Gả Vào Phủ Quốc Công - Chương 14: Dâng trà
Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:51:22
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiệu nhỏ dừng bên ngoài Vinh Hi Đường.
Hạ Tấn Viễn bước xuống kiệu, đôi giày đen đạp vững nền đá xanh, đang định dựa trí nhớ bước trong sảnh thì một bàn tay thon thả mềm mại bất ngờ nắm lấy ngón tay dài của .
Khương Ức An mỉm , : "Phu quân, chúng cùng ."
Hạ Tấn Viễn giật , nhẹ nhàng gật đầu, : "Được."
Hai bóng sánh vai bước qua ngưỡng cửa, Khương Ức An nắm c.h.ặ.t t.a.y , ngẩng đầu sải bước chính đường.
Ánh mắt đồng loạt đổ dồn hai , dò xét, soi mói, tò mò, thần sắc khác , biểu cảm đa dạng. Trong khoảnh khắc ai lên tiếng, nhị phu nhân Tần thị ôn hòa : "Đây chẳng nhắc đến ? Tân nương nhớ dâng mà, giờ giấc đúng, tính là muộn."
Tần thị đỡ cho con dâu, Giang thị liếc bà đầy cảm kích.
Vào trong sảnh, Khương Ức An mới buông tay Hạ Tấn Viễn.
Hôm nay của Quốc Công phủ đến khá đông, nàng đầu một vòng, ánh mắt từ lão thái thái cao chuyển đến mấy vị phụ nhân, trong nháy mắt phân rõ phận vai vế của mấy . Người lớn tuổi nhất tự nhiên là tổ mẫu sai, còn mấy vị phụ nhân, hôm qua thành nàng gặp hai vị, chỉ một vị là đầu gặp mặt.
Nàng ung dung hành lễ, : "Con mắt tổ mẫu, mắt mẫu , mắt các vị thẩm t.ử."
Giang thị thấy nàng hành lễ sai sót, thầm thở phào nhẹ nhõm, thấy trưởng t.ử xuống, bà bèn vẫy tay gọi Khương Ức An đến gần, nhỏ giọng dặn dò: "Quốc Công phủ coi trọng nhất hiếu đễ tôn ti, hôm nay các vị trưởng bối mặt ở đây, con đều dâng , cẩn thận một chút, đừng để xảy sai sót."
Khương Ức An cúi mắt gật đầu, nhỏ giọng : "Mẫu yên tâm, con ."
Nghe con dâu , kỹ một chút, hôm nay ăn mặc cũng đoan trang dịu dàng, thần sắc cũng ôn nhu lễ phép, hung hãn như hôm qua, trái tim căng thẳng của Giang thị yên trở .
Hạ Hà rót ấm dâng lên, Khương Ức An tiên cúi đầu hành đại lễ với lão thái thái chính đường, mới bưng tiến lên, Lưu ma ma nhận lấy chén đưa đến mặt lão thái thái, lão thái thái nhận lấy uống một ngụm, khóe môi lạnh lùng mím , : "Gả Quốc Công phủ, tuân thủ quy củ của Quốc Công phủ, nhất định hiếu kính trưởng bối, sớm tối vấn an, phụng dưỡng công bà (*), hầu hạ phu quân, một thê t.ử hiền thuận dịu dàng. Đã từng "Nữ Giới", phụ hạnh, phụ ngôn, phụ dung, phụ công (**) ?"
(*) công bà – cha chồng
(**) "Phụ hạnh, phụ ngôn, phụ dung, phụ công" là các tiêu chuẩn đạo đức truyền thống của Nho giáo dành cho phụ nữ, còn gọi là "Tứ đức", bao gồm: hạnh (tính nết , , trong nhà thì nết na, , chồng con, với em họ nhà chồng, ngoài thì nhu mì chín chắn, hợm hĩnh, cay nghiệt), ngôn (lời ăn tiếng khoan thai, dịu dàng, nhẹ nhàng, mềm mỏng, lựa lời, khéo ), dung (dáng hòa nhã, gọn gàng, tôn trọng hình thức bản , , dung dị) và công (việc nữ công, gia chánh khéo léo)- nguồn wikipedia.
