Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 45
Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:08:04
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi m.a.n.g t.h.a.i sức khỏe của Kim Tú Châu vẫn tương đối , giống như Phương Mẫn nôn nhiều tới mức đầu váng mắt hoa, cô vốn dĩ gầy, một thời gian càng gầy hơn, cái cằm nhọn hẳn , mặt hóp trông thấy, cho đôi mắt càng thêm to.
Mà cô chẳng ăn gì, cứ ăn gì là nôn đó.
Ngược Kim Tú Châu ăn gì cũng thấy ngon, cay cô cũng ăn, chua cũng thích ăn, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm hồng hào.
Cuối cùng Phương Mẫn thấy Kim Tú Châu ăn mơ muối mới tò mò nếm thử một quả, đó phát hiện thể ăn món , ăn hề nôn , vì thế bắt đầu ăn mơ muối với cơm, nhiều lúc vì ăn thức ăn còn cố ý trộn mơ muối với cơm, với thức ăn.
Mơ muối do Kim Tú Châu , vị chua, bọn trẻ cũng ăn nổi.
Mỗi bữa cơm, Chính ủy Chúc thấy Phương Mẫn ăn như , cũng cảm thấy ghê răng khó thể nuốt xuống đồ ăn trong miệng.
Mà cách ăn Kim Tú Châu bắt chước, lúc thì ăn chấm dấm lúc thì trộn với mơ muối, bây giờ mấy cha con Giang Minh Xuyên ăn cơm đều dám ngẩng đầu, sợ thấy thì nuốt cơm trôi.
Giữa tháng 5, Chung Tuyết còn từ thủ đô sang thăm một chuyến, Giang Minh Xuyên nhận tin báo từ lính gác ở cửa, ngạc nhiên hiểu thêm một đứa em gái khác từ ? Mãi đến lúc gặp vẫn còn thấy kinh ngạc.
Chung Tuyết tới một , cô cắt tóc ngắn, mặc một bộ đồ bảo hộ lao động phẳng phiu sạch sẽ màu lam, phấn chấn.
Cô chào hỏi Giang Minh Xuyên, “Anh Minh Xuyên.”
Giang Minh Xuyên cũng , thấy cô xách theo hai túi hành lý lớn, vội đỡ lấy, “Sao đột nhiên tới đây? Cũng báo một câu để tới nhà ga đón em.”
Chung Tuyết lắc đầu, “Không cần , em cũng tự xông pha, cứ luôn quanh quẩn ở nhà, sẽ bên ngoài .”
Cô xong giải thích: “Lần em tới tìm chị dâu là vì chuyện công việc.”
Giang Minh Xuyên gật đầu, nhớ dạo Kim Tú Châu và Uông Linh chuyện cũng đoán là chuyện gì, bèn dẫn cô về nhà.
Chung Tuyết phía , ngắm nghía, thỉnh thoảng hỏi Giang Minh Xuyên mấy câu. Giang Minh Xuyên là ít , giống Kim Tú Châu ai cũng thể bắt chuyện , đường là Chung Tuyết hỏi câu nào thì đáp câu nấy.
Tuy rằng hiện giờ Chung Tuyết ở bách hóa, nhưng cũng là hoạt ngôn. Cô là kiểu thích hơn là , còn ngọt, nên đến nhà thì cả hai em hết chuyện để .
Hai một một đường, ai còn tưởng rằng họ quen .
Mãi tới khi đến nhà gõ cửa, thấy Kim Tú Châu mở, Giang Minh Xuyên mới thở phào nhẹ nhõm một , thả lỏng, còn thể đùa giỡn với Kim Tú Châu: “Đoán xem ai tới ?”
Kim Tú Châu thấy hỏi là chắc chắn cô thể đoán , vội tò mò hỏi: “Ai ?”
Giang Minh Xuyên tránh sang một bên, lộ Chung Tuyết ở đằng .
Kim Tú Châu đột nhiên gặp một Chung Tuyết khác, hết sức vui mừng hỏi: “Chung Tuyết? Sao em sang đây?”
Chung Tuyết thấy vẻ mặt vui sướng của Kim Tú Châu, tâm trạng cũng hơn vài phần, : “Chủ yếu đến thăm gia đình chị, tiện thể còn tận mắt vải mà chị trong thư đó.”
