Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:08:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Biết Kim Tú Châu mang thai, cả nhà đều thấy bất ngờ.
Trong đó vui nhất là hai cha con, dù rằng Giang Minh Xuyên vẫn luôn mong chờ Kim Tú Châu em bé, hai cũng đủ công tác chuẩn , thậm chí ngay cả tên cũng nghĩ , nhưng khi đứa bé thực sự tới vẫn thấy luống cuống chân tay.
Khi ăn cơm, nửa buổi trời cũng gì, tay cầm đôi đũa lúc thì thả xuống lúc nhặt lên, qua một hồi lâu mới thốt một câu, “Tốt lắm, lắm.”
Kim Tú Châu: “…”
Phó Yến Yến: “…”
Chỉ Hạ Nham hớn hở chạy quanh Kim Tú Châu, “Mẹ, , con sẽ em trai em gái ạ?”
“Khi nào thì em đời?”
“Mẹ, con em trai.” Em gái gây sự với , một em trai ngoan ngoãn lời.
Kim Tú Châu mỉm gật đầu, đó cúi đầu sờ cái bụng vẫn phẳng lỳ của , “Chuyện quyết , tùy duyên phận thôi, em trai em gái đều cả.”
“Vâng, nhưng con thích em trai.”
Khi lời , còn lén liếc mắt em gái ở bên cạnh.
Cả nhà chỉ Phó Yến Yến là bình tĩnh nhất, hoặc là , bề ngoài thì cô bé bình tĩnh kỳ thật trong lòng kinh ngạc thế nào chỉ cô bé .
Cô bé thể ngờ là Kim Tú Châu mang thai, tuy rằng đó cô bé nhắc tới một hai , nhưng qua thời gian dài như thì cũng quên mất. Nào ngờ rằng hiện giờ Kim Tú Châu thực sự hoài thai, một sinh mệnh đời bao giờ xuất hiện sắp tới nhà bọn họ.
Chuyện với Phó Yến Yến mà khác gì sét đ.á.n.h ngang tai.
Cô bé gì đó, nhưng môi mấp máy mấy bận, cuối cùng thốt nên lời.
Rõ ràng cô bé thế giới và đời nhiều điểm khác , nhưng trong chốc lát vẫn tiếp nhận . Thậm chí cô bé còn thấy sợ hãi nếu đứa bé tới, cuộc sống sẽ quỹ đạo như đời ?
Kim Tú Châu thấy cô bé vẫn im lặng, tưởng con gái suy nghĩ nhiều. Con bé thông minh hơn , nhưng đôi khi thông minh quá cũng , nhiều chuyện suy nghĩ quá phức tạp.
Cô duỗi tay xoa cái đầu nhỏ của cô bé, nghiêm túc : “Dù thêm mấy đứa con, cũng sẽ yêu thương con và trai giống như , cần lo lắng.”
Toàn bộ những suy nghĩ phức tạp của Phó Yến Yến những lời đập tan.
Cô bé mặt Kim Tú Châu, ngập ngừng hỏi : “Cho dù thêm mấy đứa?”
Ở chung lâu như , cô bé cũng coi như hiểu rõ Kim Tú Châu ở thế giới , sẽ bừa bất cứ chuyện gì.
Kim Tú Châu dịu dàng, “ , ba đứa con vẫn quá ít, con sẽ còn thêm em trai em gái, dù ba và đều thể kiếm tiền, sợ nuôi nổi mấy đứa con.”
Phó Yến Yến: “…”
Hạ Nham ngây ngô, “Con chỉ em trai.”
Giang Minh Xuyên cũng vui vẻ, “Nhất định sẽ .”
Nghe Kim Tú Châu nhiều con, cũng cảm thấy đông con mới .
Chỉ Phó Yến Yến giật giật khóe miệng, cạn lời mấy đang ngây ngô , mấy họ từng nuôi trẻ con đúng ?
Còn sinh thêm vài đứa, đời ở bệnh viện cô bé thấy, chỉ riêng nuôi một đứa trẻ con thể khiến cả nhà phát điên, dù đến lúc đó chắc chắn cô bé sẽ chăm em .
Kim Tú Châu con gái nghĩ gì trong đầu, cô trìu mến v**t v* bụng, đây là đứa con duy nhất của cô ở hai đời, cô nhất định sẽ yêu thương nó, chỉ hy vọng đứa bé thể bình an đời.
Nghĩ đến đây, trong lòng cô thấy ngọt ngào, đứa bé vẫn điểm khác biệt, là con của cô và cô thích. Tuy rằng Giang Minh Xuyên tài năng xuất chúng và gia tài bạc triệu như Hầu gia, nhưng với cô mà , đàn ông khiến cho cô thấy vui vẻ.
