Gả Vào Phủ Quốc Công - Chương 10: Thành hôn (trung)

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:51:18
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chưa đợi Khương Ức An trả lời, cách con ch.ó ngao vài bước chân, Hạ Tấn Viễn đột nhiên dừng .

Một mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc mũi .

Hai mắt thấy gì, vì thính giác và khứu giác trở nên vô cùng nhạy bén, mùi hương khiến sợ hãi cứng đờ tại chỗ như một pho tượng đá.

Khương Ức An còn kịp trả lời, chứng kiến khuôn mặt vốn tái nhợt của trở nên còn chút huyết sắc nào, trắng bệch đến mức gần như trong suốt.

Hắn cử động, l.ồ.ng n.g.ự.c cũng phập phồng dữ dội, nhưng nàng cảm giác kỳ lạ rằng, dáng vẻ của còn nghiêm trọng hơn cả triệu chứng khó thở trong xe ngựa lúc nãy, giống như một con cá mắc cạn lâu ngày trong đầm lầy khô cạn giữa đêm đen, ngay cả sức để thở cũng còn.

Nàng vệt m.á.u còn đang nhỏ giọt con d.a.o mổ lợn tay, , cúi đầu cẩn thận lau sạch lưỡi d.a.o.

Vị hôn phu bệnh tật của nàng thể chất cũng quá yếu , ngay cả mùi m.á.u tanh cũng chịu .

Mùi m.á.u của con ch.ó ngao c.h.ế.t nồng, tiện ở đây lâu hơn, xe ngựa cũng thể , Khương Ức An cài d.a.o thắt lưng, dắt con ngựa trắng đến mặt , : "Lên ngựa , chúng về phủ ."

Giọng nữ t.ử trong trẻo, uy lực như tiếng chuông ngân vang trong bóng tối, Hạ Tấn Viễn bỗng chốc hồn.

Hắn nhất thời cử động ngay, Khương Ức An đợi một lúc, liền tự lên lưng ngựa , : "Hạ công t.ử, cưỡi ngựa ?"

Hạ Tấn Viễn khó khăn mấp máy đôi môi khô khốc, khẽ đáp: "Biết."

Khương Ức An cúi vươn tay nắm lấy tay .

Hạ Tấn Viễn giật .

Những ngón tay thon dài của thiếu nữ phủ lên lòng bàn tay , ấm áp mà mềm mại, bất giác nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng.

Khương Ức An dắt tay , để chạm vị trí yên ngựa, : "Cẩn thận một chút, đạp lên bàn đạp lên ngựa, sẽ cưỡi ngựa đưa về phủ."

Hạ Tấn Viễn im lặng một lúc, lên ngựa như lời nàng .

Không gian lưng ngựa hạn, Khương Ức An ở phía cầm dây cương, chỉ thể sát phía nàng, giữ một cách chừng mực.

Có một nam nhân lưng, vẫn khiến chút tự tại, Khương Ức An trấn tĩnh , đầu : "Hạ công t.ử, nhà ? Chúng hướng nào?"

Xe ngựa của họ phi như bay đến bên bờ sông hộ thành, sớm lạc khỏi đoàn rước dâu, lúc xung quanh ngay cả một bóng cũng , nàng đường, chỉ thể hỏi vị hôn phu mù lòa của .

Hạ Tấn Viễn mấp máy môi định thôi, nghiêng tai lắng tiếng nước chảy một lúc, giơ tay chỉ về hướng phường An Định, : "Khương cô nương, về hướng tây bắc."

Khương Ức An gật đầu, vung roi thúc ngựa .

Rời khỏi con ch.ó ngao c.h.ế.t, mùi m.á.u tanh trong khí ngày càng nhạt , sắc mặt Hạ Tấn Viễn dần dần trở bình thường, thở cũng định hơn.

Tâm trí thanh thản, suy nghĩ trở , liền nhớ đến chuyện — lúc đó trong xe ngựa, Khương cô nương một xuống xe, thấy tiếng ch.ó ngao gầm gừ, cũng thấy tiếng nó một d.a.o c.ắ.t c.ổ.

Dưới dải lụa đen, hàng mi dài của khẽ run lên, thể tin nổi.

Suốt quãng đường, Hạ Tấn Viễn im lặng , phần lớn thời gian là Khương Ức An thúc ngựa phi nước đại, thỉnh thoảng đến ngã rẽ, nàng hỏi nên hướng nào.