Kim Tú Châu vội bước lên một bước kéo tay cô , “Mau nhà , thật là vui quá.” Sau đó xoay đầu sai Giang Minh Xuyên pha , pha sữa mạch nha, Giang Minh Xuyên thả túi hành lý trong tay xuống phòng bếp.
Chung Tuyết vội vàng : “Không cần cần , cứ việc của .”
Giang Minh Xuyên vọng từ trong bếp , “Không bận việc gì, xong sẽ .”
Chung Tuyết cũng gì thêm.
Giang Minh Xuyên pha hai cốc sữa mạch nha , đó bưng một tách đặt bên cạnh Chung Tuyết.
Hai cốc sữa mạch nha, một cốc của Chung Tuyết, một cốc của Kim Tú Châu, Kim Tú Châu cũng cảm thấy vấn đề gì, bưng cốc lên từ từ uống.
Giang Minh Xuyên , khi còn mang rác trong nhà đổ.
Chung Tuyết cảnh , một câu, “Thật quá.”
Từ nhỏ đến lớn Giang Minh Xuyên thích chuyện, Chung Tuyết vẫn luôn cho rằng là một hiền như khúc gỗ, nhưng khi ở cạnh Kim Tú Châu trở nên ôn nhu chu đáo, cô từng thấy điều nên hâm mộ.
Kim Tú Châu hiểu ý cô là gì, ngẩng đầu thắc mắc, “Gì cơ?”
Chung Tuyết lắc đầu, “Sữa ngon.”
Kim Tú Châu , “Ngon mà, cô giáo Phương bên cạnh cho đấy.”
Chuyến Chung Tuyết đến thăm mang theo nhiều thứ, một túi lớn đựng đồ ăn đồ uống, túi còn là quà cô mua cho cả nhà, tặng cho Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên đồng hồ, bọn trẻ thì tặng áo khoác và giày.
“Chỗ là bạn bè của ba em đem tặng khi họ trở về thủ đô, quá nhiều, ăn hết nên em mang sang đây một ít. Chị đừng chê nhé, đều là đồ ngon, ba em cảm ơn hai đối với em khi , nếu nhờ chị, khi hai họ cũng về thủ đô. Đồng hồ cũng do ba em mua, quần áo và giày của bọn trẻ thì em thấy nên mua.”
“Quá khách sáo em, thật sự cần thế .”
Chung Tuyết lắc đầu, “Chị dâu, chị câu mới là khách sáo với em đấy, em còn đang tiếc vì thể mang nhiều hơn đây . Nếu chị, em cũng dũng khí đấu cả nhà họ, bây giờ cả nhà họ Phan vẫn còn đang chịu khổ đấy.”
“Bây giờ cuộc sống của em , ba em giúp chăm bọn trẻ, em chỉ cần an tâm là , em cũng định kết hôn, chuyện thì về tính.”
“May quá.”
Sau khi Chung Tuyết Kim Tú Châu mang thai, buổi trưa còn chủ động đề nghị xuống bếp nấu cơm, đó mang nguyên liệu sáng Giang Minh Xuyên mua nấu, trưa Giang Minh Xuyên về nhà phát hiện cơm canh xong.
Trên tay còn xách theo một miếng thịt mua ở Cung Tiêu Xã lúc về.
Lúc ăn cơm Chung Tuyết bảo : “Buổi tối em ăn cơm ở đây .”
“Sao ? Không ở tới sáng mai ?”
“Không , buổi chiều em còn việc lên huyện, sang đây ngoại trừ thăm chị thì còn vì công việc. Giám đốc bên em sắp về hưu, giờ em và một đồng nghiệp khác cùng tranh cái ghế đấy, cho nên em mới qua đây một chuyến, cũng xin nghỉ phép lâu.”
Kim Tú Châu hiểu ý gật đầu, “Vậy , chiều chị gọi điện thoại cho chị Uông, tự em tới tìm chị nhé. Chị với chị chuyện của em , dạo ngày nào chị cũng hỏi chị câu trả lời của em, giờ thì , em tự tới một chuyến nhất định là chị sẽ vui.”
Giang Minh Xuyên bảo, “Để gọi cho, lát nữa em ghi điện thoại cho .”
“Vâng.”
Vì thế ăn cơm xong, Giang Minh Xuyên dẫn Chung Tuyết cổng lớn để gọi một cuộc điện thoại cho Uông Linh, đó tiễn Chung Tuyết lên thuyền.