Kim Tú Châu nghĩ tới điều gì đó, vội dặn dò: “Giờ còn ba tháng , phép lung tung bên ngoài đấy.”
Hạ Nham hiểu, theo bản năng hỏi: “Vì ạ?”
Cậu chuẩn sẵn sàng ngày mai khoe với hai thằng bạn .
Kim Tú Châu : “Dù cũng thể .”
Giang Minh Xuyên phụ họa, “Cứ .” Thật cũng hiểu.
Hạ Nham thất vọng : “Vâng ạ.”
Kim Tú Châu lòng, đó bắt đầu phân chia công việc, “Sau buổi sáng ba sẽ phụ trách nấu cơm giặt đồ, Hạ Nham phụ trách nấu cơm tối, những chuyện khác sẽ , tạm thời cứ như , còn việc gì khác chờ nghĩ .”
Hai cha con ý kiến, vô cùng phối hợp đồng ý.
Kim Tú Châu sợ hai cha con vui, còn bổ sung một câu, “Giờ giữ sức khỏe, thể vận động quá nhiều, nếu để cơ thể mệt mỏi cũng , cùng Phương Mẫn tới bệnh viện bác sĩ dặn dò thế.”
Giang Minh Xuyên và Hạ Nham nghiêm túc gật đầu, Hạ Nham còn : “Sau con sẽ gắng về nhà sớm.”
Chỉ Phó Yến Yến nghi ngờ Kim Tú Châu, hôm đó cô bé cũng cùng, nào thấy bác sĩ như ? Chỉ nhớ là bác sĩ thể việc nặng như gánh nước đốn củi, nhưng mấy việc nhà bình thường thì hề gì, ngược còn thể tăng cường sức khỏe. cô bé cũng vạch trần, dù Kim Tú Châu cũng chia công việc cho .
Vì thế cơm nước xong xuôi, Giang Minh Xuyên ngoan ngoãn rửa bát, khi mang bát rửa còn đun thêm nước nóng, chờ tắm rửa xong xuôi, mang quần áo giặt.
Tầng của tòa nhà cao tầng nhiều bể nước để dùng giặt quần áo, rửa rau. Nước dùng trong nhà thì trả tiền, nhưng dùng nước thì miễn phí, bình thường giặt quần áo buổi sáng, ít giặt đồ lúc tối.
Chờ Giang Minh Xuyên giặt quần áo xong thì hơn chín giờ tối, mang quần áo phơi mới trở phòng, đang chuẩn xuống, phát hiện Kim Tú Châu dùng chăn ngăn giường của họ thành hai nửa
Anh khó hiểu Kim Tú Châu, “Em gì thế?”
Kim Tú Châu nịnh nọt bảo: “Đêm ngủ xoay ngang xoay dọc lắm, nhỡ đè em.”
Giang Minh Xuyên bất đắc dĩ: “Có em quá cẩn thận ?”
Kim Tú Châu lắc đầu, “Đây là đứa con đầu tiên của chúng , đương nhiên cẩn thận chút.”
Trong lòng Giang Minh Xuyên thấy mềm nhũn, cho rằng cô coi trọng con nên cũng ý kiến thêm, nhưng khi lên giường vẫn nhịn : “Vừa em còn sẽ bất công, mà giờ em thế , sinh đứa bé , thể bất công ?”
Kim Tú Châu gì, lẽ cô sẽ thiên vị đứa nhóc hơn, năm ngón tay còn ngón ngắn ngón dài, đặc biệt là trong lòng cô, đứa nhỏ trong bụng mới là đứa con thực sự của cô, nhưng cô thể bảo đảm sẽ xử lý việc công bằng.
Giang Minh Xuyên duỗi tay xoa bụng Kim Tú Châu, “Bọn trẻ đều thể cảm nhận , cho dù em che giấu cỡ nào thì chúng đều thể . Không tới chuyện khác, hai đứa trẻ nhà họ Ngô thôi, Đại Nha hiểu chuyện như cũng là vì các trưởng bối yêu thương em trai.”
Khi còn nhỏ cũng , cho dù ngoài miệng cha nuôi lời , nhưng cha nuôi yêu thương gì cả.
Kim Tú Châu Giang Minh Xuyên, “Anh gì?”
Giang Minh Xuyên dùng giọng ôn hòa : “Chúng một đôi cha công bằng, vài việc chúng trải qua thì nên để con cái của chúng chịu đựng.”
Kim Tú Châu xong c.ắ.n môi, cô nhắc tới nhà của “Kim Tú Châu” trọng nam khinh nữ, nhưng cũng giống cả, cha ruột của cô cũng trọng nam khinh nữ mới bán cô , những uất ức lúc khó mà thành lời. Mà khi đó nhiều cũng bán con y hệt, cô cũng chỉ ngóng trông thể bán cho , cơm ăn, áo mặc là .
