Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:07:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fM4AMHWOZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chẳng mấy chốc Giang Minh Xuyên từ nhà ăn về. Hạ Nham ôm một thau cơm to trong lòng, Giang Minh Xuyên tay cầm hai bát thức ăn đầy, hẳn là nhân viên nhà ăn ưu ái , hai bát đồ ăn đầy ăm ắp.

Kim Tú Châu nhận thau cơm con trai đang ôm, với Giang Minh Xuyên: “Vừa Phương Mẫn mang sang hai đĩa thức ăn.”

Giang Minh Xuyên đặt hai bát thức ăn xuống, “Lát nữa mang đĩa trả, em mang ít bánh trái sang biếu họ.”

Kim Tú Châu , “Em .”

Lưu Cảnh Chi xếp ghế, đó sang bên cạnh, Kim Tú Châu bảo cô xuống ăn, “Sau đây chính là nhà em, cần khách sáo như , mau qua đây ăn, thịt kho tàu là bếp trưởng Trương , ăn ngon lắm.”

Lưu Cảnh Chi bèn xuống bên cạnh Kim Tú Châu, cô cầm đũa, nhưng ăn luôn, mà chờ hai nhóc cùng xuống cầm đũa lên mới bắt đầu ăn.

Kim Tú Châu cũng nghĩ em chồng thể thích ứng ngay lập tức, nên với Giang Minh Xuyên: “Hay là ngày mai dẫn em gái tới đồn công an sửa tên , cũng đúng lúc trong nhà còn bột mì, tiện thể mua một ít về.”

Giang Minh Xuyên nghĩ một lát gật đầu, “Sáng mai cùng .”

“Cũng .”

Nghe nhắc tới , Lưu Cảnh Chi ngẩng đầu hai họ.

Kim Tú Châu đầu với cô: “Lần theo trai em về thủ đô ăn Tết, cũng gặp ít trưởng bối, còn các chú bác hỏi thăm em, nếu mai dịp về thủ đô ăn Tết, em cũng thể tới thăm họ, bọn họ đều là bạn bè của cha em.”

Lưu Cảnh Chi , trong lòng cũng thấy nghẹn ngào, tuy rằng cô từng gặp cha ruột, nhưng từ những lời kể của chị cũng cha là những , tài giỏi.

Cơm nước xong xuôi, Kim Tú Châu chờ Giang Minh Xuyên rửa xong bát đũa, mới cầm đĩa cùng một túi đồ ăn vặt sang nhà Phương Mẫn hàng xóm, còn dẫn theo Lưu Cảnh Chi.

Trong tư tưởng của Kim Tú Châu, chị dâu như , cha chồng hy sinh vì nước, trong lòng cô vẫn luôn kính nể những hùng như , hơn nữa Giang Minh Xuyên đối với cô , em chồng tính tình lương thiện, yêu ai yêu cả đường lối về, cô khỏi yêu thương em hơn vài phần.

Nghĩ đến cô em chồng tuổi cũng nhỏ, nếu ở triều Đại Cảnh, tầm tuổi em thể quán xuyến việc lớn việc nhỏ của cả phủ, nhưng hiện giờ em chồng ngay cả chuyện đối nhân xử thế đơn giản cũng hiểu, nên mới tính nhân cơ hội dẫn em ngoài nhiều hơn để học hỏi.

Lưu Cảnh Chi vốn , cô quen , Kim Tú Châu khuyên cô , “Học tập riêng chỉ sách, còn học cả trong giao tiếp thường ngày nữa, một chuyện thể em thích nhưng thể hiểu. Điều gì nên , thế nào thể kết giao, cũng là năng lực quan trọng.”

Lưu Cảnh Chi thuyết phục, quả thật là cô xử lý quan hệ giữa với lắm, trong ký túc xá những khác thích cô, cô cũng chẳng đổi, chỉ dùng cách trốn tránh mấy đó.