Tim Giang thị đập thình thịch, khỏi toát mồ hôi lạnh.
Không ngờ lúc con dâu dâng , lão thái thái kiểm tra học vấn của nàng ngay tại chỗ, nhưng con dâu khi xuất giá đều ở quê mổ lợn, thời gian sách?
Bà căng thẳng nắm c.h.ặ.t khăn tay, sợ con dâu mất mặt, hổ mặt , thấy Khương Ức An cong môi , nheo mắt lão thái thái, : "Tôn tức (*) tuy qua, nhưng tổ mẫu nhất định , tổ mẫu vai vế cao nhất, thông hiểu lễ nghi quy củ, chắc chắn việc đều là tấm gương cho hậu bối, con nhất định sẽ học hỏi thỉnh giáo tổ mẫu nhiều hơn."
(*) tôn tức – cách xưng hô của cháu dâu với ông bà nội / ngoại
Lão thái thái , nghĩ đến điều gì, sắc mặt đổi, khóe môi trễ xuống mấy phần, qua loa: "Có thái độ ham học hỏi , là lòng ."
Lão thái thái cúi đầu uống , Lưu ma ma theo dặn dò đó của lão thái thái, đưa cho Khương Ức An một cây gậy ngọc như ý quà gặp mặt.
Giang thị ngờ con dâu lanh lợi như , thuận lợi qua ải của lão thái thái, trong mắt kinh ngạc vui mừng, khóe môi nhếch lên mấy phần, vội vàng đè nén niềm vui trong lòng.
Tiếp theo là dâng cho bà mẫu, Khương Ức An bưng đến mặt Giang thị, : "Mẫu mời dùng ."
Giang thị nhận uống một ngụm, : "Lời của tổ mẫu con ghi nhớ trong lòng, hơn nữa, chăm sóc cho Tấn Viễn, phu thê các con hòa thuận, cũng yên tâm."
Khương Ức An liếc Hạ Tấn Viễn.
Phu quân mù lòa của nàng đang thẳng tắp trong sảnh, giọng của mẫu , nghiêng đầu về phía , đó nhanh ch.óng đầu , tuy nàng thấy biểu cảm của , nhưng hiểu cảm thấy sắc mặt dường như lạnh mấy phần.
Khương Ức An gật đầu đáp ứng, Giang thị liền lấy một chiếc vòng ngọc bích song phượng từ trong hộp mà Tôn ma ma đang bưng, tự tay đeo cổ tay cho nàng.
Đây là một chiếc vòng quý giá, đặc biệt truyền cho con dâu trưởng, ai ngờ Khương Ức An đeo vòng xong, tứ phu nhân Thôi thị đột nhiên một tiếng, : "Đại tẩu, tẩu là đích mẫu (*), thể thiên vị , chiếc vòng tân nương một chiếc, thê t.ử của Tấn Bình ?"
(*) đích mẫu – lớn / cả (chính thê của phụ )
Khương Ức An nhíu mày.
Tấn Bình là ai? Thê t.ử của Tấn Bình là ai?
Nàng mới gả ngày đầu tiên, tảng đá cứng nhắc ít lời, còn giới thiệu kỹ trong phủ cho nàng.
Nàng mù mịt rõ, vị phụ nhân lắm lời đang về ai, và rõ ràng, vị thê t.ử của Tấn Bình nhắc đến , hiện mặt ở Vinh Hi Đường.
Nghe câu hỏi của em dâu thứ tư, Giang thị bỗng sững sờ, môi mấp máy, há miệng nhưng lời nào.
