Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 73
Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:09:07
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tới tháng năm, Chúc Anh cùng con gái và hai cháu ngoại sang đây để bàn bạc cho hôn sự của Kỷ Lăng và Bạch Cảnh Chi.
Vốn dĩ theo Kỷ Lăng và Bạch Cảnh Chi trao đổi, định là khi nghỉ hè sẽ về một chuyến, cuối năm sẽ tổ chức hôn lễ. đợt Kỷ Lăng xin nghỉ , công việc của Bạch Cảnh Chi cũng bận rộn, hơn nữa khi gia đình Kỷ Lăng chuyện, Chúc Anh định mang chút quà cáp sang đây một chuyến, vốn dĩ việc nhất là trưởng bối hai nhà cùng bàn bạc.
Kỷ An lo lắng một , cô suy nghĩ một hồi quyết định dẫn theo cả hai con cùng sang đây.
Kỷ An kết hôn sớm, con trai lớn mười một tuổi, khi còn xin nghỉ học, con gái út mới bảy tuổi, tới cuối năm mới học lớp một.
Hai con tay xách nách mang đem theo nhiều thứ, là đặc sản quê, thịt khô lạp xưởng nhà tự , cũng cả bánh kẹo mua từ cửa hàng bách hóa.
Kim Tú Châu và Chúc Anh cũng quen thuộc, thiện mời họ nhà .
Chúc Anh thấy Kim Tú Châu nhiệt tình kéo tay cô khen, “Thật là hề đổi chút gì, thấy trẻ , giờ trông vẫn y như , cũng là em ăn cái gì nữa, cùng bọn trẻ ngoài e hiểu lầm là chị gái chúng mất.”
Kim Tú Châu , “Chị quá lên , chủ yếu là vì suy nghĩ gì thôi chị.”
Chúc Anh gật đầu, : “Ngẫm cũng đúng, em với Mẫn Mẫn giống , đều là phúc.”
Lời chị thật lòng thật , doanh trưởng Giang tài giỏi, mấy đứa trẻ hiểu chuyện, Kim Tú Châu còn tự kiếm tiền, chẳng phúc thì là gì? Không giống như con gái chị, tuy rằng cuộc sống cũng thoải mái, nhưng so vẫn kém Kim Tú Châu nhiều.
Kim Tú Châu chào hỏi Kỷ An đang cạnh chị, “Đây là An An nhỉ, giống Kỷ Lăng lắm, nhà , bên ngoài nóng lắm.”
Tính tình Kỷ An phần hoạt bát, cô sang sảng chào Kim Tú Châu, gọi một tiếng chị.
Sau đó bảo hai đứa con chào hỏi.
Hai đứa trẻ đều nhút nhát, cùng trốn phía , con trai lớn dạn dĩ hơn, lí nhí chào một tiếng: “Cô”.
Kỷ An ngại ngùng Kim Tú Châu, “Bọn trẻ đều nhát gan.”
Kim Tú Châu : “Ôi như cả, con nhà chị bảo chào hỏi cũng , tới khi quen là .”
Kỷ An cũng thấy dễ chịu, cô nghĩ bụng khó trách về lúc nào cũng bảo cô hàng xóm bụng, ăn thì dễ . Quả thật êm tai, dạo cô cũng dẫn con chỗ doanh trại của chồng đón Tết, gặp một chị vợ lính khác, bảo chào mà tụi nhỏ chào, thẳng mặt cô là hai đứa nhỏ như là , giáo d.ụ.c, khiến cô nuốt trôi cục tức đó .
Kim Tú Châu tiếp đón nhà, đó pha lấy trái cây .
Ở đây trái cây rẻ, đặc biệt là vải thiều, mua vải thiều mua theo quả, giờ mua thì mua theo chùm, hơn nữa tươi rẻ.
Kim Tú Châu lấy vải thiều, dương mai và xoài , sợ họ ngại ăn xoài, cô còn lột vỏ xuống đưa cho hai đứa nhỏ, hướng dẫn tụi nhỏ ăn thịt quả màu vàng, hạt dẹp dẹp bên trong thì ăn .
Hai đứa nhỏ , thấy đồng ý mới nhận lấy, lí nhí một câu cảm ơn.
