Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:08:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Kim Tú Châu dẫn bọn trẻ phòng, đó ở cuối giường im lặng.

Cuối cùng con trai sốt ruột chạy đến bên Giang Minh Xuyên, kiểm tra từ xuống vài bận oà một tiếng nhào lên lóc, “Ba ơi, ba ?”

Mấy ngày nay ba ở bệnh viện, lo lắng, nhưng và mấy cô đều ba , nghĩ giờ là đàn ông duy nhất trong nhà, mang thai, em gái còn nhỏ nên dám biểu lộ sự sợ hãi. Cho tới hôm qua đột nhiên bảo lên trường xin nghỉ học, ngày mai cùng tới bệnh viện thăm ba, mới đoán lẽ ba hề gì như các cô .

Dọc đường tuy rằng an ủi và em gái, nhưng kỳ thật trong lòng tính tới tình huống nhất, hiện tại thấy ba giường bệnh, càng thấy đau lòng.

Cậu từng thấy ba thương nghiêm trọng như .

“Ba ơi, ba đau ?”

Giang Minh Xuyên con trai đỏ hoe cả mắt, trong lòng thấy mềm nhũn, giơ tay tính xoa đầu , nhưng giờ tay đang cầm quả đào đang ăn dở, cái tay còn thì động đậy , đành : “Không , sắp khỏi .”

Phó Yến Yến cũng ngờ rằng ba Giang thương nghiêm trọng , chậm rãi đến đằng lo lắng .

Giang Minh Xuyên cô bé , đó ngẩng đầu về phía Kim Tú Châu, vội : “Thật sự là nghiêm trọng lắm , là vết thương nhỏ thôi, nếu nặng thì cần phẫu thuật, cần.”

Kim Tú Châu gì, về phía cái chân đang treo của .

Cô cũng hiểu đây là phương pháp điều trị kiểu gì, nhưng vẫn tin tưởng bác sĩ ở đây. Cô Giang Minh Xuyên, mới một thời gian gặp mà gầy sọp hẳn , hốc mắt cũng trũng sâu xuống.

Cô mím môi, “Anh bảo mấy ngày nữa về nhà mà thế đấy ?”

Ngữ khí bình thản, nhưng Giang Minh Xuyên hiểu, cô như thế mới thật sự đang tức giận.

“Nhanh mà, bác sĩ sắp hồi phục , tuần thể về nhà.”

Kim Tú Châu ừ một tiếng.

Giang Minh Xuyên bảo cô xuống, nhưng quanh thì chẳng lấy một cái ghế, tất cả nhà khác bê cả . Anh bèn bảo con trai sang phòng bên cạnh bê hai cái ghế về đây.

Hạ Nham ngoan ngoãn chạy ngoài.

Lần đầu tiên Giang Minh Xuyên gặp tình huống như thế , nếu thương viện, một chịu đựng, thỉnh thoảng chiến hữu qua thăm nhưng chỉ ở một lát , bao giờ chuyện nhà đến thăm .

Anh bảo Kim Tú Châu tạm giường , bảo hai con ăn trái cây, “Đều do nhà của mấy lính mang sang, hai con nếm thử .”

Phó Yến yến lướt chỗ hoa quả đặt phía đầu giường, ngoài đào còn một quả dưa hấu nhỏ. Có điều hiện giờ tâm trạng để ăn mấy thứ đó, cô bé về phía ba Giang.

Giang Minh Xuyên hai con lặng lẽ , đột nhiên gì cho .

Trong phòng bệnh vốn đang vô cùng náo nhiệt, từ lúc mấy con Kim Tú Châu dần dần yên tĩnh . Ở hai giường bên cạnh, một là lính trẻ, một là dân nhà sập xuống thương.

Cậu lính trẻ ở giường gần cửa, đám lính trẻ viện tương đối nhiều, buổi sáng mấy chiến hữu của chạy tới buôn chuyện, còn hai là lính của Giang Minh Xuyên.

Mấy ngày nay doanh trưởng Giang viện, cũng từng thấy nhà tới thăm, mấy còn đoán già đoán non xem tình cảm của và chị dâu lắm ? Bởi vì các cấp khác đều nhà tới thăm, mang theo đồ ăn thức uống, còn nhiều buổi tối cũng ở chăm, chỉ doanh trưởng Giang là ai.

