Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:07:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một nhà năm tới nhà cha nuôi Lưu Cảnh Chi.
Khu nhà dành cho gia đình công nhân viên chức chính thức và công nhân hợp đồng của nhà máy cơ khí. Mấy hôm nay nhà máy cơ khí trở , giờ gần như nhiều gia đình mới ăn xong cơm tối, nhà nào cũng sáng đèn, hành lang còn ít đang rửa bát đũa.
Vừa nhà họ Lưu xảy cãi vã, mấy nhà hàng xóm bên cạnh đều thấy cả. Khu nhà cách âm , cũng khó. Lúc thấy Lưu Cảnh Chi theo một gia đình xa lạ về, ai nấy đều tò mò.
Đa phần hàng xóm láng giềng đều quen thuộc với Lưu Cảnh Chi, từ nhỏ đến lớn cô luôn là “con nhà ”, xinh xắn, tính cách cũng , còn thông minh giỏi giang, ít bậc cha ao ước. Thỉnh thoảng khi họ tụ tập buôn chuyện còn hai vợ chồng lão Lưu là ch.ó ngáp ruồi thế nào, một cặp dưa vẹo táo nứt mà sinh một nhành hoa . họ cũng chỉ dám lén lút bàn tán lưng mà thôi, ai dám mặt hai vợ chồng cả.
Giờ hóa Lưu Cảnh Chi con ruột, họ mới hiểu quả nhiên là thế, nếu tại con gái lớn ưu tú như thiên vị, thiên vị con bé ham ăn biếng còn đanh đá ?
Giang Minh Xuyên đằng , khi tới nơi mới gõ cửa.
Kim Tú Châu thấy Lưu Cảnh Chi bên cạnh bước chân chậm , cô cũng , khi cánh cửa mở , cô mới cảm nhận rõ ràng thể của cô gái bên cạnh cứng đờ.
Kim Tú Châu nhẹ nhàng vỗ vỗ tay em gái, thì thầm: “Đừng sợ.”
Lưu Cảnh Chi cũng nhỏ giọng một tiếng.
Cửa Tống Tiểu Như mở , thấy Giang Minh Xuyên ở cửa, sắc mặt bà đổi một chút, còn sợ hãi hỏi: “Cậu… tới đây?”
Giang Minh Xuyên lạnh lùng : “ tới tìm hai chuyện.”
Tống Tiểu Như bối rối, thấy bà do dự trong phòng, Lưu Cần ở trong nhà cũng thấy, im lặng một lát : “Để .”
Tống Tiểu Như bèn tránh sang một bên.
Vốn tưởng rằng chỉ một Giang Minh Xuyên tới, ngờ rằng phía còn bốn theo, bao gồm cả con gái lớn chạy ngoài.
Hai vợ chồng thấy con gái lớn, vẻ mặt đều chút xúc động, Tống Tiểu Như duỗi tay định kéo cô, “Cảnh Chi.”
Lưu Cảnh Chi nghiêng tránh .
Tống Tiểu Như mấp máy môi, buồn rầu cúi đầu.
Lưu Ái Hoa vốn đang ở trong phòng ngủ, thấy tiếng vội vàng mặc quần áo chạy , mở miệng chất vấn: “Mày còn về gì? Chẳng mày gan bỏ nhà ?”
Lưu Cần thở dài, mệt mỏi : “Đủ , con thể bớt tranh cãi ? Về phòng ngủ một giấc , cái nhà vẫn do chúng chủ.”
Lưu Ái Hoa vốn sợ ông , khoanh tay n.g.ự.c : “ cứ ở đây đấy, hoặc là ở đây, hoặc là cũng bỏ .”
Lưu Cần gì thêm nữa, ông mất cả hai đứa con gái.
Lưu Ái Hoa lạnh một tiếng.
Tống Tiểu Như chuyển ghế để Giang Minh Xuyên và Kim Tú Châu , Giang Minh Xuyên quan tâm tới trò hề của hai cha con , thẳng: “Trước hết chúng tính toán rõ ràng chuyện năm đó .”
