Gả Vào Phủ Quốc Công - Chương 18: Gặp mày một lần, đánh mày một lần!

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:51:26
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hôm trời tờ mờ sáng, cành cây còn vang lên tiếng chim hót, trong phòng vang lên tiếng sột soạt nhẹ.

Hạ Tấn Viễn vén chăn dậy, đưa tay sờ bên cạnh, trống , chỉ còn chút ấm thoảng qua.

Hắn vén chăn xuống giường, dựa trí nhớ đến bên giá áo, khoác áo ngoài bước .

"Phu quân, tỉnh , sớm !"

Dứt lời, Khương Ức An đặt đồ trong tay xuống, tươi nhảy lên bậc thềm đá mái hiên, vài bước đến bên cạnh .

Gió sớm dịu dàng lướt qua, chim ch.óc líu lo ríu rít như một giai điệu du dương.

Hạ Tấn Viễn chắp tay lưng trong sân, Khương Ức An ngẩng đầu , thần bí hỏi: "Phu quân đoán xem đang gì?"

Hắn thấy dáng vẻ của nàng, nhưng thấy giọng trong trẻo dễ của nàng, liền thể tưởng tượng vẻ mặt cố vẻ thần bí của nàng lúc .

"Là đang..." Hạ Tấn Viễn nhớ động tĩnh , mày dài nhíu , "Mài d.a.o?"

Hắn nhớ nàng một rương d.a.o mổ lợn, đường rước dâu trong xe ngựa luôn tiếng sắt va đáy rương, ước chừng cũng bảy tám con. Hắn tự hỏi giờ nàng mổ lợn nữa, còn mang theo những con d.a.o gì.

Bị đoán trúng, Khương Ức An chút bất ngờ, nếu chắc chắn ngủ đủ giấc mới tỉnh, nàng thật sự nghi ngờ là tiếng mài d.a.o đ.á.n.h thức .

Khóe môi Hạ Tấn Viễn cong lên một đường cong nhạt, ôn tồn hỏi: "Nương t.ử, những con d.a.o cần mài mỗi ngày ?"

"Cũng cần, cứ cách năm ba ngày mài một , nếu sẽ gỉ, tám con d.a.o mổ lợn của đều là bảo bối, thể hỏng ."

"Mổ lợn cần nhiều d.a.o ?" Hạ Tấn Viễn khẽ nhướng mày dài, chút tò mò.

Là đích trưởng tôn của Quốc Công phủ, từ nhỏ sống trong nhung lụa, hầu kẻ hạ chăm sóc mà lớn lên, tuy những điều như ý, nhưng về phương diện ăn mặc chi tiêu đều là khác thể sánh bằng, những việc vặt vãnh trong cuộc sống đương nhiên cũng cần tự lo.

Hắn ngay cả nhà bếp cũng ít khi đến, càng từng để ý đến cảnh mổ lợn bán thịt, dù là một trạng nguyên, nhưng mổ lợn cần mấy con d.a.o, .

Khương Ức An bẻ ngón tay đếm, kiên nhẫn giải thích: "Đương nhiên , chọc tiết cần d.a.o dài, lóc xương dùng d.a.o nhọn, thái thịt thì dùng d.a.o thẳng, băm thịt còn cần d.a.o nặng. Mỗi loại một con còn đủ, còn chuẩn thêm một bộ dự phòng, những con d.a.o đều là dùng quen , mỗi con đều nhớ rõ."

Tập trung xong, Hạ Tấn Viễn gật đầu như thỉnh giáo, ôn tồn khen ngợi: "Nghề nào cũng chuyên môn, nương t.ử hiểu rõ những con d.a.o như lòng bàn tay, chắc hẳn tay nghề mổ lợn cũng thuần thục điêu luyện."

Khương Ức An hưởng thụ lời khen của , vui vẻ cất hết những con d.a.o mổ lợn mài xong rương, khi d.a.o chạm đáy rương, ngoài tiếng leng keng của d.a.o, còn vang lên tiếng giấy lật sột soạt.

Nàng đá chân đóng nắp rương , Hạ Tấn Viễn chút giật .

Hình như trong chiếc rương bảo bối của nàng, còn chứa cả cuốn sách về chuyện viên phòng, vì nàng để đáy rương?

Hắn im lặng một lúc, đưa nắm tay lên môi ho nhẹ, lên tiếng nhắc nhở: "Nương t.ử, trong rương còn một cuốn sách."

