Gả Thay Vào Đại Viện: Chồng Tôi Sao Bảo Không Về Nhà? - Chương 71
Cập nhật lúc: 2026-04-14 15:41:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cũng chẳng từng trải điều gì bất thường , tóm đến tối, Cố Dự cũng quả thực quậy với cô.”
Bưng cơm tối lên, hầu hạ cô ăn uống chu đáo, lúc cô vệ sinh cá nhân còn ở bên cạnh bưng nước rót nước, vô cùng ý.
Cũng còn coi như chút lương tâm, Tạ Hân Di liền thu ánh mắt oán trách, tâm an lý đắc tận hưởng sự hầu hạ của kẻ gây tội nghiệt.
Phải rằng, cảm giác hầu hạ thật sự , chả trách đàn ông sáng nay lúc khỏi cửa tinh thần như .
Tạ Hân Di tận hưởng hai ngày chăm sóc, đợi đến thứ hai , tinh thần cũng hồi phục hòm hòm .
Gần đây thời tiết chuyển lạnh, công việc ở tổ kem của bọn họ dần dần giảm bớt, vì loại kem ly mới mà bọn họ nghiên cứu tiêu thụ , xưởng hề dự trữ hàng tồn như đây, mà thông báo là sẽ thành lập tổ nghiên cứu phát triển cuối năm nay.
Thành viên tổ nghiên cứu phát triển gồm những ai, trong thông báo là sẽ tuyển chọn một cách công bằng công khai minh bạch, giống , cơ hội bình đẳng, cho nên khi nhận thông báo, trong xưởng đều rục rịch thử sức.
Phân xưởng đông lạnh với tư cách là bộ phận cốt lõi, nắm giữ hai suất, chỉ nhiều cơ hội hơn, mà còn là nhất thủy lâu đài tiên đắc nguyệt (gần quan ban lộc).
Dù thời gian thành lập tổ nghiên cứu phát triển dài, chỉ vỏn vẹn từ một đến hai tháng, nhưng việc đãi ngộ phúc lợi của tổ nghiên cứu phát triển là điều mà ai ai cũng .
Thời gian việc tự do, nhiệm vụ công việc nhẹ nhàng, lương cộng với phúc lợi gấp đôi bình thường, hơn nữa gặp lúc nghiên cứu thành công, còn nhiều sản phẩm thử nghiệm thể tùy ý ăn.
Chỉ riêng mấy điểm , khiến cho nhiều đây tích cực trở nên tích cực hăng hái hẳn lên.
Vì trong thông báo tiêu chuẩn tuyển chọn là gì, liền cho rằng tuyển chọn cũng giống như nghiên cứu kem đầu b.úp bê , trong tiêu chuẩn mà Lưu lão định chắc chắn điều khoản thiết thực và tích cực .
Bọn họ học theo Trần Đại và Tạ Hân Di, muộn về sớm, chỉ cắm đầu việc, cũng tươi đón , gặp chuyện xông pha lên .
Mọi tích cực hưởng ứng, vô cùng để tâm, ngược những bắt chước dường như chẳng hề để bụng chút nào.
Trần Đại giao bản danh sách nguyên liệu kiểm kê xong tay tổ trưởng Thôi, đối diện với sự trêu chọc của đối phương chỉ nhàn nhạt đáp một câu:
“Cuối năm nay sẽ lên."
Quê ở Trần gia đồn, Trần năm nào cũng cứ đến cuối năm là dẫn theo mấy miệng ăn lớn nhỏ trong nhà lên đây, là lên giúp trông nom ba đứa nhỏ, thực tế là vì trong đồn cuối năm thu hoạch, Trần liền dẫn theo cả nhà lớn nhỏ lên chỗ con trai cả công nhân là Trần Đại để ăn chực chờ.
Dưới Trần Đại chỉ một em trai, Trần ngày thường đều là do em trai chăm sóc, Trần Đại tuy hàng tháng đều gửi tiền về nhà, nhưng trong mắt ngoài dù cũng tròn chữ hiếu là phụng dưỡng bên cạnh giường.
Nay Trần Nhị dắt díu cả nhà lên, thật thà như trong lòng thoải mái nhưng cũng tiện gì.
Cuối năm trong đồn cái ăn, nhưng Trần Đại với tư cách là công nhân thì cuối năm phúc lợi dứt, nhà họ Trần nếm trải vị ngọt, đương nhiên năm nào cũng sẽ lên.
Còn về cái danh nghĩa mỹ miều là lên để giúp đỡ chăm sóc của bọn họ, trắng chính là cho ngoài xem thôi.
Dưới tên Trần Đại ba đứa con gái, đứa lớn năm nay mười ba, đứa nhỏ năm nay tròn bảy tuổi , bảo là chăm sóc, cũng chẳng là ai chăm sóc ai nữa.
Hơn nữa lúc đầu khi vợ Trần Đại bỏ trốn theo , một phần nguyên nhân lớn chính là chịu nổi cái cảnh của nhà họ Trần mỗi dịp cuối năm.
Trần Đại nỗi khổ , đối mặt với sự giày vò của trong nhà cũng chỉ đành ngậm bồ hòn ngọt.