Kim Tú Châu dẫn theo cô và con gái gõ vang cửa nhà hàng xóm, Phương Mẫn tới mở cửa, thấy Kim Tú Châu vẻ mặt tức thì tươi , “Ăn xong ? Mau nhà một lát.”

Khi cửa, Phó Yến Yến ngoan ngoãn chào hỏi, “Cô Phương ạ.”

Nụ mặt Phương Mẫn càng tươi roi rói, dịu dàng đáp một tiếng.

Kim Tú Châu giới thiệu, “Đây em chồng em, tên Bạch Cảnh Chi, bây giờ đang học ở Đại học Giao Thông, sẽ sống chung với gia đình em. Cảnh Chi, đây là chị Phương Mẫn, là tác giả nổi tiếng, xuất bản nhiều quyển sách, em gọi chị là chị Phương là .”

Lưu Cảnh Chi cũng ngoan ngoãn gọi, “Chị Phương.”

Phương Mẫn Kim Tú Châu khen ngượng ngùng, khách sáo chào hỏi: “Chào em chào em.”

Kim Tú Châu xuống cũng khách sáo: “Con bé tính tình quá nhút nhát, em mới tính dẫn con bé gặp nhiều một chút. Thường ngày em cũng thích sách, hẳn hai chuyện sẽ hợp.”

Sau đó còn khen Phương Mẫn mặt Lưu Cảnh Chi, “Chị Phương chính đại ân nhân của chị đấy, lúc đầu chị gửi bài tới các tòa soạn, cũng là chịu ảnh hưởng từ chị Phương. Sau đó cũng là chị thức tỉnh chị, để chị theo con đường vẽ tranh, hơn nữa chị còn là cô giáo dạy vỡ lòng cho chị, ở lớp xoá nạn mù chữ . Chị Phương là giáo viên vô cùng giỏi, em hiểu thể hỏi chị , cái gì chị cũng .”

Phương Mẫn mấy lời khen liên tiếp của Kim Tú Châu đỏ bừng cả mặt, vỗ nhẹ cánh tay cô, “Em đừng nữa, chị nào giỏi giang như .”

Kim Tú Châu lắc đầu, em gái bất đắc dĩ : “Khuyết điểm duy nhất là da mặt quá mỏng, tí tài năng hận thể thổi phồng gấp mười , chị thì ngược , rõ ràng mười phần bản lĩnh, mà mới khen một phần thấy ngượng ngùng.”

Phương Mẫn vội vàng với Lưu Cảnh Chi: “Đừng chị dâu em bừa, cô linh tinh đấy.”

Lưu Cảnh Chi xong , quan hệ giữa hai . Vốn đang lo lắng rằng sang đây sẽ câu nệ khí phần hổ, giờ mới thấy quả là cô suy nghĩ nhiều .

Chính ủy dọn dẹp trong bếp xong đột nhiên bưng mấy tách , Lưu Cảnh Chi theo bản năng lên, Kim Tú Châu vẫn yên, trêu ghẹo : “Đây là Chính ủy Chúc, thường ngày trai em lệnh của , nhưng lệnh mấy phụ nữ chúng . Chúng là bạn của chị Phương, cũng chỉ đành bưng rót nước cho chúng mà thôi.”

Chính ủy Chúc , “ là thế thật.”

Sau đó gật đầu với Lưu Cảnh Chi, “Không cần khách sáo , cứ trò chuyện, phòng sách.”

Phương Mẫn thấy Lưu Cảnh Chi vẫn còn khách sáo bèn bảo cô mau xuống, còn thì xoay tới ngăn tủ mang kẹo , bày biện bàn, “Dịp Tết quê gửi lên đấy, nếm thử xem.”

Nói đưa cho Yến Yến và Lưu Cảnh Chi mỗi một cái, đều là chocolate.

Lưu Cảnh Chi nhận lấy, nhưng định ăn.