Bây giờ thấy chị dâu và hai đứa nhỏ, mấy đều tò mò vểnh tai lén.

Mà bên một nhà ba thấy khí phần vi diệu, cũng an tĩnh , càng khiến Giang Minh Xuyên thêm hổ. Nếu ở nhà, còn thể nhỏ giọng dỗ dành Kim Tú Châu, lúc đông , ngượng.

Cũng may Hạ Nham nhanh ch.óng bê ghế về, một cái để , một cái để em gái , còn thì ghé mép giường, hướng đôi mắt trông mong ba.

“Ba, ba thương nặng như ? Mấy cô chỉ mấy ngày là ba về nhà, con với và em gái cứ ở nhà chờ mãi, đếm từng ngày một, tới hôm qua chờ nổi nữa nên mới bảo con lên trường học xin nghỉ, hôm nay qua đây một chuyến. May mà bọn con sang đây, nếu cũng ba thương nặng như .”

Giang Minh Xuyên tới đây, chút áy náy về phía Kim Tú Châu, “Thật mà, còn từng thương nghiêm trọng hơn nhiều, giống bây giờ, vợ Thạch Đại Tuấn ngày nào cũng lấy cơm giúp , đỡ nhiều phiền phức.”

Kim Tú Châu cũng gì với , cô cho cô, giờ cô đang mang thai, bọn trẻ còn nhỏ, cũng mấy con lo lắng suông mà thôi.

cũng thể giấu giếm chuyện, tuy rằng em thể tới thăm mỗi ngày, nhưng cách vài ngày đến một vẫn , còn cả con trai nữa, thằng bé cũng thể tới chăm sóc cho , chân chạy vặt, giặt quần áo cho cũng mà.”

Giang Minh Xuyên Kim Tú Châu nguôi giận, vội gật đầu khen: “ , chỉ em tính toán chu đáo.”

Kim Tú Châu tức giận trừng mắt với , xụ mặt, “Bớt cợt nhả cho em.”

Hạ Nham cũng phụ họa, “ đó ba, con thể tới chăm sóc cho ba.”

Cậu còn là trẻ con nữa, giờ thể nhiều chuyện.

Kim Tú Châu kỹ một lượt, đó nhíu mày bảo: “Cũng mấy ngày tắm rửa?” Mặt đen xì xì.

Giang Minh Xuyên thể mất mặt bảo hơn mười hai mươi ngày tắm.

ngay cả khi , Kim Tú Châu cũng thể đoán , cô bảo Hạ Nham mang một chậu nước ấm tới.

Giang Minh Xuyên vội : “Chậu ở gầm giường .”

Mấy ngày hôm Kim Tú Châu nhờ mang tới, còn gửi cả quần áo sạch cho , chỉ điều giường động đậy , cũng ngại nhờ khác nên từ bấy đến giờ vẫn sử dụng.

Hạ Nham tìm chậu dậy lục trong túi lấy một chiếc khăn lông sạch.

Giang Minh Xuyên bảo: “Ở cuối hành lang phòng cấp nước nóng, chuyển vòi nước sang hướng vạch đỏ là nước ấm.”

Hạ Nham chạy cửa, “Vâng ạ.”

Kim Tú Châu sai con gái lấy d.a.o cạo râu và mấy thứ cần thiết khác từ trong túi , Phó Yến Yến thì trượt từ ghế xuống, đó thuần thục tìm đồ Kim Tú Châu .

Chờ khi Hạ Nham bưng một chậu nước ấm về, Kim Tú Châu bèn cầm khăn lông rửa mặt cho Giang Minh Xuyên, đó lấy xà phòng và d.a.o cạo râu cạo sạch sẽ râu cho Giang Minh Xuyên.

Động tác của Kim Tú Châu nhẹ nhàng, Giang Minh Xuyên hưởng thụ nhắm mắt .