Buổi chiều Kim Tú Châu còn đang nghĩ chắc Chung Tuyết sẽ từ huyện mà về thẳng thủ đô, ngờ chạng vạng cô cùng Uông Linh sang nhà. Uông Linh tươi như hoa, mới nhà : “Người bạn của em cũng thật thú vị, đặt hàng luôn ba trăm cuộn vải.”
Chung Tuyết đằng , khi cửa : “Chị dâu, em qua chào chị một tiếng, em về .”
Kim Tú Châu chút do dự, “Giờ luôn ? Trời tối .”
“Không , tàu vẫn chạy là .”
“Sao vội như ?”
Uông Linh cạnh , “Không , lát nữa chị đưa cô lên thành phố, bảo đảm đưa cô an lên tàu.”
Lúc Kim Tú Châu mới yên tâm, “Vậy phiền chị , đầu tiên em tới đây, còn quen.”
“Được mà, yên tâm .”
Giờ Uông Linh vô cùng dễ tính, tên Chung Tuyết việc sảng khoái, khi tới nhà máy của chị cũng vòng vo, thẳng là xem vải.
Đến kiểm tra vải thành phẩm thì thành vấn đề, chị tự tin nhất về chất lượng vải dệt của nhà máy, vì thế cũng nhiều lời, dẫn cô phía nhà máy để xem loại vải dệt chất lượng cao.
Chung Tuyết trở nên nghiêm túc, hỏi nguồn gốc tơ, ưu nhược điểm của nguyên liệu, còn hỏi về thiết kế hoa văn vải… Toàn những câu hỏi chi tiết cặn kẽ, nhưng chị nghề cũng lâu , ít nhiều cũng kinh nghiệm, hỏi càng nhiều thì càng thể hiện ý hợp tác, chỉ lo hỏi gì thôi.
Quả nhiên, khi hỏi rõ ràng cô quyết đoán đặt hàng ba trăm cuộn vải. Cô vốn là thành thật, cũng rõ bản chắc chắn vải đưa tới bách hóa ở thủ đô thể tiêu thụ , cần chị sửa đổi thiết kế một chút. Tuy nhiên chuyện khó giải quyết. Lần cô cầm hai cuộn vải về , đó sẽ gọi điện thoại cho chị, đến lúc đó Uông Linh sẽ tìm đội vận chuyển đưa vải tới thủ đô, nếu hợp tác thành thì cô cũng sẽ hỗ trợ xử lý, sẽ để chị lỗ vốn.
Nghe thấy lời , Uông Linh mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, vội đồng ý, còn thời gian tới sẽ tăng ca thêm giờ, sản xuất hết nguyên liệu còn .
Chung Tuyết quyết định chuyện vô cùng nhanh nhẹn quyết đoán, ngay lập tức ký đơn đặt hàng. Xong việc, cô về tạm biệt gia đình Kim Tú Châu, Uông Linh , cũng cùng cô về đây.
Hiện tại Chung Tuyết chính là đại ân nhân của Uông Linh, chị còn hận thể tự tay giúp chuyện.
Chung Tuyết tới vội vàng, về cũng vội vàng.
Kim Tú Châu cũng nghĩ trong nhà gì thể quà để cô mang về, đành tính hôm nữa may cho hai đứa con nhà cô mỗi đứa một bộ quần áo gửi qua, “Vậy em đường cẩn thận, về đến nhà thì gọi điện thoại báo bình an cho chị.”
“Vâng.”
Khi cô , Phương Mẫn mới hé cửa trộm, đối diện với ánh mắt Kim Tú Châu thì ngượng ngùng, “Chị thấy tiếng, tò mò nên xem thử.”
Kim Tú Châu mới kể sơ qua về Chung Tuyết.
Phương Mẫn là ai, khi Kim Tú Châu từ thủ đô về kể chuyện của Chung Tuyết, cô ấn tượng, mà ấn tượng nhất là đó cô gái thể tống hết cả nhà chồng đồn công an, lúc đó Phương Mẫn nghĩ, nếu là , chắc chắn sẽ như .
Lúc Phương Mẫn còn cảm hứng, chuyện của đối phương trong sách, khi xong độc giả hưởng ứng , nhiều độc giả thư cho cô , còn rằng họ thấy bóng dáng của bản từ hình ảnh nữ phụ mà cô , chỉ điều họ dũng khí như cô .
