Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 50
Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:08:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy ngày , Uông Linh còn tới nhà một chuyến, với Kim Tú Châu chuyện chị từ chối Văn Quân.
Trong lòng chị đương nhiên là về phe Kim Tú Châu, cho nên thẳng: “Chị cũng vì Cảnh Chi còn đang học cho nên đồng ý, lý do thừa là lấy cớ , họ cũng ngốc, đến lúc đó chẳng ngoài miệng thì gì nhưng lòng nghĩ gì ai . Chị mới bảo rằng lớn trong nhà bọn em tính đến hôn sự của Cảnh Chi , nhưng giờ cả hai đứa đều còn nhỏ tuổi, chờ mấy năm nữa tính.”
“Chờ một thời gian nữa nếu hỏi thì tìm bừa một lý do là hôn sự đó hủy , cũng đến mức suốt ngày săm soi nhà em , cứ đổ thừa rằng duyên phận, em xem hợp lý ?”
Kim Tú Châu gật đầu, khách khí với Uông Linh: “Quả nhiên là chị dâu nghĩ chu đáo.”
Cửa phòng trong vẫn mở, Bạch Cảnh Chi bên bàn học cũng thấy. Tức khắc cô cảm thấy chuyện cũng là một môn nghệ thuật, cùng một ý, dùng cách khác , ý tứ cũng đổi.
Trong phòng khách, Uông Linh tức giận : “Không thế thì hả? Còn sợ em đắc tội với xong giận lây sang chị , chắc chắn chị bao giờ rớ tới loại chuyện ruồi bu nữa.”
Kim Tú Châu thầm nghĩ mấy chuyện như chị còn ít chắc.
ngoài miệng cô ngọt, “Em hiểu mà, chị cũng ý thôi, tuy rằng mối đó bên nhà em thấy hợp, nhưng ân tình của chị em vẫn ghi nhớ.”
Lúc Uông Linh mới yên tâm .
Kim Tú Châu : “Cô Văn Quân là thế nào? Sao chị nể nang cô như ?”
Giờ Tiền Ngọc Phượng ít khi ở đây, nhiều chuyện cô cũng .
Uông Linh xua xua tay, đó bê tách lên uống một ngụm : “Thật cũng nể nang gì chị , cũng chỉ qua thiết tí thôi, ai mà vợ chồng chị ở bên bao lâu.”
Nói tới đây chị hạ tông giọng xuống một chút, “Chuyện chồng chị thì chị rõ lắm, vẻ chỉ là một quân nhân xuất bình thường thôi, nhưng bối cảnh nhà cha kế của chị bình thường. Hình như năm đó chị tái giá với cha kế, chị và em trai về quê sống, tới khi trưởng thành mới đón . Công việc của chị và em trai hẳn cha kế sắp xếp, nhưng hiện giờ chị theo quân , công việc cũng đành từ bỏ.”
“Vậy em trai của chị thì ?”
Uông Linh: “Việc quả thật là chị cũng bỏ công hỏi thăm một chút, con chắc là vấn đề gì, ảnh chụp chị cũng xem , mặt mũi cũng lắm, công việc cũng tồi.”
Kim Tú Châu lắc đầu, cảm thấy ở thế giới phụ nữ thật sự ngốc, kết hôn thể chỉ đàn ông và công việc?
“Như cũng cho lắm, dựa và cha kế, gì bản lĩnh tự gánh vác? Ở nhà e là cũng tiếng . Tính tình Cảnh Chi yếu mềm, tìm một chủ kiến năng lực, tâm tính kiên định, gia cảnh cũng là thứ yếu thôi.”
Uông Linh Kim Tú Châu, dù thì cô cũng quyết , chị nhiều thêm nữa cũng đổi gì.
“Vậy từ chối là đúng , Cảnh Chi còn nhỏ, việc cũng gấp. Dù khi chị chuyển lời , chị cũng gì. Chị với chị , nếu gặp mối nào sẽ lưu ý giúp cho. Chị thấy hình như chị thất vọng, lẽ còn thích Cảnh Chi.”
Quả thực là Cảnh Chi cho thích, nếu con trai chị còn quá nhỏ, chị cũng ý định .
“Chị còn thêm chẳng qua là em trai chị quá kén chọn thôi, lúc nào cũng so bì với em trai út, nhưng và em út thể so chứ? Chị đoán em út hẳn là con trai của chị và cha kế.”