Giang Minh Xuyên vẫn luôn cảm thấy lớn, cũng đầu tiên thương viện, cho nên từ đầu nghĩ tới chuyện thông báo cho Kim Tú Châu và hai con. Anh thấy tự thể lo liệu . Mà sự thật chứng minh đúng là như , mấy ngày một giường bệnh, ngoài việc thể tắm rửa thì cũng chẳng cảm thấy .

Nhìn thấy khác nhà chăm sóc, cũng thấy hâm mộ. ngay , khi thấy Kim Tú Châu dẫn theo hai con cửa, ngoại trừ ban đầu thấy căng thẳng, lúc chỉ thấy vui sướng và xúc động.

Lúc Kim Tú Châu dịu dàng lau mặt cạo râu cho , hai con ghé mép giường xem, trong lòng đầy thỏa mãn.

Mấy lính trẻ giường bên cạnh thấy một màn như đều le lưỡi . Mấy trò chuyện một lát giải tán, cả đám thương nhẹ dìu đỡ rời , khi khỏi cửa mới dám thì thào thảo luận ——

“Đó là vợ của doanh trưởng Giang hả? Đẹp thật.”

đấy, nếu là thì cũng nỡ để vợ tới đây.”

“Chú mơ cũng đấy, chú thể cưới như ?”

“Đâu chỉ , chỉ xinh mà nấu ăn cũng ngon. Độ hơn nửa năm chị bếp trưởng Trương mời đến nhà ăn bữa sáng, mỗi ngày một món, ăn ngon tới độ hận thể nuốt cả lưỡi.”

“Thật giả thế? Vậy giờ nữa?”

“Bị đứa nào đó báo cáo, khi đó chú tới đây , thật đáng tiếc. Mỗi dịp lễ Tết nhiều lãnh đạo còn đặt điểm tâm mua mang về quê đấy, giờ ăn cũng mà ăn.”

“Thực sự ăn ngon đến ?”

“Đương nhiên, điểm tâm bán ở cửa hàng bách hóa còn kém xa…”

Tiếng theo bước chân càng lúc càng xa, phụ nữ vốn lướt qua thấy mấy lời , đột nhiên dừng bước chân nghiêng đầu âm trầm theo bóng lưng mấy .

Mấy lính trẻ dường như cũng nhận , cũng đầu . Người phụ nữ vội vàng sang hướng khác.

Mấy thấy là một t.h.a.i p.h.ụ còn dẫn theo con cũng nghĩ nhiều, tiếp tục tiếp.

Đường Doanh hiểu chuyện gì, ngẩng đầu về phía cô bé.

Triệu Vận đỡ bụng, nhỏ giọng : “Đi thôi.” Rồi dẫn con gái lên tầng.

Tới tầng bốn, phòng bệnh 409, Triệu Vận thẳng đến giường của Dương Diệu ở giữa. Đêm qua Dương Diệu chuyển tới đây. Y tá của bệnh viện nhờ gọi điện thoại đến doanh trại, đó báo cho nhà .

Hôm nay Triệu Vận mới dẫn con tới thăm, giờ cô ở trong thành phố, dạo gần đây hai cũng gặp mặt.

Dương Diệu giường bệnh đột nhiên gặp vợ, suýt chút nữa nhận .

Khoảng thời gian Triệu Vận chỉ tròn hơn, nhưng giờ cô béo hẳn lên, làn da vốn trắng trẻo cũng sạm hẳn , mặt và cằm còn nhiều mụn, hai cánh mũi thì nở , bởi vì quá béo nên cổ xuất hiện hai ngấn, vệt ngấn còn hiện rõ ràng. Cô còn cắt tóc ngắn, kỹ thì tóc khá mỏng, xem chừng là cũng rụng nhiều.

Có điều Dương Diệu cũng nghĩ nhiều, khi nhận thì vội : “Mau xuống nghỉ một lát .”

Triệu Vận vẫn bắt khoảnh khắc thất thố của , sắc mặt lập tức trở nên khó coi, cô mím c.h.ặ.t môi, hề di chuyển.

hiện giờ bản , giờ cô vẫn luôn kiêu ngạo về gương mặt và vóc dáng của bản , nhưng từ khi m.a.n.g t.h.a.i đứa bé trở nên càng ngày càng , gần đây tới cả gương cô cũng dám soi.

