Gả Vào Phủ Quốc Công - Chương 13: Cùng nhau ăn điểm tâm

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:51:21
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .

Trời sáng hẳn, đang trong giấc mộng, bên cạnh bỗng vang lên tiếng sột soạt của ai đó đang mặc y phục, trong cơn mơ màng, Khương Ức An ôm c.h.ặ.t chăn, trở , lẩm bẩm: "Hương Thảo, đừng ồn, còn ngủ đủ."

Nghe thấy lời thì thầm của nàng, Hạ Tấn Viễn im lặng một lúc.

Hắn bên giường lên tiếng, lặng lẽ mặc áo ngoài .

Mãi đến nửa canh giờ , ngủ đủ giấc, Khương Ức An mới vươn vai ôm chăn dậy.

đập mắt là tấm màn cưới uyên ương màu đỏ thẫm xa lạ, khiến nàng sững sờ một lúc.

Dùng tay xoa xoa đầu, nàng mới chợt nhớ hôm qua thành , giờ đây nàng còn ở Hải Đường viện của Khương gia, mà là ở Tĩnh Tư viện của Quốc Công phủ.

, tối qua nàng còn động phòng với phu quân mù của .

Nghĩ đến đây, Khương Ức An ấn nhẹ thái dương còn đau, đầu sang bên cạnh.

Phần giường bên cạnh trống , Hạ Tấn Viễn rời từ lâu.

Nàng dậy vén một góc màn, thò đầu ngoài .

Trong gian phòng yên tĩnh một tiếng động, Hạ Tấn Viễn thẳng tắp bên cửa sổ, đầu nghiêng bên ngoài, sắc mặt lạnh lùng như băng, đang nghĩ gì.

Nghe thấy tiếng nàng thức dậy, đầu , hướng về phía nàng, vẻ mặt nghiêm .

Đã thành , nếu còn gọi nàng là "Khương cô nương" thì thích hợp.

Không nên xưng hô với nàng thế nào, chi bằng tạm thời gọi nàng một tiếng nương t.ử như những cặp phu thê bình thường.

Hạ Tấn Viễn im lặng một lúc, giọng nhẹ nhàng vang lên: "Nương t.ử tỉnh ?"

Động tác vươn vai ngáp của Khương Ức An đột nhiên khựng , chớp chớp đôi mắt hạnh còn ngái ngủ.

Hắn gọi nàng là nương t.ử?

Mới chút quen.

Nàng tự nhiên vuốt mấy sợi tóc đen rối trán, hắng giọng "ừ" một tiếng.

Hạ Tấn Viễn nàng đáp , liền gì nữa.

Khương Ức An lén lút , chợt nhớ cũng thấy, liền đường hoàng một lúc.

Hắn vẫn dùng dải lụa đen che mắt, nhưng bộ hỷ phục đỏ, mặc một bộ trường bào bằng gấm đen, thẳng tắp bên cửa sổ, gương mặt trắng bệch biểu cảm, khó đoán tâm tư.

Khương Ức An nhướng mày.

Tuy mới gặp đầy một ngày, nhưng nàng quen với dáng vẻ của , lạnh lùng, thờ ơ xa cách, im lặng như băng.

Vừa ngủ dậy, chút khát nước, nàng vén màn bước xuống giường, xỏ giày mềm đến bên bàn, định nhấc ấm rót một chén lạnh uống, phát hiện bàn một bát nước mật ong ấm.

Nàng ngạc nhiên Hạ Tấn Viễn, khóe môi cong lên.

Bưng bát nước mật ong lên uống ừng ực, chỉ cảm thấy sảng khoái tinh thần, ngay cả chút khó chịu trong cũng cánh mà bay.

Uống xong nước mật ong, lúc chào hỏi , nàng cũng đổi cách xưng hô, "Phu quân tỉnh dậy lúc nào ?"

Hạ Tấn Viễn im lặng một lúc.