Khương Ức An thầm quan sát phản ứng của Giang thị, thấy sắc mặt bà ngày càng tệ, như thể sắp ngất , nàng khỏi nhíu mày.
Suy nghĩ một lúc, nàng chậm rãi sờ sờ chiếc vòng tay, với tứ phu nhân Thôi thị: "Hôm nay là con đến dâng cho các vị trưởng bối, ngày vui đại hỷ, thẩm nhắc đến chuyện khác, chẳng lẽ thẩm thấy bà mẫu con xử sự chu , cần thẩm nhắc nhở? Vậy thẩm ý nhắc nhở, là cố ý khó bà mẫu con?"
Thôi thị sững sờ, những lời còn nghẹn trong cổ họng.
Bà cháu dâu trưởng lớn lên ở quê, mấy chữ, ngờ là kẻ mồm mép sắc sảo, hỏi đến mức bà suýt nên lời.
Thôi thị đảo mắt, gượng : "Chất tức phụ (*), cháu nghĩ nhiều , chỉ là lòng thêm một câu thôi."
Nói xong, bà liền vươn cổ ngoài mấy cái, như chợt nhớ điều gì, lớn tiếng hỏi: " , hôm nay vốn là tân nương dâng , đến giờ mà vẫn thấy thế t.ử gia đến?"
Lời bà dứt, Giang thị đột nhiên c.ắ.n c.h.ặ.t môi, l.ồ.ng n.g.ự.c như một tảng đá nặng đè lên, ngột ngạt thở nổi.
Khương Ức An khoanh tay giữa sảnh, mày nhíu , thầm liếc Thôi thị.
Công đa (*) vì đến nàng rõ, nhưng rõ ràng vị thím tư lắm lời như , là cố ý bà mẫu của nàng bối rối khó xử.
(*) gia công – cha chồng
Nàng đang định mở miệng vài câu với vị thím tư thì trong sảnh đột nhiên vang lên giọng trong trẻo lạnh lùng của nam nhân.
"Tứ thẩm bận tâm , dâng là để tân nương gặp mặt các vị trưởng bối, quan trọng sớm một lúc muộn một lúc, con phụ rảnh, nên với phụ , đợi khi phụ rảnh rỗi, sẽ đưa nương t.ử đến vấn an."
Lời dứt, Thôi thị ngượng ngùng gật đầu, Khương Ức An liếc Hạ Tấn Viễn, thấy đang mặt về phía nàng, nếu hai mắt che bởi dải lụa đen, thì cứ như đang nàng chớp mắt.
Khương Ức An bất giác mỉm với .
Dâng cho Giang thị xong, nàng tiếp tục dâng cho nhị phu nhân, Tần thị là ít lời, tặng nàng một đôi bông tai hồng ngọc quà gặp mặt.
Đến mặt tam phu nhân Tạ thị, Khương Ức An bưng qua, thấy ánh mắt của vị thím ba lướt nhẹ qua mặt nàng, vẻ mặt kiêu ngạo mấp máy đôi môi đỏ, : "Nghe hôm qua ngươi g.i.ế.c một con ch.ó ngao, nữ t.ử khuê các đa phần lấy sách chữ, kim chỉ nữ công đầu, hiếm ai động d.a.o động gậy, ngươi học bản lĩnh từ ?"
Nghe em dâu thứ ba , tim Giang thị thắt , huyết sắc mặt gần như biến mất.
Không cần cũng , con dâu thể g.i.ế.c ch.ó ngao là do luyện từ việc mổ lợn ở quê, nhưng chuyện mặt như thể mặt ? Người trong phủ bàn tán riêng một chút thì thôi, bắt nàng thừa nhận chuyện mặt , nàng còn thể ngẩng đầu ở Quốc Công phủ?