Rõ ràng khi m.a.n.g t.h.a.i Đường Doanh, cô đổi, nhiều nhất chỉ là bụng lớn thôi. hiện tại, cô cũng dám ngoài gặp khác.

Hàng xóm m.a.n.g t.h.a.i chắc chắn là con trai, nhưng cô quan tâm là con trai con gái gì sất, cô chỉ bản khôi phục vẻ .

Trong lòng càng thêm hối hận vì đứa con , đó cô nhận thấy thái độ của Dương Diệu đối với lãnh đạm ít, cho nên mới định m.a.n.g t.h.a.i để hàn gắn mối quan hệ của hai .Nếu sẽ kết quả , Triệu Vận chắc chắn sẽ .

Bên cạnh Đường Doanh ngẩng đầu .

Dương Diệu quan tâm hỏi: “Sao em?”

Triệu Vận chịu đựng cảm giác ghét bỏ trong lòng, lắc đầu, đó im lặng chiếc ghế bên cạnh.

Dương Diệu , hiện giờ Triệu Vận ghét khác , cô cúi đầu, tránh tầm mắt .

Dương Diệu đoán tâm tư của cô , cứ tưởng hai thời gian dài gặp, trong lòng cô nổi giận nên mới dịu giọng hỏi: “Dạo gần đây đứa bé trong bụng thế nào?”

Triệu Vận hỏi , khóe miệng trễ xuống, nhưng vẫn trả lời: “Vẫn .”

“Vậy là .”

Dương Diệu gật đầu, cũng còn lời gì để .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-47.html.]

Triệu Vận im lặng trong phòng bệnh một lát dẫn con gái về. Đường Doanh theo , khi tới cửa phòng bệnh, cô bé nhịn đầu nữa, chú Dương đây vẫn luôn thích ngắm nhưng hề lấy một , giờ giường thẫn thờ nóc nhà, cũng chú đang suy nghĩ gì.

Cô bé về phía , tuổi cô bé còn nhỏ cũng hiểu nhiều chuyện giữa lớn, chỉ cảm thấy như thế thì lắm.

“Mẹ ơi, khi nào thì chúng thể về nhà?”

Thật cô bé với rằng ba Dương đối xử với hai con khá , thể đừng giận nữa ? Cô bé cũng , giống như bạn nữ ở lầu , trai đối với bạn , cô bé cũng một như .

Triệu Vận con gái hỏi thế, bước chân chợt ngừng .

Sau đó cô ở đầu cầu thang một hồi lâu, cuối cùng cũng quyết định thế nào bèn dẫn con gái xuống.

Khi xuống lầu, Triệu Vận vặn gặp Kim Tú Châu và hai con ở hành lang. Dường như cô cũng kinh ngạc, ngờ chạm mặt ở đây.

Kim Tú Châu cũng thấy Triệu Vận, khi nhận , đôi mày nhướng lên, cũng phần bất ngờ khi thấy cô .

Triệu Vận đến nỗi trong lòng bốc hỏa, cô vờ như thấy, cúi đầu .

Khi đến lối rẽ, cô thấy tiếng con trai Kim Tú Châu hỏi, “Đó là cô Triệu ạ?” Giọng to nén .

Triệu Vận tiếp, c.ắ.n răng kéo con gái nhanh ch.óng khỏi.

nghĩ thầm, chí ít cũng sinh cho Dương Diệu một đứa con. Kim Tú Châu kết hôn hơn một năm, đến bây giờ cũng động tĩnh gì, riêng về điểm cũng hơn Kim Tú Châu.

Trên cầu thang, Kim Tú Châu tức giận cốc đầu Hạ Nham một cái, “Nói to như , sợ khác thấy ?”

Hạ Nham vội vàng bịt miệng , vẻ mặt vô tội và em gái.

Phó Yến Yến buồn để ý tới , to như thế, chắc chắn thấy . Mà ngay cả cô bé cũng cảm thấy bất ngờ rằng khi Triệu Vận m.a.n.g t.h.a.i đổi nhiều như .

Kim Tú Châu quan tâm hai đứa nghĩ gì, chỉ bảo: “Đi về , ngày qua đây thăm ba.”