Cô hiếm khi nhớ tới chuyện hồi nhỏ, vì cô cũng nhiều tình cảm gì với cái nhà đó. Kỳ thật Hầu phủ mới coi là nhà cô, cô lớn lên ở đó, cũng bò lên địa vị cao tại đó, cũng học các loại thủ đoạn sinh tồn, mà quy tắc đầu tiên cô học là vì , trời tru đất diệt, vì thế cô cũng ít chuyện trời dung đất tha.
Kim Tú Châu tò mò hỏi , “Vậy em như thế nào?”
Đột nhiên bảo Giang Minh Xuyên giải thích, cũng , đành bảo: “Cho dù là đồ ăn đồ chơi, chúng cũng chia đều, bọn trẻ con đ.á.n.h cãi , chúng sẽ xen , để bọn chúng tự giải quyết, hoặc phân xử thật công bằng, nếu phạt thì phạt tất cả, thể chỉ phạt một đứa, hoặc là chỉ mắng một đứa…”
Giang Minh Xuyên còn nhiều.
Kim Tú Châu , hoài nghi những chuyện , lẽ đều là những uất ức mà từng chịu.
những lời quả thực nhắc nhở Kim Tú Châu, cô thể với Hạ Nham và con gái, nhưng đến khi đứa con trong bụng sinh , cô chắc là còn thể tiếp tục .
Tựa như hồi đó hạ nhân chăm sóc cho đứa con gái nhỏ của kế phu nhân*, cũng chỉ phạt đ.á.n.h mấy roi. Lúc cô nghĩ, nếu là cô, nhất định sẽ bán lũ đó , vì như con, mà cô yêu thương con như ? Nếu cô con của , chắc chắn sẽ hết lòng hết yêu thương nó.
*Vợ của Hầu gia cưới về khi bà vợ đầu c.h.ế.t.
Kim Tú Châu thấy Giang Minh Xuyên mãi ngừng, đành bảo: “Được , đến lúc đó theo cả, chứ?”
Giang Minh Xuyên cô hiểu, đồng ý, “Ừ.”
Anh cũng rõ vì Kim Tú Châu sốt sắng vì đứa bé như , nếu đây là đứa con đầu tiên của hai thì còn thể hiểu, nhưng ngoài Hạ Nham cô còn Yến Yến. Mà giờ cô còn căng thẳng như thế , cảm thấy bầu khí hòa thuận trong nhà như bây giờ là nhất, nếu bởi vì đứa bé xuất hiện mà phá vỡ thì thật sự cho lắm.
Kim Tú Châu xoa xoa bụng, trong đầu ngẫm nghĩ những lời Giang Minh Xuyên , cuối cùng quyết định ngày mai sẽ may quần áo cho bọn trẻ.
Vì thế ngày hôm , Kim Tú Châu lấy vải lụa Uông Linh mang tới, vốn định may cho bọn trẻ hai bộ quần áo cộc mặc mùa hè, chỗ còn để may quần áo cho đứa con đời, nhưng nghĩ một hồi cô quyết định lấy nửa vải, tính may cho mỗi đứa một bộ quần áo dài.
Phó Yến Yến thấy, theo bản năng hỏi một câu, “Mẹ may cho em gái ạ?”
Kim Tú Châu , “Sao con là em gái?”
Phó Yến Yến bình tĩnh : “Hạ Nham em trai, con em gái.”
Kim Tú Châu buồn thôi, cô cũng hết cách, đó giải thích: “May cho hai đứa con, trời sắp nóng , chỗ vải , may cho tụi con mỗi đứa một bộ quần áo mặc.”
Phó Yến Yến xong sửng sốt, “Vậy em gái thì .”
Kim Tú Châu : “Còn vải sẽ may cho em, nếu đủ tìm cô Uông.”
Phó Yến Yến cô thuần thục xe chỉ luồn kim, trong lòng cô bé đau xót thấy ấm áp. Hôm qua cô bé thấy vui mừng cẩn thận như , còn chút lo lắng và Hạ Nham sẽ rìa, dù gì thì ba Giang cũng ưu tú hơn nhiều so với ba ruột cô bé, hẳn là Kim Tú Châu sẽ thích ba Giang hơn, nhất định cũng sẽ yêu thương con của hai họ hơn vài phần.
ngờ hôm nay Kim Tú Châu may quần áo cho cô bé và Hạ Nham.
Cô bé dậy qua, yên lặng xuống bên cạnh Kim Tú Châu, lặng lẽ tựa .
Kim Tú Châu kinh ngạc, theo bản năng đầu , nhẹ giọng hỏi: “Con ?”
