Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:08:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , bọn trẻ thấy ba, còn cảm thấy lạ. Hạ Nham tìm một vòng quanh nhà, thấy Kim Tú Châu dậy sớm, nhịn hỏi: “Mẹ, ba ?”
“Ba con chống lũ cứu nạn, là chống lũ cứu nạn nhỉ?” Kim Tú Châu hiểu lắm, đây là đầu tiên cô thấy từ .
Hạ Nham cũng hiểu, một tiếng, ngoan ngoãn bếp cơm sáng.
Kim Tú Châu bảo cần vất vả thế, “Chúng mỗi pha một cốc sữa mạch nha uống, ăn ít bánh quy, con còn học, đừng đến muộn.”
Trong bếp Hạ Nham đáp , đó pha ba cốc sữa mạch nha bưng .
Tuy Phó Yến Yến thích uống sữa mạch nha cho lắm, nhưng nếu là bữa sáng thì đành uống tạm , khi cô bé uống một nửa mới đột nhiên nhớ chống lũ cứu nạn…
Nếu cô bé nhớ lầm, đời hình như một năm ba Giang chống lũ cứu nạn thương. Lúc cô bé còn nhỏ, nhớ rõ cụ thể xảy chuyện gì, chỉ đó mỗi cãi “Kim Tú Châu” đều nhắc tới việc , mắng ba vô dụng, khác đều lập công mỗi ba là , khác đều tiền thưởng mỗi ba .
Mỗi ba Giang thấy những lời đều cúi đầu im lặng.
ấn tượng khắc sâu nhất của Phó Yến Yến là mỗi khi đến ngày mưa hoặc mùa đông, đầu gối ba Giang đều sẽ đau. Ba nỡ tiêu tiền, cũng ai bày một phương t.h.u.ố.c dân gian, mới lên núi hái thảo d.ư.ợ.c nấu nước ngâm chân, còn nhúng khăn lông đắp lên đầu gối. Có “Kim Tú Châu” chê mùi khó ngửi, cố ý đạp đổ thùng nước t.h.u.ố.c, vì đó bà thấy ba Giang chuyện với một cô khác.
Từ đó trở , ba Giang đun t.h.u.ố.c ngâm chân ở nhà nữa.
Phó Yến Yến nhớ , phần hối hận đời quan tâm ba Giang nhiều hơn một chút.
Cô bé nhịn một câu, “Chống lũ cứu nạn? Có mỗi ngày ba đều ngâm trong nước ?”
Nghe con gái hỏi , Kim Tú Châu mới chợt nhíu mày, dạo gần đây cô phản ứng chậm, tối hôm qua khi cũng nghĩ nhiều. Mọi khi Giang Minh Xuyên cũng thường xuyên ngoài một thời gian về nhà, cô cũng sớm quen .
Giờ con gái nhắc nhở, cô mới cảm thấy lắm, năm ngoái Giang Minh Xuyên dẫn binh ngoài cứu nạn tuyết, thể nhiễm lạnh, cô tốn ít công sức mới trị khỏi cho , giờ ngâm nước suốt ngày như , e là khi về tái phát mất.
sợ hai con lo lắng, cô vẫn : “Kệ ba con , chờ ba con về điều dưỡng là .”
Phó Yến Yến một tiếng.
Hạ Nham thấy và em gái quá lo lắng, cũng khẽ thở phào, nhưng nghĩ sắp tới ba ở nhà, vẫn nên chăm chỉ việc nhà hơn, thể để mệt .
Từ lúc Giang Minh Xuyên bất kỳ tin tức gì, một tuần , Uông Linh đột nhiên tới cửa.
Dạo gần đây nhà máy của chị hết việc, hôm nay cuối tuần mới về nhà một chuyến, về tới nhà mới ông chồng cũng mấy ngày . Mấy ngày nay chỉ một con trai ở nhà, hai cha con cũng ai gì với chị, giận đau lòng, dù chị bận rộn thế nào nữa cũng thể nào mặc kệ chuyện trong nhà.
Đoán chừng Giang Minh Xuyên cũng ở nhà, chị mới vội sang đây xem thử, còn cầm theo cả loại vải mới nhất mà nhà máy mới sản xuất .