Kim Tú Châu kể với Phương Mẫn mấy chuyện ở thủ đô về, cũng quá nhiều, chủ yếu là vì Chính ủy còn đang sách trong thư phòng, mấy lời phụ nữ riêng với thì tiện hơn.

Lúc về, Kim Tú Châu với Phương Mẫn: “Buổi sáng ngày mai bọn em lên huyện mua đồ ăn, chị mua gì ?”

Phương Mẫn lắc đầu, “Trong nhà vẫn còn.”

“Vậy , em về nhé.” Rồi vẫy vẫy tay, dẫn .

Phó Yến Yến chào, “Tạm biệt cô Phương.”

Lưu Cảnh Chi cũng vội chào, “Tạm biệt chị Phương.”

“Tạm biệt.”

Tới khi về nhà, Kim Tú Châu với Lưu Cảnh Chi, “Chị Phương cũng từng học đại học, học vấn cao, con chị cũng , bình thường chỉ thích an tĩnh nghiên cứu học vấn, nhưng em hỏi gì chị cũng sẽ trả lời.”

“Chị Phương mà, tính tình đơn giản thiện lương, nhưng ai chị cũng thiết. Người đó quan hệ với chị , thể hiểu tâm sự của chị , chị công nhận, cho nên thể cưỡng cầu, chân thành đối đãi là . Trước đó sở dĩ chị thể chơi với chị Phương cũng vì hợp ý, ngừng hỏi kiến thức chị dạy lớp, đó nương việc thường xuyên tặng đồ ăn cho chị , năng qua mới thành thiết, cũng coi như may mắn thôi.”

Lưu Cảnh Chi gật đầu, chị dâu đang dạy .

Quả nhiên, thấy Kim Tú Châu tiếp tục : “Giữa những khác , nên phương thức đối đãi khác , nhưng điều quan trọng nhất vẫn là cảm thấy thoải mái khi ở chung với họ, ngày mai chị dẫn em gặp mấy chị khác.”

Lưu Cảnh Chi gật đầu tán thành.

Buổi tối, Lưu Cảnh Chi ngủ cùng cháu gái.

Giường của cháu gái ấm áp, chăn dày khô ráo, bên cạnh còn thể nho nhỏ mềm mại ôm lấy cánh tay cô, kề sát bên , Lưu Cảnh Chi giường, cảm giác từng thời gian yên bình an tâm như .

Trong mơ màng, lòng cô khỏi chờ mong, ngày mai sẽ chuyện gì.

——

Sáng sớm ngày hôm , cả nhà lên huyện thành.

Bọn họ tới bưu cục . Giang Minh Xuyên dựa theo lời Kim Tú Châu dặn dò, tin báo bình an tới mấy trưởng bối ở thủ đô, nhân tiện kể chuyện nhận em gái, đó gửi thêm một ít đặc sản ở đây, lạp xưởng và nấm ăn ngon, ngang qua Cung Tiêu Xã mua một ít mang theo, gói cẩn thận gửi cùng với thư.

Gửi thư xong, Giang Minh Xuyên dẫn em gái tới đồn công an đổi tên, Kim Tú Châu dẫn hai đứa nhỏ tới nhà máy chế biến thịt mua thịt.

Khi ba con Kim Tú Châu tới muộn, thịt ngon cướp sạch, lúc đông lắm, cô xem quầy, cuối cùng Hạ Nham đề nghị: “Mẹ, con uống canh xương hầm.”

Xương rẻ hơn thịt nhiều, mà nấu canh ăn cũng ngon.

Kim Tú Châu bèn chọn hai cân xương, bảo c.h.ặ.t thành từng miếng nhỏ, chọn thêm hai cái móng giò và một miếng gan heo.

Sau khi thanh toán tiền, Hạ Nham tự giác nhận túi thịt xách theo.

Kim Tú Châu dẫn hai đứa qua cửa hàng mua rau dưa, tới khi mua xong, ba con tới tiệm cơm quốc doanh như hẹn , gọi mấy bát mì sợi, chờ hai em qua.