“Vâng.”

Sau đó Kim Tú Châu và hai con còn tới bệnh viện hai chuyến, đến chủ nhật Giang Minh Xuyên xuất viện sớm, ngoại trừ tay trái và đùi , những vết thương khác gần như khép miệng.

Ngày hôm đó, Chúc Anh dẫn hai đứa nhỏ tới giúp bưng đồ đạc. Kim Tú Châu ở nhà nấu cơm, buổi sáng cô còn tới Cung Tiêu Xã mua rau và thịt, lúc về hầm thịt luôn.

Khi Giang Minh Xuyên về, mới mở cửa ngửi thấy mùi thịt.

Hạ Nham khoa trương cảm thán, “Thơm quá!”

Kim Tú Châu thấy tiếng mới từ trong bếp , vội đón lấy túi đồ trong tay Chúc Anh. Chúc Anh tránh cô, đặt túi đồ xuống đất, : “Người bình an trở về là , cả nhà cứ đoàn tụ, chị cũng về xem Phương Mẫn thế nào.”

“Chị cả, buổi trưa chị và Phương Mẫn sang nhà em ăn cơm, em nấu nhiều món lắm.”

Chúc Anh cũng khách sáo với cô, “Được, chị về thu dọn một chút .”

Kim Tú Châu thấy chị nhà mới đóng cửa , đầu thấy ba cha con đều ghế. Giang Minh Xuyên đang thở phì phò, thương thể, còn chống gậy leo lên mấy tầng cầu thang nên th* d*c, nếu là ngày thường cho dù leo lên tầng mười bảy mười tám cũng hề gì.

Anh bảo con trai rót cho cốc nước, Hạ Nham cũng mệt mỏi, đường đều là xách đồ. Sau khi xuống mới nhớ trong túi nhiều đồ ăn, bèn gọi em gái chia ăn, ba bảo đầu cũng chẳng ngẩng lên, “Ba, bác sĩ dặn ba hoạt động nhiều một chút, mới giúp hồi phục thể.”

Giang Minh Xuyên tức giận trừng mắt , đầu Kim Tú Châu, Kim Tú Châu cũng mặc kệ , “Em cũng bận bịu từ sáng sớm đến giờ.” Rồi xoay bếp.

Giang Minh Xuyên “Hứ” một tiếng, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, “Lúc ở bệnh viện thấy thế .”

Phó Yến Yến gần đó thấy, mím môi trộm, khi ở bệnh viện vết thương của ba Giang còn nghiêm trọng, ba gì thì và Hạ Nham cũng ngoan ngoãn phục tùng, giờ thể về nhà tức là đỡ nhiều , và Hạ Nham bắt đầu đối xử khác ngay.

Buổi trưa Kim Tú Châu sáu món ăn, ngụ ý “Lục lục đại thuận*”. Hiện giờ bụng Phương Mẫn lớn, nhưng gầy, nên trông bụng càng to hơn.

*Có nhiều cách giải thích khác , trong “Tả truyện”, “lục lục đại thuận” là sáu mối quan hệ trong xã hội, bao gồm “quân nghĩa, thần hành, phụ từ, t.ử hiếu, ái, kính.” Còn nếu theo Kinh Dịch thì “Lục lục đại thuận” thể hiện cho Thiên thời, Địa lợi, Nhân hòa. Số 6 là thể hiện của tính âm, thể hiện của quẻ Khôn, quẻ Khôn gồm sáu hào âm hợp thành, tượng trưng cho sự hanh thông thuận lợi, 66 chính là đại thuận lợi.

Kim Tú Châu và bọn trẻ ngày nào cũng gặp Phương Mẫn thì cho rằng phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i thì chỉ to bụng lên thôi, nên hôm đó gặp Triệu Vận mới thấy ngạc nhiên như .

Bởi vì nguyên nhân , mấy ngày nay Kim Tú Châu còn cố ý ăn ít , cũng cô sợ béo mà cô sợ bụng lớn quá đến lúc đó khó sinh.

Giang Minh Xuyên , thấy Kim Tú Châu ăn ít còn gắp đồ ăn cho cô nhiều .