Nghe , lưng Lưu Cần còng xuống hơn một chút.
Kim Tú Châu dùng ánh mắt tán thưởng Giang Minh Xuyên, cũng quá ngốc.
Giọng trầm của Giang Minh Xuyên vang lên nữa, “Năm đó ông ngoại ngoài ăn, đường gặp cha của chú lúc còn nhỏ, quê nhà cha chú gặp lũ lụt đường chạy nạn ăn xin, lúc đó còn đang sốt cao. Ông ngoại bụng cứu , mang cha chú về nhà họ Bạch. Sau đó sắp xếp công việc, về nuôi sống một nhà già trẻ của ông . Trong thời gian gian khổ để cho một nhà của chú cơm áo lo, quá lời, nếu ông ngoại sẽ chú bây giờ, đây tính là ơn cứu mạng và ơn dưỡng d.ụ.c ?”
Lưu Cần lặng lẽ gật đầu.
Lưu Ái Hoa chen một câu, “Giờ là thời đại nào , còn tính mấy chuyện ?”
Giang Minh Xuyên để ý tới cô , tiếp tục : “Khi giao em gái cho chú, cấp cho vợ chồng chú một căn nhà và đầy đủ tiền bạc , hơn nữa còn sắp xếp công việc cho cả hai , bảo đảm cuộc sống của gia đình chú?”
Lưu Cần tiếp tục gật đầu.
Giang Minh Xuyên khuôn mặt của Lưu Cần và Tống Tiểu Như hiện vẻ già nua và mệt mỏi, kiềm chế cơn giận chất vấn: “Từ khi bắt đầu tiền lương, mỗi tháng đều gửi tiền cho vợ chồng chú ? Lúc đầu từ năm đồng mười đồng, đến bây giờ mỗi tháng gửi hai mươi đồng, ba mươi đồng, cho dù… cho dù các một chút lương tâm thôi, cũng nên đối xử tệ bạc và khinh rẻ em gái như thế.”
Tống Tiểu Như nhịn lí nhí : “Chúng khinh rẻ…”
Lời còn hết, Giang Minh Xuyên dùng ánh mắt lạnh băng thẳng bà , Tống Tiểu Như sợ tới mức cuống cuồng cúi đầu xuống.
“Không hề khinh rẻ?”
Anh đột nhiên cao giọng, “Không hề khinh rẻ mà các gả con bé cho con trai của em bà? Thằng đó cái nết gì bà còn ? Đó là em gái ! Cho dù các ngươi thương con bé một chút thôi, cũng sẽ xuất hiện suy nghĩ đó.”
“Bình thường các thiên vị con gái gì đáng trách, nhưng cho rằng nếu đây chọn vợ chồng chú cha nuôi em gái , chắc chắn là nhờ vả công, thế nhưng hai gì? Căn nhà ? Số tiền để nuôi con bé ? Số tiền mỗi tháng gửi cho vợ chồng chú ? Các tiêu cho em gái mấy đồng? Hai cho con mặc quần áo , em gái chỉ thể mặc quần áo , còn đầy mụn vá! Con gái các việc gì cũng động tay, em gái giúp các việc nhà, những chuyện cũng nhắc tới. giờ mới , hóa con gái các cứ thích là trút giận lên em gái ! Các thì càng quá đáng hơn, thậm chí còn hỏi ý kiến và em gái , tự quyết định gả chồng cho con bé! hỏi các , các tư cách gì? Các còn mặt mũi nào mà dám sắp đặt cuộc sống của con bé như ?”
“Cha còn nữa, nhưng kẻ vẫn còn ở đây. Từ giờ trở , em gái và gia đình các hề còn bất kỳ quan hệ gì nữa. Nhà chúng cũng nợ gì các , ân tình cũ cùng với công lao nuôi nấng em trưởng thành từ nay coi như xí xóa.”