Tối qua mệt mỏi ngủ say, để ý đến bên gối, Quốc Công phủ đối với nàng là một nơi xa lạ, nàng quen .

"Ta cũng mới tỉnh dậy lâu, nương t.ử tối qua ngủ ngon ?"

Hắn lên tiếng, tuy là lời quan tâm, nhưng giọng bình lặng như nước, một gợn sóng.

Khương Ức An cong môi : "Cũng , tệ."

Có lẽ là hôm qua quá mệt, dù nhắm mắt là ngủ , mở mắt trời sáng trưng.

tối qua tắm, nàng quanh, tắm , liền hỏi: "Tịnh phòng ở ?"

Hạ Tấn Viễn chỉ gian phòng bên cạnh, Khương Ức An hiểu ý, lấy y phục , đẩy cửa phòng bên cạnh .

Thùng gỗ ở tịnh phòng đổ nước nóng, bên cạnh cũng đặt sẵn đậu tắm, nàng đưa tay vốc thử nước trong thùng, nhiệt độ nóng lạnh.

Khương Ức An gật đầu hài lòng.

Phu quân của nàng tuy mù, nhưng chu đáo tinh tế, chỉ rót cho nàng nước mật ong, mà ngay cả tịnh phòng cũng chuẩn sẵn.

Tắm xong, nàng lau tóc trở về chính phòng.

Nghe thấy tiếng động trong phòng, Khương Ức An dậy, Hương Thảo liền gian trong, chải tóc trang điểm cho nàng.

Hương Thảo khéo tay, vấn tóc trang điểm, đây ở nhà bếp Khương gia nha nhóm lửa cần đến tay nghề , từ khi theo hầu hạ bên cạnh Khương Ức An, cô luôn để ý đến những kiểu tóc, trang phục thời thượng của các tiểu thư phu nhân.

Khương Ức An mấy để tâm đến phương diện , nhưng Hương Thảo nào cũng cẩn thận nghiên cứu, nhất định giúp chủ t.ử nhà chải kiểu tóc nhất, phối với bộ váy áo tôn lên nhan sắc của nàng nhất.

Lần , hai chủ tớ hợp sức lau khô mái tóc dài đen nhánh, Hương Thảo vấn cho chủ t.ử kiểu tóc tùy vân kế (*) đang thịnh hành và hợp với nàng nhất.

(*) kiểu tóc tùy vân kế

 

Trên tóc cài một chiếc trâm phượng bằng vàng, tai đeo một đôi khuyên ngọc thạch lựu đỏ, phối cùng một bộ váy áo màu hồng sen.

Khương Ức An vốn làn da trắng như tuyết, dung mạo như hoa, đôi mắt trong veo tràn đầy sức sống, trang điểm xong, Hương Thảo lùi vài bước , vô cùng hài lòng gật đầu.

Trang phục hôm nay của đại tiểu thư, khiến cả rạng rỡ, đoan trang, dịu dàng mà thanh lịch, phù hợp để dâng .

lặng lẽ liếc bóng lưng cao gầy của cô gia ở phòng ngoài, Hương Thảo tiếc nuối mím môi, đại tiểu thư xinh động lòng như , tiếc là cô gia thấy.

Khương Ức An nhấc tà váy dài thướt tha chấm gót chân, luôn cảm thấy tiện lợi gọn gàng như khi nàng mặc trường bào, nhưng hôm nay là ngày gặp mặt các bậc trưởng bối quyến trong Quốc Công phủ, trang phục rõ ràng là phù hợp hơn.

Trong lúc chờ nàng trang điểm, bữa điểm tâm ở phòng ngoài dọn sẵn.

Bữa điểm tâm do nhà bếp lớn chuẩn theo dặn dò của Hạ Tấn Viễn, ngoài hai món rau dưa khai vị thanh đạm thường ngày, còn thêm một đĩa ức ngỗng đào, một đĩa bánh bao nhân thịt, và hai bát cháo hạt sen.