Tuy nhiên, hai trong bộ hỷ phục đỏ rực của tân lang tân nương, cưỡi ngựa trắng cao lớn, qua những con phố thẳng tắp rộng rãi của phường An Định, thu hút ít dừng chân ngắm , trầm trồ tán thưởng.

Họ từng thấy tân lang cưỡi ngựa trong lễ cưới, nhưng từng thấy tân nương nào đèo tân lang cưỡi ngựa.

Tân nương đó đội khăn voan đỏ, da trắng như tuyết, dung mạo như hoa, đôi mắt hạnh trong veo sáng ngời, ánh mắt linh động, thần thái rạng rỡ, khiến thể rời mắt, còn tân lang hai mắt che bởi dải lụa đen, khuôn mặt vô cảm lạnh lùng như băng, cũng đặc biệt thu hút sự chú ý!

"Ôi chao, tân nương xinh quá!"

" , từng thấy tân nương nào xinh như !"

Thậm chí cô nương sắp xuất giá kìm mà hét lên: "Lúc xuất giá kiệu, cũng cưỡi ngựa, cũng như !"

Khương Ức An ở quê g.i.ế.c lợn bán thịt, thường vây xem, nên quen với việc ngắm, nàng cảm thấy ngượng ngùng, cũng cho rằng xinh là chuyện gì ghê gớm, trong tiếng tán thưởng vang lên ngớt, nàng nở nự rạng rỡ, gật đầu chào những qua đường xung quanh.

Chỉ là, trong những lời khen ngợi cũng xen lẫn những lời xì xào, "Ôi, tân lang bịt mắt, là ? Chậc chậc, tiếc cho tân nương quá!"

"Này, nhận , đây là đích trưởng tôn của Quốc Công phủ ? Hắn khắc thê mà, hai vị hôn thê đều khắc c.h.ế.t, giờ cưới nữa?"

"Tân nương xinh như , lẽ nào khắc c.h.ế.t nữa ?!"

Những lời xì xào cố ý hạ thấp giọng rõ ràng truyền tai, khóe môi Hạ Tấn Viễn lặng lẽ mím c.h.ặ.t, những ngón tay dài bất giác siết c.h.ặ.t yên ngựa.