Lưu Cảnh Chi , đôi mắt ngân ngấn, đầu tiên cô cảm nhận cảm giác che chở an tâm tới nhường nào.
Lưu Cần và Tống Tiểu Như gì, nhưng Lưu Ái Hoa phục : “Anh xí xóa là xí xóa đấy ? Không ba thì nó c.h.ế.t từ đời nào .”
Kim Tú Châu mắng cô , lạnh một tiếng, “Không ba cô, em gái sẽ sống thoải mái hơn quá bây giờ nhiều.”
Cô am hiểu nhất là thao túng tâm lý, tiếp: “Cô đừng tốn công tính kế chúng . khuyên cô vẫn nên suy nghĩ cho bản nhiều hơn một chút, Cảnh Chi chúng che chở, đương nhiên sẽ cuộc sống bình an. cô mà, cha cô màng tới đứa con gái ruột là cô, mang cả căn nhà và bộ tiền để giúp cho gia đình cô đấy kìa. Chồng mỗi tháng gửi tiền sang cũng đủ cho cả nhà cô sống , nhưng nhà cô sống trong căn hộ tồi tàn, ăn thứ đồ ăn rẻ mạt như thế, chẳng cần nghĩ cũng là tiền đó tiêu bao nhiêu cho cô cả.”
Nghe mấy lời , quả nhiên mặt Lưu Ái Hoa biến sắc.
“Cha cô nguyện thương con nhà khác, cũng thương cô. Chờ khi con trai cô lớn, cưới vợ, tới lúc đó lấy ai đổi thành tiền?”
Lưu Ái Hoa đầu về phía cha , ánh mắt oán hận, hoài nghi, thể thấy lời Kim Tú Châu đả động tới cô .
Tống Tiểu Như vội : “Cô đừng bừa, chúng thế.”
Kim Tú Châu chỉ dùng một câu lật tẩy bà , “Ngoài miệng , nhưng chuyện sẽ để vết. Cô là đứa trẻ thông minh, nên giống Cảnh Chi lúc nào cũng tin lời họ.”
Lưu Ái Hoa cũng cảm thấy thông minh hơn chị gái, cô chẳng hề cảm thấy cha thiên vị , bọn họ chỉ thấy áy náy mà thôi, mà cái áy náy là vì cho cô cuộc sống . Giống như vị thím giả , nếu thật sự thiên vị, bọn họ sẽ mang tất cả tiền trong nhà giúp đỡ gia đình .
Những thứ đó vốn là của cô .
Giang Minh Xuyên tiếp: “Lần chúng tới đây, chỉ cho các , Cảnh Chi nhà chỗ dựa cho con bé. Các cầm nhà cầm tiền của chúng , nhưng hề hết trách nhiệm nuôi nấng, là các sai , Cảnh Chi sẽ theo chúng , các tự lo .”
Kim Tú Châu với Lưu Cảnh Chi: “Đi thu dọn đồ đạc của em , theo chị về.”
Lưu Cảnh Chi do dự gật đầu, rút tay , xoay phòng ngủ. Kim Tú Châu nghĩ một chút, cũng theo em gái. Lưu Ái Hoa thấy , cũng theo phòng ngủ, sợ chị gái cầm đồ của .
Lưu Cảnh Chi lấy đồ gì nhiều, chủ yếu do gì để mang theo, cô chỉ cầm theo mũ mấy ngày hôm Kim Tú Châu tặng và sách mang về từ trường học.
Cô xuống giường, định cầm chiếc áo khoác ở cuối giường , Lưu Ái Hoa chặn ngang: “Đó áo của mày.”
Tay Lưu Cảnh Chi chợt khựng , rụt về.
Chiếc áo đó mua cho cô, nhưng cố tình mua ngắn hơn áo cô thường mặc. Vì em gái cao nên em mặc áo khoác dài, chỉ thể để cô chịu thiệt. Sau khi mua về em gái sẽ mặc , bây giờ mặc cũ mới đến phiên cô.