Bên ngoài vẫn còn mưa, chị thấy mưa cũng nhỏ nên cửa bung dù, khi tới nơi dính đầy nước mưa.
Kim Tú Châu vội sai Hạ Nham lấy khăn lông tới, Uông Linh ngoài cửa phủi bớt nước mưa xuống, vội vàng bảo: “Không cần, cần , chị , chỉ ngoài cửa với em mấy câu thôi.”
Kim Tú Châu tức giận trừng mắt với chị, “Chị gì thế? Mau nhà .”
Hạ Nham lon ton chạy đến ban công lấy khăn lông , là khăn mặt của Giang Minh Xuyên. Kim Tú Châu sang lườm , Hạ Nham thè lưỡi.
Kim Tú Châu nhận lấy lau nước mưa tóc và vai Uông Linh.
Uông Linh thấy cô lau quá chậm bèn nhận lấy tự lau, khi nhà chị mang vải cất trong , vải chị bảo vệ cẩn thận, hề dính một giọt nước mưa nào, chị : “Dạo gần đây trời mưa suốt chị lo lắng thôi, chỉ sợ lô hàng đó dính nước mưa, cũng may hôm qua Chung Tuyết gọi điện thoại tới, báo lô hàng gặp vấn đề gì, hết thảy thuận lợi, chị mới yên tâm .”
Nói xong chị mở cuộn vải cho Kim Tú Châu xem, “Đây là sản phẩm mới nhất, chị ý Chung Tuyết, lãnh đạo chỗ cô hài lòng, cho nên mới sang đây thúc giục em, tranh vẽ đến ? Có mẫu nào mới ? Đừng để khi Chung Tuyết gọi điện thoại cho chị thì chẳng lấy mét vải nào.”
Kim Tú Châu chị mà vui , cũng , “Yên tâm , chuyện của chị lúc nào em cũng đặt lên hàng đầu, em lấy liền, chị đợi chút.”
Cô đang định dậy về phòng, nào ngờ Hạ Nham chủ động lên, “Con ở , con lấy cho .”
Nói chạy thẳng phòng.
Kim Tú Châu đành mỉm xuống, Uông Linh cũng thấy vui, “Thằng bé còn sợ em vài bước mệt, chẳng bù cho Tiểu Tinh nhà chị, lười chảy thây , mấy ngày nay chị với lão Nghiêm đều ở nhà, thằng nhóc đó thì , chẳng động tay động chân việc gì, một ngày ba bữa xuống căn tin ăn, nền nhà đóng bụi thể vẽ tranh nữa kìa.”
“Lười như hủi thế , cũng kết hôn sống ?”
Phó Yến Yến gần đó cũng thấy, khỏi lén hồi tưởng . Đời Nghiêm Tinh mãi kết hôn, phần lớn con trai trong doanh trại đều thích con gái của Triệu Vận, bao gồm cả Nghiêm Tinh. Cô bé cảm thấy giờ cô Uông lo lắng mấy thứ sớm.
Kim Tú Châu nịnh nọt, “Người đều bảo cha cần mẫn, con cái sẽ ỷ , là do chị cha quá giỏi giang thôi. Như em biếng nhác thế , hai đứa nhỏ cũng đành chịu khó thôi, dạo gần dây Minh Xuyên ở nhà, việc gì Tiểu Nham cũng tranh , như em đây đặc biệt ấm lòng.”
Quả nhiên, Uông Linh xong trong lòng thấy đắc ý, so với khen con trai thì chị thích khác khen hơn. Chị cũng thuận theo: “Đó là hiểu chuyện, nếu thằng con nhà chị chăm ngoan bằng nửa Tiểu Nham thôi chị thấy mỹ mãn .”
Hạ Nham hổ bước , tay cầm theo bản vẽ của Kim Tú Châu, ngoan ngoãn đưa cho Uông Linh, “Cô ơi, của cô đây.”
Uông Linh khen một câu, “Thật giỏi quá.”
Hạ Nham thẹn thùng chạy đến bên cạnh em gái.
Phó Yến Yến xoay đầu Hạ Nham, khóe miệng khẽ giật giật, đời bao giờ thế , chả bao giờ động tay việc nhà.
khi cũng ai khen ngợi , tuy rằng “Kim Tú Châu” thiên vị Hạ Nham, nhưng khi ngoài bao giờ bà nhắc tới Hạ Nham nửa lời.