Gần như đúng lúc mì mang lên, Giang Minh Xuyên và Bạch Cảnh Chi tới, trong tay Bạch Cảnh Chi cầm một tờ giấy, cúi đầu , khóe môi cong cong.

Hạ Nham vội chạy tới hóng hớt, “Cô ơi, cháu cũng xem.”

Bạch Cảnh Chi đưa tờ giấy cho , Hạ Nham tò mò , bên cạnh em gái cũng thò đầu sang, thấy là giấy chứng minh nhân dân của Bạch Cảnh Chi, tên sửa xong.

Kim Tú Châu cảm thán một câu, “Nhanh thật đấy.”

Giang Minh Xuyên ừ một tiếng, “Tình cờ gặp lính cũ của , giúp nên nhanh hơn.”

Nói lấy Sổ hộ khẩu gia đình từ trong túi , đưa cho Kim Tú Châu, “Tên em gái giờ ghi hộ khẩu nhà chúng .”

Kim Tú Châu nhận lấy xem qua, gật đầu, “Tốt , .”

Bạch Cảnh Chi thấy phản ứng của Kim Tú Châu, trong lòng thấy nhẹ nhõm, gương mặt cũng tươi .

Thật mấy ngày cô vẫn luôn chút bất an, cho dù Giang Minh Xuyên là ruột của cô, nhưng thực sự mà thì hai cũng thiết với bao nhiêu, lẽ bởi vì tình nên hiện giờ nhà trai đối với cô , nhưng tưởng tượng nếu mang phiền phức cho bọn họ thì cô chút sợ hãi, mãi tới khi thấy Sổ hộ khẩu tên cô, nỗi lo lắng đó mới thực sự tan biến.

Bây giờ, họ một nhà. Mà chị dâu, cũng thấy vui vẻ.

Thật lòng cô sợ khác thích .

Cơm nước xong về đến nhà hơn một giờ chiều, Giang Minh Xuyên bỏ đồ xuống, “Anh việc ngoài một chuyến, cứ ở nhà nghỉ ngơi nhé.”

Kim Tú Châu luôn luôn bận rộn, dặn buổi tối về sớm một chút.

Giang Minh Xuyên gật đầu, “Nếu sáu giờ tối còn về, cứ ăn .”

“Em .”

Giang Minh Xuyên , Kim Tú Châu với Bạch Cảnh Chi: “Anh trai em ngày thường bận, sẽ quen thôi, em ngủ một giấc , chị nhào ít bột, buổi chiều sẽ dẫn em tới nhà chị Tiền và nhà chị Uông.”

Bạch Cảnh Chi ngoan ngoãn gật đầu, “Vâng.”

Hạ Nham định điểm tâm, vội vàng xun xoe: “Mẹ, con tới giúp

Kim Tú Châu ngay ý định gì, “Không thiếu phần của con .”

Hạ Nham ha ha, vốn dĩ khoác lác với hai đồng bọn rằng khi từ thủ đô về sẽ mang cho bọn họ vịt và món ngon khác, nào vịt đắt quá, tiền tiêu vặt của căn bản mua nổi, hơn nữa lúc cũng tương đối vội vàng, tiện xa mua, cho nên tính mang vở và b.út mới mua cho chia cho hai thằng bạn. Giờ thấy tính điểm tâm ngon, cũng mang cho hai tên một phần.

Bạch Cảnh Chi vốn tới giúp, Kim Tú Châu bảo cô ngủ dậy hãy qua giúp, giờ vội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-39.html.]

Lúc Bạch Cảnh Chi mới ngủ, nhưng cũng do quá hưng phấn mà cô cả nửa buổi chiều cũng ngủ , nghĩ đến chiều nay chị dâu còn dẫn cô gặp khác thì chút lo lắng biểu hiện , cuối cùng đành hỏi cháu gái vẫn đang thức, “Yến Yến, chị Uông với chị Tiền mà cháu nhắc tới là thế nào? Có chú ý gì ?”