Kim Tú Châu , “Không hề gì, ngày mai chị mua cho em quần áo mới.”
Lưu Ái Hoa thấy, tức giận hừ một tiếng.
Kim Tú Châu dắt tay Lưu Cảnh Chi, : “Đi thôi.”
Lưu Cảnh Chi một tiếng.
Bên ngoài Giang Minh Xuyên chờ hai , nhận lấy túi đồ trong tay em gái, đó xoay cửa.
Khi họ cả , Lưu Cần mới thở dài một tiếng, buông một câu, “Tạo nghiệp .”
Tống Tiểu Như cửa chồng, mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn lời nào.
Tất cả là tại bà , nếu khi đó đồng ý cho gia đình em trai sang đây, lẽ sẽ xảy những việc .
Sau khi trở nhà khách, Kim Tú Châu bảo Giang Minh Xuyên dịch mấy cái giường , chia một chiếc giường choem gái ngủ.
Lưu Cảnh Chi bóng dáng bận rộn của trai chị dâu, lòng dần trở nên kiên định.
Tuy rằng ở chung thời gian quá dài nhưng hiểu cô tin tưởng họ, khi nghĩ đến cuộc sống cũng cảm thấy mịt mờ, thậm chí còn chút chờ mong.
Kim Tú Châu còn với cô: “Vốn dĩ ngày mai chị và trai em định tới cửa chuyện của em, chị còn bảo em gắng nhẫn nhịn, bất kể cha nuôi em đòi gì, chỉ cần là yêu cầu quá vô lý thì nhất định đáp ứng, em mới là quan trọng nhất.”
“ chị ngờ xảy chuyện như , cũng , ngày mai chúng nghỉ ngơi thêm một ngày sẽ . Chị nhớ em ngày mười tám mới khai giảng, còn thể ở chỗ chị thêm mấy ngày, đến lúc đó sẽ dẫn em chơi mấy nơi.”
Lưu Cảnh Chi gật đầu.
Giang Minh Xuyên trải giường cho em gái, “Chăn mỏng, xuống lấy thêm cho em cái chăn nữa.”
Lưu Cảnh Chi vội vàng : “Không cần ạ.”
Giang Minh Xuyên , mở cửa ngoài.
Kim Tú Châu : “Anh em đang vui, cứ kệ .”
Lưu Cảnh Chi cũng .
Buổi tối, vốn dĩ cả nhà Kim Tú Châu ngủ chen chúc hai cái giường, nhưng khi ngủ thì chật quá, thêm bên cạnh ông kễnh Hạ Nham còn đá đạp lung tung, nửa đêm Phó Yến Yến chịu nữa, bò xuống cuối giường, trèo lên cái giường còn cách đó xa.
Lưu Cảnh Chi đang nửa tỉnh nửa mơ, trong lòng đột nhiên thêm một cơ thể nho nhỏ mềm mại, đầu tiên cô thấy hoảng sợ, đó thấy giọng ngọt ngào của cô nhóc: “Cô ơi, ôm một cái.”
Trong lòng cô tức khắc mềm nhũn, duỗi tay ôm lấy bé gái, còn kéo chăn đắp kín cho cô bé, sợ cháu gái lạnh.
Ngửi thấy mùi thơm từ cô nhóc, Lưu Cảnh Chi chẳng mấy chốc ngủ tiếp. Không vì ôm lấy cô nhóc , cô ngủ thật sự ngon, còn mơ một giấc mơ .
Buổi sáng thức dậy, gương mặt còn vương nét .
Khi Lưu Cảnh Chi thức dậy trời sáng hẳn, cô nhóc ngủ cùng dậy. Hai nhóc đang giường bên cạnh, thấy cô dậy, Hạ Nham : “Cô út, nếu cô dậy thì xuống rửa mặt.”
Lưu Cảnh Chi đồng hồ cổ tay, tám rưỡi. Cô ít khi dậy muộn như , vẻ mặt chút ngượng ngùng, hỏi: “Ba hai cháu ?”