Phó Yến Yến lắc đầu, “Không ạ, chỉ ở gần một chút.”
Kim Tú Châu dường như nhận cảm xúc của con gái, cũng gì, chỉ vươn tay xoa xoa đầu cô bé.
Không hiểu lòng cô thấy buồn, cô đứa bé vẫn luôn coi cô là ruột, nhưng dường như cô cách nào để trao ngược cho con bé tình yêu thương y hệt. Còn tình cảm cô dành cho đứa bé trong bụng thì khác, đó do duyên duyên, ruột thịt ruột thịt, mà giống như một loại chấp niệm của cô từ kiếp , tới tận đời mới đạt .
Kiếp vẻ cô nhiều thứ, nhưng kỳ thật chẳng gì thuộc về . Dứa con duy nhất thuộc về cô hại c.h.ế.t khi còn trong bụng, cô vô cùng áy náy với đứa bé , nếu… nếu như cô cẩn thận một chút, chuyện sẽ như thế.
giờ khắc , cô kỹ bé con bên cạnh , phảng phất như thấy bóng dáng nho nhỏ ở kiếp , khi kẻ buôn kéo mà cô cứ liên tục đầu . Kim Tú Châu cũng bản cảm thấy gì. Kiếp giống kiếp , cô con, tuy rằng cô sinh , nhưng trong mắt bọn trẻ, cô chính là ruột của chúng, bọn trẻ thực sự yêu thương cô nhiều, cũng bổ sung những thiếu hụt trong lòng cô.
Có lẽ như lời Giang Minh Xuyên , lớn cư xử con trẻ đều thể cảm nhận . Có lẽ chỉ cần một động tác một ánh mắt của cô tối hôm qua, con bé phát hiện cô khác thường.
Kim Tú Châu dừng tay, im lặng một lát : “Nếu con thích em trai em gái, sẽ sinh nữa, đối với con và còn quan trọng hơn đứa bé đời .”
Phó Yến Yến mấy lời , kinh ngạc sững , cô bé ngẩng đầu Kim Tú Châu, nhưng dám, sợ những lời chỉ để dỗ cô bé thôi.
cho dù là dỗ dành, cô bé cũng thấy vui vẻ.
Một hồi lâu , cô bé lắc đầu, sống mũi cay cay : “Không , con thích em trai em gái.”
Kim Tú Châu xoa đầu cô bé, cũng gì.
Buổi chiều, Kim Tú Châu một ít điểm tâm, chờ Hạ Nham tan học về thì bảo mang sang nhà đoàn trưởng Nghiêm, còn dặn chuyển lời với Nghiêm Tinh là cô mua thêm một ít vải, tới khi về nhớ nhắn với một tiếng.
Hạ Nham nhanh về, khi về đến nhà, xắn tay áo bắt đầu chuẩn cơm tối, Kim Tú Châu định qua giúp, nhưng cho, còn bảo để bảo bối trong bụng chịu khói.
Kim Tú Châu việc gì , bèn dẫn con gái sang nhà hàng xóm chơi. Bình thường lúc Phương Mẫn cũng văn xong, đang rửa rau vo gạo trong bếp, chuẩn sẵn chờ Chính ủy về nấu.
hôm nay thì giống thế, khi Phương Mẫn mở cửa để hai con nhà, chỉ đèn phòng khách sáng, bàn phong thư mở cùng một gói đồ.
Kim Tú Châu kinh ngạc về phía cô , “Buổi tối chị nấu cơm ?”
Phương Mẫn lắc đầu, “Tối nay Chính ủy bận việc về, chị định nấu ít mỳ ăn.”
Kim Tú Châu tức giận trừng mắt với cô , “Giờ chị đang m.a.n.g t.h.a.i đấy, thể ăn uống qua quýt như thế , buổi tối sang nhà em ăn, nếu Chính ủy về thì cứ sang nhà em ăn là , nếu ngày nào em cũng sang gõ cửa kiểm tra đấy.”
Phương Mẫn , “Ừ.”
Rồi gọi Kim Tú Châu qua , “Hôm nay doanh trưởng Giang về sớm như ?”
Kim Tú Châu cũng định giấu giếm cô , thẳng chuyện mang thai, “ chuyện chỉ chị thôi, em hồi mấy già trong thôn bảo khi qua ba tháng nhất đừng ngoài, chúng vẫn nên cẩn thận một chút.”
Phương Mẫn ngờ Kim Tú Châu cũng mang thai, vẻ mặt hiện rõ vui mừng, “Thật quá , chị sẽ với .”
Cô cũng bạn để kể, ở đây ngoại trừ Kim Tú Châu, cô thiết với ai khác.