Kim Tú Châu khen ngợi: “Thật lễ phép.”
Chúc Anh xong , chị cũng khách sáo với Kim Tú Châu, cầm lấy một quả vải bóc vỏ ăn, ăn cảm thán, “Quả nhiên sống ở đây thật, trái cây rẻ ngon, ở chỗ chị còn bán quả vải , mùa hè năm ngoái mua mấy quả ăn, những năm hào một quả lận đó.”
Kim Tú Châu cũng chẳng , “Nơi thì thật, nhưng vẫn còn lạ nước lạ cái, cũng nào quen để trò chuyện, ngày nào em cũng chỉ quanh quẩn trong nhà vẽ tranh sách, lâu cũng nhàm chán lắm.”
Chúc Anh ngẫm cũng thấy lý, đúng là sống cũng dễ chịu, theo An An tới doanh trại của con rể ăn Tết, ôi chao, ở hai mươi ngày mà dài dằng dặc như hai mươi năm, chuyện, quá buồn chán, giờ cho chị cũng .
Kỷ An thấy cũng .
Kim Tú Châu hỏi cô , “Sao em theo quân?”
Kỷ An giải thích: “Chức vị chồng em còn , chờ thăng chức , đến lúc đó nếu gì ngoài ý em và con cũng sẽ theo quân, bọn trẻ ba cũng .”
Kim Tú Châu quan tâm hỏi: “Sao ?”
Kỷ An: “Bọn trẻ nông thôn ba dễ bắt nạt, bọn trẻ nhà em nhút nhát quá, nghĩ nghĩ thì theo quân vẫn hơn, cả nhà bên mới , nhiều nơi bộ đội còn mở trường học, cũng tiện hơn.”
“ thật, nhiều giáo viên trình độ giảng dạy cao, khi mới chuyển tới đây bọn trẻ nhà chị còn thấy quen, bảo rằng giáo viên ở đây dạy bằng giáo viên đây.”
Nghe thấy nét mặt Kỷ An lộ vẻ trầm tư, dường như đang nghiêm túc suy ngẫm về vấn đề .
Buổi tối Chúc Anh giúp Kim Tú Châu chuẩn cơm nước, bọn trẻ học về thấy Chúc Anh đều thấy vui mừng, Hạ Nham và Phó Yến Yến còn nhớ rõ Chúc Anh, vui vẻ vây quanh chị.
Lục Lục bên cạnh nghiêng đầu chị, cảm thấy xa .
Chúc Anh xoa đầu cô nhóc, “Lớn nhanh quá, lúc vẫn còn bế ngửa đấy.”
Kim Tú Châu cũng , “Cũng qua bao nhiêu năm mà.”
Lục Lục thích khác sờ đầu cô nhóc nên chạy biến, phóng ngoài tìm hai bạn mới chơi, cả hai đều lớn hơn Lục Lục, nhưng Lục Lục mặt dày đây là nhà cô nhóc, nên giờ cô nhóc tạm thời là thủ trưởng của hai đứa, đồng ý thì mới dẫn chúng chơi.
Con trai lớn của Kỷ An gì, nhưng cô con gái út thì ngoan ngoãn gọi một tiếng “Thủ trưởng”.
Lục Lục thấy vui vẻ, vung cánh tay lên, “Vậy theo * nào.”
*Cô bé đang xưng hô kiểu “thủ trưởng”.
Trước khi đột nhiên cô nhóc nhớ , chạy đến phòng bếp tìm Kim Tú Châu xin tiền, viện lý do mua đồ ăn lấy lòng hai “lính mới”.
Kim Tú Châu dở dở , “Con tiền tiêu vặt ?”
Lục Lục lém lỉnh bảo: “Giờ con đang chiêu đãi bọn họ cơ mà, đương nhiên bỏ tiền .”
Kim Tú Châu nhéo nhéo má cô nhóc, “Con thì giỏi .”
Sau đó móc trong túi năm đồng đưa cho cô nhóc.
Lục Lục vui vẻ cầm tiền chạy ngoài, hô to một tiếng, “Xông pha theo ——”
Chúc Anh mà , “Nhóc con cũng thật hoạt bát.”