“Hai đang nấu cơm ở ạ.”
“Ừ.”
Lưu Cảnh Chi mặc quần áo xong thì xuống lầu. Buổi sáng ăn cháo, Giang Minh Xuyên xào thêm hai đĩa rau, Kim Tú Châu còn ngoài mua thêm bánh bao và bánh quẩy.
Cả nhà năm ăn uống no nê, Lưu Cảnh Chi gầy nên bọn họ đều cô ăn nhiều một chút, cô chối từ , ăn phồng cả má lên.
Khi đang ăn cơm Giang Minh Xuyên còn bảo: “Khi về thì sửa họ, em lấy họ Bạch của , tên là Bạch Cảnh Chi.”
Bạch Cảnh Chi.
Lưu Cảnh Chi khẽ thầm hai cái tên , đó gật đầu, phản đối.
Từ tối hôm qua nhận nuôi, nhất là khi chuyện cha nuôi cân nhắc gả cô cho em họ, nhớ đến mấy năm nay cha nuôi đối xử bất công, trong lòng cô nguội lạnh.
Cô tự thấy hề gì với bọn họ. Bao nhiêu năm nay, cô thương cha công việc vất vả, mỗi ngày tan học về nhà đều chủ động nấu cơm, buổi sáng cũng dậy sớm giặt quần áo quét nhà, nhường nhịn em gái theo ý họ, nhưng cũng chỉ nhận sự đối xử như thế.
Cô cũng là m.á.u thịt, cũng hy vọng cha yêu thương.
Cơm nước xong xuôi, Giang Minh Xuyên và Hạ Nham bưng bát đũa rửa, Lưu Cảnh Chi định giúp, Kim Tú Châu giữ c.h.ặ.t cho, “Cứ để trai em , trong lòng đang vui, chị khen chứ, trai và cháu em rửa bát sạch hơn bất cứ ai.”
Lưu Cảnh Chi chị dâu, đó sang trai, thấy khóe miệng Giang Minh Xuyên cong cong, cũng thêm gì.
Chờ Giang Minh Xuyên và trai xuống , Phó Yến Yến mới buông một câu, “Mẹ chỉ lười mà thôi.”
Kim Tú Châu tức giận vươn tay cốc cái đầu nhỏ của con gái. Cô nhóc dường như đoán , dẩu đ.í.t trốn mất.
Lưu Cảnh Chi mà phì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-37.html.]
Kim Tú Châu khẽ hừ một tiếng, đó với Lưu Cảnh Chi: “Chúng là phụ nữ, làn da mềm mại, những việc nặng nhọc đó nếu thể thì nhất định . Chờ em kết hôn cần nhớ kỹ điều , đừng ôm đồm tất cả việc nhà , nếu em nhiều nhất chỉ khen một câu đảm đang, em cần lời khen đó để gì? Cũng thể đổi thành tiền tiêu, tay xót.”
Đây là đầu tiên Lưu Cảnh Chi thấy luận điệu thế , trợn tròn hai mắt Kim Tú Châu. Trước đây ở nhà, và mấy cô hàng xóm chung quanh đều cô chịu khó hơn, về nhà chồng, chồng đều thích con dâu chăm chỉ.
Tuy rằng cô nghĩ , cô những việc đó chỉ đỡ đần cha .
“ những việc nhà đó cũng , cho nên em dỗ dành chồng em, nếu sinh con trai, em còn thể sai con trai , bọn họ cần giữ làn da mềm mại.”
Lưu Cảnh Chi ý tưởng của chị dâu dọa sợ, nhưng cẩn thận nghĩ , hiểu cảm thấy lý, nhịn hỏi: “Nếu thì ?”
“Vậy nên em dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ .”
“Nếu thế mà vẫn thì ?”
“Vậy thì oẳn tù tì , ai thua đó .”