Vì thế Phương Mẫn còn đặc biệt thư trả lời độc giả , với đối phương rằng đây là câu chuyện trong đời thực, cô còn kể cả chuyện của Kim Tú Châu, hy vọng đối phương thể tiếp thêm sức mạnh từ hai họ, cuộc sống sẽ dần lên.
Sau đó Phương Mẫn nhận thư hồi âm, nhưng cô hy vọng cuộc sống của độc giả sẽ càng ngày càng .
Kim Tú Châu hỏi cô , “Chị ăn cơm ?”
“Chính ủy còn về, chị chờ về nấu cơm.”
Kim Tú Châu gật đầu, “Vậy , nếu về, sang nhà em nhé, em nấu cho chị bát mì ăn.”
“Ừ.”
Kim Tú Châu đóng cửa , Hạ Nham rửa xong bát đũa từ phòng bếp , đó hớn hở mở quà và đồ ăn vặt hôm nay Chung Tuyết mang đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-45.html.]
Chung Tuyết tặng Hạ Nham một đôi giày đế cao su, giày may bằng vải màu xanh bộ đội, hiện giờ loại giày ưa chuộng, lớn nỡ bỏ tiền mua cho chứ đừng là mua cho con.
Hạ Nham hưng phấn giày mới, rộng, nhưng vẫn thích, thử xong thì vội vàng tháo cất trong hộp, “Mấy tháng nữa con mới , nếu chật , con sẽ đưa cho Dương Anh Hùng .”
Dương Anh Hùng quần áo giày mới, nhiều món đều xin từ con cái các nhà khác trong doanh trại, giờ mặc quần áo và giày của Ngụy Ninh Thanh tương đối nhiều. Bà nội Trần đều giặt sạch sẽ mới đưa cho , còn cả đồ của Hạ Nham nữa. Đầu năm Kim Tú Châu may cho Dương Anh Hùng một bộ quần áo mới, nhưng từ đó tới giờ vẫn thấy mặc. Nghe Hạ Nham , bộ quần áo đó nâng niu cất trong ngăn tủ.
Hạ Nham vô cùng vui vẻ, “Cô Chung Tuyết thật .”
Nói xong mở mấy túi đồ ăn, nhiều trái cây đóng hộp và sữa mạch nha, còn cả các loại bánh quy, kẹo, long nhãn khô, đường đỏ… món Hạ Nham thích ăn.
Kim Tú Châu nhắc nhở , “Chia cho em gái nữa.”
“Vâng ạ.”
Sau đó kéo em gái qua, cứ chia lượt một túi em một túi, đến cuối cùng còn dư một ít, mới để dành cho ba .
Thật Phó Yến Yến cũng thích mấy thứ đồ ăn vặt cho lắm, nhưng đây là phần của cô bé nên nhất định lấy.
Cô bé ôm tất cả phần đồ ăn vặt của phòng, để dành đấy chờ Hạ Nham ăn hết phần của mới lấy nhem nhem cho nhóc thèm, lúc đó cô bé sai gì là sẽ nấy.
Hạ Nham còn mưu đồ của em gái, cũng hớn hở ôm chỗ đồ ăn vặt của phòng, trong lòng tính ngày mai sẽ chia cho Ngụy Ninh Thanh và Dương Anh Hùng cùng ăn.
Chờ Giang Minh Xuyên về, Kim Tú Châu mới báo chuyện Chung Tuyết về thủ đô.
Giang Minh Xuyên hôm nay còn cố ý về sớm, Chung Tuyết về , bèn : “Cũng đành , để gọi điện thoại về nhà em .”
“Được, chúng cũng nên gửi ít quà biếu sang đấy, cô mang tới nhiều thứ quá, đến quá đột ngột, em cũng chuẩn kịp.”
“Để mua, em cũng đừng nhọc lòng.”
“Cũng .”
Buổi tối Giang Minh Xuyên ăn cơm xong đun một nồi nước cho Kim Tú Châu tắm rửa.
Thời tiết dần dần chuyển nóng, ngày nào Kim Tú Châu cũng tắm rửa. Thật ở trong nhà cũng đổ nhiều mồ hôi, nhưng vì m.a.n.g t.h.a.i mà lúc nào cô cũng cảm thấy mùi.
Giờ cô đang mang thai, Giang Minh Xuyên lo lắng cho cô, mỗi cô tắm rửa đều chờ ở bên ngoài.