Nghĩ như , Phó Yến Yến đột nhiên cảm thấy dường như đời “Kim Tú Châu” hề yêu thương ai cả.
Kim Tú Châu : “Mấy ngày nay là thằng bé nấu cơm cả đấy, còn ngon hơn em nấu.”
“Thật giỏi giang.”
Uông Linh xem lượt từng bức vẽ, càng xem nụ càng tươi, “Em vẽ thật, mấy nhân viên kỳ cựu trong nhà máy phục, chị mới bảo họ, các chị cũng vẽ , nếu vẽ , sẽ trả cho các chị hai phần tiền lương.Bọn họ vẽ thật, chị cũng giữ lời, mang họa tiết họ vẽ in lên vải, đó đặt cạnh vải in hình em vẽ. Lúc tiết lộ hình nào ai vẽ mà để công nhân tự bỏ phiếu, bên nào nhiều phiếu thì khen thưởng. Nào quần chúng mắt tinh như cú vọ, đều chọn bên em vẽ, giờ mấy đó chẳng ai dám ho he gì nữa.”
Kim Tú Châu khiêm tốn bảo: “Em cũng chỉ vẽ mấy thứ thôi, những cái khác em vẽ .”
“Đã giỏi lắm , thể nào quá tham lam.”
Hai trò chuyện thêm vài câu, Uông Linh mới việc , tới khi cửa chị mới nhớ tới mục đích chuyến của , vội vàng đầu : “Em đừng quá lo lắng chuyện doanh trưởng Giang ngoài chống lũ cứu nạn, năm nào mưa nhiều như cũng một chuyến như , một thời gian ngắn nữa sẽ về thôi…”
Vốn chị định để Kim Tú Châu ở nhà cứ ăn ngon ngủ ngon, nhưng thấy khuôn mặt đầy đặn của cô cảm thấy lo thừa mất , còn khỏe mạnh hơn chị nhiều. Ngược dạo gần đây chị ngủ ngon giấc, ngày nào cũng bận rộn chuyện của nhà máy, hôm nay về nhà con trai còn chị già ngang ba , hỏi ở ngoài ai ức h**p ?
Tuy con trai lo lắng cho , nhưng từ lúc đến giờ chị vẫn thấy khó chịu, chồng lớn hơn chị năm tuổi, thể già ngang ?
Kim Tú Châu ngoan ngoãn gật đầu, “Em , khiến chị dâu nhọc lòng, chị cũng chú ý nghỉ ngơi đấy.”
“Ừ, em tiếp tục vẽ , chị quấy rầy em nữa, mấy hôm nữa chị cầm tiền lương tháng của em qua, vốn định hôm nay cầm sang cho em mà vội vàng quên mất.”
“Không vội chị.”
Kim Tú Châu tiễn chị , mới tính đóng cửa thấy ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân lên lầu, cô cũng nghĩ nhiều, theo bản năng sang, đúng lúc thấy Chúc Anh bê một chậu tướng quần áo đến, chị ướt sũng.
Vội : “Chị cả, chị ngoài giặt quần áo ?”
Giờ Kim Tú Châu và Phương Mẫn đều gọi Chúc Anh là chị cả.
Chúc Anh thấy cô, sang sảng bảo: “Vừa thấy mưa ngớt, chị mới tính mang quần áo giặt ù cho xong, ở đây giặt quần áo tiện, cứ mở vòi nước là , giống ở quê nhà chị bờ sông giặt, ngày mưa đường xá lầy lội lắm.”
“Vẫn còn mưa đấy, nếu là chị em gọi Tiểu Nham một tiếng, để thằng bé che dù cho chị là khỏi ướt .”
“Không cần cần , chị mang quần áo phơi tắm là .”
“……” Vậy chẳng thêm một chậu quần áo?
Kim Tú Châu cũng tiện hỏi nhiều, “Tuy rằng bây giờ trời nóng, nhưng cũng chú ý sức khỏe, lát nữa chị nhớ uống nước ấm phòng ngừa sinh bệnh.”