Trước giờ cô tiếp xúc với nhiều lắm, khi đại học mỗi ngày chỉ học, về đến nhà là việc nhà. Sau khi đại học nhẹ nhàng hơn một chút, nhưng bởi vì xa lánh nên cô cũng cách giao thiệp với khác. Thật trong lòng cô sợ giao tiếp với lạ, mỗi chuyện với họ soạn lời trong đầu mấy bận.

Người duy nhất khiến cô chuyện tự nhiên chính là chị dâu. Chị giống như hiểu hết những gì cô định , cả những chuyện cô định , hai trò chuyện vô cùng thoải mái.

Phó Yến Yến đầu sang cô út, hiểu thấy cô giống hệt bóng dáng ở đời . Lúc cô bé cũng như , cũng sợ giao thiệp với lạ, khi bệnh càng nghiêm trọng, chỉ cần chuyện với là sẽ căng thẳng lắp, lòng bàn tay đổ mồ hôi. “Kim Tú Châu” ghét bỏ cô bé mất mặt, mỗi đều dùng lời khó chì chiết cô bé, cô bé bệnh, nhưng khi cô bé khám bệnh, bà bảo cô bé đang giả vờ.

Cũng may khi trọng sinh về tuổi còn nhỏ, hơn nữa sự dạy dỗ mưa dầm thấm đất của Kim Tú Châu, dần dần cô bé thể giao tiếp với khác.

Phó Yến Yến cũng chê kỳ thị cô út, mà nghiêm túc kể với cô về tình hình nhà họ Ngô và nhà thím Uông.

Bạch Cảnh Chi ngờ cô cháu gái bé chuyện rõ ràng đấy. Cô lặng lẽ nhưng cũng nghĩ nhiều, câu cửa miệng của Hạ Nham là em gái thông minh nhất, em gái là thiên tài. Anh chị cũng con gái thông minh, cô chỉ nghĩ rằng cháu gái thông minh hơn thôi.

Nghe thấy nhà họ Ngô cô con gái, lúc bởi vì trọng nam khinh nữ mà học, khỏi thấy đau lòng, cảm khái : “Cũng may giờ thể học .”

Phó Yến Yến lạc quan như cô, “Chị Đại Nha lớn hơn Ngô Tiểu Quân mấy tuổi, chờ khi kết hôn, chắc chị thể học tiếp.”

Ngô Tiểu Quân học khá dốt, nhất định sẽ kết hôn sớm.

Bạch Cảnh Chi hiểu ý cháu gái, khỏi cô bé thêm vài , “Tuổi còn nhỏ, mà nghĩ quá nhiều. Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, chị Đại Nha của cháu nếu giờ thể học, nhất định cũng thể.”

Theo suy nghĩ của cô, ruột thịt nhất định là khác biệt.

Phó Yến Yến ánh mắt đầy lạc quan của cô út, trong lòng nghĩ, lẽ là như .

Buổi chiều, Kim Tú Châu bánh Sachima. Bánh cô học từ cô giúp việc nhà ông cụ Chương ở thủ đô, đây bà cũng học từ một đầu bếp, bà bảo đầu bếp từng nấu ăn cho một Vương gia triều Thanh, Kim Tú Châu cảm thấy bánh ngon, nên theo học.

Cô cán dẹt cục bột , đó cắt bỏ hai đầu, thái thành những sợi mỏng, đó thả chảo dầu chiên.

Kim Tú Châu sợ hai cô cháu chiên nên bảo Bạch Cảnh Chi ở bên cạnh thái bột, để Hạ Nham cán bột. Sau khi chiên vài , Kim Tú Châu đổ đường trắng nồi thắng lên, đó đổ bột chiên trong nồi, thêm nho khô và vừng.

Sau khi đảo đều mới đổ hết thớt, dùng đĩa ép thành một khối vuông vắn, khi nguội cắt thành từng miếng vuông nhỏ đều đặn.