Kim Tú Châu gật đầu, cũng cảm thấy .
“Vậy cũng khó hiểu vì tới giờ vẫn kết hôn, lúc nào cũng chỉ hơn em út .”
Mà Uông Linh gia cảnh cha kế Văn Quân bình thường, e là em út từ nhỏ hết mực cưng chiều. Việc so bì giữa chị em hết sức bình thường, em trai Văn Quân lâu thế còn kết hôn là vì tìm một đối tượng điều kiện đè em trai út. Nếu Bạch Cảnh Chi gả qua, chỉ sợ cũng thành công cụ để đấu với em trai, mối cũng chẳng gì.
Mà Văn Quân tình nguyện từ bỏ công việc cũng theo chồng tới nơi khỉ ho cò gáy , thể thấy nội tình của nhà đó phức tạp.
Chỉ trong nháy mắt, suy nghĩ trong đầu Kim Tú Châu xoay chuyển vài vòng, may mà từ chối ngay từ đầu.
Cô với Uông Linh: “ mà, đây cũng là duyên phận, cũng cần nghĩ nhiều.”
Sau đó cô sang chuyện khác hỏi: “Chị Tiền việc ở nhà ăn thế nào? Đã lâu em cũng gặp chị .”
Uông Linh hỏi thì , “Làm lắm, nào gặp chị cũng cảm thấy cô mập lên, chắc là cũng ăn ít .”
Kim Tú Châu cũng .
“ việc nghiêm túc, mối quan hệ với ở nhà ăn cũng , ai cô cũng thiết , nào tới nhà ăn chị cũng thấy tiếng cô chuyện.”
Hiện giờ Tiền Ngọc Phượng phụ trách chia cơm hàng ngày, thỉnh thoảng chị tới muộn, nào Tiền Ngọc Phượng cũng giữ cho chị một phần cơm. Suất cơm nào cũng giấu đùi gà hoặc thịt, chị thấy ngại dám ăn cơm cùng lãnh đạo khác, sợ phát hiện ăn mảnh.
Trong phòng khách tiếng chuyện vẫn ngừng, Bạch Cảnh Chi thấy cả, thấy chị dâu nhận xét về việc chị dâu cân nhắc chu cô xem cô nên tìm thế nào, trong lòng thấy cảm động, cảm giác nhà bảo vệ thật .
Sau khi Uông Linh về, Bạch Cảnh Chi ngoài, xuống cạnh Kim Tú Châu giúp cô dọn chỗ vải vụn.
Kim Tú Châu ngẩng đầu cô , “Nghe thấy cả ?”
Bạch Cảnh Chi gật đầu, khẽ một tiếng.
Kim Tú Châu bình tĩnh : “Tuy rằng em còn nhỏ, nhưng một việc cũng nên suy xét, ngày thường học ở trường, cũng thể chú ý xem bạn học nào điều kiện gia cảnh tồi , thể kết bạn .”
Bạch Cảnh Chi ngẩng đầu Kim Tú Châu.
Kim Tú Châu tiếp tục : “Tuy rằng tổ tiên nhà chúng từng giàu , danh tiếng , cũng quen nhiều ở thủ đô, nhưng những mối quan hệ đó sự trao đổi ngang hàng về lợi ích, vẫn đủ tư cách để kết thông gia với . Cho dù thể nhờ các mối quan hệ đó để gả em cho một đối tượng thì cuộc sống của em cũng dễ chịu, cần em bỏ nhiều tâm huyết và sức lực để lấy lòng nhà chồng, dung nhập một cảnh lạ lẫm, cho dù chịu ấm ức gì thì chị và trai em cũng cách nào chỗ dựa cho em . Như sẽ mệt mỏi, chị hề ủng hộ.”
“Nếu em cuộc sống dễ chịu, nhất vẫn nên chọn một gia đình môn đăng hộ đối, hoặc là nhà trai tự bản lĩnh. quan trọng nhất vẫn là phẩm hạnh và năng lực của đối phương, mà tính tình nhà cũng thể tệ , những mặt khác kém một chút cũng hề gì.”
