Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:08:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cũng may Tiền Ngọc Phượng Kim Tú Châu thất vọng, tối hôm đó, Kim Tú Châu thấy chị ở lớp xoá nạn mù chữ, bàn đặt vở mở sẵn và b.út. Chị nghiêm túc ghi chép, bục giảng cô giáo dạy chữ nào là ghi chữ đó, chị vốn hổ khi theo, nhưng thấy đều , cũng nhỏ giọng theo, vài cũng quen dần lên.

cũng chỉ kiên trì một tiết học, tới tiết thứ hai tập trung nữa, gật gà gật gù ngủ gật. Chị xoay đầu thấy Kim Tú Châu bên cạnh đang nghiêm túc giảng bài, mới nhẫn tâm tát một cái, cố mở to hai mắt chằm chằm bảng đen.

Có thể là thấy hy vọng đổi bản nên chị nắm lấy.

Hôm đó đường về nhà, Tiền Ngọc Phượng suy nghĩ nhiều, từ nhỏ đến lớn, dù ở nhà đẻ nhà chồng, từng thứ gì thuộc về chị , thứ gì đều là của em trai, hoặc sẽ để dành cho chồng và hai con.

Kim Tú Châu sẽ lưu ý công việc cho chị , một hồi lâu chị cũng dám tin, bởi vì giờ chị từng nghĩ sẽ gặp chuyện như .

Chị năng lực tới , còn thấy ghen tị với Kim Tú Châu, về thấy cuộc sống của càng ngày càng thì cũng nghĩ thế nữa, chị tự an ủi rằng mệnh may mắn như .

Đường về nhà hôm đó là đoạn đường dài nhất mà chị qua. Chị giống như điên, , còn kéo tay Đại Nha tay ngừng lải nhải rằng cũng thể kiếm tiền, sẽ tiếp tục cho con học, con học bao lâu thì học…

Khi những lời , trong lòng chị càng thêm đau đớn, chị thương con gái, nhưng giờ chị chẳng tài cán gì, nếu chị tiền, thì nào tiếc gì con bé .

Trong thời gian Tiền Ngọc Phượng đều đặn tới lớp xóa nạn mù chữ theo lời Kim Tú Châu. Có thể học vẫn hơn, chị cảm giác cuộc sống của trở nên phong phú. Trước giờ chị chỉ quanh quẩn trong nhà, ngày qua ngày ngoại trừ nấu cơm thì cũng chỉ ngủ, hoặc là nhàn rỗi quá thì tìm buôn chuyện, mỗi chồng nhíu mày chị chột . giờ thì giống thế nữa, nếu rảnh là chị cầm quyển vở nguệch ngoạc như gà bới , dù chồng gì thì chị cũng chẳng để bụng, cảm thấy đang chuyện ý nghĩa.

Kim Tú Châu vẫn gì chắc chắn, cũng chẳng chuyện công việc của chị khi nào thì tin tức, đoán chừng thể là học còn đủ, vì thế chị càng thêm chú tâm học tập.

Đầu tháng tư, khi đều đổi áo khoác mỏng thành áo sơ mi, Uông Linh tới tìm Kim Tú Châu một nữa, kể chuyện nhà máy của .

Không do trải qua một hai tháng sóng ngầm , thoạt chị trọng hơn nhiều, khi chuyện cũng bình thản hơn.

Tay chị cầm mấy mảnh vải mẫu, vui vẻ khoe với Kim Tú Châu: “Lần nhờ em nhắc nhở nên chị về bàn bạc kỹ với lão Nghiêm, nếu sắp xếp tìm nguồn tơ thì cứ cho họ tìm tiếp, nhưng những chuyện khác tạm thời khoan động đến. Đám nhân viên kỳ cựu nhà máy đó lẽ cho rằng chị chỉ chút bản lĩnh , yên một thời gian bắt đầu kéo bè kéo cánh. Như lời em , tiên chị m.á.u hết đám cầm đầu gây chuyện, đó tổ chức họp suốt hai ngày, tới khi chuyện ở nhà máy định , nên đề bạt thì đề bạt, nên sa thải thì sa thải, giờ đám nhân viên lâu năm nhà máy cũng dám huênh hoang nữa, ngoan ngoãn ai việc nấy.”