Bởi vì ngoài ở đây nên Kim Tú Châu mới nể mặt , đều ăn hết cả. Giang Minh Xuyên gì với cô,cô cũng đều đáp .

chờ về , chỉ còn hai về phòng nghỉ ngơi, cô mới bắt đầu tra hỏi chuyện thương.

“Em cứu nên mới thương?”

Giang Minh Xuyên cũng nghĩ gì nhiều, gật đầu.

Kim Tú Châu nghiêm túc : “Anh là quân nhân, các thường xuyên vì dân phục vụ, em tán đồng. Em thương là vì cứu một ông già, bản suýt chút nữa dòng nước cuốn , nếu ông cụ là thiện lương hiểu lý lẽ thì em cũng gì, nhưng cõng ông đến giữa sông mà ông đột nhiên nằng nặc đòi về, rõ ràng ông coi trọng tính mạng của bản , cũng coi trọng mạng sống của . Anh vì cứu như mà để bản lâm nguy hiểm, nếu chuyện gì thì em ? Hai đứa trẻ và đứa con trong bụng em ?”

Giang Minh Xuyên xong gì, quả thật lúc nghĩ nhiều như , chỉ nghĩ tới chuyện cứu .

Kim Tú Châu tính , giọng phần hòa hoãn hơn: “Cũng là em tức giận, em chỉ thấy thương thôi, cũng hy vọng khi thể suy nghĩ tới con em một chút. Công việc của là như , đôi khi thể tránh khỏi việc hy sinh, nhưng em hy sinh một cách vô ích. Anh thử nghĩ xem nếu thương, thể cứu nhiều hơn ? Nếu do ông già ngang ngược vô lý khiến thương, khiến cho nhiều sinh mệnh vô tội oan uổng, thì lẽ nhiều sinh mệnh trẻ tuổi cứu sống.”

Giang Minh Xuyên vốn đang cảm thấy gì sai, tới đây đột nhiên cảm thấy hình như .

trong lòng rõ, Kim Tú Châu với những điều , suy cho cùng vẫn vì sợ gặp nguy hiểm, gặp tình huống thì bảo vệ bản .

Lòng coi trọng cô, nhưng như lời cô , là quân nhân, theo mệnh lệnh, lệnh cứu , thể bỏ một ai.

Nếu là , chắc chắn Giang Minh Xuyên sẽ phân tích rõ ràng với cô, nhưng hiện giờ dần dần hiểu rõ cách vợ chồng ở chung, cho nên vờ trầm tư gật đầu, “Lần sẽ chú ý.”

Lúc Kim Tú Châu mới lòng, cũng thả lỏng, cọ cọ , dịu dàng bảo: “Lúc em tức giận, nhưng đó thì nghĩ thông suốt , tính tình như , em thể ép đổi ? Lần ở bệnh viện lạ, em cũng giữ thể diện , hiện giờ chỉ hai chúng , em rõ ràng với , khác quan trọng, nhưng cũng quan trọng, bảo vệ cho , như mới thể bảo về càng nhiều .”

Giang Minh Xuyên thấy lời , trong lòng mềm nhũn rối rắm.

Anh cảm thấy thật sự nên qua loa đối phó như thế với cô, mấp máy môi mấy bận, lặp lời nữa, “Lần sẽ chú ý.”

Có điều thật lòng thật , gặp tình huống như thế vẫn sẽ cứu , nhưng chắc chắn sẽ để xảy chuyện.

Kim Tú Châu dán mặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c , chút xíu khác biệt trong giọng , đắc ý cong môi .

Có một tí teo bản lĩnh thế mà dám tinh tướng với chị đây? Hừ.

——

Những ngày tiếp, Kim Tú Châu ở nhà an tâm dưỡng thai, chăm sóc Giang Minh Xuyên.

Đương nhiên, cũng may nhà hàng xóm, ngày Chúc Anh thu xếp việc trong nhà xong sẽ sang giúp Kim Tú Châu. Dạo gần đây hai nhà ăn cơm cùng , mỗi bên phiên nấu, mà khi đến phiên nhà nấu cơm, Kim Tú Châu sẽ đưa tiền và tem phiếu cho Chúc Anh .