“Em đừng cảm thấy giờ tính đến những việc là sớm, chuyện học tập là hàng đầu nhưng mấy chuyện cũng quan trọng kém. Chị Uông một câu hề sai, để ý một tí thì đối tượng khác cướp mất , bất kể là nam nữ, đối tượng ưu tú đều tương đối khan hiếm, gặp là lập tức xuống tay ngay, cướp về tính.”
Đây là đầu tiên Bạch Cảnh Chi thấy luận điệu kiểu , kinh ngạc Kim Tú Châu.
Kim Tú Châu hề thấy sai, phụ nữ ở thế giới đôi khi quá ư là vô tri xuẩn ngốc, chuyện gì cũng cha trưởng bối, nhưng mà mấy bậc trưởng bối đó cái gì cũng , chỉ nghĩ tới gia cảnh đối phương , công việc , còn con thế nào thì gần như hề suy xét.
Giống như đó Tiền Ngọc Phượng kể với cô, ở nhà ăn một em gái bố gả cho chồng hiện tại. Cha chồng đều công nhân viên chức, nhưng chồng là một tên ngốc. Tuy rằng khi kết hôn sắp xếp cho cô một công việc ở nhà ăn nhưng sinh hai đứa con cũng đều là đứa ngốc cả, cha chồng một thì nghỉ việc, một thì sắp về hưu, cuộc sống căn bản là vô vọng.
Bạch Cảnh Chi đắn đo gật đầu, cảm thấy lời chị dâu hẳn là sẽ sai.
Kim Tú Châu đầu sang bên , phát hiện con gái đang trợn tròn mắt tò mò , khỏi phì , trêu cô bé: “Sao nào, cũng lấy chồng ?”
Phó Yến Yến cạn lời, “Sau con lấy chồng.”
Kim Tú Châu hừ một tiếng, “Sau nếu con thể nuôi sống bản , lấy chồng cũng chả , lấy chồng cũng chẳng gì .”
Phó Yến Yến bất ngờ cô, nhưng gì
Bạch Cảnh Chi buồn , đột nhiên nhớ , vẻ mặt phần do dự, đó mới nhắc tới chuyện cha nuôi với Kim Tú Châu, “Trước khi về nhà, nuôi tìm tới trường, rằng dạo gần đây tình hình trong nhà tệ, bà và cha nuôi đều mất việc, căn nhà cũng thu hồi , giờ em gái học.”
Lúc nuôi rằng khi bọn họ rời bao lâu, cha nuôi lãnh đạo nhà máy gọi lên chuyện. Chuyện nhà họ gây ảnh hưởng , thể để ông tiếp tục việc trong nhà máy nữa. Cha nuôi bèn tìm một lãnh đạo khác, lãnh đạo chính là hồi đó giúp đỡ khi đ.â.m c.h.ế.t , giúp giữ công việc cho cha nuôi. còn chẳng cơ hội biện minh, lãnh đạo giờ còn chẳng gặp cha nuôi.
Sau đó cả nhà chỉ dựa công việc của nuôi, nhưng bằng cách nào chuyện trong nhà truyền tới nhà máy của nuôi, tiếp theo đó bà cũng mất việc.
Em gái thì ngày nào cũng ầm ĩ đòi quần áo mới và nhà mới.
Dừng một chút, cô tiếp: “Lúc em gom hết tất cả tiền bạc đưa cho bà , bảo em cũng giúp gì cho bà cả, bảo bà tự về nghĩ cách .”
Mấy năm nay nuôi cũng giúp đỡ nhà nhiều, lúc cô bảo nuôi nhờ thì bà còn nổi giận, cô cũng nuôi nổi giận vì cái gì nữa.
“Mẹ nuôi khi gia đình họ rời khỏi thành phố S, khi em về cùng ăn bữa cơm, đợt em đang bận thi cuối kỳ nên .”
Chủ yếu cũng vì đối diện với cả nhà họ thế nào, cô luôn cảm giác nếu , trong lòng cô bọn họ vẫn còn ở vị trí đó, nếu cô thứ sẽ đổi mất.
Kim Tú Châu nhíu mày, “Chỉ em về ăn bữa cơm ?”
Bạch Cảnh Chi vốn còn lo lắng chị dâu sẽ nổi giận, ngờ chị dâu chỉ quan tâm tới việc ăn cơm nhỏ nhặt , cô nhớ , : “Vâng, bà chỉ .”