Chúc Anh ha ha: “Nào yếu ớt thế? Lúc trẻ sức khỏe của ba bọn trẻ , việc đồng áng trong nhà chị cả đấy, về tính công điểm*, chị vì nuôi con, lúc nhờ ông bà tổ tiên phù hộ mà chị gồng gánh như đàn ông, còn giờ đỡ nhiều , bọn trẻ lớn lên đều hiếu thuận, con trai con rể đều gửi tiền lương về cho chị.”
*Trong mô hình hợp tác xã thời bao cấp, khi lao động sẽ tính công điểm để khi thu hoạch phân chia lương thực. (chú thích )
“Đó cũng là vì chị cả hiểu lý lẽ, thương con, cũng dạy dỗ con cái đàng hoàng, bọn trẻ trưởng thành đương nhiên là báo đáp chị.”
“Ha ha ha cũng đúng, dù chị cũng lớn tuổi , cũng cần tiền của chúng, chỉ giữ giúp chúng thôi.”
Chúc Anh thích những lời thế , chuyện phiếm với khác, họ vài là thích chuyện với chị, cảm thấy chị thích khoe khoang, nhưng Kim Tú Châu thì khác, mỗi câu đều khen từ tận đáy lòng.
Kim Tú Châu bảo chị nhanh về nhà tắm rửa, đợi chị khuất thì mới đóng cửa .
Hai đứa nhỏ xán bên bàn sờ miếng vải, Hạ Nham còn ngây thơ bảo: “Mẹ, vải sờ mượt như vải .”
Kim Tú Châu , “Phương pháp dệt khác thôi, vải cũng .”
“Vâng.”
Hạ Nham gật đầu, đó chợt nhớ gì đó, vẻ mặt do dự, hạ giọng xin xỏ: “Mẹ, ngày mai là sinh nhật của Dương Anh Hùng, thể nấu cho một bát mì trường thọ ? Là món mà nấu cho con , trong bát mì chỉ một sợi mì.”
Nói xong còn vội bổ sung: “Để lát nữa con nhào bột cán mì, con chỉ thế nào để sợi mì dài như …”
Không đợi xong, Kim Tú Châu gật đầu đồng ý.
Hạ Nham vui vẻ ngẩng đầu, “Thật ạ?”
Sau đó cẩn thận về phía bụng Kim Tú Châu, “Liệu em bé mệt ?”
Kim Tú Châu xoa đầu , “Mẹ nào yếu ớt như , một bát mì vẫn .”
“Quá tuyệt vời, giờ con nhào bột đây.”
Nói còn túm em gái bếp, chẳng bao lâu Kim Tú Châu thấy tiếng chuyện của hai con trong phòng bếp——
“Không mai mới là sinh nhật ? Sao hôm nay ?” Tiếng con gái hỏi.
Hạ Nham giải thích: “Ngày mai còn học, lúc về thì muộn kịp, hôm nay cứ chuẩn .”
“À, kéo em tới gì?”
“Đương nhiên là qua giúp , giờ đang mang thai, em cũng coi là lớn trong nhà , giúp việc nhà, khi ở nhà chú, bốn tuổi nấu cơm .”
Đương nhiên lúc đầu nấu hỏng thôi, luôn thím mắng. điều cần kể với em gái, sợ cô bé xong thấy khó chịu.
Trước đó Dương Anh Hùng còn lén hỏi , thể gọi Kim Tú Châu là một cách tự nhiên như ? Không cảm thấy ngượng mồm ? Trước cũng thử gọi Triệu Vận là . Triệu Vận đối xử với cũng dịu dàng nhưng , lời đến miệng nhưng cứ nghẹn phát , ba ép gọi cũng gọi nổi.
Sau đó cảm thấy thật sự cố gắng, rõ ràng chỉ là một câu xưng hô thôi, gọi thì cả nhà đều vui, lẽ về dì Triệu sẽ càng đối với .
Với Dương Anh Hùng đây là một chuyện khó, nhưng với Hạ Nham mà chuyện đó cứ tự nhiên mà thế. Cậu cảm thấy gọi Kim Tú Châu là gì ngượng mồm. Thậm chí còn nhiều nghĩ rằng nếu Kim Tú Châu là ruột của thì mấy, bởi khi gặp Kim, từng rằng tình mẫu t.ử như .