Vó ngựa cao v.út vượt qua con đường đá xanh, những âm thanh đó nhanh ch.óng bỏ phía .

~~~~

Trong Quốc Công phủ, khi tin đoàn đón dâu gặp ch.ó ngao, xe ngựa , Giang thị choáng váng, suýt nữa ngất .

Nói đều tại bà, nếu bà một lòng trưởng t.ử cưới vợ, hôm nay cũng sẽ xảy t.a.i n.ạ.n !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-vao-phu-quoc-cong/chuong-10-thanh-hon-trung.html.]

Nếu trưởng t.ử và con dâu qua cửa gặp nguy hiểm, bà còn sống nổi!

Bà vô cùng sốt ruột, thể trong phủ chờ tin tức, lập tức đến nơi xe ngựa gặp chuyện.

Giang thị cuống quýt định ngoài, nhị phu nhân Tần thị khuyên: "Đại tẩu đừng vội, Tấn Duệ ở đó, còn hộ vệ, tiểu đồng đông như , sẽ xảy chuyện gì , lẽ Tấn Viễn sắp về ."

Tứ phu nhân Thôi thị lấy khăn tay che khóe môi, cũng : " , đại tẩu cũng chỉ sốt ruột vô ích, chi bằng đợi tin ở phủ."

Giang thị yên tâm, chịu đợi ở nhà.

Hai em dâu thấy khuyên , đành sai chuẩn xe, đưa bà khỏi phủ, khi nha dìu Giang thị đến cổng lớn Quốc Công phủ, một trận vó ngựa dồn dập vọng đến càng lúc càng gần.

Khương Ức An thúc ngựa đến gần Quốc Công phủ.

Ngồi cao lưng ngựa, nàng xuống bao quát cổng phủ.

Bên ngoài Quốc Công phủ đang hỗn loạn, sai vặt đang vội vàng dắt ngựa chuẩn xe, cũng phụ nhân (*) đang lớn tiếng khuyên giải gì đó ở cửa, trong đám , nổi bật nhất là một phụ nhân trung niên dung mạo xinh , khí chất yếu đuối.

(*) phụ nhân – phụ nữ chồng

Trên mặt bà vẫn còn vương nước mắt, hai nha một trái một dìu bà, sắc mặt trắng bệch của bà, dường như thời khắc tiếp theo sẽ ngất .

Khương Ức An chăm chú bà.

Phụ nhân sắc mặt tái nhợt tương tự vị hôn phu bệnh tật của nàng, cần cũng , chắc chắn là mẫu của tảng đá cứng nhắc , cũng chính là bà mẫu (*) tương lai của nàng, Hạ đại phu nhân, Giang thị.

(*) bà mẫu – chồng

Có một tiểu đồng thấy con ngựa trắng dừng ngoài cổng phủ, ánh mắt lập tức sáng lên, hai lưng ngựa chính là tân lang tân nương sắp thành hôm nay ?

"Đại thiếu gia về !"

Hắn vui mừng hét lớn một tiếng, đám còn hỗn loạn bỗng nhiên im lặng, tất cả đều đầu, đồng loạt ngoài.

Đối diện với ánh mắt đủ sắc thái của , Khương Ức An mỉm tung xuống ngựa, một tay xách con d.a.o mổ lợn sáng loáng, trong ánh mắt kinh ngạc bất ngờ của đám phụ nhân nha , sải bước đến mặt Giang thị.

"Phu nhân, đưa về , nguyên vẹn hề hấn gì."

Giang thị trợn mắt con d.a.o mổ lợn tay nàng, trưởng t.ử đang cao lưng ngựa, môi run rẩy vài cái, kinh ngạc nên lời.

Tứ phu nhân Thôi thị bất giác liếc nha bên cạnh, nhị phu nhân Tần thị mắt rưng rưng, lấy khăn tay chấm chấm khóe mắt.

Đám còn ồn ào, lúc đều trố mắt nàng, câm như hến, một tiếng động, Khương Ức An đợi một lúc, liếc hai tiểu đồng bên cạnh, trực tiếp lệnh: "Đỡ thiếu gia xuống ngựa."

Nghe , hai tiểu đồng mới hồn, vội vàng chạy đến, đỡ Hạ Tấn Viễn xuống ngựa.

Thấy trưởng t.ử quả thực bình an vô sự, con dâu cũng hề hấn gì, Giang thị kinh ngạc vui mừng, cảm xúc ngổn ngang trăm mối, liên tục hỏi han Khương Ức An: "Con , hai con chứ?"

Khương Ức An: "Không , chúng con cả!"

Không câu thì thôi, xong, nước mắt Giang thị lập tức tuôn rơi lã chã, nức nở ngừng.

Khương Ức An cau mày, cúi vạt váy dính m.á.u ch.ó ngao của .

Mẹ chồng của nàng chỉ lo , quên mất hôm nay là ngày đại hỷ. Hỷ phục của nàng mùi m.á.u tanh nhàn nhạt, vị hôn phu bệnh tật chịu , mau ch.óng .

Đợi một lúc, Khương Ức An hết kiên nhẫn, Giang thị nước mắt lưng tròng hồi lâu, lớn tiếng nhắc nhở: "Được , phu nhân đừng nữa, bái đường thành thôi."

Nghe câu , Giang thị đang rưng rưng nước mắt bỗng sững , nhị phu nhân, tứ phu nhân cũng ngẩn , kinh ngạc tân nương.

Khương Ức An liếc hai nha bên cạnh Giang thị, lệnh: "Còn ngây đó gì? Dìu phu nhân về phủ."

Xuân Lan, Thu Cúc con d.a.o mổ lợn sáng loáng trong tay tân nương, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, vội : "Phu nhân, giờ lành sắp đến, về phủ thôi."

Giang thị mắt ngấn lệ, để hai nha dìu hai bên nhanh ch.óng đến Gia Vận Đường.

Vì Hạ Tấn Viễn vốn mang tiếng khắc thê, thành Giang thị sắp xếp vô cùng kín đáo, chỉ mời vài vị trưởng bối trong tộc đến chứng kiến tân lang tân nương bái đường, tiệc cưới cũng chỉ vài bàn ít ỏi.

Trong Gia Vận Đường, Giang thị lau khô nước mắt ở ghế , tân lang tân nương giữa sảnh, chuẩn bái đường thành .

Chỉ là đến giờ lành bái đường, vị trí bên cạnh Giang thị vẫn còn trống, thế t.ử gia Quốc Công phủ vẫn lộ diện.

mời ba , thế t.ử gia Hạ Tri Nghiễn mới miễn cưỡng đến hỷ đường.

Khương Ức An đội khăn voan đỏ lên.

Tư nghi (*) lớn tiếng lời chúc, Khương Ức An cùng Hạ Tấn Viễn bái thiên địa, bái cao đường, khi phu thê giao bái, cùng về tân phòng.

(*)Tư nghi – chủ hôn

 

 

Loading...