Hạ Nham ăn món ở thủ đô, là ăn ngon, nhiệt tình giới thiệu cho cô út, “Món ăn ngon lắm, cô út mau nếm thử xem.”

Vừa đưa một miếng bánh Sachima cắt cho Bạch Cảnh Chi.

Bạch Cảnh Chi khách sáo nhận lấy ăn, mới c.ắ.n một miếng, mềm xốp thơm ngọt, quả thật ăn ngon. Trước nay cô từng ăn món nào ngon như . Đôi mắt cô sáng lấp lánh Kim Tú Châu, cảm thấy chị dâu nhà thật là lợi hại, chỉ vẽ tranh kiếm tiền, còn điểm tâm ăn ngon như .

Kim Tú Châu chia bánh Sachima thành vài phần, chỉ hai phần bảo Hạ Nham: “Phần con mang sang biếu bà nội Ngụy Ninh Thanh, phần con và mấy bạn chia ăn.”

Sau đó bưng lên hai đĩa bỏ trong giỏ, bảo Bạch Cảnh Chi cầm giỏ, còn bưng một đĩa khác chuẩn mang sang nhà hàng xóm

Hạ Nham vui vẻ : “Con .” Rồi lập tức bưng đĩa lên, định luôn.

Kim Tú Châu : “Nhớ buổi tối về ăn cơm.”

“Vâng.”

Chờ Hạ Nham , Kim Tú Châu cũng dẫn Bạch Cảnh Chi và con gái cửa, hết đưa đĩa đang cầm trong tay sang nhà hàng xóm. Phương Mẫn đang ở trong nhà sáng tác, thấy tiếng nên mở cửa , thấy đĩa trong tay Kim Tú Châu, vội nhận lấy, “Lại món gì ngon?”

“Chị nếm thử , món điểm tâm em mới học ở thủ đô.”

Phương Mẫn từng ăn món nhưng , “Vậy chị sẽ cẩn thận nếm thử, nhà một chút ?”

“Không cần cần , nhân lúc còn nóng em mang sang chỗ chị Tiền với chị Uông, bằng các chị em bất công.”

Phương Mẫn thì , “Vậy đường cẩn thận.”

“Vâng.”

Kim Tú Châu dẫn Bạch Cảnh Chi và con gái sang nhà Uông Linh , đường còn giới thiệu với em chồng, “Chị Uông Linh ở nhà máy dệt, giờ lẽ đang , chắc chỉ con trai chị ở nhà, chúng sang nhà chị .”

Bạch Cảnh Chi đáp .

Quả nhiên như lời Kim Tú Châu , tới nhà đoàn trưởng Nghiêm, chỉ Nghiêm Tinh ở nhà. Kim Tú Châu đưa một đĩa bánh Sachima cho .

Nghiêm Tinh thích Kim Tú Châu nhất, nào cô Kim sang đây cũng sẽ mang theo món ngon. Cậu vui vẻ tới phòng bếp lấy đĩa đựng, đó rửa sạch sẽ cái đĩa trả Kim Tú Châu, còn , “Mấy ngày ngay cháu còn nhắc mãi khi nào nhà cô về, nhà máy của cháu cuối năm bán hàng thanh lý, cháu để dành cho cô hai suất đấy.”

“Chị lúc nào cũng , thứ gì nghĩ tới cô.”

Nghiêm Tinh khờ khạo .

Từ nhà họ Nghiêm , Kim Tú Châu mới với Bạch Cảnh Chi: “Giao thiệp với khác đơn giản, nguyên tắc là , nhưng cũng là mang tặng thứ quý giá của , đó là giao tình mà là nịnh hót. Với chị mà , chút điểm tâm cũng chỉ tốn chút thời gian tốn chút tiền, mất gì nhiều. Đối với chị Uông mà , bán ít hàng hóa trong nhà máy với giá rẻ cho chúng , chị cũng giữ ơn nghĩa.”

Bạch Cảnh Chi nghi hoặc về phía Kim Tú Châu, “Không là hàng bán thanh lý ?”