"Nương t.ử, dùng bữa ." Hạ Tấn Viễn nhàn nhạt .

Mắt Khương Ức An sáng lên, nhấc váy xuống đối diện , háo hức xoa tay: "Ôi, nhiều món ngon quá, nếm thử."

Đĩa ức ngỗng đào màu sắc rực rỡ, hương thơm ngào ngạt, bánh bao nhân thịt cũng tươi ngon hấp dẫn, nàng cầm đũa lên, mỗi món nếm một miếng, hài lòng gật đầu.

"Ừ, tệ, ngon."

Nàng ăn uống ngon lành, thấy nam nhân đối diện động đũa, chỉ múc một thìa cháo hạt sen đưa miệng.

Ngón tay gầy guộc, trắng bệch cầm thìa khuấy nhẹ đáy bát vài cái, ăn vài miếng, liền dừng , đẩy bát cháo sang một bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-vao-phu-quoc-cong/chuong-13-cung-nhau-an-diem-tam.html.]

"Phu quân ăn no ?" Khương Ức An ngạc nhiên hỏi.

Hạ Tấn Viễn nhẹ nhàng gật đầu, "Nương t.ử cần vội, cứ tự nhiên, đợi ở ngoài."

Khương Ức An nhíu mày chằm chằm.

Thân hình cao lớn thẳng tắp, nhưng quá gầy gò mảnh khảnh, ăn vài miếng cơm ăn nữa, thế ?

Không trách bàn tay của hôm qua lạnh ngắt, cứ theo kiểu ăn uống tu tiên của , chỉ sợ tu thành thần tiên, cơ thể suy sụp !

"Đợi !"

Hạ Tấn Viễn định dậy rời , liền thấy nàng gọi .

"Phu quân nếm thử cái , vị ngon."

Khương Ức An cầm đũa gắp một chiếc bánh bao nhân thịt, định đặt đĩa mặt , nhưng nghĩ đến thấy, liền đưa thẳng đến bên môi .

Hạ Tấn Viễn giật , đôi mày dài lặng lẽ nhíu .

Hắn ăn ngon miệng, thường ăn ít, những món điểm tâm là đặc biệt chuẩn cho nàng, thích ăn.

bánh bao ở ngay mặt, tỏa hương thơm nóng hổi, giống như sự nhiệt tình thẳng thắn của nàng, khiến khó lòng từ chối.

Hắn im lặng một lúc, : "Nương t.ử cứ đặt xuống , tự gắp."

Khương Ức An mỉm , chớp mắt, đặt bánh bao đĩa mặt , gắp thêm hai cái nữa qua.

Hạ Tấn Viễn mắt thấy, nhưng việc cầm đũa gắp thức ăn ảnh hưởng nhiều.

Bánh bao đặt ngay giữa đĩa, đưa đũa qua liền chạm trúng, chỉ là nhận bánh bao từ một cái biến thành ba cái, vẻ mặt nghiêm , im lặng một lúc : "Đa tạ nương t.ử, cần gắp thêm nữa, đủ dùng ."

Tìm vị trí của bánh bao, liền ung dung tự tại như bình thường gắp bánh bao cho miệng.

Khương Ức An ăn xong , liền chống cằm .

Hắn ăn chậm, tướng ăn văn nhã lịch sự, lưng cũng thẳng, lúc ăn yên tĩnh, cần thiết sẽ một lời, là thói quen nuôi dưỡng từ nhỏ.

Nàng ở quê nhà nhiều năm như , phần lớn gặp là những buôn bán rong, nông dân hoặc thợ săn, họ đa phần chú ý đến tướng ăn, lúc vội đó hoặc việc, bưng bát xổm đất ăn vội vài miếng là xong, ngoài Chu công t.ử nhà hàng xóm học vấn giỏi nhất, hiếm khi thấy nam nhân nào chú ý đến phong thái khi ăn như .