Kim Tú Châu bảo: “Nếu bảo thế nữa, em cứ tới nhà ăn của trường ăn bữa cơm, em mời, em thời gian ngoài.”
Bạch Cảnh Chi nghi hoặc về phía chị dâu.
Kim Tú Châu lắc đầu, gương mặt tươi : “Đông , bọn họ cũng dám đưa yêu cầu gì quá đáng.”
Lúc nào cũng tâm lý đề phòng, nhưng lời cần với em .
Phó Yến Yến đầu cô út nhà , cô bé cảm thấy Kim Tú Châu tính toán sai, đơn thuần như cô út nhất vẫn nên tìm một tâm tư thuần khiết, gia đình đơn giản.
Bạch Cảnh Chi suy ngẫm một hồi gật đầu, đáp .
Buổi sáng Giang Minh Xuyên ngoài, hiện giờ tuy vết thương của còn khỏi hẳn, nhưng chống gậy thì vấn đề gì, lãnh đạo mới gọi xử lý mấy công việc giấy tờ.
Buổi trưa, Kim Tú Châu ăn cơm xong bèn hẹn Phương Mẫn ngoài tản bộ.
Mọi ngày là Chúc Anh giám sát cô bộ, giờ Chúc Anh ở đây, Kim Tú Châu sợ cô tự giác.
Phương Mẫn ngoan ngoãn đỡ bụng cùng Kim Tú Châu xuống lầu, hai dạo một vòng tới tận nhà ăn và Cung Tiêu Xã. Sau khi mua chút đồ ăn vặt, còn qua chỗ vườn rau xem thử hái một ít rau dưa mang về, tính để buổi tối xào ăn.
Dạo Phương Mẫn nhận đất phần trăm, mấy việc trồng trọt cô sẽ động . Kim Tú Châu cũng , nhưng đợt Giang Minh Xuyên ăn tối xong sẽ qua đây kiểm tra, thỉnh thoảng quên, thím Ngô sẽ giúp.
Mấy loại rau đều do thím Ngô trồng giúp nhà bọn họ.
Hai đến chân cầu thang thì gặp ngay Triệu Vận từ tầng xuống.
Từ gặp Triệu Vận ở bệnh viện cũng cách một thời gian, Kim Tú Châu sang, cảm thấy dường như cô tăng cân ít.
Kim Tú Châu cũng nghĩ nhiều, kéo Phương Mẫn bước sang bên cạnh nhường đường để cô xuống .
Triệu Vận thấy Kim Tú Châu, mím c.h.ặ.t môi, khi ngang qua cô, cuối cùng vẫn nhịn dừng , hỏi một câu, “Nghe chị cũng mang thai?”
Mỗi gặp đều thấy cô mặc quần áo rộng thùng thình, nếu chú ý cũng nhận .
Kim Tú Châu nhớ tới mấy ngày Dương Anh Hùng với cô rằng cẩn thận chuyện cô mang thai.
Lúc Kim Tú Châu thấy vẻ mặt bé áy náy, còn an ủi rằng hề gì . Cũng lúc Triệu Vận đột nhiên nhắc tới là ý gì? Là tính nhắc nhở cô rằng Dương Anh Hùng kể lung tung chuyện nhà cô, là châm chọc cô tới giờ mới mang thai?
Cô cảm thấy câu hỏi của đối phương ý gì cả.
Kim Tú Châu cũng với cô , phủ nhận cũng thừa nhận, mà : “Đã khiến chị nhọc lòng , mà sắc mặt chị , bình thường quá mệt nhọc ?” Chỉ thiếu điều thẳng là lo mà quản việc của bản , đừng quan tâm cô m.a.n.g t.h.a.i .
Triệu Vận xong cảm thấy Kim Tú Châu đang nhạo giờ béo, mặt tối sầm , nhưng vẫn : “Ai cũng bảo m.a.n.g t.h.a.i con trai, cho nên lúc bầu mới khỏe, khi m.a.n.g t.h.a.i Doanh Doanh thế .”
“Ồ là , khi m.a.n.g t.h.a.i khỏe lắm.”
Kim Tú Châu vui vẻ, còn xoay đầu với Phương Mẫn: “Thật quá, Minh Xuyên ngày nào cũng sinh một đứa con gái giống em, giờ xem như đúng với mong của .”