Bao nhiêu năm nay, cha , còn chăm sóc cả một nhà lớn nhỏ từ trong đồn lên, trong tổ cảnh gia đình , cứ hễ đến cuối năm là thể giúp chút nào chút nấy.
đôi khi cũng là giúp ngược, giống như nghiên cứu kem đầu b.úp bê , thấy Trần Đại bận, đại tỷ Lưu liền dắt đứa con gái thứ ba về nhà chăm sóc, vốn nghĩ như Trần Đại thể yên tâm việc, chẳng ngờ Trần chạy đến nhà bà loạn một trận, còn rêu rao khắp nơi là bà tâm địa bất lương.
Lòng coi như lòng lang thú, đại tỷ Lưu trong lòng vui, Trần Đại càng vì thế mà cãi với nhà đến mức thể hòa giải.
Người nhà thấu hiểu ủng hộ còn kéo chân , Trần Đại chịu khổ nhiều , cho nên đối với việc thể tổ nghiên cứu phát triển , thực quá để tâm.
Thời gian tự do đối với là chuyện , nhiệm vụ nhẹ nhàng đối với cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều, còn mức lương gấp đôi và những sản phẩm thử nghiệm thể tùy ý ăn, nhiều quá ngược là chuyện .
Anh phủi bụi , đó nhận lấy tờ phiếu kiểm tra mà đại tỷ Lưu đưa cho lên lầu.
“Có bà kỳ quái đó, Trần Đại cũng bằng thừa."
Đại tỷ Lưu nghĩ đến Trần đến nhà loạn năm ngoái, nhịn Trần Đại cảm thấy đáng:
“Cũng chỉ là như thôi, thiên vị đến mức lệch cả lên núi luôn ."
“Ai bảo chỉ Trần là thiên vị, nhà đây còn ghê gớm hơn thế nhiều."
Thấy đại tỷ Lưu bất bình, Tiểu Tưởng ở bên cạnh cũng tự giễu theo:
“Năm đầu tiên mới kết hôn, bà già lừa lấy hết của hồi môn của , còn là chúng nên như , gây gổ với Thượng Phúc Thuận, còn bảo hiểu chuyện, hiểu chuyện, hừ!
hiểu chuyện, đừng mà quá hiểu chuyện mới đúng."
Kể từ khi ly hôn với Thượng Phúc Thuận, Tiểu Tưởng giải phóng bản .
Trước đó Tạ Hân Di còn chút lo lắng cô vượt qua , dù ly hôn ở thời đại , ngay cả khi nhà gì, thì nước bọt của dư luận bên ngoài cũng thể dìm ch-ết bạn .
Tiểu Tưởng vốn dĩ da mặt mỏng, cộng thêm việc lúc đầu gia đình căn bản đồng ý chuyện cô và Thượng Phúc Thuận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-thay-vao-dai-vien-chong-toi-sao-bao-khong-ve-nha/chuong-71.html.]
Nay hắt cho một xô nước bẩn lớn như , trải qua bao nhiêu tủi nhục và dày vò mới thể vượt qua .
Tạ Hân Di lo lắng, còn bàn bạc với đại tỷ Lưu thỉnh thoảng sẽ khuyên giải một cách để dấu vết, kết quả……
Cô liếc cô gái đang vui vẻ đối diện.
Mày mắt lộ vẻ chán ghét, mặt mang vẻ khinh miệt, nhắc đến chuyện ly hôn, còn thốt một câu “may mà" một cách hề né tránh.
“……
Hân Di em đúng, phúc cửa phúc, may mà chị chạy nhanh, nếu thì nhà bám riết đến ch-ết mất."
Tiểu Tưởng dành cho cô một tràng khen ngợi, trong lời căn bản nửa điểm lạc lõng của một mới ly hôn, giống như dáng vẻ cần an ủi chứ.
Tạ Hân Di thầm than lo lắng thừa thãi, nhưng thấy mừng cho cô , cô đón lấy lời của Tiểu Tưởng gật đầu tỏ ý tán đồng, đang định đôi câu về tình cảnh của Trần Đại, giây tiếp theo liền tổ trưởng Thôi kéo về thực tại.
“Trần Đại thời gian nghĩa là khác thời gian, Tiểu Tạ, em hãy cố gắng lên, phấn đấu cho tổ kem chúng nở mày nở mặt một nữa."
Lần năm thành viên tổ nghiên cứu phát triển, tổ kem bọn họ đóng góp hẳn hai , tổ trưởng Thôi vì thế mà ít nở mày nở mặt mặt các tổ trưởng khác, ngờ thông báo năm nay mới xuống, ông nhắm trúng .
Nói là bảo cô cố gắng, cũng ép buộc, chỉ là cái cớ đưa khiến bạn thể phản bác , Tạ Hân Di bất lực:
“Lần là may mắn thôi, thì khó lắm ạ."
Khó khăn lắm cô mới xếp tổ kem, cái tổ dành cho già , phúc lợi còn hưởng thụ đủ nữa, gặp sự lơ là khi cải cách, lôi kéo xoay quanh mấy tháng trời , bây giờ còn giao cho cô một nhiệm vụ nặng nề như .