Giang thị đột nhiên dậy, định vài câu cho qua chuyện, thấy con dâu của bà cong môi, nhướng mày rạng rỡ: "Tam thẩm đúng, nữ t.ử động d.a.o động gậy thì ít, nhưng là . Không xa, Chu hoàng hậu của bản triều, chẳng cũng xách một con d.a.o mổ lợn, cùng tiên đế đ.á.n.h chiếm thiên hạ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-vao-phu-quoc-cong/chuong-14-dang-tra.html.]
Đế hậu khai quốc của triều đại xuất từ tầng lớp thấp kém, là một cặp phu thê mổ lợn bán cá, khi mới định quốc, Tiên đế bình định thành trì, Chu Hoàng hậu xách d.a.o giữ thành ở phía , nữ nhi thua kém nam nhi, câu chuyện lưu truyền trong dân gian, gần như ai .
Khương Ức An khi c.h.ặ.t thịt ở tiệm thịt, thường kể chuyện, Lý Khoái Bản, trong trấn kể về đoạn . Trí nhớ của nàng , một là thể nhớ rõ ràng, huống chi ngày nào cũng tháng nào cũng , sớm khắc ghi câu chuyện trong lòng. Vì , khi Tạ thị đến điểm , nàng liền lập tức phản bác lời bà .
"Còn về phần con, đương nhiên dám so sánh với hoàng hậu nương nương. một câu hổ, con cũng vinh hạnh giống như Chu Hoàng hậu, từng nghề mổ lợn bán thịt tám năm."
Nói xong, nàng kiêu hãnh ưỡn thẳng lưng, chậm rãi quanh một vòng, ánh mắt đầy vẻ đắc ý, cảm thấy việc công việc th* t*c gì đáng hổ thể nhắc tới.
Giang thị âm thầm thở phào một , chậm rãi xuống .
Tạ thị lặng lẽ c.ắ.n c.h.ặ.t môi son, vẻ mặt kiêu ngạo biến sắc.
Một cháu dâu mổ lợn bán thịt đương nhiên mặt, nhưng nàng cách đề cao bản , còn nhắc đến khai quốc hoàng hậu, nếu chế giễu xuất của nàng, chẳng là đang ngầm mỉa mai Chu Hoàng hậu ? Đó là tội đại bất kính!
Tạ thị thấy lạnh sống lưng, mồ hôi lạnh sắp túa , nhưng vẫn nặn nụ , ôn tồn : "Chất tức phụ, cháu đúng, là hẹp hòi ."
Nói xong, bà sai nha Lưu Ly lấy lễ gặp mặt chuẩn sẵn, mà rút một cây trâm phượng vàng từ b.úi tóc của tặng cho Khương Ức An, mỉm , khen: "May mà cháu bản lĩnh như mới g.i.ế.c ch.ó ngao, nếu đổi là khác, sẽ ."
Cây trâm phượng vàng đó là đồ trong cung ban thưởng, quý giá vô cùng, chủ t.ử đem món trang sức như tặng cho tân nương, khiến Lưu Ly mà thầm xót xa.
Khương Ức An cầm cây trâm vàng nặng trịch tay, ngoài chiếc vòng gia truyền của bà mẫu, thì vị thím ba là hào phóng nhất.
Nàng kiêu ngạo cũng tự ti lời cảm ơn, Hương Thảo cất cây trâm vàng hộp, Khương Ức An đến mặt tứ phu nhân Thôi thị.
Thôi thị lấy khăn tay che môi, hiệu cho nha Hồng Lăng bên cạnh, bảo nàng tự tay rót một tách , đưa cho cháu dâu đang dâng .
Hồng Lăng rót xong, hai tay bưng tách đưa tới, : "Mời đại thiếu phu nhân nhận ."
Hành động nhỏ giữa chủ tớ hai qua mắt Khương Ức An, nàng thầm liếc tách mặt, vẻ mặt vẫn bình thản, đưa tay .
Ngón tay chạm đáy tách, Hồng Lăng liền đột ngột buông tay.
Một tiếng loảng xoảng, tách rơi xuống đất.