“Chị đừng hâm mộ, ầm ĩ tới đau cả đầu đấy.”
Kim Tú Châu bảo Phó Yến Yến theo trông chừng em gái, thêm bạn là cô nhóc mải chơi quên đường về. Phó Yến Yến đang bên bàn ngoài phòng khách ăn vải thấy mới lau tay đuổi theo.
Kỷ An khen, “Hoạt bát vẫn hơn mà, nhà em quá yên tĩnh, tụi nhỏ ngoài bắt nạt cũng dám .”
Kim Tú Châu : “Cha sinh con trời sinh tính mà, gì là , chị còn yên tĩnh đây , nhưng ngày nào cũng như ngày nào ầm ĩ thôi.”
Kỷ An xong cũng .
Chúc Anh thấy bầu khí , mới hỏi chuyện của Bạch Cảnh Chi và Kỷ Lăng. Đầu tiên chị còn tức giận mắng con trai, “Thằng ranh đó từ nhỏ tới lớn tự quyết, chuyện gì cũng chỉ giữ trong lòng, nếu nó kể, khi đến bây giờ chị vẫn còn thằng ranh đó gạt, tính tình để khác bớt lo . cũng điểm , đó là thể gánh vác, chuyện gì cũng lo , nếu gả Cảnh Chi cho con trai chị, những cái khác, nhất định là cần lo nghĩ gì cả, chuyện đều chồng lo liệu cho .”
Kim Tú Châu gật đầu, “Như cũng khá .”
“ ? Kỷ Lăng nhà chị quả thực cũng giỏi giang mà, đợt còn học ở trường quân đội, sẽ còn thăng chức, tiền lương cũng cao. Mấy năm nay tiền lương của nó chị đều giữ , chờ khi hai đứa kết hôn, chị sẽ giao tiền cho Cảnh Chi, để con bé quyết định xem tiêu thế nào.”
Kim Tú Châu mỉm , “Chị ý quả thực , tiền lương của Cảnh Chi nhà em cũng thấp, đến khi đó cuộc sống của hai vợ chồng cũng thoải mái hơn.”
Chúc Anh , “Cũng , còn sinh con nữa, nhân lúc chị còn khỏe mạnh, còn thể qua đỡ hai vợ chồng nó.”
Kỷ An thấy càng càng xa chủ đề, vội xen : “Anh trai em thể cưới chị Cảnh Chi, cũng coi như tổ tiên phù hộ, chị Cảnh Chi còn nghiệp đại học, việc ở tòa soạn báo của thành phố S, cũng thể diện.”
Nụ mặt Kim Tú Châu càng tươi, “Cảnh Chi ưu tú, đây khi học giáo viên đều thích con bé, còn nhờ con bé hỗ trợ phiên dịch, chỉ tìm con bé, nhờ các bạn học khác.”
Chúc Anh còn nhận , chỉ vui mừng : “Lần chị giới thiệu Cảnh Chi cho Kỷ Lăng nhà chị, nhưng sợ khiến các em khó xử, nên mặt mũi nào nhắc tới việc , ngờ rằng hai đứa nó duyên phận như .”
Tưởng tượng đến cảnh Bạch Cảnh Chi sẽ trở thành con dâu , Chúc Anh càng thấy vui mừng, thấy thể diện.
Kỷ An mà thấy đau đầu, cô cũng ý khác, cũng vì vui quá mà thôi. điều lời gì bà cũng giống như thêm một ý khác.
Ngay như câu , giống như chấm Bạch Cảnh Chi ngay từ đầu.
Cô vội vàng cứu vãn, “Mẹ em thật sự thích chị Cảnh Chi, khi về nhà cứ luôn nhắc mãi, bảo nhà ai may mắn như , thể cưới chị Cảnh Chi, ngờ rằng vận may rơi nhà bọn em.”
Đương nhiên là Kim Tú Châu tính tình Chúc Anh, nhưng giờ đang ở lập trường nhà đẻ Bạch Cảnh Chi, tất nhiên là quan điểm cũng đổi.