Uông Linh đơn giản, nhưng Kim Tú Châu hiểu những chuyện gió tanh mưa m.á.u trong đó. Uông Linh phát triển nhà máy thì hẳn là một tổ chức theo sự chỉ đạo của chị, tất nhiên sẽ đụng chạm ích lợi của một , trong quá trình chuyển giao quyền lực thể nào tránh khỏi “đổ m.á.u”.

Kim Tú Châu thấy khuôn mặt chị tiều tụy bèn dậy rót cho chị một cốc sữa mạch nha, sữa đều do Phương Mẫn đưa sang, đây Kim Tú Châu còn tưởng rằng Phương Mẫn khách sáo, đó mới phát hiện dường như cô thà uống nước sôi để nguội cũng đụng đến món .

Giang Minh Xuyên và con gái cũng thích uống, trong nhà chỉ cô và Hạ Nham uống.

Uông Linh cũng khách sáo với Kim Tú Châu, cầm cốc sữa uống từ từ. Nhà chị cũng sữa nhưng chị từng uống, để dành cho con trai.

Khi chị uống sữa mạch nha, Kim Tú Châu cầm vải xem, đó phân loại chúng , chất lượng đặt một bên, chất lượng kém đặt bên khác.

Uông Linh giơ ngón cái lên với Kim Tú Châu, “Ánh mắt tồi.”

Sau đó nhíu mày : “Số vải chất lượng chị tính mang tới thành phố lớn, bên đó bán mới đắt, chỉ đáng tiếc là tạo thương hiệu. Chị đưa tới nhà máy dệt thành phố, bọn họ khả năng đó, cuối cùng sẽ lừa thôi.”

Trước đây chị việc ở nhà máy dệt thành phố, những ở đó như thế nào chị rõ, bằng tỉnh cũng sẽ phái xuống quản.

Kim Tú Châu gật gù, “Số vải chất lượng quả thật , đây em từng dạo ở tòa nhà bách hóa thủ đô và thành phố S, vải như thể bán mấy chục đồng một cuộn*, mà nhiều tranh mua.”

*Nguyên gốc là “một thất”, nếu chỉ vải vóc thì là đơn vị cuộn, nếu theo độ dài thì một thất sẽ tương đương 13,3 m.

Ánh mắt Uông Linh sáng lên, “Thật ?”

Kim Tú Châu gật đầu, “Thật sự nên nghĩ cách tiêu thụ loại vải , nếu thể cung cấp cho cửa hàng bách hóa ở thành phố lớn, nhà máy chị nhất định thể thu lợi nhuận nhiều.”

Có lời của Kim Tú Châu, trong lòng Uông Linh thêm vài phần tự tin.

Chị tiếp: “Mấy loại vải chất lượng kém vẫn là sản phẩm chủ đạo của nhà máy bọn chị trong tương lai mấy năm tới, em xem ý tưởng gì cho loại vải ? Chị định là nhờ em thiết kế một hoa văn cho bọn chị. Thời gian gần đây chị thăm mấy nhà máy dệt khác, một câu thật lòng, chị thật sự thích mẫu mã sản phẩm của họ, hoa văn các loại hoa to, vài là cảm thấy thô lắm.”

Kim Tú Châu gật đầu, đồng ý ngay, “Được ạ, chị tin tưởng em như , nhất định em sẽ chị thất vọng, để em vẽ một hình đưa cho để chị chọn.”

Uông Linh híp cả mắt, “Vậy thì quá, em yên tâm, tiền lương chắc chắn sẽ hợp ý em.”

Kim Tú Châu cũng , “Tiền lương nhiều ít cả, chủ yếu thể giúp chị mới là nhất.”

Nói tới đây, cô chợt ngừng , vẻ mặt phần do dự.

Uông Linh đang vui vẻ mấy lời ngọt ngào của cô, chẳng ai thích lời êm tai, thấy thế bèn hỏi: “Có chuyện gì cứ , chúng còn khách sáo nỗi gì?”