Lưu Cảnh Chi: “……” Hóa còn thể như nữa .
Buổi sáng, một nhà năm dạo tòa nhà bách hóa. Lần là vì Kim Tú Châu mua đồ, dù lúc tới thủ đô, ông cụ Chương và mấy trưởng bối khác cũng cho nhiều tiền lì xì, bọn họ mới tiêu một ít.
Trước nay Kim Tú Châu bao giờ keo kiệt với bản , cô mua cho một một cái đồng hồ khác, đó mua cho cả nhà mỗi một bộ quần áo mới, còn mua thêm vở và b.út cho Lưu Cảnh Chi và bọn trẻ, cuối cùng là mua thêm ít kẹo và đặc sản ở đây, định mang về quà cho mấy Uông Linh, nhà họ Ngô và Phương Mẫn.
Cả nhà xách túi lớn túi nhỏ về, nào ngờ khi tới sảnh của nhà khách chạm mặt Lưu Ái Hoa.
Nhân viên nhà khách : “Cô tới tìm , ngoài , nên cô chờ ở đây.”
Lưu Ái Hoa thấy bọn họ mua về nhiều đồ thì ghen tị đỏ cả mắt. Trước khi tới đây cô còn định nhắc nhở Lưu Cảnh Chi là mợ tới nhà, hề ý đồ , nhưng giờ cô nhắc nhở gì nữa.
Dựa ? Dựa mà cô ở đây sống khổ sống sở, còn chị thể theo trai chị dâu ăn sung mặc sướng?
Cô nhấp môi, dùng giọng điệu cam lòng : “Ba , tìm các chuyện một nữa, bây giờ là thời đại mới , những chuyện đều là chuyện xảy khi kiến quốc, còn tính đến nữa. Dù thì Lưu Cảnh Chi cũng do nhà chúng nuôi lớn, thể bảo dẫn là dẫn ? Các dẫn thì cũng thôi, ba địa chỉ của các , đến lúc tới tận doanh trại bộ đội ầm ĩ lên, cũng khó coi chứ?”
Câu cuối cùng là cô tự thêm , dù cũng thể để chị dễ dàng như .
Giang Minh Xuyên mấy lời , sắc mặt trầm xuống.
Lưu Ái Hoa đột nhiên thấy như , sợ hãi, “Không là , chỉ chuyển lời thôi.” Nói xong xoay bỏ chạy.
Kim Tú Châu hỏi Giang Minh Xuyên, “Bây giờ thế nào?”
“Đi thôi, để đến đồn công an , tìm cảnh sát chứng cho chúng , giấy trắng mực đen xuống rõ ràng, tránh đổi ý.”
Kim Tú Châu gật đầu, cảm thấy đây là ý kiến , nhưng cô bổ sung một câu, “Thế , giải thích đầu đuôi với đồng chí cảnh sát, để họ cùng tới nhà máy cơ khí tìm lãnh đạo của bọn họ để nhà máy phái thêm một tới chứng.”
“Nếu bọn họ dám uy h**p chúng như thì cũng thể quá mềm lòng, nếu chắc chắn chúng sẽ ngừng gặp phiền phức.”
Lưu Cảnh Chi chút lo lắng chị, cảm thấy gây thêm phiền phức cho họ.
Giang Minh Xuyên gật đầu, “Được, lên phòng , giờ tìm đồn công an luôn.”
Kim Tú Châu và Lưu Cảnh Chi nhận lấy đồ trong tay , theo bóng lưng khỏi.
Quay phòng trong nhà khách, Lưu Cảnh Chi sốt ruột tới lui trong phòng, thỉnh thoảng về phía cửa sổ kiểm tra, mà Kim Tú Châu và bọn trẻ vô cùng thoải mái, còn lấy quần áo mới mua mặc thử,.
Kim Tú Châu còn an ủi cô, “Không cần lo lắng , trai em ở đây , việc đáng tin cậy, em yên tâm .”