Trước ruột luôn với rằng ba là kẻ chẳng gì, rằng bà nội với chú thím cũng , ức h**p bà như thế nào. hồi đó bà hề nghĩ cách đáp trả, chỉ trút giận lên đầu . Sau khi ba hy sinh thì nhận tiền vội vã bỏ , khi còn chẳng hề do dự chút nào. Lúc còn nhỏ thậm chí còn kịp thấy đau lòng tận mắt thấy chú thím dọn đến nhà , hai họ chiếm lấy phòng và đồ chơi của .
Thím cũng là một nhưng đối xử với hai con cũng chẳng cho lắm. Thím thích con trai nhỏ hơn, cho nên họ lớn chỉ chờ vắng là bắt nạt em trai, đó họ nhỏ bắt nạt .
Kim như , cho dù Yến Yến là con ruột thì cũng hề thiên vị tí nào. Mẹ sẽ coi như con ruột của , thật sự . Cho nên gọi Kim Tú Châu là , hy vọng cô thể thực sự trở thành .
Dương Anh Hùng từng những cảm nhận , nên đối với Dương Anh Hùng hơn, để thấy đỡ khó chịu hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-46.html.]
Buổi tối, Hạ Nham gọi Dương Anh Hùng và Ngụy Ninh Thanh qua ăn cơm. Bữa cơm ăn một nửa, đột nhiên chạy phòng bếp lúi húi một hồi.
Dương Anh Hùng và Ngụy Ninh Thanh thấy mãi , còn tưởng rằng chuyện gì, đang chuẩn chạy thì thấy Hạ Nham bưng một bát mì .
Hạ Nham đặt bát mì mặt Dương Anh Hùng, hì hì : “Ngày mai là sinh nhật , đây là mì trường thọ với cho đấy, mau nếm thử xem ngon .”
Dương Anh Hùng sửng sốt, chút bất ngờ Hạ Nham. Nhìn khuôn mặt vui vẻ của , cúi đầu bát mì, sang Kim Tú Châu và em gái đối diện.
Cậu mấp máy môi, đôi mắt dần dần đỏ lên, “Mình…”
Ngụy Ninh Thanh cũng thấy bất ngờ, mai là sinh nhật Dương Anh Hùng, nhưng vẫn vui vẻ chúc bạn : “Sinh nhật vui vẻ, mau ăn mì .”
Kim Tú Châu : “Chúc mừng Anh Hùng lớn lên một tuổi, mong rằng cháu về ngày ngày bình an.”
Phó Yến Yến cạnh Kim Tú Châu cũng : “Chúc Anh Hùng mau mau lớn lên, càng ngày càng cao.” Mau lớn lên , với mà , lớn lên mới là quan trọng nhất.
Dương Anh Hùng khẽ ừ một tiếng, dùng giọng nghẹn ngào : “Cảm ơn.”
Hạ Nham vội : “Mau ăn mì , đây là mì trường thọ giống bình thường , chỉ một sợi mì thôi, thể c.ắ.n đứt , ăn một hết .”
Nghe , Ngụy Ninh Thanh cũng tò mò thò đầu qua .
Dương Anh Hùng tò mò cầm đũa lên, thấy chỉ một sợi mì, cũng ăn như nào. Hạ Nham còn cạnh thúc giục.
Dương Anh Hùng đành vội gắp lên ăn, dám c.ắ.n đứt, chỉ thể chậm rãi nuốt .
Phó Yến Yến nổi nữa, xen một câu, “Anh đừng , lúc ăn cũng c.ắ.n đứt nhiều , chỉ cần ăn hết bỏ thừa là .”
Dương Anh Hùng xoay đầu về phía Hạ Nham, tức giận trêu .
Hạ Nham gãi đầu ha hả, đó sang le lưỡi với em gái, “Em là con nhóc hư.”
Phó Yến Yến tặng một cái lườm trắng mắt.
Kim Tú Châu bảo bọn trẻ tiếp tục ăn , cơm còn ăn xong .
Hạ Nham vội xuống bưng bát cơm lên, đó kể với Kim Tú Châu những chuyện xảy ở trường học, rõ ràng là học cùng lớp cùng trường, nhưng Hạ Nham nhiều chuyện thú vị, mỗi Ngụy Ninh Thanh đều cảm thấy khó tin.