Nước màu nâu văng , nắp vỡ tan tành, chiếc tách rỗng lăn một vòng đất, lộc cộc lăn đến dừng bên chân Khương Ức An.
Thôi thị gần như lập tức nhảy dựng lên, quát mắng nha của : "Sao ngươi bất cẩn như ? Hậu đậu vụng về, đến một tách cũng bưng nổi?"
Hồng Lăng vội vàng quỳ xuống, : "Thưa phu nhân, nô tỳ bất cẩn, nô tỳ đưa qua, là đại phu nhân đỡ chắc."
"Chẳng trách, cứ Hồng Lăng là việc cẩn thận thỏa nhất, bưng rót nước bao giờ sơ suất, rơi tách ." Thôi thị chỗ cũ, tiên Tạ thị một cái, như như Giang thị, "Đại tẩu, nhiều lời, lúc dâng mà rơi tách là điềm may, đây hai vị hôn thê của Tấn Viễn..."
Chưa hết câu, bà vội vàng che miệng, "Ôi chao, ăn thế , đang yên đang lành nhắc đến chuyện gì, đại tẩu đừng trách nhé."
Trưởng t.ử mệnh cứng, khắc c.h.ế.t hai vị hôn thê, từ lâu là một nỗi đau trong lòng Giang thị.
Vốn nghĩ ngày đại hôn, trưởng t.ử và con dâu xảy chuyện gì bất trắc là vượt qua cửa ải đó, nhưng bây giờ em dâu thứ tư bất ngờ nhắc đến điềm gở , tim Giang thị đập thình thịch, sắc mặt bỗng từ trắng chuyển sang xanh, nước mắt kìm mà đảo quanh trong hốc mắt.
Khương Ức An tiếng về phía Giang thị, đôi mày thanh tú ngạc nhiên nhíu c.h.ặ.t.
Trước đó nàng còn tưởng rằng, vị thím tư cố ý bà mẫu khó xử, bà mẫu đáp trả, lẽ là vì là đại tẩu phong thái, độ lượng bao dung cho lời của thím tư. thím tư năng quái gở sắp trèo lên đầu lên cổ , bà mẫu tức đến mức mặt trắng bệch, mắt lưng tròng, mà vẫn một lời nào!
Lúc nàng thể chắc chắn rằng, bà mẫu của chính là một quả hồng mềm, tính tình yếu đuối cãi khác, chỉ thể ấm ức chịu đựng, mặc cho bắt nạt!
Nàng bất lực day day trán, chậm rãi cụp mắt xuống, về phía Thôi thị đang .
Thím tư và nha , một tung một hứng, tiên là rơi tách đổ tội cho nàng, đó cố ý nhắc đến chuyện phu quân mù của nàng khắc thê, chỉ tổn thương bà mẫu và tảng đá cứng nhắc , mà nếu nàng cũng là mê tín, tin những chuyện , chắc chắn sẽ sinh lòng oán hận với phu quân và bà mẫu, từ đó xa cách.
Khương Ức An cúi nhặt tách lên, đập lên bàn mặt Thôi thị, tiếng "bốp" Thôi thị giật , liền : "Tấn Viễn tức phụ, ngươi định gì, đến quy củ cũng hiểu, bất kính với trưởng bối đây ?"
Khương Ức An khoanh tay bà , lạnh : "Tứ thẩm, chất tức (*) chỉ nhắc nhở thẩm đừng quên, tách là chất tức dâng cho thẩm, nếu là điềm gở, thì đó cũng là tứ thẩm phúc khí uống nên may mắn, liên quan gì đến khác?"
(*) chất tức – cách xưng hô của cháu dâu với trưởng bối cao hơn một bậc.
Thôi thị tức giận trợn tròn mắt, gân xanh trán nổi lên.
Lời nguyền rủa như thể bừa, đây là bà gặp xui xẻo ?
"Ngươi bậy bạ, may mắn?"