Kim Tú Châu : “Đây cũng là duyên phận, hôm nay Hạ Nham cố ý về sớm nấu cơm, sợ em mệt, thằng bé hiểu chuyện.”
Cô nhắc tới chuyện tối qua chính cô chủ động phân chia công việc.
Phương Mẫn hâm mộ : “Hạ Nham là đứa bé ngoan.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-44.html.]
Chỉ Phó Yến Yến cạn lời sang Kim Tú Châu.
Kim Tú Châu bức thư bàn của Phương Mẫn, thật cô cũng cố tình , mà ánh mắt lướt qua thấy địa chỉ gửi bì thư. Bình thường cô cũng nhận nhiều thư, ánh mắt theo bản năng dòng địa chỉ đầu tiên để đoán xem gửi thư là ai. Khi thấy từ thủ đô gửi tới, cô mới một câu lấy lòng, “Bên nhà chị gửi tới ? Chị thật hạnh phúc, cha quan tâm, còn em chẳng dám thư về nhà, sợ nếu nhà em ở đây nghĩ cách tới đây vòi tiền.”
Phương Mẫn ít khi Kim Tú Châu kể chuyện nhà , bất ngờ về phía cô. Có điều vẻ mặt cô chẳng biểu lộ chút cảm xúc vui mừng nào, mà biểu cảm như đổi.
Kim Tú Châu nịnh nhầm , đang chuẩn lảng sang chuyện khác thì Phương Mẫn mở bọc đồ bàn , bên trong là quần áo trẻ con, cả mới lẫn cũ.
Cô nhặt những bộ quần áo mới , đó đưa cho Kim Tú Châu, “Số chắc là mới mua, cái nào cũng còn mác, em lấy ? Chị chia cho em hai bộ.”
“Sao ạ?”
Kim Tú Châu đang đơ hành động của cô , cảm thấy Phương Mẫn phần hào phóng quá mức, tức thì nên trả lời là lấy lấy.
Có lẽ Phương Mẫn cô mất tự nhiên, khổ bảo: “Số quần áo mới chắc là chị sai cô giúp việc tới bách hóa mua, quần áo cũ thể là của bọn trẻ nhà chị gái chị, cũng thể là cô giúp việc tham, mang quần áo cũ của con bù cho đủ .”
Kim Tú Châu sang cô .
Phương Mẫn lắc đầu, “Cũng buồn lắm , chị vẫn luôn cha chị tình cảm gì với chị cả. Thật nào chị cũng những bức thư đó, nhưng Chính ủy bảo dù gì cũng là cha , còn ở xa, nếu liên lạc quan hệ sẽ càng phai nhạt. Vốn dĩ cho rằng sẽ khác, mà dường như cũng chẳng gì khác mấy.”
“Khi chị gái của chị sinh con, chị tự tay may nhiều quần áo với giày, còn quần áo mua thì cũng mang giặt mấy . Em đừng thấy hai họ thường xuyên gửi đồ qua đây, thật những đồ đó là thứ chị gái chọn để lấy.”
Kim Tú Châu nhớ mấy Phương Mẫn đều mang sữa mạch nha thủ đô gửi tới đưa cho cô, lúc đó cũng đoán chắc ẩn tình.
Cô đau lòng Phương Mẫn, đầu tiên cô cảm thấy nghi hoặc, bậc cha yêu thương chính con ruột của ?
Trước đó cô chuyện Phương Mẫn lúc nhỏ bế nhầm, một thời mới nhận cha . Chưa kể đến chuyện mấy nhà đó cố ý , mà nếu vô tình, con ruột chịu nhiều khổ cực như , chẳng lẽ càng bù đắp thêm cho cô hơn ?
Nghĩ tới những điểm , Kim Tú Châu cầm mấy bộ quần áo bàn ném sang một bên, ánh mắt kinh ngạc của Phương Mẫn, tức giận bảo: “Nhìn dáng vẻ của chị , vì những yêu thương mà chị để bản chịu ấm ức như liệu đáng ? Chị xem chị , chồng thì xuất sắc, chị năng lực kiếm tiền, thiếu thốn tí ơn huệ mà bố thí cho chị? Có loại quần áo nào mà chị mua nổi? Bọn họ mua cho chị, tự chị mua, chị mua cho con của chị gái ba bộ, chị mua mười bộ, chị tự may cho con của chị , em may cho chị, bảo đảm hơn chị .”
Lần thì Phương Mẫn trợn tròn mắt cô.
Kim Tú Châu nghiêm túc với cô : “Đời ngắn, mấy chục năm chẳng mấy chốc qua, hà tất để đau lòng vì mấy chuyện đáng, nếu lòng với thì bớt qua thôi? Khi sinh chúng thể lựa chọn, nhưng sống như thế nào chúng thể lựa chọn. Em hỏi chị, so với đứa con trong bụng, họ quan trọng là đứa bé quan trọng hơn?”