Kim Tú Châu thở dài, mới kể chuyện xảy trong nhà Tiền Ngọc Phượng thời gian , đó khó xử : “Có lẽ chị thấy em hiện giờ công việc ở tòa soạn báo, nên cũng ý định , nhưng một câu thật lòng, mấy chuyện còn nhờ thiên phú. Giống như chị đó, nhân viên nhiều năm như cũng thấy gì nổi trội, mà giờ Giám đốc nhà máy mấy tháng thể hiện năng lực , thể thấy thiên phú của chị trong lĩnh vực quản lý, mà em đây nỗ lực học chữ, bao nhiêu bài văn bài thơ gửi tòa soạn chẳng chấm bài nào, thế mà vẽ bừa một bức tranh Phương Mẫn khen là hồn.”

Uông Linh gật đầu, cảm thấy cũng lý.

“Em thấy chị nỗ lực học tập nhưng chẳng tiến bộ bao nhiêu, nhiều nhất cũng chỉ mấy chữ, cứ tiếp tục như e là cũng hiệu quả, nên mới ngẫm nghĩ, giờ chị là Giám đốc nhà máy, thể sắp xếp cho chị vị trí nhân viên hợp đồng gì đó trong nhà ăn của nhà máy ?”

“Em yêu cầu chị khó xử, nếu ngoại lệ giúp chị chỉ sợ ít các chị em khác tới tìm chị. Thời buổi , cuộc sống của ai mà chẳng khó khăn. Việc là mục đích cá nhân của em thôi, hồi khi mới tới đây, em quen ai cả, chị Tiền giúp đỡ em nhiều, trong lòng em vẫn luôn ghi nhớ cho nên mới mặt dày đề xuất việc với chị. Nếu cũng , em tính cách khác.”

Uông Linh xong im lặng một lúc, thể Kim Tú Châu rõ ngọn ngành lợi và hại , chị từ chối cũng chẳng thốt . Nếu cô nhờ chị sắp xếp công việc cho Tiền Ngọc Phượng , chắc chắn chị sẽ do dự mà bảo để xem xét , nhưng hết Kim Tú Châu khen chị một hồi, còn chị thiên phú trong việc quản lý, thật trúng ý chị thích .

Sau đó cô còn phân tích hết những chuyện mà chị lo lắng , nhưng hơn cả lo lắng, chị càng thấy nể Kim Tú Châu trọng tình trọng nghĩa. Kim Tú Châu thể đối với Tiền Ngọc Phượng từng giúp cô như , với quan hệ của hai bây giờ, chẳng sẽ đối với chị hơn?

Con đều ích kỷ, cho dù là Uông Linh cũng ngoại lệ. Bây giờ sở dĩ chị qua với Triệu Vận là vì thích cách cư xử của cô . Mà thiết với Kim Tú Châu, một phần là vì quan hệ trong công việc giữa chồng bọn họ, phần nữa là vì Kim Tú Châu lấy lòng chị ở lúc chị cũng ý rời xa Triệu Vận, nên mới thuận nước đẩy thuyền, đó thấy tính cách Kim Tú Châu cũng , nên mới qua ngày càng thiết.

Sau khi thầm cân nhắc lợi hại một hồi, Uông Linh quyết định cho Tiền Ngọc Phượng một cơ hội, nhưng lời khéo léo, “Chị cũng vì nể mặt em nên mới đồng ý, em cũng đấy, cái ghế Giám đốc nhà máy của chị còn nóng chỗ, chỉ phạm một sai lầm nhỏ cũng thể phóng đại lên. Sắp xếp một vị trí trong nhà ăn, dù là nhà máy giữa các chị em vợ lính ở đây, cũng đều thể rước lấy phiền phức. chị cũng là phận nữ, chị phụ nữ chúng sống dễ dàng, cũng hy vọng cô sống , càng hy vọng em cũng thế.”

Kỳ thật nhà máy còn dễ ứng phó, đến lúc đó chỉ cần đây là của nhà thiết kế mà chị trăm đắng ngàn cay mới tìm , sắp xếp công việc cho họ thì chịu , bọn họ bản lĩnh thì hãy vẽ như thế . Chị chỉ lo lắng mấy chị em vợ lính khác chuyện nên bổ sung một câu, “ đừng với khác.”

Kim Tú Châu chút cảm động : “Chị yên tâm, việc chỉ mấy chị em thôi.”