Lưu Cảnh Chi vẫn thấy lo lắng, “Cha nuôi em đổi ý, nhất định là do mợ xúi bẩy, bằng với tính tình bọn họ sẽ những lời như , bọn họ… dễ đối phó.”
Từ “bọn họ” là chỉ mợ.
Kim Tú Châu vẫn bình tĩnh như , “Không , còn chị ở đây nữa mà.” Hạng nào mà cô còn gặp?
Nói xong cô hớn hở cầm lấy quần áo mặc thử, còn mang quần áo của Giang Minh Xuyên ướm thử lên . Hạ Nham nịnh hót thành thần, Kim Tú Châu mặc gì cũng khen .
Lưu Cảnh Chi bội phục sự bình tĩnh của họ, cô c.ắ.n môi, lên giường, nhưng vẫn nhịn thỉnh thoảng dậy bên ngoài cửa sổ.
Giang Minh Xuyên một chuyến lâu, khi về dẫn theo ba , hai nam cảnh sát, một phụ nữ trung niên mặc đồ bảo hộ lao động.
Sau khi giới thiệu đơn giản một chút, cùng đến nhà Lưu Cần. Trên đường ngang qua tiệm cơm quốc doanh, Kim Tú Châu bảo bọn họ chờ một chút, cô mua một lớn túi bánh bao , “Mọi còn ăn đúng ? Thật là vất vả quá, để mất công một chuyến.”
Sau đó cô chia cho mỗi một cái màn thầu và bánh bao.
Hai cảnh sát và phụ nữ đều khách sáo nhận lấy, ăn cơm Chúa múa tối ngày mà, lẽ là nhận đồ ăn nên ba càng thêm để tâm thảo luận chuyện .
Người phụ nữ trung niên hỏi: “Khi để căn nhà và tiền chứng cứ gì ? Nếu chứng cứ, bọn họ sống c.h.ế.t thừa nhận, lẽ tiện giải quyết.”
Một cảnh sát : “Chuyện khó, thể tra trong các bản ghi chép, chỉ cần là nhà nào bao nhiêu là , chẳng nhà bọn họ đó đ.â.m c.h.ế.t ? Tìm nhà nạn nhân bồi thường là thể điều tra .”
Nếu là dân bình thường, bọn họ sẽ hướng dẫn Giang Minh Xuyên tìm tổ dân phố, nhưng chuyện của Giang Minh Xuyên thì khác, cha đều là hùng công với cách mạng. Sau khi lãnh đạo chuyện lệnh cho hai họ cùng, nhất định xử lý thỏa, cho dù phiền phức cũng tra bằng , thể để cho con cháu của hùng liệt sĩ thất vọng.
Người phụ nữ trung niên gật đầu, “Vậy là , chuyện hồi đó cũng , thể chứng.”
Giang Minh Xuyên: “Cám ơn.”
Khi tới lầu nhà họ Lưu, lúc gặp Lưu Cần vội vàng chạy về. Hôm nay Lưu Cần , ông còn xảy chuyện gì, chỉ tổ trưởng phân xưởng đột nhiên bảo ông rằng lãnh đạo cho ông về nhà xử lý chuyện gia đình.
Ông vốn tưởng vợ và con gái cãi , nhưng giờ thấy Giang Minh Xuyên dẫn theo cảnh sát và chủ nhiệm nhà máy tới, mới hoảng sợ, “Sao tới đây?”
Chủ nhiệm Lâm Lưu Cần, “Có chuyện gì thì lên nhà từ từ .”
Lưu Cần còn hỏi thêm, nhưng mấy đó cũng quan tâm tới ông . Lưu Cần tránh sang một bên để bọn họ lên lầu . Giang Minh Xuyên cũng khách sáo với ông , dẫn lên.
Khi con gái nuôi ngang qua ông , Lưu Cần tính mở miệng gì đó, nhưng con bé lập tức cúi đầu.
Ông tức thì ngừng , hề gì nữa.