Phương Mẫn nghĩ, chút do dự trả lời: “Con.”
“Vậy nếu Chính ủy so với họ thì ?”
“Chính ủy.”
Ở trong lòng Phương Mẫn, từ lâu Chính ủy quan trọng hơn nhà cô .
“Vậy nếu chị chỉ còn sống ba ngày, chị chọn về thủ đô hàn gắn mối quan hệ với họ, là lựa chọn ở đây?”
Phương Mẫn: “Ở đây.”
Không tính tới thể hàn gắn nổi , nếu thật sự chỉ còn thời gian ba ngày, cô chỉ ở cạnh Chính ủy và Kim Tú Châu.
“Vậy , nghĩ thông suốt những chuyện thì cần gì buồn bã như ? Chị vị trí của trong lòng hai họ, cho nên cũng đưa lựa chọn thích hợp nhất cho , lẽ về mặt tình cảm thì chút khó chịu, nhưng quan trọng, cuộc đời mỗi ai là hảo cả, quan trọng nhất là dành thời gian cho những và những chuyện ý nghĩa.”
“Khi chị hâm mộ chị gái chị, chị chị hâm mộ chị? Chị chồng yêu thương , bạn bè quan tâm tới chị, công việc , tương lai sẽ một đứa con thông minh ngoan ngoãn, chị nhiều.”
Phương Mẫn đến đoạn , ánh mắt sáng lấp lánh Kim Tú Châu, vốn còn đang buồn tủi, cô khuyên một hồi như thì suy nghĩ tức thì sáng tỏ thông suốt.
, cô nhiều.
Kim Tú Châu vẫn còn tiếp tục : “Chuyện thì dứt khoát , nhiều lúc đàn ông gì ? Bằng mặt bằng lòng thì gì vui.”
Phương Mẫn c.ắ.n môi.
Kim Tú Châu vô cùng bất lực bảo: “Anh chằm chằm từng chữ mà chị ?”
Phương Mẫn lắc đầu, cũng cảm thấy ngốc , “Vậy từ nay về chị nữa ?”
Kim Tú Châu ừ một tiếng, “Chính ủy bảo chị thì chị cứ thôi, nếu bên thủ đô hỏi chị tình hình dạo thế nào, chị thể trả lời hoặc , dựa theo tâm trạng của bản . Bọn họ ba câu, chị cứ đáp một câu, bọn họ một câu, chị đáp một từ ‘khỏe’, xem ai chịu đựng giỏi hơn? Chị hiểu ?.”
Phương Mẫn gật đầu, gắng nặn một nụ , cũng vì , xong mấy lời khuyên của Kim Tú Châu, tâm trạng của cô cứ thế lên.
Sợ Kim Tú Châu hiểu lầm Chính ủy, cô giải thích, “Cha của Chính ủy mất sớm, là nặng tình cảm. Anh còn một chị gái, chị chồng chuyện chị mang thai, đang định sang đây chăm sóc cho chị.”
Kim Tú Châu gật đầu, “Có tới chăm sóc chị cũng tiện hơn đôi chút.”
“Chị cũng nghĩ như , chị chồng là .”
Lại trò chuyện thêm một lát, Kim Tú Châu dẫn Phương Mẫn sang nhà ăn cơm, buổi tối Giang Minh Xuyên cũng về, ngày nếu quá sáu rưỡi mà về, mấy con sẽ đợi nữa.
Bữa tối ba món mặn một món canh. Sáng nay Giang Minh Xuyên ngoài mua thức ăn, đều tương đối thanh đạm. Dương Anh Hùng và Ngụy Ninh Thanh cũng ăn cơm ở đây, ăn xong ba bé chia mang bát đũa bếp rửa, khi rửa xong cùng bài tập trong phòng khách.
Kim Tú Châu nhường cái bàn cho bọn trẻ, còn cô đưa mẫu quần áo cho Phương Mẫn và con gái chọn, tính may đồ cho hai đứa trẻ đời.
Phương Mẫn chọn một mẫu hình thức đơn giản, “Chị thích mẫu .”
“Con chị sinh sớm hơn, nhưng cũng dịp cuối năm, thời tiết lạnh, cần may áo khoác dày một chút. Mấy hôm nữa em nhờ chị Tiền mua hộ một ít bông, nhà đẻ chị ở đội sản xuất bông nên rẻ, thêm mấy cái chăn bông nữa.”
Phương Mẫn ngờ còn suy xét nhiều thứ như , cô chẳng gì cả, mấy chuyện Chính ủy cũng rõ, chị chồng thư chuẩn đầy đủ cho họ .
“Được , mấy thứ chị rành, thứ em cứ chuẩn hai phần là .”