Uông Linh gật đầu, “Dù nếu , tội vạ gì chị cũng sẽ đổ hết lên đầu em.”

Kim Tú Châu , “Vâng , mấy hôm nữa em sẽ bảo chị Tiền Ngọc Phượng tới gặp chị.”

Uông Linh ừ một tiếng, “Cứ chờ chị sắp xếp cho thỏa , hai hôm nữa chị báo.”

“Vâng, phiền chị .”

Thật Kim Tú Châu cũng tính chờ tới khi tìm con đường tiêu thụ vải cho Uông Linh mới , nhưng lúc cô nhờ vả luôn thì chỉ thể lấy cớ báo đáp Tiền Ngọc Phượng, hề tư lợi. Nếu là bình thường lẽ sẽ cảm thấy sắp xếp cho Tiền Ngọc Phượng một công việc ở nhà ăn là ân tình to lớn, nhưng Kim Tú Châu cũng từng là nắm quyền, đương nhiên những chuyện như thế cũng chỉ mất một câu mà thôi, Uông Linh đây là chuyện khó xử, cũng chỉ nhớ kỹ ân tình.

Mà cô cũng cân nhắc kỹ những suy tính của đối phương, mới cố ý luôn ghi nhớ đây Tiền Ngọc Phượng đối với mới quyết định nhờ vả chuyện , những lời , Uông Linh tự nhiên cũng cô nhớ kỹ ân tình của chị .

Đương nhiên, điểm mấu chốt nhất vẫn là cô giá trị với Uông Linh.

Sau khi tiễn , Kim Tú Châu rửa sạch cốc cũng rót cho một cốc sữa mạch nha, chậm rãi uống, ngắm nghía kỹ chỗ vải .

Phó Yến Yến gần đó, nhắc nhở cô, “Mẹ thể nhờ cô Chung Tuyết giúp.”

Lần cô Chung Tuyết thư , cha đều trở thủ đô, hai còn khôi phục chức vụ . Trước đây Chung Tuyết việc trong cơ quan nhà nước, khi m.a.n.g t.h.a.i sinh con thì từ chức, giờ bên chỗ ông cụ Chương sắp xếp cho cô một công việc trong cửa hàng bách hóa, hình như là chức quản lý, cụ thể thì trong thư rõ, nhưng nhất định là rành rẽ việc hơn các cô.

Kim Tú Châu lòng sang con gái, “Không vội, chúng hỏi cho rõ ràng tính.”

Phó Yến Yến gật đầu, cho rằng Kim Tú Châu cẩn thận, sợ cuối cùng thành sẽ khiến cho cô Uông thất vọng, nên cũng thêm gì nữa.

Buổi tối, khi Giang Minh Xuyên về nhà còn xách theo một túi to.

Bọn trẻ tới mở xem, phát hiện bên trong là đồ khô, trong đó một nửa là thịt bò thịt dê khô, còn là túi đựng cục gì trắng trắng và một túi bột trông như bột mỳ, Giang Minh Xuyên là sữa bột và pho mát gì đó.

Kim Tú Châu tò mò hỏi: “Ai gửi ? Ăn thế nào?”

“Chiến hữu của gửi biếu, sữa bột thì pha uống, ngon, pho mát thì cứ thế ăn thôi.”

Kim Tú Châu tò mò cầm một miếng pho mát lên ăn, mới bỏ trong miệng, nhíu c.h.ặ.t mày, hai đứa nhỏ cũng tò mò ngẩng đầu cô. Kim Tú Châu nhận xét một câu, “Vị cũng thật đặc biệt.”

Giang Minh Xuyên phì , “Có một ăn quen.”

“Thịt khô thì ăn thế nào?”

“Cậu bảo cần nấu một chút.”

Kim Tú Châu gật đầu, cảm thấy chiến hữu của khá , biếu nhiều thứ như qua đây, “Ngày mai cũng mua mấy thứ tặng cho .”

“Ừ.”

Lúc ăn cơm Giang Minh Xuyên : “Một thời gian nữa Thích Mẫn , công việc sắp xếp xong xuôi, hình như là về ở đồn công an quê, cụ thể cũng hỏi kỹ.”