Phương Mẫn hiểu hai ẩn ý gì, cô cúi đầu xoa bụng, dịu dàng : “Chị cũng sinh con gái, hai đứa thể chị em .”
Triệu Vận thấy Kim Tú Châu hề thất vọng còn vui sướng hơn, cô thầm đoán Kim Tú Châu giả vờ nhưng vẫn vô cùng khó chịu. Cô mấp máy môi mấy bận, nhưng gì bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-50.html.]
Chờ khuất, Phương Mẫn mới hỏi Kim Tú Châu, “Không đó hai còn ưa ? Sao thành hỏi thăm ?”
Kim Tú Châu xí một tiếng, “Ai , nếu cô chủ động bắt chuyện với em, em cũng tiện ngó lơ, chọc tức khác xem chừng cũng vui lắm á.”
Nói xong, cô xoay đầu bóng khuất xa, khẽ một tiếng, cô thật sự cho rằng là tính ? Chờ tìm cơ hội, cô sẽ thèm .
Phương Mẫn gật đầu, “Cô cũng kỳ lạ thật đấy.”
“Kỳ lạ chỗ nào ? Cô em với Dương Anh Hùng mới cố ý câu đó. Nếu Dương Anh Hùng với em thì chẳng trong lòng em sẽ khúc mắc với bé .”
Sau đó mới kể chuyện mấy ngày Dương Anh Hùng với cô cho Phương Mẫn , Phương Mẫn xong líu lưỡi, “Cô…”
Ngay tức thì cô tìm từ phù hợp, hoài nghi Kim Tú Châu nghĩ oan cho , nhưng ngẫm Kim Tú Châu còn thông minh hơn nhiều, những chuyện như thế Kim Tú Châu sẽ bừa.
Cô mới nhẹ giọng hỏi: “Sao mà tính kế với một đứa trẻ con cơ chứ?”
Dương Anh Hùng đủ khổ .
Kim Tú Châu bình tĩnh, “Bởi vì cô thấy nhà bọn em sống yên .”
Phương Mẫn nhíu mày Kim Tú Châu, Kim Tú Châu đột nhiên với cô , “Có một hề thấy khác sống hơn .”
“Trước em cụ già trong thôn kể một chuyện , rằng thời cổ đại một gia đình giàu , đàn ông cưới mấy phòng thất, hai đồng thời cửa, một sủng ái, còn thì . Người sủng ái ghét cô sủng ái, nào thỉnh an chủ mẫu cũng đến sớm hơn đối phương. đó cô nàng phát hiện đối phương càng ngày càng đến muộn, cô nghĩ ngợi đó quyết định muộn hơn cô , cho dù tới cùng lúc, cũng bước cửa , đó chủ mẫu chú ý tới, chủ mẫu dám đối phó với nàng sủng ái, cho nên tìm cớ đuổi cô nàng sủng ái .”
Phương Mẫn nay từng kể chuyện , xong mới Kim Tú Châu ám chỉ gì, cô gật đầu, “Rất thú vị.”
Kim Tú Châu bình luận gì.
Thú vị ? Nếu Phương Mẫn , sủng ái chủ mẫu tìm bán , còn cảm thấy thú vị nữa .
Đương nhiên, bản cô cũng trong sạch gì, loại thủ pháp mượn đao g.i.ế.c , cô chơi đến nhàm cả .
Phương Mẫn tạm biệt Kim Tú Châu ở cửa, nhà cũng ngủ ngay mà thư phòng câu chuyện Kim Tú Châu kể.
Khi xong còn thêm một dòng: Bạn Tú Châu luôn nhiều câu chuyện ngoài dự đoán, một ngày nào đó cơ hội bắt cô kể bằng hết mới .
Viết xong cô thỏa mãn gấp sổ ghi chép , ngoài bìa quyển sổ mấy chữ “Đôi ba chuyện thường ngày của vợ lính.”
——
Cuối tháng tám, Bạch Cảnh Chi chuẩn khai giảng, cả nhà đưa cô đến ga tàu hỏa thành phố. Bạch Cảnh Chi bên cửa sổ, vẫy tay tạm biệt cả nhà.
Mắt Hạ Nham đỏ hoe, “Cô út ơi, cô tới trường thư cho bọn cháu nhé.”
“Ừ.”