Bên cạnh Dương Anh Hùng lặng lẽ ăn mì trường thọ, thấy sống mũi cay cay, cảm thấy đây là bát mì ngon nhất mà từng ăn.
Rất nhiều năm , mỗi Dương Anh Hùng ăn sinh nhật đều tìm Hạ Nham nấu cho một bát mì trường thọ, mà nào ăn cũng ngon như đầu tiên, chê Hạ Nham càng ngày càng lụt nghề . Hạ Nham nổi giận uýnh , tốn bao công sức nấu mì cho nó mà thằng nhãi còn kén cá chọn canh chê ỏng chê eo, quá hổ.
——
Độ hơn nửa tháng , Kim Tú Châu đột nhiên nhận tin tức của Giang Minh Xuyên.
Một chị vợ lính sống cùng tòa nhà đột nhiên tìm tới cửa, chị với Kim Tú Châu rằng hình như thấy doanh trưởng Giang ở bệnh viện.
Kim Tú Châu , hồi lâu kịp phản ứng , “Anh ở bệnh viện ạ?”
Thật hai cũng chỉ quen sơ sơ, chị cũng tham gia lớp xoá nạn mù chữ nên thường xuyên gặp , còn từng hỏi bài Kim Tú Châu vài , cho nên chị mới bụng qua nhà một tiếng với cô.
“Trận lũ quá nặng nề, nhiều chiến sĩ thương lắm, bệnh viện địa phương quá tải nên thương nghiêm trọng đưa thẳng đến bệnh viện thành phố chúng . Chồng chị cũng thế đấy, nửa đêm gọi điện thoại cho chị chị thu dọn đồ đạc chạy vội chạy vàng lên, chăm sóc cho hai ngày, thấy tình hình định mới tính về nhà lấy thêm mấy bộ quần áo . Lúc cửa tình cờ cửa phòng bệnh bên cạnh mở , chị mới lướt , thì thấy hình như doanh trưởng Giang trong đấy.”
“Chị cũng rõ là cô nên mới sang đây nhắc cô một tiếng, nếu doanh trưởng Giang gì, chắc là sợ cô lo lắng thôi.”
Kim Tú Châu vội vàng : “Nếu chị thì em cũng , lão cũng thật là, ở ngay thành phố cũng gì. Thật sự cảm ơn chị, mấy hôm nữa em nhất định tới nhà cảm ơn chị đàng hoàng, giờ em chuẩn một chút, lát nữa tới bệnh viện xem thử.”
Chị xua xua tay, “Không cần cần , chị cũng gì, chỉ thêm một chuyến mà thôi.”
Rồi tiếp: “Cô cũng tính lên thành phố ? Vậy chị chờ cô cùng cho vui.”
“Vâng , chị chờ em một lát thôi, em xong ngay đây.”
Nói xong cô xoay về phòng, hít thật sâu hai , khi bình tĩnh mới đóng gói đồ đùng trong phòng. Ngoài quần áo của cô và Giang Minh Xuyên, còn mang thêm sữa mạch nha và trái cây đóng hộp. Khi cô tới cửa thấy con gái cũng xếp đồ một cái bọc nhỏ, cô bé đang mở to mắt cô.
Kim Tú Châu mà mềm lòng, vốn định là một thôi, nhưng ánh mắt của con gái đành đổi sang câu hỏi: “Cũng thu dọn đồ xong ?”
Phó Yến Yến gật đầu.
Kim Tú Châu: “Vậy thôi.”
Hai con tới cửa thấy chị đang trò chuyện rôm rả với Chúc Anh. Chúc Anh thấy Kim Tú Châu xách túi, vội nhận lấy bảo: “Em đừng , chị cho, lúc em mới mấy tháng thôi? Bệnh viện mang bệnh cả đấy, nếu em ngộ nhỡ lây bệnh thì ? Chồng em giấu em, chắc chắn là vì em tới đó.”
Chị thấy mới Kim Tú Châu đang mang thai. Lúc chị còn thắc mắc vì doanh trưởng Giang giấu nhà, thậm chí còn đoán già đoán non xem hai vợ chồng cãi . Mà giờ thì cảm thấy gì kỳ lạ nữa, vội : “Vậy cô cũng đừng , giờ bệnh viện đông bệnh nhân lắm, cô tới tí nào, cô đừng lo lắng, mấy hôm nay chị lấy thêm một phần cơm, sẽ để chồng cô đói .”