Kim Tú Châu , ngẩng đầu , “Sau cũng sẽ giải ngũ ?”

“Còn xem .”

Kim Tú Châu hiểu lắm mấy chuyện , một tiếng, chỉ bảo: “Về quê cũng khá .”

Quê Giang Minh Xuyên ở thủ đô, ở đó nhiều tòa nhà bách hóa, Kim Tú Châu cảm thấy hơn ở đây.

Giang Minh Xuyên gì, thật trở về. Khoảng thời gian nuôi lén thư cho , nhờ cứu Phan Thịnh Lâm và Phan Quân. Cha con họ Phan phạm pháp, sẽ giúp đỡ gì, đó Đào Thiến Vân thư mắng nhiếc . Nghe Chung Tuyết kể, Đào Thiến Vân tham dự những chuyện đó, nhưng chắc bà cũng sợ hãi nên cũng khai ít chuyện của hai cha con bọn họ, giờ bà trục xuất về quê, tình hình khả quan cho lắm.

Điều duy nhất tiếc nuối là tên Lý Ngôn Chi mấy năm qua đời , cũng con cái.

Những chuyện Giang Minh Xuyên kể cho Kim Tú Châu, một việc cô thì hơn.

Buổi tối Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên giường, mấy ngày nay hiếm khi Giang Minh Xuyên rảnh rỗi, nên tâm tư nghĩ tới chuyện khác. Anh vươn tay kéo cô lòng, nào tay mới chạm Kim Tú Châu hất .

Anh sửng sốt, ngờ nổi về phía cô, “Em thế?”

Kim Tú Châu thiện giải thích: “Anh hiểu , dạo chúng nên tiết chế một chút.”

Giang Minh Xuyên bực buồn , thời gian mỗi ngày quấn lấy chính là cô, giờ bảo tiết chế.

Kim Tú Châu tỏng nghĩ gì, cũng tiện giải thích nhiều với . Cô thể nào thẳng với rằng lén hỏi Phương Mẫn, bảo “chuyện đó” của cô và Chính ủy ít, lẽ là vợ chồng cô quá thường xuyên nên mới mang thai.

Giang Minh Xuyên , đành : “Vậy ôm một cái thì chứ.”

Cái thì Kim Tú Châu đồng ý, rướn sát cọ cọ , Giang Minh Xuyên duỗi tay ôm lấy cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-43.html.]

Có điều, chờ khi thấy phía truyền đến tiếng ngáy nho nhỏ, Kim Tú Châu vội lật đật xoay lăn xa, sợ gần đè lên bụng cô.

Cô vẫn thích con hơn là chồng.

Ngày hôm , Kim Tú Châu sang nhà họ Ngô, rủ Tiền Ngọc Phượng ngoài một chuyến.

Tiền Ngọc Phượng Kim Tú Châu rủ vườn rau một chuyến thì tưởng rằng mảnh vườn nhà chị chuyện gì, còn nhà lấy cái cuốc mang theo.

Khi hai đường, Kim Tú Châu chuyện của Uông Linh cho chị , xong Tiền Ngọc Phượng kích động, quăng ngay cái cuốc trong tay xuống đất, đó vội vàng nắm lấy tay cô, “Thật… Thật ?” Nói cũng lắp bắp.

Kim Tú Châu nắm tay chị , “Còn giả ? Nếu xảy chuyện gì ngoài ý , việc xem như chắc chắn tám chín phần . Chị Uông chờ chị sắp xếp xong , em tới báo cho chị nhắc nhở chị ít nhất thể hiện chút thành ý, giúp chúng cũng báo đáp.”

Tiền Ngọc Phượng gật đầu như giã tỏi, “Đương nhiên, chuyện chị hiểu.”

Sao thể để giúp công , riêng gì Uông Linh, ngay cả Kim Tú Châu cũng cần cảm ơn, chị cũng keo kiệt.

“Vậy mua cái gì thì hợp lý? Chị nhiều tiền.”

Chị nhiều loại điểm tâm như Kim Tú Châu, nghĩ đến đây lo lắng, “Mà tài nấu nướng của chị cũng chỉ nhiêu đó, chị nhận ?”

