảo bước tới gần, Hạ Tấn Viễn sắc mặt đổi, lạnh giọng : "Không cần, lui ."
Bị âm điệu trầm lạnh dọa, Bích Nguyệt c.ắ.n môi mấy cái, lặng lẽ lui về.
Khương Ức An thông thả theo gió mà gặt hái thành quả.
Rắc kẹo hạt thông xong, chẳng mấy chốc một bầy cá trích lưng đen cỡ ngón tay bơi đến, tranh rỉa những vụn đường.
Nàng ung dung thả nón cói như tấm lưới, nhấc lên, đáy nón đầy cá nhỏ ngọ nguậy.
Chừng hơn hai khắc, khi cần câu của Hạ Tấn Viễn kéo, Khương Ức An cũng về, mang theo một nón cói đầy cá.
Hai vị "thần giữ cửa" thấy nón cói nhiều cá mà giật cả .
Ban nãy trông đại thiếu phu nhân rời thủy tạ, thoắt cái mất tăm, cứ tưởng nàng chơi, ngờ vớt cả rổ cá nhỏ vô dụng đem về.
Khương Ức An ôm nón đến bên Hạ Tấn Viễn, thấy câu ba con cá chép dài hơn một thước, vui mừng khen: "Phu quân lợi hại quá, câu nhiều như !"
Nàng để câu, vốn chỉ mong giải sầu, g.i.ế.c thời giờ, chẳng ngờ là tay câu cự phách.
Hạ Tấn Viễn khẽ : "Nương t.ử ? Sao lâu mới về?"
Khương Ức An giật .
Nàng rời lâu, chừng hai khắc là cùng.
Thấy mặt vương giọt nước, lẽ do b.ắ.n lên lúc giật cá, nàng kéo tay áo , : "Cúi đầu một chút."
Hắn cúi đầu, một tay nàng đang bưng nón cói bất tiện lấy khăn, bèn dùng tay áo lau mặt vài lượt.
Chẳng ngờ tay áo lúc bắt cá ướt, khô, mặt khô, thành "khăn ướt" chà qua.
Khương Ức An chạm khuôn mặt ướt sũng của , ngượng ngùng , : "Đợi , lấy khăn lau cho phu quân."
Hạ Tấn Viễn nhíu mày, giữ tay áo nàng: "Sao y phục nương t.ử ướt?"
"Ta bắt cá." Khương Ức An giơ nón cói mặt , "Phu quân ngửi xem, mùi cá nặng ?"
Tuy Hạ Tấn Viễn thấy nhưng thính giác và khứu giác mẫn cảm lạ thường, mùi tanh lập tức khiến sắc mặt tái , khẽ nhíu mày, nghiêng mặt tránh.
Khương Ức An vội kéo nón về.
Không cần , chỉ sắc mặt là hiểu.
Nàng thả một thau nước cạn bên ngoài đình thủy tạ, đổ một ít cá nhỏ đó, dùng lưới vây quanh, chỉ chừa một lối mở nhỏ.
Xong việc, nàng thảnh thơi bên Hạ Tấn Viễn xem câu cá, thỉnh thoảng liếc ngoài.
Thạch Tùng và Nam Trúc đưa mắt , rõ đại thiếu phu nhân bày trò gì nữa.
Chẳng bao lâu, bên ngoài vang vài tiếng meo khe khẽ, Nam Trúc định xem, Khương Ức An giơ tay khẽ quát: "Đừng động, ."
Nàng nhấc váy, bước chân nhẹ như , .
Không lâu , bên ngoài vọng giọng nàng: "Bắt ít, các ngươi đây."
Hạ Tấn Viễn cũng hiếu kỳ nàng định gì.
Hắn buông cần câu, theo tiếng mà .
Vài con mèo hoang bên thau nước cạn, vớt cá ăn, miệng meo meo nối tiếp, lối mở quanh đó che, chúng cũng .
Hạ Tấn Viễn thấy mèo hoang, nhưng tiếng, bèn khựng .
Thì , nàng tốn công hậu viện là vì chịu đổi hương, nên cố ý đến bắt mèo hoang giúp .
Vậy thì, khi phủ sẽ còn lo mèo hoang vồ nữa.
Rõ ràng chẳng để bụng việc nhỏ, mà nàng để tâm đến thế.
Hắn lặng, trái tim như ai đó gõ mạnh một cái, nóng rát, từ tốn, đập thình thịch cách nào kiềm .
————————!!————————
Tiểu kịch trường:
Ba năm , một ngày , Hạ Tấn Viễn cùng Khương Ức An tán gẫu, bỗng nhắc đến đề tài: "Sau khi thành , khi nào thì đối phương khiến rung động?"
Đến chuyện , Khương Ức An như bật máy hát, sảng khoái : "Trên đường thành , phu quân màng nguy hiểm bảo hộ . Khi thấy tồi, bèn nghĩ: chỗ nào hợp thì giữ, chỗ nào hợp thì... thôi ..."
Bla bla một hồi, đến phiên Hạ Tấn Viễn.
Nam nhân xưa nay trầm đoan chính chậm rãi mở miệng, trầm giọng: "Nương t.ử vì mỗi một việc, đều khiến động lòng."