Phương Mẫn vội đồng ý, nữa thấy may mắn vì gặp Kim Tú Châu, “Để chị bảo Chính ủy đưa tiền cho em.”
“Được , nhà em tận ba đứa con đấy, sẽ khách sáo với chị .”
“Đừng khách sáo.”
Những ngày kế tiếp, Kim Tú Châu ngoan ngoãn ở trong nhà vẽ tranh và may quần áo cho con.
Vải đều nhờ Uông Linh mua từ nhà máy dệt, nhà máy của Uông Linh dần dần quỹ đạo, loại vải bình thường sản xuất thì cung cấp cho Cung Tiêu Xã huyện, loại vải còn sản xuất công khai nên tiện thể cầm một ít về cho Kim Tú Châu, cô cũng lấy đồ miễn phí, đều trả tiền.
Số vải chất lượng , in hoa văn Kim Tú Châu thiết kế, . Phương Mẫn sang thấy, khỏi can ngăn may quần áo cho hai đứa bé sơ sinh thì quá lãng phí.
Kim Tú Châu bảo Uông Linh đừng nóng vội, vải thế chẳng lo bán .
Uông Linh dự tính của Kim Tú Châu, chị thể sốt ruột cho , nếu lãnh đạo nhà máy dệt thành phố xuống phát hiện thì sẽ cướp hết nguyên hiệu và hình vẽ hoa văn . Số tơ đó là tự chị tìm , cũng lo bọn họ cướp hết, nhưng hiện giờ gì chắc chắn.
Dạo gần đây chị dám rời khỏi nhà máy, ngày nào cũng ở đó canh chừng, sốt ruột đến độ miệng nổi mụn nước.
Kim Tú Châu thấy sắc mặt chị vàng như nến, ngay dạo gần đây chị nghỉ ngơi t.ử tế, đành để lộ vài phần: “Em liên hệ với một bạn ở thủ đô, hỏi một xem cô thể giúp ?”
Uông Linh tới đây, vui mừng hỏi cô, “Em còn bạn bè ở thủ đô?”
Kim Tú Châu gật đầu, “Cô việc ở bách hóa.”
Uông Linh , tức giận đ.á.n.h cô một cái, “Sao em sớm? Mau mau, giờ gọi cho cô luôn .”
Kim Tú Châu buồn , “Em liên hệ , nhưng họ vẫn trả lời em, thể là thư gửi tới nơi chậm thôi.”
“Vậy , chị cố gắng chống đỡ một chút, hai ngày nữa lãnh đạo bên thành phố xuống đây thị sát, chỉ sợ là giấu .”
Chuyện Kim Tú Châu giúp chị, chỉ thể : “Vậy em thêm một phong thư hỏi nữa.”
“Được .”
Nào mới tiễn chị về, Tiền Ngọc Phượng tới cửa.
Khác với vẻ mặt u sầu của Uông Linh, thế thấy mặt mày Tiền Ngọc Phượng hồng hào, gần đây cũng ăn ngon uống ngon gì mà mặt tròn xoe lên.
Sau khi chị nhà, vui tươi hớn hở thả cái rổ trong tay xuống, “Nhìn xem chị mang gì cho em ?”
Sau đó đợi Kim Tú Châu hỏi, khoe khoang lấy từng thứ một trong rổ , măng khô, thịt khô, nấm mới hái cùng với một hộp sữa mạch nha.
Kim Tú Châu thấy sữa mạch nha, phần kinh ngạc cầm lên xem, đó hỏi chị , “Chị nhặt tiền ? Hào phóng ?”
Tiền Ngọc Phượng hừ một tiếng, “Chị đây nhận tiền lương, đặc biệt mua cho em nhưng chỉ thể mua một hộp thôi, tiền lương tháng sẽ mua cho Phương Mẫn.”
Kim Tú Châu , “Thì là thế, chị ăn cơm ? Nếu ăn thì ở dùng bữa .”
Tiền Ngọc Phượng: “Không cần, ở nhà phần cơm cho chị.”
Sau đó kỳ quái hỏi: “Sao nhà em muộn thế mà còn ăn cơm?”
“Không , chỉ đói bụng, nên mới bảo doanh trưởng Giang nấu cho em bát mì ăn.”
Tiền Ngọc Phượng chỉ chỉ trán cô, “Quả nhiên là em , lúc nãy chị về thấy Triệu Vận vác cái bụng lớn dẫn con gái ngoài đấy, cũng nữa?”
“Sao cơ?”
Kim Tú Châu chút kinh ngạc, lâu cô gặp Triệu Vận.