“Không đến mức , cũng cho chị đầu bếp, cùng lắm là phụ bếp thôi, tay chân nhanh nhẹn chăm chỉ là . Khi tới đó chị bớt một tí, khác gì chị cứ .”

“Chuyện chị hiểu, chị cũng dám lung tung với lạ, ngộ nhỡ dèm pha gì lưng chị thì ?”

“Chị thật sự mua gì đấy ? Vậy chị mua ít thịt mang sang nhà chị , nhưng đừng để khác , việc em hứa với chị Uông , ngoại trừ ba chị em thì còn ai nữa, nhất là Tiểu Quân nhà chị , nếu khác hỏi, chị cứ bảo là nhà đẻ tìm cho chị việc , hoặc đừng bảo cứ bảo về hỗ trợ nhà đẻ.”

Tiền Ngọc Phượng gật đầu liên tục, “Chị nhất định gì, thằng nhóc đó nhà chị chiều hư , giờ còn đang dỗi với bọn chị đấy. Giờ chị thiên vị nó nữa, gì cũng chia đều cho hai chị em, bà nội thằng bé cũng chẳng ý kiến gì.”

Trước chị mắng con, bà nội thằng bé còn che chở, giờ cũng chẳng cản nữa.

Từ bỏ nhà đợt , cũng hiếm lắm Trụ T.ử mới lấy gậy đ.á.n.h thằng bé một trận nhừ t.ử, bẹp ở nhà một tuần, tuy rằng chị đau lòng, nhưng hiện giờ chị đặt hết tâm tư việc học tập, còn quan tâm nhiều tới con trai.

Giờ chị nghĩ thông suốt , thể trông cậy chuyện về già nó chăm lo cho chị, chị cảm thấy thể học tập cho , kiếm thêm nhiều tiền, tới khi già đứa nào hiếu thuận thì chị để tiền cho đứa đó.

Đương nhiên, quan điểm nguy hiểm chị dám với ai cả, sợ khác sẽ chê chị .

Chị hỏi: “Vậy mua hai cân thịt đủ ?”

Kim Tú Châu tức giận chị .

Tiền Ngọc Phượng tiếc của : “Mua mười cân, chị mua mười cân*.”

*Tương đương với 5 cân của Việt Nam.

Kim Tú Châu mới ừ một tiếng, “Quà tặng thứ quý trọng, lúc về chị cứ bàn bạc kỹ với chồng, thím hiểu rõ hơn chị.”

Về phương diện đối nhân xử thế, thím Ngô vẫn ý hơn.

Tiền Ngọc Phượng vội gật đầu, “Được .”

Sau đó vội vàng ; “Chỗ vườn rau nhà em vấn đề gì, chị xử lý cho.”

Kim Tú Châu thấy chị sốt ruột như mới bảo: “Không chuyện gì , chỉ tìm chị chuyện . Chị mau về , em cũng việc , nhớ là việc thể ngoài.”

Tiền Ngọc Phượng gật đầu liên tục, chắc như đinh đóng cột: “Em yên tâm một trăm phần trăm, chị chắc chắn hé răng.”

Nói xong chị vội vã xoay về nhà, vài bước mới nhớ thả tay Kim Tú Châu , vội đầu : “Chị về đây.”

Kim Tú Châu gật đầu, bảo chị chậm một chút.

Tiền Ngọc Phượng thành tiếng, vui tươi hớn hở về.

Kim Tú Châu cũng mỉm , còn với con gái bên cạnh, “Cũng do tưởng tượng , cảm thấy bây giờ thím Tiền của con tinh thần hơn nhiều.”

Phó Yến Yến theo bóng lưng vui sướng của Tiền Ngọc Phượng khuất xa, ảo giác , quả thật thím Tiền đổi, lẽ Kim Tú Châu cảm nhận rõ ràng nhưng cô bé thì nhớ rõ, đời thím Tiền để tâm tới mấy việc nhỏ nhặt lông gà vỏ tỏi, đôi mắt chỉ chăm chăm soi mói khác, chiếm tí lợi nhỏ thấy mừng .

Mà bây giờ thì khác hẳn, thím thường xuyên mang đồ ăn cho nhà cô bé, buổi tối mỗi ngày đều đến lớp xoá mù chữ, học nhiều chữ, còn quyết mang tặng mười cân thịt cho khác.