Khương Ức An nhớ , cuốn sách bìa xanh dạy động phòng đặt đáy rương.

Đêm tân hôn nàng lật xem , cũng theo sách , động phòng xong, cuốn sách cũng chẳng còn tác dụng gì nữa.

"Ừ, xem qua một , tác dụng gì, để đáy rương lót d.a.o ."

Hạ Tấn Viễn ngẩn , một lúc lâu mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cũng , cuốn sách đó, và nàng thể ngủ chung giường, mà cần lo lắng về chuyện động phòng nữa.

~~~

Chưa đến giờ Thìn, hai bắt đầu dùng bữa điểm tâm.

Bữa điểm tâm hôm nay, Hạ Tấn Viễn vẫn dặn nhà bếp lớn chuẩn .

Ngoài hai đĩa rau dưa thanh đạm, còn thịt đông pha lê, củ sen nhồi hoa, háo cảo phỉ thúy, bánh bao đậu đỏ uyên ương, bánh bao vỏ đậu phụ, thêm hai bát cháo yến phù dung, thịnh soạn hơn ngày hôm một chút.

Nhìn bàn đầy đồ ăn ngon, mắt Khương Ức An sáng lên, vui vẻ cầm đũa, nếm thử mấy miếng củ sen nhồi.

Nàng đang ăn, Hạ Tấn Viễn gắp mấy cái há cảo và bánh bao đĩa mặt nàng, : "Nương t.ử mài d.a.o vất vả , ăn nhiều một chút."

Khương Ức An ăn xong bánh bao, cúi đầu nếm thử cháo yến, lúc ngẩng đầu lên, phát hiện Hạ Tấn Viễn dùng xong bữa điểm tâm, một bát cháo cũng sắp thấy đáy, khẩu vị còn hơn hôm qua.

Nàng ăn ngon miệng, trong lòng cũng vui vẻ, ánh mắt tràn đầy ý .

"Phu quân ăn no ?"

Hạ Tấn Viễn gật đầu, đặt muỗng canh bát, đẩy bát về chỗ cũ.

Khương Ức An quan sát kỹ.

Bát đĩa bàn mỗi đều đặt ở vị trí cố định, thấy, nhưng nhớ rõ vị trí, vì mới thể dùng bữa như bình thường, còn thể dễ dàng tự tại múc cơm gắp thức ăn cho nàng.

Sau khi mù, cuộc sống nhiều bất tiện, cho nên mỗi một món đồ bài trí trong căn phòng , đều sắp đặt theo thói quen của .

Nàng chú ý đến những chi tiết , vì ngoài việc đặt chiếc rương bảo bối của gầm giường thì đổi bố cục trong phòng.

Dùng bữa xong, Khương Ức An nhớ một chuyện, của hồi môn của nàng lúc cửa đặt trong kho ở ngoại viện, kiểm kê một chút.

"Phu quân, kho ở ?"

Kho của Tĩnh Tư viện ở trong một tiểu viện khác bên cạnh, cách xa.

Hạ Tấn Viễn chỉ đại khái vị trí, hai sánh vai bước khỏi cửa bán nguyệt của viện, Khương Ức An : "Phu quân, hôm nay ngoài đừng kiệu nữa, bộ cùng ."

Dứt lời, chợt nhớ tối qua nàng " cây gậy của ", Hạ Tấn Viễn im lặng tại chỗ, ngón tay dài tự nhiên nắm .

Trong lúc còn đang im lặng, Khương Ức An một lời kéo tay khỏi cửa.

Chủ t.ử ngoài, Thạch Tùng nay đều bảo vệ bên cạnh rời nửa bước.

Thế nhưng, chỉ trong một cái chớp mắt, đợi đầu , kinh ngạc phát hiện, đại thiếu phu nhân dắt tay đại thiếu gia ngoài Tĩnh Tư viện!

Đại thiếu gia kiệu!

Đại thiếu phu nhân thật sự suy nghĩ chu , lỡ như thiếu gia đường vấp ngã, hoặc gặp mèo hoang rắn rết thì ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-vao-phu-quoc-cong/chuong-18-gap-may-mot-lan-danh-may-mot-lan.html.]

Thạch Tùng bất đắc dĩ nhíu c.h.ặ.t đôi mày rậm, chân như gió, nhanh bước đuổi theo.

Chưa đến nửa tuần hương, Khương Ức An cùng Hạ Tấn Viễn tay trong tay đến kho ở ngoại viện.

Lúc Thạch Tùng đuổi kịp, thấy chủ t.ử xảy chuyện gì ngoài ý , trái tim căng thẳng suốt một đường mới thả lỏng một chút.

Trong viện nha trông coi kho, Hương Thảo cũng sớm ở đây chờ.