Với lời giải thích của Kỷ An cô cũng xem như tạm chấp nhận, “Buổi tối nay Minh Xuyên cũng sẽ về, để bọn em bàn bạc kỹ lưỡng hơn, dù gì kết hôn cũng là chuyện lớn, hơn nữa cả hai đứa đều là bận rộn, khiến cho những trưởng bối như chúng cần bận tâm hơn .”
Chúc Anh gật đầu liên tục, “ là như .”
Kỷ An dắt mũi, cũng gì.
Dù khi mợ gọi điện thoại dặn dò kỹ hai con, còn thẳng là trai chị dâu của chị Cảnh Chi đều là bụng, cứ chân thành là .
Hơn tám giờ tối Giang Minh Xuyên mới về, bình thường vẫn về nhà tầm , nhưng ngày mấy con sẽ ăn cơm để phần cơm cho trong nồi. Không ngờ rằng hôm nay về nhà thì thấy trong nhà thêm mấy , đang trò chuyện quanh một bàn lớntoàn đồ ăn.
Ánh mắt thấy Chúc Anh, trong lòng lập tức tính toán.
Ngày hôm qua Chính ủy Chúc gọi điện thoại cho , lẽ mấy hôm nữa Chúc Anh sẽ qua chỗ , ngờ rằng hôm nay tới .
Sau khi xuống, Chúc Anh cũng chuyện vòng vo, hỏi thẳng xem hôn lễ định thế nào? Đã chọn ngày ?
Kỷ An xong thiếu điều đỡ trán, cũng khó trách tới nhà , nào ai hỏi thẳng toẹt như ?
Cô vội vàng chữa cháy: “Việc quê chúng em cũng quá nhiều thủ tục rườm rà, mới ướm hỏi thử xem chỗ chị tập tục gì chú ý ?”
Giang Minh Xuyên cũng cảm thấy vấn đề gì, nghĩ ngợi một chút : “Hai nhà cách quá xa, quan trọng là tổ chức ở quê thôi, ở bên đây bọn em sẽ phụ trách đưa dâu. Còn về ngày tháng, nếu gì bất ngờ, cuối năm nay thì sẽ là đầu năm , trong thời gian bọn em đều nghỉ, thể tranh thủ thời gian.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-73.html.]
Kỷ An gật đầu, “Vậy ạ, sính lễ cần bao nhiêu tiền? Chuyện cần bàn bạc rõ ràng đấy ạ.”
Chúc Anh sợ Giang Minh Xuyên cảm thấy thành ý, vội : “Nhà chị tính mua đồng hồ, máy may và xe đạp. Hai em xem như ?”
Kim Tú Châu chen một câu, “Đổi máy may thành quạt điện , mua máy may thì Cảnh Chi cũng sẽ dùng, lãng phí. Thật xe đạp con bé cũng , mua thêm cũng lãng phí.”
Chúc Anh đáp như thế nào, về phía con gái.
Kỷ An : “Vậy cũng đổi cả xe đạp thành đài cassette .”
Kim Tú Châu lòng gật đầu, “Như cũng , còn về phần sính lễ, nhà chúng em cũng cần nhiều, nhưng ít nhất cũng năm trăm đồng, nhà chúng em cũng chuẩn hồi môn năm trăm đồng. Hơn nữa đây chồng em còn để cho Cảnh Chi một căn nhà ở thành phố S, khi kết hôn đều thuộc về hai vợ chồng em .”
Chúc Anh tức khắc ỉu xìu, vốn cho rằng nhà tay hào phóng, nào ngờ rằng gia đình Bạch Cảnh Chi còn ghê gớm hơn, tặng hồi môn thêm một căn nhà, chị cảm giác thiếu tự tin hẳn.
Kim Tú Châu thấy thế, tươi : “Chủ yếu vẫn là ngóng trông hai đứa sống hạnh phúc bên , những chuyện khác đều thương lượng . Trước đó em cũng bàn bạc với Minh Xuyên , sẽ tổ chức đưa dâu ở bên đây, đến lúc đó sẽ tổ chức ở thủ đô. Quê chồng em ở thủ đô, bạn bè thích cũng đều ở đó cả, như cũng náo nhiệt hơn một chút.”
Chúc Anh càng càng thêm ỉu xìu.