Có lẽ thím vẫn còn keo kiệt, vẫn còn thích hóng chuyện, nhưng thím cũng hào phóng, báo đáp khác và nỗ lực đổi bản hơn…

Buổi tối hôm , Uông Linh sang nhà, còn cầm theo hai cân thịt. Chị cửa tức giận chỉ Kim Tú Châu bảo: “Đã bảo là chị sẽ sắp xếp, em thì , chắc còn tin tưởng chị, xúi mang một rổ thịt to tướng như thế tới nhà, nếu khác thì thế nào? Từng đấy thịt, ăn đến bao giờ cho hết đây hả?”

Tuy , nhưng nét mặt cũng giấu .

Kim Tú Châu cũng , “Ồ mang sang biếu thật ? Chị hỏi nên đáp lễ gì cho hợp lý? Em mới bảo là chị thích ăn thịt, cứ mang thịt sang .”

Uông Linh tức giận giơ tay véo cô, mắng: “Cái con nhóc c.h.ế.t tiệt , đưa mấy chủ ý xàm xí .”

Kim Tú Châu tránh sang bên cạnh, “Mang thịt sang cũng mà, gần đây chị bận bịu như thế, nên ăn nhiều thịt để bồi bổ. Chị giúp chị một việc lớn như , chị mang quà đáp lễ cho chị thì ? Nếu là em thì vui còn kịp nữa là.”

Uông Linh đặt miếng thịt lên bàn, “Mặc kệ em, yên tâm , công việc ở nhà ăn thu xếp xong . Cô tới tìm chị thì chị cũng định sang tìm em đây. Chị với cô , sang tuần sẽ , nhân viên hợp đồng ở nhà ăn nhận tiền lương một tháng hai mươi đồng, nếu mà , sang năm sẽ gắng chuyển sang vị trí chính thức .”

Kim Tú Châu xong vội vàng nịnh bợ, “Cũng may là Giám đốc Uông lợi hại, sắp xếp là sắp xếp ngay, Tiền Ngọc Phượng gặp chị, cũng là may mắn.”

Uông Linh tức giận lườm cô, “Bớt mấy câu nịnh nọt đó cho chị, tranh của chị ?”

“Đây đây.”

Nói cô xoay phòng lấy, đó lấy mười mấy bức vẽ đưa cho chị.

Uông Linh nhận lấy xem, mới ánh mắt sáng rực. Chị ngẩng đầu Kim Tú Châu, đó đặt m.ô.n.g xuống, xem kỹ càng từng bức họa một, càng xem càng vui mừng, “Mấy bức quá .”

Các bức vẽ màu sắc rực rỡ, cũng vẽ hoa, nhưng hoa tinh tế, diễn tả thế nào, chỉ cảm thấy . Ngoài hoa còn hình các loại động vật nhỏ sống động, hình mây lành, chữ … Chỉ hình chị tưởng tưởng , hình Kim Tú Châu vẽ .

Bức vẽ nào chị cũng thích, xem trong đầu chị hình dung khi in lên vải thì sẽ như thế nào.

Kim Tú Châu ngại ngùng bưng cốc nước lên uống một ngụm, thật những bức vẽ chỉ mấy bức do cô tự nghĩ , còn phần lớn là cô vẽ dựa theo hoa văn y phục đây cô mặc khi ở Hầu phủ.

Đừng là mười mấy bức, mấy trăm bức cô cũng thể vẽ trùng lặp, dù gì khi đó mỗi quý cô từng đặt may mấy chục bộ quần áo, những thợ may đó sẽ mang tới những mẫu đúng mốt nhất để cô chọn lựa, các loại hoa văn vải cũng vô cùng .

Uông Linh xem xong, nhét hết tranh trong túi, “Được , em tiếp tục vẽ thêm , chỗ chị cầm , khi nào dệt xong vải chị sẽ mang tới cho em xem.”

Kim Tú Châu gật đầu, “Chỗ hoa văn em vẽ thích hợp in tơ lụa thôi, loại vải khác lẽ là hợp .”