Khi Kim Tú Châu tắm, Giang Minh Xuyên bên ngoài chuyện với cô, kể chuyện khi huấn luyện, chuyện đáng sợ, chuyện hài hước, còn cả nhiều chuyện nhỏ nhặt thường ngày, nhưng chuyện nào cũng thú vị. Kim Tú Châu nhiều chuyện như để kể cho , chuyện xảy quanh cô thật ít, nhưng mỗi một chuyện khi kể chỉ sợ sẽ hù c.h.ế.t .
Cô đành nghiêm túc , cũng dần hiểu công việc và chức trách của . Lúc đầu cô cảm thấy nơi kỳ quái, quân đội ở đây cũng lạ lùng, trong hiểu của cô, quân đội nhiệm vụ bảo vệ biên giới, nhưng ở đây dường như nhiệm vụ của họ rộng hơn, họ là đội quân nhân dân, phục vụ cho bộ đất nước và dân, dân chúng bình thường vô cùng kính trọng họ, mà họ cũng khiêm tốn.
Cũng ảnh hưởng mà Kim Tú Châu cũng cảm thấy quân nhân khá , Giang Minh Xuyên cũng .
Chờ Kim Tú Châu tắm rửa xong ngoài, Giang Minh Xuyên đổ nước , đó bảo bọn trẻ tắm. Khi cả nhà tắm xong , mới gom quần áo bẩn giặt.
Mọi ngày khi về, Kim Tú Châu lên giường nghỉ ngơi , lúc sẽ xoa bóp chân cho Kim Tú Châu. Không ai rằng phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng cuối sẽ dễ phù nên cần mát xa nhiều một chút.
Chẳng qua sức quá mạnh, nào Kim Tú Châu cũng thấy đau, bảo xoa nhẹ thôi mà cô vẫn thấy đau.
Nếu là đời , chắc chắn Kim Tú Châu sẽ thích nổi đàn ông cục mịch như , cô thích đàn ông học rộng tài cao ôn tồn lễ độ, nhưng hiện tại Kim Tú Châu cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Giang Minh Xuyên mát xa cho cô xong, cũng xuống, tiện thể đắp chăn cho cô.
Kim Tú Châu đột nhiên : “Em nghĩ , vẫn nên sinh con gái thì hơn, em chồng .”
Tuy rằng ở thế giới đàn ông vẫn ưu ái hơn, nhưng là con gái của cô chắc chắn sẽ chịu những khổ cực đó, cho nên đẻ con gái vẫn hơn.
“Em thấy bây giờ Chung Tuyết sống , ở cạnh cha cô , con cái cũng cha giúp chăm sóc, con gái chúng cũng như .”
Không giống như triều Đại Cảnh, khi nữ t.ử xuất giá ít khi về nhà đẻ, còn ở thế giới nhiều quy tắc như .
Tối nào Giang Minh Xuyên cũng đều cô như , như thể cô trong bụng là con gái thì sẽ sinh con gái , mà giờ thành quen. Chính ủy Chúc và đoàn trưởng Nghiêm đều khi phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cảm xúc biến động nhiều, cứ thuận theo là . Ngay cả Phương Mẫn ngày thường luôn dịu dàng, mà giờ chỉ cần hợp ý điều gì là rơi nước mắt. Dù cũng chỉ cần phụ họa mà thôi, “Cũng , cũng thích con gái.”
“ mà, con gái vẫn hơn.”
“Ừ.”
Giang Minh Xuyên nhẹ nhàng xoa bụng cô, “Ngủ .”
Kim Tú Châu nhắm mắt , đột nhiên với một câu, “ nghĩ đến đây là con của hai chúng , dù là trai gái, em cũng đều thích.”
Giang Minh Xuyên thấy lời thì kinh ngạc, ngay đó trong lòng tan chảy.
Cũng qua bao lâu, Giang Minh Xuyên cũng nhắm mắt , rơi trong giấc mơ.
Nửa đêm, đột nhiên từ bừng tỉnh từ cơn mơ, ướt sũng như thể vớt lên từ trong nước, là mồ hôi lạnh.
Sau khi lấy tinh thần, vội vàng sang tìm bên cạnh, tới khi thấy vợ đang ngủ say sát bên mới nhẹ nhàng thở .