Bởi vì chuyện , Kim Tú Châu cảm thấy ngại, ban ngày khi vẽ xong cô sẽ may đồ sơ sinh, may cho con của Phương Mẫn .

Chúc Anh Phương Mẫn m.a.n.g t.h.a.i con gái vì Phương Mẫn m.a.n.g t.h.a.i vẫn xinh , Kim Tú Châu cũng hiểu mấy thứ , nên may nhiều quần áo và giày của bé gái.

Chúc Anh mà kinh ngạc thôi, chị ngờ rằng Kim Tú Châu chỉ vẽ tranh mà may quần áo cũng giỏi , còn hơn đồ mua ở Cung Tiêu Xã.

Tới cuối tháng bảy, Bạch Cảnh Chi từ trường học về nghỉ hè.

Trước đó Bạch Cảnh Chi gửi thư báo, nghỉ hè cô sẽ về muộn một chút, cô giúp thầy giáo dịch một ít sách. Kim Tú Châu sợ em chồng lo lắng chuyện trong nhà nên cũng chuyện Giang Minh Xuyên thương.

Lúc chạng vạng Bạch Cảnh Chi mới tới nơi, ngay khi hai nhà đang ăn cơm cùng , thấy tiếng gõ cửa, Hạ Nham tự giác chạy tới mở , còn đang đoán cô nào tới tìm , ngờ mở cửa thấy cô út khác hẳn ngày xưa nên đơ nguyên tại chỗ.

Bạch Cảnh Chi tươi rạng rỡ xách theo túi lớn túi nhỏ nhà.

Cả nhà chỉ Kim Tú Châu là phản ứng nhanh nhất, cô lên vui mừng hỏi: “Con bé , về nhà một tiếng? Nếu em về chị còn sắp xếp qua đón.”

Nói qua nhận lấy hành lý trong tay cô , “Mang theo gì về mà nhiều thế ?”

Bạch Cảnh Chi hì hì : “Không nhiều mà.”

Kim Tú Châu vỗ bả vai cô , “Cao hơn , cũng xinh hơn.”

Khí chất con cũng đổi, còn sợ hãi rụt rè, cúi đầu dám lời nào giống , hiện giờ vẻ mặt em tràn đầy tự tin.

Bạch Cảnh Chi thẹn thùng , vuốt mái tóc dài, cho rằng chị dâu đang khen mái tóc dài của .

Giang Minh Xuyên bảo hai chị em nhanh xuống ăn cơm.

Hạ Nham chu đáo chạy tới phòng bếp xới cơm cho cô út.

Phương Mẫn và Chính ủy Chúc cũng chào hỏi Bạch Cảnh Chi ở trường học thế nào? Bạch Cảnh Chi chào hỏi từng , đó xuống kể chuyện ở trường với họ.

Chỉ Chúc Anh từ khi Bạch Cảnh Chi cửa là bằng đôi mắt sáng lấp lánh, đó nhân lúc ai chú ý mới kéo áo Phó Yến Yến thì thào hỏi: “Đây là ai thế? Họ hàng nào nhà cháu ?”

Phó Yến Yến cũng nghĩ nhiều, cho rằng Chúc Anh lớn tuổi nên nghễnh ngãng, mấy họ gọi cô út, nên trả lời: “Đây là cô út cháu.”

Ánh mắt Chúc Anh sáng lên, “À, cô út , bao nhiêu tuổi ? Kết hôn ?”

Phó Yến Yến: “……” Sao thế, mai cho ca khó giải quyết là con trai lớn của bác ?

Đừng tưởng rằng cô bé tuổi còn nhỏ , lúc bác còn trúng Kim Tú Châu kìa, còn chê ba Giang trai bằng con trai bác .

Hết chương 47.

Tác giả lời :

Kim Tú Châu: Đáng ghét, mị lực của chị đây giấu .

Giang Minh Xuyên: sống thọ, thể khiến vợ chịu khổ.

Hạ Nham: Mẹ nhất, cô út nhì.

Phó Yến Yến: ‘Pé’ con của bác cả trai .

 

 

Loading...