Chờ khi xe lửa khuất bóng, cả nhà bốn mới về.
Trên đường về Hạ Nham mè nheo: “Ba ơi, chờ khi nghỉ đông chúng đón cô út ? Con còn đại học trông như thế nào.”
Giang Minh Xuyên nghĩ ngợi, “Đến lúc đó tính.”
Anh dám hứa , sợ đến lúc đó xuất hiện chuyện ngoài ý , nhưng trong lòng cảm thấy thể. Tết năm nay trở về thủ đô, cũng cần xin nghỉ phép thêm.
Kim Tú Châu thấy cũng mang vẻ mặt chờ mong, nhưng nghĩ lúc bụng lớn lắm , cô chắc chắn là ngay tức khắc ỉu xìu, “Ngày nào cũng nghĩ vẩn nghĩ vơ, con cũng sắp khai giảng , bài tập hết ?”
Hạ Nham hỏi tức thì thấy chột ,bài tập vẫn còn một ít xong.
Phó Yến Yến chút do dự bán trai, “Hôm qua con thấy chép bài tập của Ngụy Ninh Thanh.”
Hạ Nham lập tức chạy vọt lên đằng .
Kim Tú Châu ở đằng gọi một tiếng, “Hạ Nham!”
Giang Minh Xuyên lắc đầu, “Thằng bé .”
Phó Yến Yến khỏi lén .
Bạch Cảnh Chi , Hạ Nham và Phó Yến Yến cũng khai giảng.
Đây là đầu tiên Phó Yến Yến học, cả nhà đều coi trọng. Con gái năm nay mới năm tuổi, cũng coi như là nhập học sớm. Sáng sớm Giang Minh Xuyên và Kim Tú Châu dậy nấu cơm sáng, khi ăn xong, cả nhà cùng đưa cô bé tới trường học.
Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên đằng , Phó Yến Yến , cuối cùng là Hạ Nham, Ngụy Ninh Thanh và Dương Anh Hùng.
Đi một lát, Dương Anh Hùng lén kéo áo Hạ Nham thì thào: “Ba còn đưa tới tận trường ?”
Vẻ mặt Hạ Nham phần khó xử, “Hai họ nhất định tới, như thể sợ lạc mất em gái .”
Ngụy Ninh Thanh xong phì , cảm thấy cả nhà Hạ Nham đều thú vị. Trước còn cảm thấy chú Giang khá dữ, dạo từng chứng kiến chú huấn luyện binh sĩ , ai thấy cũng hãi.
Không ngờ khi dần dà tiếp xúc mới phát hiện con chú .
Dương Anh Hùng thì thào: “Em gái của hôm nay cũng học.”
Hạ Nham hỏi: “Vậy cùng chứ?”
Dương Anh Hùng lắc đầu, “Không , con bé đó thích chơi với .”
Hạ Nham một tiếng, hiểu cô em gái của Dương Anh Hùng lắm. Tuy rằng em gái ngoài miệng thích , còn luôn bắt nạt , nhưng cái gì cũng sẽ nghĩ đến tiên.
Ngụy Ninh Thanh chen một câu, cũng thì thầm : “Giờ em gái trông giống thủ trưởng ghê.”
Tiền hô hậu ủng đó.
Hạ Nham: “Thật ? Lại khiến con bé vểnh đuôi lên trời .”
Phó Yến Yến giữa cạn lời, đôi mắt ch.ó nào thấy cô bé đắc ý ?
Không thấy là ba đằng để ý tới cô bé , còn ba tên ngốc song song đằng , chỉ cô bé lẻ loi kẹp giữa ?
cho dù thế nào, đây vẫn là đầu tiên Phó Yến Yến cả nhà cùng đưa học, đời cô bé chỉ thể hâm mộ bạn học khác.
Cảm giác quả nhiên tuyệt.
Hôm nay là khai giảng, khi tới trường, nhiều học sinh ở đó, nhưng cả nhà Kim Tú Châu cùng đến gây ít sự chú ý, bởi vì đây là nông thôn ít khi khai giảng còn lớn đưa , đặc biệt Kim Tú Châu còn là một t.h.a.i phụ.
Kim Tú Châu thấy trong lớp đông học sinh nên cũng , bèn bảo Giang Minh Xuyên lau khô chỗ ở bàn đầu tiên. Con gái còn nhỏ, ở đằng chắc chắn là rõ bảng.