Vừa dường như gặp ác mộng, mơ thấy và Kim Tú Châu ly hôn. Trong mơ tính tình Kim Tú Châu tệ hại, lúc nào cũng thích cãi với , mắng thích vợ khác, mắng ghét bỏ cô, còn mắng Yến Yến ngốc.
Anh giải thích rằng , nhưng dường như Kim Tú Châu thấy, mắng là đồ vô tích sự.
Lần nào cũng , chỉ cần chuyện với phụ nữ nào khác thì cô sẽ gây chuyện cãi với , cuối cùng thậm chí còn đập cả đồ đạc trong nhà…
Bọn trẻ sợ hãi, trốn trong góc ngay cả cũng dám.
Trong mơ từng nhiều chuyện rõ ràng với cô, nhưng căn bản thể , hai luôn chỉ đến hai câu là cô nổi giận, một thời gian ngay cả một câu cũng buồn , mà tính tình cô càng trở nên hung hãn hơn.
Trong mơ cảm thấy thật sự mệt mỏi, cảm giác cho dù đang mơ cũng cảm nhận rõ ràng, như thể bản từng trải qua.
Cũng may tỉnh dậy. Lần đầu tiên Giang Minh Xuyên cảm thấy may mắn vì đó chỉ là mơ thôi.
Giang Minh Xuyên giường, tự an ủi rằng trong mơ đều ngược ngoài đời, chỉ vì lâu mà vẫn giấc ngủ , trong đầu luôn tái diễn hình ảnh trong mơ .
——
Cuối tháng sáu, chị chồng của Phương Mẫn tới.
Chị chồng của cô tên là Chúc Anh. Kim Tú Châu vẫn luôn thấy Chính ủy Chúc trắng trẻo, cho rằng nhà điều kiện cũng khá giả, nhưng khi thấy Chúc Anh mới nào như cô nghĩ.
Nghe Phương Mẫn kể ông nội của Chính ủy Chúc thời là đại địa chủ, cha của là tiền đồ nhất. Khi còn trẻ ông còn du học ở nước ngoài, là sinh viên, từng là học sinh của ông bà ngoại Phương Mẫn, đó ông bà cô dạy cho Chính ủy Chúc nên họ mới ấn tượng sâu đậm về như thế.
cha của Chính ủy Chúc mất trong chiến tranh khi hai chị em còn nhỏ, ông nội của hai chị em từ bỏ bộ tài sản, dẫn một nhà già trẻ về quê trồng trọt. Khi bé hai chị em lượt ở nhà họ hàng, cho nên cũng thiết cho lắm.
Sau đó Chúc Anh kết hôn sớm, còn dẫn theo cả em trai. Chồng của Chúc Anh mấy năm lâm bệnh qua đời, con trai lớn của chị thì tham gia quân ngũ, mấy năm con gái út kết hôn với chiến hữu của con trai. Con rể cũng còn nên giờ chị sống cùng con gái út, trông cháu giúp cô .
Lần Phương Mẫn mang thai, nghĩ rằng hai vợ chồng em trai cũng lớn tuổi mới mụn con, nên khi sắp xếp thỏa cho con gái cháu ngoại xong, chị vội vàng sang đây.
Chúc Anh lớn hơn Chính ủy Chúc mười mấy tuổi, mà trông chị còn già hơn tuổi, tóc bạc hơn nửa, nếp nhăn mặt cũng nhiều, đặc biệt là hai vết nhăn hằn sâu bên khóe miệng, lúc trông vẻ dữ.
Khi chị mới tới, Hạ Nham còn sợ dám năng gì.
chị tính, mang theo nhiều đặc sản ở quê khăng khăng chia cho nhà Kim Tú Châu, chị thường xuyên thấy em trai em dâu thư kể chuyện nhà hàng xóm giúp đỡ nên mới cảm ơn thật t.ử tế.
Trước khi chị đến, Kim Tú Châu còn lo lắng chị chồng của Phương Mẫn dễ ở chung, hiện giờ mới là cô lo xa .
Sau khi chị chồng Phương Mẫn tới, Kim Tú Châu cũng bớt nhiều việc. Chị chỉ quét tước sạch sẽ nhà Phương Mẫn, buổi sáng còn chạy sang nhà Kim Tú Châu giúp quét dọn lau chùi. Buổi trưa khi nấu cơm chị cũng sẽ nấu nhiều hơn một chút, đó bê sang cho cô, cô để chị chạy qua chạy như nữa nên dẫn con gái sang nhà bên ăn chung luôn, da mặt cô dày hơn Phương Mẫn nhiều.