Có điều Kỷ An bình tĩnh hơn, khi trai chuyện với cô , cũng rằng điều kiện gia đình chị dâu tương lai khá , dặn dò cô mua nhiều quà cáp hơn một chút.
Nghe Kim Tú Châu xong, Kỷ An nghiêm túc trả lời: “Mấy chuyện cứ chị sắp xếp ạ.”
Kim Tú Châu lòng gật đầu.
Buổi tối, Giang Minh Xuyên và Kim Tú Châu giường, Giang Minh Xuyên tò mò hỏi: “Phải tổ chức đưa dâu ở thủ đô ?”
Trước đó hai bàn bạc còn đang tính là tổ chức ở thành phố S, tối nay Kim Tú Châu đột nhiên đổi thành thủ đô, lúc Kim Tú Châu , nên cũng tiện gì.
Kim Tú Châu cần suy nghĩ : “Tổ chức ở thủ đô vẫn hơn, bên nhà ông cụ Chương còn thiết với Cảnh Chi, nhân dịp tổ chức ở thủ đô thể liên lạc để thiết với hơn, cũng để náo nhiệt hơn một chút. Nếu tổ chức ở đây hoặc thành phố S, đến lúc đó thì mời ai ? Có khi chẳng đầy một bàn chứ.”
Giang Minh Xuyên ngẫm thấy cũng đúng, ừ một tiếng.
Kim Tú Châu đầu , mấy lời cô , đó là cô cảm thấy Giang Minh Xuyên và Kỷ Lăng còn cơ hội thăng tiến, những mối quan hệ khi đó thể sử dụng đến thì nhất định duy trì.
Ngày hôm , trong nhà chỉ còn Kim Tú Châu, Kim Tú Châu dẫn theo Chúc Anh và Kỷ An ngoài chơi.Buổi sáng tới bờ biển gần đó, hai con và hai đứa nhỏ cũng từng tới bờ biển, đều hết sức tò mò, hai đứa nhỏ nhặt nhiều vỏ sò.
Buổi trưa khi về nhà, Kim Tú Châu dẫn họ tới mấy hàng bán hải sản gần đó, mua ít tôm cua cá và một ít trái cây.
Chúc Anh và Kỷ An ở tối hôm đó, sáng sớm hôm dẫn bọn trẻ rời . Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên đưa bọn họ tới nhà ga, khi , Kim Tú Châu mua cho họ nhiều trái cây mang theo đường ăn.
Quê nhà họ tận phương Bắc, tới đây một chuyến quả dễ dàng.
Chúc Anh hề thấy vất vả, chuyến tới đây gần như bàn bạc xong xuôi chuyện , giờ hai con trở về chỉ cần chuẩn những đồ năm kết hôn cần dùng là .
Tuy rằng lẽ tốn ít tiền, nhưng vẫn thấy vui, chị cảm thấy thể cưới về cô con dâu như Bạch Cảnh Chi, tốn bao nhiêu tiền cũng .
Khi xe lửa, Chúc Anh còn an ủi Kỷ An: “Chị dâu con công việc , mà con bé thể chọn trai con, cũng coi như trai con phúc, chúng tốn thêm chút tiền thì tốn thôi, con đừng để bụng. Bao nhiêu năm nay trai con vất vả lắm .”
Kỷ An mà , “Con nào để bụng chuyện gì? Vui cho còn chẳng kịp.”
Chúc Anh , “Vậy là , chờ khi nào chị dâu con mang thai, hai đứa nhỏ nhà đều học cả , cũng thể sang đó chăm sóc con bé. Trước đây gặp thích con bé Cảnh Chi đó , dịu dàng ngọt ngào, lòng cũng .”
Kỷ An chút buồn , còn kết hôn mà nghĩ xa như .
nhớ tới lời đó Kim Tú Châu , cô vẫn bảo: “Mẹ cũng lớn tuổi , lúc chẳng là chăm sóc chị dâu là chị dâu chăm ? Vẫn nên thôi , đến lúc đó lẽ chị dâu cũng theo quân , còn trai chăm sóc cho chị nữa. Thêm nữa, thật sự bỏ mặc con ? Cho dù con vấn đề gì, nhưng hai đứa nhỏ sẽ chịu .”