Hạ Nham đặt cặp sách và đồ đạc của em gái trong ngăn bàn, còn tìm tới cho cô bé một hòn đá nhỏ kê chân bàn phía , cái bàn khá cũ , cũng cập kênh.
Phó Yến Yến cạnh bục giảng, ba và trai bận rộn vì cô bé.
Cô bé đối diện với ánh mắt đ.á.n.h giá của bạn bè chung quanh, mặt đổi sắc.
lúc , Triệu Vận dẫn con gái tới cửa, thấy Giang Minh Xuyên và Kim Tú Châu, cô ngạc nhiên, đó mím môi, vờ như thấy thẳng cửa .
Sau khi , cô dẫn con gái tới ở bàn cuối, dặn dò, tránh Giang Minh Xuyên đang lau bàn ở đằng .
Đường Doanh thích đằng , cô nhóc cũng thấy Phó Yến Yến ở đằng . Cô nhóc bạn gái , nhà bạn ở tầng nhà cô nhóc, cả nhà họ đều tới đưa bạn học, ngay cả Dương Anh Hùng cũng cùng.
Cô nhóc phần tức giận, buổi sáng cha kế cũng sẽ đưa cô nhóc học, nhưng cần. Bằng cô nhóc cũng lau bàn cho .
Khi Phó Yến Yến thấy Đường Doanh, tâm trạng chút phức tạp, tình cảnh giống hệt đời xảy , chẳng qua bây giờ hai đổi vị trí cho .
Đời ở bàn cuối là cô bé.
Đường Doanh còn may mắn hơn cô bé. Đời Kim Tú Châu hề đưa cô bé học, cô bé một đến trường, đó tự ti ở bàn cùng, Đường Doanh nhiều vây quanh che chở.
Cô bé còn nhớ rõ, khi nhà của Đường Doanh về , cô còn dẫn theo mấy bạn học mới quen chạy mặt cô, hì hì hỏi: “Người nhà của ? Sao tới đưa học.”
Phó Yến Yến quên kiếp trả lời thế nào, chỉ nhớ hình như buồn bã.
Giang Minh Xuyên xong thì dẫn Kim Tú Châu mất, khi còn dặn dò con gái việc gì với cô giáo và trai, đó dặn dò Hạ Nham chăm lo cho em gái, thể để khác bắt nạt em.
Hạ Nham nghiêm túc : “Yên tâm , con tan học là lập tức tới lớp của em.”
Kim Tú Châu vẫy tay tạm biệt con gái, “Ngoan nhé, buổi chiều là thể về nhà.”
Phó Yến Yến bình tĩnh một tiếng.
Cô bé theo bóng dáng hai họ rời . Chờ khuất , Hạ Nham mới vỗ bả vai em gái, vẻ lớn bảo: “Đừng buồn, chỉ tạm chia tay một tí thôi, chẳng mấy là thể gặp ba , em còn .”
Phó Yến Yến: “Im .”
Hạ Nham ấm ức, “Em như thế chả đáng yêu tẹo nèo.”
Phó Yến Yến tặng cho cái lườm trắng mắt, đó chỗ của .
Sau đó mở miệng đuổi , “Anh thể .”
Hạ Nham: “……”
Bên cạnh Ngụy Ninh Thanh và Dương Anh Hùng trộm. Sau khi khỏi, Hạ Nham còn mạnh miệng với hai thằng bạn, “Con bé chỉ đang nén nhịn thôi, sợ ở thấy bộ dáng nhè của em .”
Ngụy Ninh Thanh và Dương Anh Hùng cùng đầu , phát hiện em gái Hạ Nham đang gục đầu lên bàn ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn đối diện với cánh cửa, bộ dáng đau lòng nhè .
Ngụy Ninh Thanh và Dương Anh Hùng cùng nghiêm túc gật đầu, “Nói cũng lý.”
Trong lòng Hạ Nham thở phào, cảm thấy vẫn duy trì thể diện .
Hết chương 50.
Tác giả lời :
Kim Tú Châu: Nhớ bé ngoan quá.
Giang Minh Xuyên: Để chồng bé bự ngoan của em.
Hạ Nham: Ba , thật gớm.
Phó Yến Yến: Ba , ba cũng im luôn .