Tiền Ngọc Phượng: “Được , nhắc tới cô nữa, chị sang đây báo em một tiếng, công việc ở nhà ăn vô cùng , ngày nào chị cũng thể ăn thịt, chỉ điều một tuần mới thể về nhà một , nhưng , chị thể kiếm tiền, giờ chồng với chồng cũng dám lớn tiếng với chị nữa , nay chị từng sống những ngày tháng thoải mái như .”
Nói những lời , chị vô cùng cảm kích Kim Tú Châu, thật lòng mà trong lòng chị , Kim Tú Châu còn với chị hơn nhà đẻ và chồng, dù nếu nhà đẻ công việc chắc chắn tới phần chị , còn chồng chị cũng đáng tin cậy, tiền kiếm cũng nỡ tiêu cho chị .
Kim Tú Châu Tiền Ngọc Phượng vui vẻ, cũng thấy vui lây: “Vậy quá , chị gắng cho , chị Uông với em nếu chị , sẽ lựa dịp chuyển chị thành nhân viên chính thức, công việc của chị cũng coi như định .”
“Thật ? Vậy quá, khi nào thành nhân viên chính thức, chị sẽ mua cho em hai hộp sữa mạch nha.”
“Em cần sữa mạch nha của chị, chị mua cho chị Uông , chị mới là đại ân nhân của chị.”
“Mua, mua cả.”
Tiền Ngọc Phượng ha ha, chắc do tự kiếm tiền nên giờ chị hết keo kiệt .
Chờ khi Tiền Ngọc Phượng về, Giang Minh Xuyên nấu mì xong mang , hai đứa bé đều buồn ngủ, bảo tụi nhỏ về phòng ngủ.
Sau khi bọn trẻ , bếp cầm một bát dấm nhỏ .
Dạo khẩu vị của Kim Tú Châu đổi, đây cô ít khi ăn dấm, giờ ăn gì cũng chấm cái . Hôm nay về nhà con gái còn kể với ăn đào chấm dấm, mà cũng thấy ghê răng.
Quả nhiên, thấy Giang Minh Xuyên bưng dấm , Kim Tú Châu mới bắt đầu động đũa.
Cô gắp mì thả trong bát dấm, đó mới gắp lên ăn, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ, giống như đang ăn món mỹ vị gì đó.
Giang Minh Xuyên sờ sờ mũi, chịu nổi nữa dời tầm mắt , đó vải bàn, tò mò hỏi: “Em còn vẽ cho nhà máy của chị Uông nữa ?”
Kim Tú Châu ừ một tiếng.
Giang Minh Xuyên nghĩ một lát bảo: “Anh một chiến hữu giải ngũ, hình như nhà máy sản xuất tơ, nếu nhu cầu sẽ liên hệ cho.”
Kim Tú Châu theo bản năng hỏi một câu, “Sao đột nhiên ?”
Giang Minh Xuyên tức giận: “Anh khi nào ? Còn cho em đỡ lo nghĩ , ai cũng đến tìm em.”
khiến xúc động vẫn là lời của Tiền Ngọc Phượng. Chị hiện giờ ở nhà chồng và chồng cũng dám lớn tiếng với chị . Anh nghĩ tới chuyện hồi Kim Tú Châu nhất định tìm việc , giờ đang m.a.n.g t.h.a.i cũng vẫn bận rộn vẽ tranh, lẽ liên quan tới chuyện đây khi cô còn ở nông thôn. Anh chút đau lòng, thể quyết định chuyện của cô, nhưng cũng thể dùng cách khác giúp cô.
Kim Tú Châu thấy , trong lòng tan chảy, dạo tại miệng cô luôn nhanh hơn não, quá thẳng thừng .
Cô mím môi , dỗ dành : “Em nhất mà.”
Nói xong còn gắp một gắp mì nhúng dấm đưa tới mặt , “Nào, nếm một miếng xem, ăn ngon.”
Giang Minh Xuyên cô cố ý, vẻ mặt trêu ghẹo của cô, nhắm mắt nhắm mũi ăn, đưa miệng, chua nhíu mày.
Kim Tú Châu mà phụt .
Giang Minh Xuyên nuốt chửng luôn, đó cầm cốc uống liên tục mấy ngụm nước, thấy Kim Tú Châu càng vui vẻ, Giang Minh Xuyên bỏ cái cốc xuống, tức giận cô, cuối cùng cũng cong môi .
Hết chương 44.
Tác giả lời :
Kim Tú Châu: Sao nhanh mồm nhanh miệng ? Lại thẳng hết lời trong lòng ?
Giang Minh Xuyên: Vợ lên thật .
Hạ Nham: Lại trốn tụi con ăn vụng món ngon .
Phó Yến Yến: Trong đầu ngoài ăn thì chẳng gì.
Giang Minh Xuyên: Lại đây ăn, cho con ăn hết.