Chúc Anh cũng : “Vừa buổi chiều chị cũng rảnh, chị xem thử, việc chị kinh nghiệm. Lần con trai chị thương bệnh viện suốt một tháng, là chị chăm cả.”
Trong phòng Phương Mẫn tiếng cũng xem, khi hiểu chuyện cũng bảo: “Em cứ để chị cả em , em mà tới chắc chắn doanh trưởng Giang còn lo lắng cho em.”
Kim Tú Châu cũng cô nên . Bệnh viện là bệnh nhân, giờ cô đang m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng đầu, dễ xảy chuyện ngoài ý , nhưng nhà còn ai, cô mà thì cũng thể nào bỏ mặc Giang Minh Xuyên ở đó ai chăm .
Phó Yến Yến cạnh Kim Tú Châu kéo áo cô. Kim Tú Châu cúi đầu , con gái : “Con cùng bác cả, tình hình thế nào khi về sẽ với .”
Trong lòng Kim Tú Châu mềm nhũn, đó ngẩng đầu phần cảm kích hai chị, “Vậy cũng , phiền chị dâu và chị cả.”
Rồi cô mở túi lấy quần áo của , lục tiền và tem phiếu trong túi giao cho chị gái , “Nếu đủ em đưa thêm.”
“Ừ.”
Phó Yến Yến kéo áo Kim Tú Châu.
Kim Tú Châu xoa đầu cô bé, “Con còn nhỏ quá, chờ con về .”
Chúc Anh thấy cũng an ủi bảo: “Trong bệnh viện là lớn, trẻ con cũng .”
Chờ , Kim Tú Châu chào Phương Mẫn một tiếng đóng cửa , với con gái: “Bệnh viện nhiều phức tạp, ba con còn bệnh rảnh lo cho con, ngộ nhỡ gặp bọn bắt cóc trẻ con thì ?”
Lần Tiền Ngọc Phượng từ thành phố về kể một nhân viên nhà ăn bắt cóc mất con. Người lớn cả ai ở nhà, bình thường hai đứa ở nhà thì , hôm đó về thì thấy con , cả nhà tìm khắp thành phố cũng tìm . Có thấy là hai đứa trẻ dẫn , lúc gặp còn hỏi một câu, kẻ đó bảo họ là họ hàng nhà nên cũng tiện hỏi thêm.
Phó Yến Yến định trẻ con, nhưng hiểu ngốc quá, hiện giờ trong mắt Kim Tú Châu cô bé là trẻ con.
Trong lòng cô bé chút phiền não, chút khó xử, còn niềm vui sướng mà chính cô bé cũng diễn tả nổi thành lời.
Hiện giờ đối với Kim Tú Châu ba Giang quan trọng, mà cô bé cũng quan trọng kém.
Cô bé ngẩng đầu an ủi : “Thân thể ba khỏe lắm, sẽ .”
Kim Tú Châu xoa đầu cô bé, trong lòng bất an khẽ ừ một tiếng.
Một lát , chắc Phương Mẫn sợ cô suy nghĩ lung tung nên cố ý sang nhà tìm cô chuyện.
Hai chờ tới khi Hạ Nham tan học về thì Chúc Anh mới .
Hạ Nham nấu hai món ăn, Kim Tú Châu đề nghị hai chị em ở ăn chung. Chúc Anh uống liền mấy ngụm nước mới : “Vết thương của doanh trưởng Giang nghiêm trọng cho lắm, chỉ gẫy chân thôi.”
Kim Tú Châu lo lắng yên, gẫy chân còn nghiêm trọng?
Ngược vẻ mặt Chúc Anh thản nhiên, “Bác sĩ sức khỏe của vốn , chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian là khỏi thôi, em đừng lo lắng, chờ thêm hai ngày nữa là thể về nhà.”
Kim Tú Châu nhíu mày, “Vì mà gẫy chân?”