Uông Linh đồng ý, dù gì chị cũng việc ở nhà máy dệt nhiều năm như , điểm chị .

Uông Linh , Giang Minh Xuyên mới lên tiếng hỏi Kim Tú Châu chuyện gì? Nghe chuyện hình như liên quan đến Tiền Ngọc Phượng?

Kim Tú Châu kể cho chuyện của chị Tiền. Giang Minh Xuyên xong nhíu mày, “Cái thằng nhóc Tiểu Quân học ai ? Sao thể bỏ nhà ?”

Hạ Nham cũng thấy, mới nhắc nhở ba: “Là bắt chước Dương Anh Hùng đấy ạ.”

Giang Minh Xuyên lúc mới nhớ chuyện năm ngoái Dương Anh Hùng nửa đêm về nhà, nhưng cảnh của Dương Anh Hùng khác, do nhà đối xử với nên bé mới về nhà.

Mà Ngô Tiểu Quân, nguyên nhân chỉ vì một chiếc cặp sách.

Anh nhíu mày càng c.h.ặ.t, “Trụ T.ử cũng quản , con cái thể bỏ mặc dạy .”

Về điểm thì Kim Tú Châu tán đồng, con hư thể nào đổ tại , Ngô Nhị Trụ cũng thất trách.

Thật cô cũng hiểu lắm nhiều quy củ ở thế giới . Nơi đây dường như đàn ông chỉ cần kiếm tiền nuôi gia đình là , cần quan tâm tới chuyện khác. Mà ở triều Đại Cảnh, đàn ông kiếm tiền nuôi gia đình thể qua loa với chuyện dạy dỗ con cái. Nhà nào gia cảnh , trẻ con tới ba tuổi là mời tới dạy, phụ cũng sẽ thường xuyên kiểm tra, còn nhà điều kiện thì sẽ dẫn con cái theo bên dạy dỗ, chỉ gia đình quá nghèo khổ mới để mặc con cái, chỉ lo kiếm sống.

cô thấy ở thế giới , cho dù gia đình điều kiện , phần lớn con cái đều quản nghiêm. Một khi dạy dỗ đều do của , nhưng nhiều phụ nữ nửa chữ cũng , thể dạy dỗ con cái những đạo lý ?

Nghĩ đến đây, cô nhịn : “Anh cũng khá hơn gì , ngày thường cũng thấy dạy con cái gì .”

Giang Minh Xuyên sờ sờ mũi, “Thì bận mà.”

Anh cảm thấy Kim Tú Châu đang coi thường hai đứa nhỏ , con tiền đồ cũng hiểu chuyện hơn Ngô Tiểu Quân nhiều.

Kim Tú Châu hừ một tiếng, “Bận thế nào cũng thể mặc kệ , mỗi ngày bớt chút thời gian dạy hai con, dù là dạy học chơi cùng cũng .”

Trước còn dạy hai đứa nhỏ học chữ, giờ tụi nhỏ cũng cần dạy nữa nên dường như để ý tới.

Giang Minh Xuyên ừ một tiếng.

Anh chịu khó tiếp thu, cảm thấy lời nào lý đều sẽ . Cho nên buổi tối khi Kim Tú Châu vẽ tranh, Giang Minh Xuyên dẫn tụi nhỏ rèn luyện thể. Anh chống tay xuống đất tập hít đất, con gái lưng , con trai cũng chống tay bên cạnh bắt chước động tác của , chỉ điều Hạ Nham mới hai ba cái chịu hết nổi, bẹp xuống đất dậy .

Còn hai cha con nhạo.

Kim Tú Châu thấy cũng phì .

Qua giữa tháng tư, Kim Tú Châu đột nhiên phát hiện nguyệt sự của tới, trong lòng cũng nghi ngờ, nhưng lúc mạch hiển thị, cô cũng dám chắc, chỉ đành chờ một thời gian nữa xem .

Chờ đến đầu tháng năm, Kim Tú Châu mới kiểm tra hoạt mạch.

Hết chương 43.

Tác giả lời :

Kim Tú Châu: Có !

Giang Minh Xuyên: Có gì cơ?

Hạ Nham: Có đồ ăn ngon ?

Phó Yến Yến: Chỉ ăn.

 

 

Loading...