Có lẽ , nhưng cô hiểu ý Kim Tú Châu là sẽ tìm chăm sóc cho chị dâu, cũng cô vất vả qua đó. Tuy rằng cô tính tình chỉ bộc tuệch một chút, nhưng khác , cô cũng và chị dâu ở chung hợp cho trai khó xử.
Chúc Anh thấy trong lòng lập tức đắn đo, con trai con dâu quan trọng, nhưng hai đứa cháu ngoại cũng quan trọng.
Chị nghĩ ngợi một lúc : “Đến lúc đó tính.”
“Vâng.”
Kỷ An quyết định đó cứ dần dần khuyên nhủ thôi.
——
Tới tháng sáu, Bạch Cảnh Chi cũng tới một chuyến, công việc của Kỷ Lăng xin nghỉ phép , cho nên cô đành xin nghỉ tới nhà chị bàn bạc chuyện tổ chức hôn lễ cuối năm.
Ngoài , cô cũng sợ chị tốn tiền cho , cho nên đem theo bộ tiền bản tiết kiệm trong mấy năm nay.
Đương nhiên là Kim Tú Châu chịu nhận, bảo cô cứ giữ , còn cho Bạch Cảnh Chi xem đồ dùng kết hôn chuẩn cho cô .
Vừa trong thời gian Kim Tú Châu rảnh rỗi, nên ở nhà may vỏ chăn vỏ gối cho Bạch Cảnh Chi, kiếp ở triều Đại Cảnh, khi nữ t.ử kết hôn đều tự thêu áo cưới cho .
Kim Tú Châu cơ hội , cô từ nha nâng thất, ngay cả tư cách cửa* cũng .
*Ở cổ đại khi cưới chính thê kiệu hoa sẽ cửa chính, nạp kiệu hoa cửa hông, còn Kim Tú Châu thì cả cơ hội kiệu.
Cho nên hiện tại Bạch Cảnh Chi kết hôn, cũng hiếm khi cô chịu khó may cho cô vỏ chăn vỏ gối thật , cũng là vì thỏa mãn tiếc nuối kiếp của cô.
Ngoại trừ vỏ chăn vỏ gối, còn hai bộ quần áo mới, chuẩn để hôm kết hôn Cảnh Chi mặc.
Bạch Cảnh Chi mà đôi mắt đỏ hoe, nũng với Kim Tú Châu: “Chị dâu đối xử với em thật .”
“Không đối với em thì đối với ai?”
Bạch Cảnh Chi cong môi .
“Chị còn tìm đ.á.n.h chăn bông, để xong sẽ gửi thẳng qua cho em, nhận thì cất luôn ở nhà biệt thự của em .Nghe kết hôn còn mua mấy đồ dùng như làxô, chậu rửa mặt các thứ. Mấy thứ cứ mua luôn ở thành phố S , còn mấy thứ đồ nhỏ linh linh khác, cứ mua dần dần thôi.”
“ , nhất là cuối năm em xin nghỉ phép sớm, chúng cùng về thủ đô một chuyến. Trước hết cần quét tước sạch sẽ căn nhà, đó còn dẫn em gặp các chú bác là bạn bè của cha …”
Bạch Cảnh Chi gật đầu liên tục, cuối cùng khỏi cảm thán, “Kết hôn thật là phiền phức.”
Kim Tú Châu mà phì , thế là phiền phức gì? Nếu như Cảnh Chi thấy nam nữ ở triều Đại Cảnh chuẩn những gì cho hôn lễ, e là sẽ như .
Bạch Cảnh Chi đột nhiên nhớ , “ , dạo em tới trường học cũ gặp Nghiêm Tinh, thằng bé đổi nhiều lắm, mới gặp nhận .”
Kim Tú Châu: “Đương nhiên , trưởng thành , gì ai còn giống khi nhỏ?”
Bạch Cảnh Chi gật gật đầu, “Kể cũng đúng, em ăn cơm cùng Nghiêm Tinh ở nhà ăn, còn cô bé bàn bên cạnh cứ chằm chằm em đấy.”