Chúc Anh thở dài thườn thượt, “Chị hỏi chuyện mà ban đầu doanh trưởng Giang còn chịu . Cũng may lính trẻ cùng phòng bệnh cõng một cụ già qua sông, đến giữa sông đột nhiên cụ già mới nhớ trong nhà còn tiền mang theo, nhất định về. Doanh trưởng Giang để lấy hộ cho nhưng ông nhất định chịu, còn tụt xuống, khi đó nước sông chảy xiết quá, thiếu chút nữa ông cụ nước cuốn trôi. Vì cứu ông nên chân doanh trưởng Giang mới cây gỗ trong dòng nước đập .”
Thật cũng hẳn như thế, lính trẻ nước sông dâng tới cổ, khi vịn dây thừng mới , mà doanh trưởng Giang chỉ gẫy chân, còn thương nhiều chỗ, khi bác sĩ t.h.u.ố.c, chị thấy chi chít vết thương, trông đáng sợ.
mấy thứ chị dám báo với Kim Tú Châu, sợ cô lo lắng.
Kim Tú Châu thấy chị vẫn bình thản, cho rằng tình hình cũng quá nghiêm trọng, mới gật đầu, “Không nghiêm trọng thì .”
Trong lòng cô thấy ghét lão già , ông c.h.ế.t thì mặc xác ông , thiếu chút nữa hại đến chồng cô. Người ở đây cũng thiện lương, nếu ở triều Đại Cảnh, cô mà tới lột da cả nhà ông thì chớ kể.
Vì thế mấy ngày kế tiếp, Kim Tú Châu ở nhà an tâm chờ Giang Minh Xuyên về, nhưng đợi mấy ngày liền cũng thấy . Cuối cùng thật sự an tâm, cô mới bảo Hạ Nham xin nghỉ một ngày, cùng cô lên thành phố xem thử.
Có thể do ảnh hưởng quá sâu từ kiếp , nay Kim Tú Châu đều coi Hạ Nham là trẻ con, mỗi Giang Minh Xuyên ở nhà, việc cô đều bàn bạc với Hạ Nham.
Theo quan điểm của Kim Tú Châu, con trai sẽ chủ gia đình.
Có lẽ vì quan niệm và thái độ như , tuy rằng bình thường Hạ Nham hồn nhiên, nhưng khi việc sẽ trở nên vô cùng chững chạc chủ kiến, giống hệt ông cụ non thu dọn đồ đạc cần thiết mang theo, còn lấy tiền và tem phiếu, đó dẫn và em gái lên thành phố.
Trên đường gần như cần Kim Tú Châu nhọc lòng, phụ trách mua vé tàu và vé xe, còn hỏi thăm vị trí của bệnh viện thành phố.
Khi tới bệnh viện, cẩn thận bảo vệ Kim Tú Châu, dẫn cô thẳng tới phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, Giang Minh Xuyên giường, một chân đang treo lên, tay và cổ băng bó kín mít, như mà còn cầm quả đào gặm.
Khi Kim Tú Châu khi còn nhận . Thật phòng nhưng cũng bận tâm, Kim Tú Châu sẽ tới nên khi thấy lính giường bên cạnh đột nhiên gọi tên , theo bản năng đầu sang thì thấy cửa.
Một lớn hai nhỏ.
Anh thẳng đôi mắt đỏ hoe của Kim Tú Châu, sửng sốt đờ đẫn.
Hết chương 46.
Tác giả lời : (Đoạn spoil nhẹ, các bạn độc giả cân nhắc khi )
Nhiều năm .
Hạ Nham: Tên quỷ đòi nợ , ăn hết .
Dương Anh Hùng: Không ăn nổi.
Hạ Nham: Hoặc là ăn, hoặc là phắn.
Dương Anh Hùng: Chỉ đáng yêu lúc nhỏ.
Hạ Nham: Ha hả.
Ngụy Ninh Thanh từ phòng khách : Của ?
Hạ Nham: Mẹ nó, mắc nợ các đấy phỏng?
Rồi hùng hùng hổ hổ về bếp nấu một bát khác.
Mới nấu xong bát mì thì Phó Yến Yến dẫn theo crush nhà, la lên: Các ăn gì ngon thế? Em cũng ăn.
Em rể tương lai tủm tỉm thả đồ xuống: Em cũng đói, phiền hai .
Hạ Nham: ĐM!