Ngày đại tiểu thư gả đường gặp ch.ó ngao, mấy rương của hồi môn lật đổ, lo lắng nhân cơ hội trộm đồ trong rương, cô kiểm kiểm mấy , thấy lượng đều khớp, lúc mới yên tâm.

Khương Ức An lướt mắt qua đồ đạc trong kho, mày liễu nhíu .

Tuy đồ trong rương thiếu, nhưng những thứ sanh mẫu để , nàng chỉ đòi một phần nhỏ từ tay phụ và kế mẫu, , nàng còn nghĩ cách từ từ đòi hết mới !

Ở trong kho một lúc, mặt trời cũng dần lên cao, Khương Ức An và Hạ Tấn Viễn tay trong tay khỏi ngoại viện.

Ai ngờ, khỏi ngoại viện bao lâu, đột nhiên từ hòn non bộ bên cạnh nhảy một con mèo trắng như tuyết.

Con mèo trắng đó từ cao xuống qua đường, oai vệ rũ bộ lông trắng muốt mượt mà, đột nhiên từ tảng đá cao nửa nhảy xuống, lao thẳng về phía Hạ Tấn Viễn.

Sự việc xảy trong nháy mắt.

Thạch Tùng theo bảo vệ bên cạnh chủ t.ử, cách mấy bước, vốn là cách gần, nhưng khi phản ứng thì kịp bắt con mèo đó.

Động tác của con mèo vô cùng nhẹ nhàng, phát một chút tiếng động nào, dù thính lực của Hạ Tấn Viễn nhạy bén, cũng nhất thời chú ý đến động tĩnh bất thường bên cạnh.

"Thiếu gia cẩn thận!" Trong lúc cấp bách, Thạch Tùng lao tới, dùng hết sức hét lớn một tiếng!

Hạ Tấn Viễn đột ngột dừng bước, Khương Ức An cũng buông tay .

Bên tai chợt lướt qua một luồng gió mạnh, dường như dư âm của quyền cước sắc bén tan, Hạ Tấn Viễn sững , theo tiếng sang bên cạnh, trầm giọng hỏi: "Nương t.ử, nàng ?"

"Ta ." Khương Ức An mỉm , giọng điệu thư thái.

Cách đó vài bước, Thạch Tùng chỉ thấy mắt lóe lên một bóng hình mảnh mai, khi kỹ , đại thiếu phu nhân di chuyển sang phía bên của đại thiếu gia, trong tay còn xách con mèo trắng định tấn công thiếu gia!

Khương Ức An dùng hai ngón tay kẹp lấy gáy con mèo, bốn chân mèo lơ lửng giữa trung, giãy giụa vô ích, phát tiếng kêu meo meo t.h.ả.m thiết.

"Mày mà cũng cào ?"

Nàng giơ tay đ.á.n.h mạnh m.ô.n.g con mèo.

Đồng t.ử mèo co , sợ hãi thu móng vuốt, ngoan ngoãn co , dám vũng vẫy nữa.

Thạch Tùng từ từ nở nụ , nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t cũng thả lỏng .

Không ngờ, đại thiếu phu nhân là một nữ t.ử mà phản ứng nhanh nhẹn, thủ cũng linh hoạt như !

Trước đây còn cảm thấy đại thiếu phu nhân chế ngự ch.ó ngao là do may mắn, giờ đây tận mắt chứng kiến phản ứng nhanh của thiếu phu nhân, dường như còn chút võ công, khiến khỏi nhận nàng bằng con mắt khác.

Sau thiếu phu nhân ở bên cạnh thiếu gia, cần lo thiếu gia ngoài sẽ thương nữa!

Khương Ức An con mèo một lúc, sang Thạch Tùng, hỏi: "Thạch hộ vệ, con mèo giống mèo hoang, mà giống mèo nhà nuôi, ngươi đây là mèo của viện nào nuôi ?"

Thạch Tùng gãi đầu con mèo mấy cái, cảm thấy chút quen mắt, hình như là con mèo mà Liễu di nương thường ôm, nhưng chắc chắn lắm.

Vừa một tiểu nha qua hòn non bộ, Khương Ức An định gọi cô hỏi, ai ngờ cô đột nhiên xách váy chạy, nhanh biến mất thấy bóng dáng, nàng đành bỏ qua.

Nàng đặt con mèo trở hòn non bộ, nghiêm khắc cảnh cáo: "Sau duỗi móng vuốt vồ nữa, nếu gặp mày một , sẽ đ.á.n.h mày một , nhớ ?"

Con mèo cẩn thận rụt cổ, như hiểu như kêu meo meo mấy tiếng.

Khương Ức An tự gật đầu, : "Được , hôm nay tha cho mày một , ."

Con mèo vẫy vẫy đuôi, nhảy lên hòn non bộ cao, đầu nàng một cái, kêu meo meo vài tiếng nhảy , trong chớp mắt biến mất.