Thấy nhai kỹ nuốt chậm ung dung ăn hết bánh bao, lẽ cảm thấy ăn xong bánh bao khát, ngay cả nửa bát cháo hạt sen còn cũng uống hết, Khương Ức An rạng rỡ, tâm trạng trở nên hơn lúc nãy.

"Phu quân, chúng dâng thôi."

Nàng nhớ quy củ tân nương ngày thứ hai dâng , nhận họ hàng, lúc , bên ngoài trời sáng rõ, còn sớm nữa, nên xuất phát .

Khương Ức An dặn Hương Thảo lấy một chiếc hộp đựng quà gặp mặt, cùng Hạ Tấn Viễn khỏi cửa.

Thiếu gia và thiếu phu nhân rời khỏi chính phòng, Nam Trúc liền phòng dọn dẹp bát đũa như khi.

Tuy nhiên, khi trong phòng, thấy chủ t.ử đầu tiên trong đời ăn hết một bát cháo, trong đĩa cũng dấu vết ăn bánh bao, tin nổi, dụi mạnh mắt.

Bốn năm ! Tròn bốn năm !

Từ khi chủ t.ử mù, bao giờ khẩu vị như hôm nay!

Nam Trúc còn nghĩ đến, thiếu gia sáng sớm thức dậy, còn dặn họ chuyển hết những vò rượu mạnh trong thư phòng ngoài sân, lúc đó còn chút nghi hoặc, giờ mới bừng tỉnh ngộ.

Thiếu gia thành , trong lòng vui vẻ, sẽ như đây, cả ngày lặng lẽ một uống rượu nữa!

Nam Trúc vui mừng khôn xiết, lúc bưng bát đũa ngoài, mũi cay cay, suýt nữa mừng đến phát .

Sân của Tĩnh Tư viện lớn, nhưng sống trong sân nhiều năm, Hạ Tấn Viễn quen thuộc với ngóc ngách trong sân, tuy mắt thấy, nhưng tự nhiên.

Tuy nhiên, khi sánh vai cùng Khương Ức An bước khỏi cổng viện, liền chậm , dừng bước.

Thạch Tùng và mấy tiểu tư khác chuẩn sẵn kiệu nhỏ chờ ở ngoài sân.

Trong nội viện của Quốc Công phủ, tiểu tư thường tùy tiện , nhưng Tĩnh Tư viện riêng ở góc tây nam của Quốc Công phủ, bình thường Hạ Tấn Viễn ít khi khỏi viện, cũng ít khi đến chính viện, nơi cách chính viện xa, nay nữ quyến phiền, nên bình thường Nam Trúc và Thạch Tùng đều ở trong Tĩnh Tư viện hầu hạ.

từ khi chủ t.ử đại hôn hôm qua, trong viện nữ chủ nhân và nha , ma ma, họ ban đêm còn ở đây trực nữa, mà chuyển sang ở một tiểu viện bên cạnh, mỗi sáng sớm qua hầu hạ.

Thấy thiếu gia và thiếu phu nhân khỏi cổng viện, Thạch Tùng chắp tay cung kính hành lễ với hai , cất giọng trầm khàn : "Thiếu gia, kiệu chuẩn xong ."

Hạ Tấn Viễn gì, chỉ lạnh lùng gật đầu.

Thạch Tùng tiến lên mấy bước đỡ cánh tay Hạ Tấn Viễn, cẩn thận dìu lên kiệu.

Trong lúc đó, bốn tiểu tư cúi đầu hầu một bên, nín thở một lời, xung quanh tĩnh lặng tiếng động, chỉ gió sớm thổi qua, trúc xanh xào xạc.

Sau khi Hạ Tấn Viễn lên kiệu, các tiểu tư liền vững vàng khiêng kiệu lên.