Nói tới đây, cô nở nụ , “Mà cô bé đó cũng thật là bá đạo, lúc em về, cô bé đó còn cố ý đuổi theo hỏi xem em và Nghiêm Tinh quan hệ gì. Nghe thấy em là chị gái thằng bé, tức thì tươi , trở mặt còn nhanh hơn lật sách chứ.”
Kim Tú Châu cũng , “Tuổi trẻ thật .”
Bạch Cảnh Chi cần nghĩ : “Chị dâu cũng đang còn tuổi trẻ mà, chị cạnh trai, trông như là cha con .”
Kim Tú Châu xong hết sức vui mừng.
Buổi tối khi ngủ, Kim Tú Châu còn cố ý cầm gương soi, đó soi Giang Minh Xuyên.
Vẻ mặt Giang Minh Xuyên kỳ quái, “Em thế?”
Kim Tú Châu kéo khóe miệng xuống, : “Có hai cạnh giống cha con, em đang xem giống ?”
Giang Minh Xuyên: “……”
Anh nhẫn nhịn, hồi lâu vẫn tức giận hỏi: “Tên khốn nào thế?”
Kim Tú Châu che miệng trộm, “Anh đoán xem.”
Đầu tháng bảy, bọn trẻ lượt nghỉ hè.
Kim Tú Châu dẫn ba con theo Bạch Cảnh Chi tới thành phố S, thuận tiện mang theo đồ đạc cô chuẩn .
Vốn định dẫn Hạ Nham theo, sợ chậm trễ việc học tập của . Hạ Nham nằng nặc đòi , để ở nhà là ý gì? Này là tính tới ba .
Bạch Cảnh Chi là vui mừng nhất, dọc đường lúc nào cũng gạ gẫm, mấy con ở thành phố S chơi thêm mấy ngày.
Kim Tú Châu cũng quyết định , cô còn nghĩ, lúc về còn thể dẫn bọn trẻ về nơi ở cũ thăm mấy Phương Mẫn, dù cũng xa.
Ngồi xe lửa hơn một ngày mới tới thành phố S, tất cả đều ở tại biệt thự của Bạch Cảnh Chi, buổi tối Bạch Cảnh Chi ngủ chung với Kim Tú Châu.
Hai chị em giường trò chuyện nhiều, vốn dĩ Bạch Cảnh Chi hỏi Kim Tú Châu cô nên ở chung với nhà Kỷ Lăng như thế nào, cô sợ hòa hợp với , chán ghét.
Kim Tú Châu em chồng từ nhỏ luôn chèn ép, luôn thói quen lấy lòng khác, hy vọng khác thích . Cho dù Kim Tú Châu từng nhiều , cũng cho nhiều hành vi của Cảnh Chi đổi, nhưng để đổi bản chất thì khó khăn.
Cô chỉ thể : “Em cứ chính là , bọn họ sẽ thích em, nếu thích, chắc chắn nguyên nhân là từ phía họ. Không cần rối rắm, em hãy nhớ rằng, nếu mối quan hệ với Kỷ Lăng, căn bản khi em đường gặp họ sẽ chỉ lướt qua , chỉ là xa lạ, cách em đối xử với xa lạ thì cứ thế đối xử với nhà họ là , kiêu căng, nịnh nọt, thong dong bình tĩnh.”
Nghe chị dâu , nỗi lo lắng trong lòng Bạch Cảnh Chi tức khắc tiêu tán nhiều, cô cẩn thận ngẫm thấy lý, nếu Kỷ Lăng, cô căn bản sẽ quen với nhà của , cũng cần lấy lòng bọn họ.
Kim Tú Châu vẫn thêm một câu, “Sau khi kết hôn suy nghĩ cho nhiều hơn, lúc nào hết lòng lo lắng cho chồng , so với thương chồng , em thương lấy bản nhiều hơn.”
Bạch Cảnh Chi về phía cô.
Kim Tú Châu bình tĩnh : “Đàn ông nhiều nỗi vất vả như phụ nữ chúng , hết sinh con tới lo toan cho gia đình, còn , tiền thời gian thì đối với bản một chút.”
Bạch Cảnh Chi cái hiểu cái gật đầu.
Tuy rằng hiện tại còn hiểu rõ ý chị dâu, nhưng cô nghĩ nếu chị dâu , nhất định là lý.