Kim Tú Châu buồn , “Nào nhiều hàng hóa cần thanh lý như ? Chỉ là lấy cớ tạo ân tình đấy thôi.”

Bạch Cảnh Chi ảo não chau mày, cô tưởng là hàng bán thanh lý thật. Vì trưa nay thấy cháu gái , chị Uông thường xuyên bán hàng thanh lý giá rẻ cho chị dâu, cô còn lo lắng nhà máy sắp đóng cửa ?

Nghĩ đến đây cô về phía cháu gái cạnh, đúng lúc cô bé cũng đang cô, đôi mắt vô tội mở to, mắt đối mắt lập tức chột sang hướng khác.

Bạch Cảnh Chi mím môi , cảm thấy cháu gái thật đáng yêu.

Khi tới nhà họ Ngô, Tiền Ngọc Phượng và thím Ngô đều ở nhà, hai thấy cô sang, rót lấy đồ ăn vặt.

Kim Tú Châu dẫn Bạch Cảnh Chi xuống. Tiền Ngọc Phượng bên cạnh, thím Ngô ghế đẩu ở cửa bóc lạc, các cô chuyện phiếm.

Đại Nha tới tìm Phó Yến Yến chơi. Cô bé phần , vì chỗ nào thím Tiền là chuyện để hóng.

Đại Nha , sợ cô bé thấy chán nên bế cô bé phòng chơi, còn hỏi cô bé lên thủ đô gì vui. Phó Yến Yến đành thỏa mãn lòng hiếu kỳ của chị , kể hết chuyện gặp ở thủ đô.

Trong phòng khách, khi Kim Tú Châu giới thiệu xong mới kể những chuyện trải qua ở thủ đô. Thím Ngô xong, cảm thán bảo: “Trước thím chỉ nhà chồng cháu giàu một phương, ngờ rằng chuyện nhà bà ngoại hai em chồng cháu cũng khúc chiết.”

Trên đường tới đây Bạch Cảnh Chi thím Ngô là cùng thôn với cha cô, bèn hỏi: “Ba cháu là thế nào ạ?”

Rất nhiều kể về cô, nhưng ít thấy chuyện về cha cô.

“Ông hả?”

Vẻ mặt thím Ngô chìm trong hồi ức, “Từ nhỏ ông cầm đầu tụi trẻ con trong thôn , lá gan cũng lớn, tính tình hoang dã, nhà ông nghèo nhất thôn, nhưng bao giờ nhụt chí, ai dám bắt nạt ông cả.”

“Khi còn nhỏ ông nhặt về một con ch.ó đen. Ông nội cháu bắt ông ném , nhưng ông ném, đ.á.n.h gần c.h.ế.t cũng , cuối cùng ông cũng nuôi con ch.ó , tên nó là Trứng Đen. Nó thông minh, còn cứu một đứa bé đuối nước. Sau khi ông bà nội cháu qua đời, cha cháu dẫn theo Trứng Đen rời khỏi thôn, đó nữa ông tham gia quân ngũ, kết hôn.”

Rồi đó nữa hy sinh.

Bạch Cảnh Chi xong gì, chỉ mấy câu ngắn ngủi, trong đầu phác họa hình ảnh cha cô, bướng bỉnh khó thuần, nhất định là tràn đầy chính khí và dũng cảm.

Kim Tú Châu vỗ tay cô , hỏi Tiền Ngọc Phượng, “Em vắng mấy ngày, ở đây xảy chuyện gì chứ?”

Tiền Ngọc Phượng vốn định lắc đầu, nhưng chợt nhớ , ánh mắt sáng lên, “À nhớ con mụ Lưu Hồng Nguyệt đó ? Dịp Tết Thích Mẫn về quê, cô một chạy tới đây, quê chắc là ngăn . Em , mấy hôm đó náo nhiệt vô cùng. Ngày nào cô cũng chạy đến tầng nhà em mắng c.h.ử.i, lời lẽ khó tả nổi luôn, cái lầu , cuối cùng lẽ do cảm thấy quá mất mặt mới xách đồ dẫn con bỏ , giờ còn về .”