Mọi sợ kiệu xóc nảy vững, mỗi bước đều vô cùng cẩn thận, còn Thạch Tùng thì theo sát bên cạnh kiệu rời nửa bước, bàn tay to như quạt đỡ lấy kiệu, đôi mắt hổ thỉnh thoảng quét xung quanh, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Các tiểu tư hộ tống Hạ Tấn Viễn dâng như thể đối mặt với đại địch, khiến Khương Ức An kinh ngạc.

mà, mù hai mắt, bất tiện, chắc là tiểu tư cận của sợ kiệu vững ngã, nên mới hành xử như .

Nàng mới đến, quen thuộc với Quốc Công phủ, kiệu , nàng bèn cùng Hương Thảo chậm rãi theo , ngắm các sân viện và cảnh sắc ven đường, hơn hai khắc, Vinh Hi Đường cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt.

Trong Vinh Hi Đường, vì Quốc Công gia công vụ về, chỉ lão thái thái Lý thị ngay ngắn ở ghế chính đường.

Bên lượt là phu nhân đại phòng Giang thị, phu nhân nhị phòng Tần thị, phu nhân tam phòng Tạ thị và phu nhân tứ phòng Thôi thị đối diện với đại phòng và nhị phòng.

Ngoài còn mấy cháu dâu cạnh bà mẫu của , ngoan ngoãn quy củ.

Trong lúc chờ tân nương cửa, nhỏ giọng chuyện, hôm qua ngoài Tạ thị của tam phòng, các phu nhân phòng khác đều gặp tân nương, nhưng các cháu dâu thì tò mò tân nương sẽ ăn mặc thế nào khi dâng , chuyện thường xuyên ngẩng đầu ngoài.

Thấy đợi một lúc mà vẫn thấy tân nương đến dâng , tứ phu nhân Thôi thị Giang thị, như : "Đại tẩu, chất tức (*) mới cửa Khương thị , từ nhỏ lớn lên ở quê, còn từng ở nhà mổ lợn bán thịt? Không quy củ của Quốc Công phủ, tẩu cho dạy dỗ nàng , lẽ ngủ quên, quên cả việc đến dâng ?"

(*) chất tức phụ, các bác/chú/ thím gọi cháu dâu lớn

Giang thị mặt trắng bệch, ngượng ngùng mím c.h.ặ.t môi.

Con dâu Khương thị hôm qua xách d.a.o mổ lợn cửa, đều thấy, nhất thời trở thành đề tài bàn tán khắp phủ, kẻ nào lắm chuyện ngóng chuyện của nàng ở quê, e rằng chuyện nàng mổ lợn lan truyền khắp Quốc Công phủ .

Quốc Công phủ coi trọng gia thế, trong bốn chị em dâu, bà là con gái phú thương, gia thế kém nhất, mà thông gia chức quan thấp, con dâu lớn lên ở quê, tuy là con gái quan nhỏ nhưng gần như khác gì gái quê, trong các cháu dâu, xuất quả thật ai thấp hơn nàng.

Con dâu của bà tuy dung mạo hơn , nhưng trông giống hiểu quy củ, cũng kế của nàng tận tình dạy dỗ , bà thật sự lo em dâu thứ tư trúng, con dâu bà chuyện dâng .

Nếu con dâu cửa mà ngay cả quy củ cũng hiểu, chỉ lão thái thái sẽ vui, mà còn khiến chê lưng, e rằng ở Quốc Công phủ cũng ngẩng đầu lên .

Nghĩ đến đây, tim Giang thị đập thình thịch, mặt càng tái mấy phần.

Bà che miệng ho khan mấy tiếng, vịn tay nha dậy, cung kính cúi hành lễ với lão thái thái, : "Mẫu , là nhi tức (*) sơ suất, nhắc nhở chúng đến dâng từ sớm, con sẽ cho đến Tĩnh Tư viện ngay."

(*) nhi tức – con dâu

Lão thái thái nhíu mày thành hình chữ xuyên, ánh mắt nặng trĩu rơi mặt Giang thị, : "Đi ."

Lời dứt, ngoài sảnh vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, nha : "Lão thái thái, phu nhân, đại thiếu gia và đại thiếu phu nhân đến ."

 

 

Loading...