~~~

Nha thấy Khương Ức An bắt mèo hòn non bộ tên là Lục Tiêu, là nha quét dọn trong viện của Tứ phu nhân Thôi thị.

Sau khi rời khỏi đó, cô chạy như bay về viện, gặp Hồng Lăng, liền kể cho Hồng Lăng chuyện thấy.

"Lăng tỷ tỷ, thấy vị đại thiếu phu nhân mới cửa bắt con mèo của Liễu di nương, xách trong tay mà đ.á.n.h đó, đáng sợ lắm!"

Hồng Lăng giật , kinh ngạc nhướng mày – con mèo của Liễu di nương là thú cưng yêu quý của bà , đại thiếu phu nhân dám đ.á.n.h mèo của bà , thật là trời cao đất dày!

Hồng Lăng vội dẫn Lục Tiêu nhà, bảo cô kể chi tiết cho Tứ phu nhân chuyện thấy.

Thôi thị xong lời của Lục Tiêu, vội hỏi: "Ngươi tận mắt thấy ?"

Lục Tiêu gật đầu lia lịa, : "Nô tỳ tận mắt thấy, sai chút nào."

Thôi thị hỏi: "Đại thiếu phu nhân thấy ngươi , hỏi ngươi gì ?"

Lục Tiêu lắc đầu, thành thật kể : "Đại thiếu phu nhân gọi nô tỳ, nhưng nô tỳ sợ tên hộ vệ mặt đen trong viện của đại thiếu gia nên giả vờ thấy, chạy mất."

Thôi thị khen Lục Tiêu vài câu, từ trong túi tiền lấy một vốc tiền xu, suy nghĩ một lúc, bỏ , mò mẫm mãi mới c.ắ.n răng lấy một đồng xu thưởng cho Lục Tiêu mua quà ăn.

Thôi thị cho Lục Tiêu lui, Hồng Lăng trong phòng khác, hạ thấp giọng : "Phu nhân, may mà Lục Tiêu lanh lợi, hôm qua mặt cả nhà, phu nhân đại thiếu phu nhân cho mất mặt, phu nhân nên dễ dàng bỏ qua cơ hội ."

Thôi thị nhướng mày, mỉm nha tâm phúc của , đắc ý : "Đương nhiên, Liễu di nương là như thế nào? Tiểu Khương thị đ.á.n.h mèo của bà , nếu bà chuyện , nhất định sẽ dễ dàng bỏ qua cho tiểu Khương thị!"

Liễu di nương đến viện của đại tẩu đòi vòng tay, một bụng tức trở về, nếu là đây, đại tẩu dám đưa vòng tay của Tiêu thị ? Chẳng là vì tiểu Khương thị xen , Liễu di nương mới thất bại trở về !

Khỏi , trong lòng Liễu di nương cũng oán hận tiểu Khương thị , tiểu Khương thị đ.á.n.h con mèo của bà , Liễu di nương tuyệt đối sẽ bỏ qua!

Thôi thị chậm rãi uống một ngụm , mụn nước ở khóe miệng vẫn tan nước nóng đau đến mức bà hít một thật sâu.

sờ môi, gằn đầy hận ý.

Tiểu Khương thị mới gả cửa trời cao đất dày, thật sự quy củ!

Đợi nàng nhận một bài học cho nhớ đời, phủ Quốc Công rốt cuộc ai sang ai hèn, ai lớn ai nhỏ, về sẽ dám bất kính với bậc trưởng bối nữa!

 

 

Loading...