Khương Ức An nhướng mày lắc đầu, hỏi ngược : "Tứ thẩm tức giận cái gì? Nếu tứ thẩm cảm thấy lời may mắn xúc phạm, thẩm là nhắc đến , một câu nhiều lời đừng để bụng, là cho rằng qua chuyện ?"
"Cháu chính là trách tứ thẩm, tứ thẩm định xin thế nào đây?"
Thôi thị ngây , há hốc miệng nàng, "Ngươi... ngươi bảo xin ?"
Giang thị vội vàng con dâu, ngày đại hỷ, thật sự lo lắng nàng sẽ tranh cãi với trưởng bối, mang tiếng hung dữ, liền nhắc nhở: "Gì mà xin với xin , đừng những lời như với tứ thẩm của con."
Khương Ức An bà mẫu của , bất lực xòe tay, nếu bà mẫu vẫn duy trì mối quan hệ hòa bình giữa các chị em dâu, thì nàng đành thôi.
"Mẫu đúng, đều là một nhà, cũng cần so đo chuyện . Tứ thẩm luôn nghĩ đến việc khác may mắn, chất tức hy vọng đều thuận lợi suôn sẻ, tứ thẩm cũng ngoại lệ. Câu của chất tức quả thật thiếu suy nghĩ, tuy nhiên cũng thể trách chất tức, mà trách tứ thẩm lôi những lời vớ vẩn may mắn may mắn, chất tức cũng lệch lạc theo."
Thôi thị ngẩn , mới nhận nàng công khai mỉa mai một trận, bèn chỉ tay nàng, nghiến răng nghiến lợi : "Ngươi... ngươi..."
nghiến răng nghiến lợi "ngươi" một hồi lâu, nặn một câu chỉnh.
Khương Ức An giơ tay gạt tay bà , nụ bên môi vô cùng rạng rỡ, "Tứ thẩm đừng tức giận, chất tức dâng cho thẩm một tách khác, tứ thẩm uống xong , những lời may mắn gì đó, sẽ ứng nghiệm nữa."
Tần thị cũng ở bên cạnh : "Đều là một nhà, đừng giận dỗi, Tấn Viễn tức phụ dâng còn xong, nên dâng một nữa."
Thôi thị hít một thật sâu, căng mặt ghế, Khương Ức An nhỏ với Hương Thảo một câu, Hương Thảo nhanh rót , dùng khay bưng tới.
Khương Ức An hai tay nâng khay đưa đến mặt Thôi thị, : "Tứ thẩm, mời dùng ."
Thôi thị tức đến mặt mày tái mét.
Dù những lời may mắn mà cháu dâu đều là vớ vẩn, nhưng lỡ như lời nguyền ứng nghiệm thì , giải lời nguyền cần lời nguyền, nàng uống sẽ ứng nghiệm, thì bà uống là , dù cũng mất miếng thịt nào!
Thôi thị nhận lấy , sắc mặt gần như từ xanh chuyển sang đen, là nước sôi mới rót, còn đang bốc nóng!
Tuy nhiên, uống thì sợ may, bà thổi phù phù, cứng đầu nhăn nhó uống hết một tách , lau lau đôi môi gần như bỏng rộp, thấy cháu dâu đắc ý nhe răng , chìa tay về phía bà .
Thôi thị gần như tức đến nghẹn thở, nhưng thể phát hỏa, ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang đau âm ỉ, đưa cho nàng một cây trâm vàng lễ gặp mặt!
Khương Ức An mỉm , bảo Hương Thảo nhận lấy cây trâm vàng của Thôi thị.
Nàng dâng xong, trong sảnh đúng lúc vang lên giọng lạnh lùng của Hạ Tấn Viễn.
Hắn phất tay áo dậy, với lão thái thái: "Tổ mẫu, còn sớm nữa, dâng xong, tôn nhi xin phép đưa nương t.ử về ."