Kim Tú Châu mở to hai mắt, “Còn nữa cơ?”

, khi Thích Mẫn thì nổi giận đùng đùng, vội vàng tống cô về quê.”

Kim Tú Châu gật đầu, cô còn đang thắc mắc hôm nay là ngày thứ hai nhà họ trở về, cũng thấy lầu động tĩnh gì, thấy sai sai.

Tiền Ngọc Phượng còn định buôn chuyện thêm, thím Ngô ở cửa đột nhiên hắng giọng ho khan hai tiếng. Chị thức thời ngậm miệng, liếc cửa, nháy mắt với Kim Tú Châu. Kim Tú Châu hiểu ý bèn sang chuyện khác, tới chuyện bọn trẻ.

Trò chuyện một lát, Kim Tú Châu dẫn Bạch Cảnh Chi và con gái về. Tiền Ngọc Phượng tiễn cô xuống lầu, chồng ở đây, chị trò chuyện thoải mái hơn nhiều, “Nói hai câu thì ? Đâu chỉ một chị , chờ ngày mai chị sang nhà em cho thỏa, chỉ là thanh cao.”

Trước chị còn tôn trọng chồng , mà giờ xảy chuyện gì mà giọng điệu chị phần oán giận.

Kim Tú Châu hùa theo mà vỗ vỗ tay chị , “Vậy em về , ngày mai nhất định sang chơi nhé, mấy ngày gặp, cũng thấy nhớ chị.”

Tiền Ngọc Phượng xong .

Chờ xa , Bạch Cảnh Chi mới tò mò hỏi một câu, “Trên lầu là nhà ai ?”

Kim Tú Châu hỏi, xoay đầu một cách sâu xa, : “Người đó hả, là quen của em đấy.”

Bạch Cảnh Chi hiểu, còn tưởng rằng thật sự là bạn của , mới khen một câu, “Bạn bè của chị thật đúng là khác , tính cách khác biệt nhiều quá.”

Đặc biệt là bạn bè của chị dâu, chị Phương thích an tĩnh sáng tác tài hoa hơn , cũng chị Tiền thích những chuyện lê đôi mách, cháu gái chị Uông mắt mấy, luôn đối với , nhưng chị dâu thể qua thiết với những chị gái .

Vừa cô phát hiện, khi chị dâu ở cạnh chị Phương, an tĩnh ưu nhã, nhưng khi ở cùng chị Tiền, trở nên vô cùng hoạt bát linh động.

Kim Tú Châu hiểu ý của em chồng, nhưng giải thích. Bởi vì tính cách nên xưa nay cô kết bạn đều mục đích. Phương Mẫn là dẫn đường trong công việc của cô, Uông Linh trợ giúp cho công việc của Giang Minh Xuyên, còn Tiền Ngọc Phượng, cô vẫn luôn duy trì mối quan hệ với chị cũng vì kịp thời nắm tin tức giữa các chị vợ lính. Bản Kim Tú Châu thể ngoài cuộc quan sát, nhưng cần nắm tin tức.

Kim Tú Châu cũng cảm thấy gì sai, vì với những khác, cô cũng giá trị họ mới thể giao hảo với cô.

Tính kỹ , cô và Triệu Vận chắc là cùng một loại , chẳng qua Triệu Vận che giấu giỏi như cô.

với Bạch Cảnh Chi rằng ít thể là bạn tâm giao của Phương Mẫn, thật cô cũng như .

Hết chương 39.

Tác giả lời :

Kim Tú Châu: Người quen của em đấy.

Giang Minh Xuyên: Không .

Hạ Nham: Người quen ?

Phó Yến Yến: Im .

Bạch Cảnh Chi: Cuối cùng thì quen ?

 

 

Loading...