Chúc Anh thích Phó Yến Yến nhất, đặc biệt là khi Phó Yến Yến thông minh thì càng thương yêu cô bé, ngay cả bộ cũng cho cô bé , lúc nào cũng bế nhóc con, còn từng gặp cô bé nào ngoan ngoãn như .
Chị còn bảo Kim Tú Châu: “Con nhỏ nhà chị khi còn bé nghịch ngợm lắm, y chang con cọp c** **, giờ cũng đẻ hai con cọp con, ngày nào cũng ầm ĩ chị đau hết cả đầu. Chị chỉ mong thằng lớn nhà chị sinh đứa cháu gái, nhưng thằng nhóc đó lời, giờ cũng hai lăm hai sáu , còn kết hôn, mỗi giục nó đều bận.”
Kim Tú Châu xong , “Cậu còn kết hôn ?”
“Chưa, ngày nào cũng ở rịt trong doanh trại, mỗi về nhà cũng chẳng mấy ngày mất , giờ chị chỉ còn lo lắng cho nó thôi.”
Kim Tú Châu đành an ủi: “Chắc là duyên phận tới thôi, chị cũng thấy đấy, Chính ủy Chúc và Phương Mẫn hiện giờ sống hạnh phúc.”
“Ừ đúng thế thật.”
Chúc Anh cũng tiện lời chê bôi mặt Phương Mẫn. Con gái chị dặn vợ chồng sống riêng với , cũng chẳng sống chung với mợ Phương Mẫn, khó chịu gì? Mẹ sang đó chỉ cần lo liệu việc nhà thôi, gì nên lựa lời dễ mà . Tính cách của mợ , công việc còn thể diện, gia thế cũng , tìm như ?
Chúc Anh ngẫm cảm thấy cũng đúng, nên khi tới tranh hết việc nhà, quét tước nhà cửa sạch sẽ, về phần những chuyện khác thì coi như thấy.
Chị thích hàng xóm Kim Tú Châu , cô thật sự . Mấy hôm còn cho chị một mảnh vải lấp lánh , em dâu , chỗ vải mà bán ở cửa hàng bách hóa cũng tới mấy chục đồng, chị ngay cả sờ còn dám, sợ nhỡ đụng xước , vội cất để mang về cho con gái cháu ngoại may đồ.
Kim Tú Châu cũng xinh , chuyện thì dễ , chẳng hề chê chị là nhà quê, nếu kết hôn và mang thai, chị định giới thiệu cho thằng lớn nhà chị . Chị cảm thấy con trai lớn chẳng điểm nào thua kém doanh trưởng Giang cả, cao lớn đĩnh đạc, ai gặp cũng đều khen trai.
Chị chồng Phương Mẫn mới đến vài ngày, bên bắt đầu mưa liên miên, vốn tưởng mưa mấy ngày là tạnh như , ngờ mưa liên tục suốt hai tuần mà mãi dấu hiệu tạnh.
Phương Mẫn còn thấy may mắn, với Kim Tú Châu: “May là chị chồng chị sang đây sớm, bằng sẽ vất vả lắm.”
“Cũng khi nào thì tạnh? Mưa mãi ghét thật.”
“Chắc là ảnh hưởng của lưu bão phía Nam, đừng sốt ruột.”
Kim Tú Châu hiểu thế nào là lưu bão, cô chỉ cảm thấy cứ mưa mãi thế thì chăn trong nhà sẽ ẩm hết cả đắp .
Kim Tú Châu còn chờ mưa tạnh thì Giang Minh Xuyên nhận thông báo gấp trong đêm, cần dẫn binh chống lũ cứu nạn.
Mấy ngày nay Giang Minh Xuyên đều trở về khá muộn, Kim Tú Châu thấy cũng quen nên thấy bận tâm, nào ngờ hơn chín giờ tối, đột nhiên đ.á.n.h thức cô dậy, chống lũ, dặn cô ở nhà tự chăm sóc .
Kim Tú Châu còn kịp phản ứng, xông tới ôm c.h.ặ.t lấy cô, còn hôn một cái lên trán cô, đó xoay vội vàng mất.
Kim Tú Châu sờ sờ cái trán râu cọ , tức giận mắng một tiếng, “Tên ch.ó !”