Tổ nghiên cứu phát triển quả thực , ăn uống còn khả năng bình bầu danh hiệu ưu tú, nhưng Tạ Hân Di quan tâm.
Cũng giống như Trần Đại, thời gian tự do thì chỉ cần việc nhẹ nhàng ở tổ kem là thể thực hiện , nhiệm vụ nhẹ nhàng cũng chẳng thấy nhẹ nhàng hơn ở tổ kem bao nhiêu, lương cao là tỷ lệ thuận với công sức bỏ , còn về sản phẩm thử nghiệm, cô cũng thiếu miếng ăn .
Cho nên đối với cô mà , thời gian cạnh tranh mấy cái suất đó với khác thì thà rằng học đan áo len quần len với đại tỷ Lưu còn hơn.
Hơn nữa việc tuyển chọn thành viên tổ nghiên cứu phát triển thực hiện thông qua hình thức đăng thông cáo, chỉ bộ công nhân viên trong xưởng đều chằm chằm đó, mà yêu cầu chắc chắn cũng khắt khe hơn .
Với tư cách là một tân binh mới nghề, Tạ Hân Di tự nhận chẳng tài cán gì đặc biệt để thể nổi bật giữa đám đông công nhân viên kỳ cựu giàu kinh nghiệm.
Cô xung phong, cũng tranh giành, liền học theo phong cách của Thôi Quân đưa một lý do thể phản bác .
Lần cô gặp may, Lưu lão chọn trúng một cách hồ đồ, công khai công bằng, Lưu lão can thiệp, cô thể chọn thì đúng là khó thật.
Tạ Hân Di giả bộ thở dài, nhưng những lý do cô trong mắt Thôi Quân, vốn chỉ khoe mẽ, thì căn bản là tồn tại.
“Em đừng học theo đại tỷ Lưu, việc còn chùn bước ."
Mẹ Thôi kiên nhẫn khích lệ cô một hồi, đại tỷ Lưu vốn đem gương thể để Thôi Quân nhăng cuội như , lập tức tranh luận với ông ngay tại chỗ.
Về chuyện Tạ Hân Di thể một nữa tổ nghiên cứu phát triển , các thành viên trong tổ tranh luận suốt cả tháng trời vẫn kết quả thống nhất, trái là Trần Đại, vốn trong kế hoạch, gặp một sự cố ngoài ý đầy bất ngờ ngay thềm tuyển chọn.
Khi Tạ Hân Di nhận lời nhắn từ bảo vệ ở cửa, cô đang cùng Cố Dự giữ nguyên ý kiến của về việc khi hết bà dì bao lâu thì mới thể chung phòng.
Tháng khi bà dì của cô mới đến, Cố Dự liền nhận thông báo tập huấn ở đơn vị.
Thời gian tập huấn là một tháng, lúc Tạ Hân Di mới tiễn đưa bà dì thứ hai xong thì đàn ông cũng thả về.
Cũng chẳng là vì hiện tại nguyệt sự của cô bình thường, c-ơ th-ể cũng hồi phục , là vì khi nếm qua vị ngọt liền cảm thấy nghiện.
Việc đầu tiên Cố Dự khi về chính là kéo cô tiếp tục thành các bước còn dang dở đó.
Tạ Hân Di thèm để ý, thầm nghĩ khó khăn lắm mới điều dưỡng c-ơ th-ể, thể để dễ dàng phá hỏng , liền đưa tối hậu thư cho đàn ông là khi sạch nguyệt sự mười ngày mới hành sự.
Cố Dự chịu, xị mặt lạnh lùng cứng nhắc mặc cả từ mười ngày xuống còn ba ngày.
Ba ngày, đúng là con an nhắc đến trong giáo d.ụ.c phổ cập hậu thế, Tạ Hân Di định hỏi đàn ông lấy kinh nghiệm về phương diện , thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Nghe ngoài cửa tìm, Tạ Hân Di tiên giơ tay lên đồng hồ.
Thấy thời gian muộn , đang thắc mắc sẽ là ai, thì bảo vệ là tự xưng là đại tỷ Lưu.
Đại tỷ Lưu tìm cô, còn đích tìm đến tận quân khu.
Tạ Hân Di dự cảm thấy chuyện lớn , ngay cả áo cũng kịp phòng khoác lấy một chiếc theo bảo vệ hướng về phía cổng lớn khu tập thể.
Lúc Cố Dự mang áo cho cô, Tạ Hân Di đang đại tỷ Lưu về tin tức .
“……
Đại Nha đến nhà tìm chị, con bé chỉ mặc một chiếc áo mỏng, ngay cả cơm cũng ăn, là ba nó khi về nhà liền cứ hôn mê bất tỉnh mãi, bà nội nó , em cũng đấy, chuyện gì cũng quản, chỉ lo xem nhà đứa thứ hai ăn no thôi."
Đại tỷ Lưu oán trách Trần một hồi, ngay đó thuật những lời từ chỗ Đại Nha cho Tạ Hân Di .