Cừa nhà họ Lưu đóng, Giang Minh Xuyên và hai đồng chí cảnh sát thẳng . Phòng khách nhà họ Lưu quá nhỏ, khi Giang Minh Xuyên và hai vị cảnh sát cùng chủ nhiệm Lâm bước , bên trong dường như còn chỗ .
Kim Tú Châu và Lưu Cảnh Chi cùng hai nhóc ở cửa. Lưu Cần chen qua bọn họ nhà, thấy hai vợ chồng em vợ bên cạnh Tống Tiểu Như, tức khắc ông thấy mắt tối sầm, lập tức hiểu là ai giở trò quỷ, nhịn quát ầm lên, “Mình còn tìm bọn họ, với như thế nào? tìm nhà mợ nữa, hại nhà chúng còn đủ t.h.ả.m ? Rốt cuộc là đầu óc thế?”
Tống Tiểu Như thấy chồng tức giận, chút chột cúi đầu, dám hé răng.
Vu Hà Lệ vội : “Anh rể, hết đừng tức giận, chúng giải quyết xong việc , cần giải quyết việc mắt .”
“Chuyện nhà tới phiên mợ xen .”
“Gì mà tới phiên, chúng mới là một nhà. Em chứ, với chị cực khổ b.a.o n.u.ô.i lớn con gái, thể dẫn là dẫn ? Ăn mặc bao nhiêu năm như thế cần tiền ? Tình cảm bỏ bao nhiêu năm như thế đo bằng tiền ? Chúng ít nhất cũng đòi bồi thường một chút chứ. Anh nghĩ cho bản thì cũng nghĩ cho Ái Hoa chứ, cháu nó còn đại học nữa đấy.”
Lưu Ái Hoa bên cạnh gật đầu như giã tỏi, “Ba, ba bỏ mặc con ?”
Tống Hữu Phúc cũng : “Anh rể, cháu gái lớn hưởng phúc , cháu gái nhỏ đây?”
Lưu Cần ăn vụng về, cãi bọn họ, khẩn cầu cả nhà, “ cầu xin mợ thôi , đây là chuyện nhà , chúng tự xử lý.”
Hai vợ chồng vờ như thấy, tiếp tục dỗ dành chị gái .
Lưu Cần thống khổ vò đầu, Tống Tiểu Như mà đau lòng, “Lưu Cần, đừng như .”
Lưu Cần: “Mình bảo bọn họ về , bằng thì ly hôn.”
Tống Tiểu Như: “…”
Tống Hữu Phúc vội vàng : “Chị, đừng rể, ngốc dám đòi hỏi, chị nghĩ cho thì cũng nghĩ cho con chứ, dù gì nữa, kể cả ly hôn, chị vẫn còn bọn em.”
Lưu Ái Hoa cũng khuyên, “Mẹ, con đại học.”
Tống Tiểu Như đành gì nữa.
Giang Minh Xuyên thẳng thừng cắt ngang trò khôi hài , “Các thương lượng xong ? Nếu thương lượng xong , liên quan ngoài .”
Anh hai vợ chồng cạnh Tống Tiểu Như.
Mặt Vu Hà Lệ và Tống Hữu Phúc tức thì biến sắc, “Cái gì mà liên quan? Đây là nhà chị gái .”
Đồng chí cảnh sát Giang Minh Xuyên : “Anh cũng là nhà chị gái , nhà chị gái thì liên quan gì tới ? Đi ngoài!”
“Chúng tới đây chỗ dựa cho chị gái.”
Giang Minh Xuyên quát lớn: “Ở đây tới phiên các ngươi, ngoài!”
Vu Hà Lệ và Tống Hữu Phúc còn định thêm, hai cảnh sát thẳng: “Không đúng ? Vậy tới đồn công an chuyện .”
Nghe thấy thế, Vu Hà Lệ và Tống Hữu Phúc mới cam lòng lên bước ngoài, nhưng cũng quá xa mà ngay ở cửa, còn nháy mắt với hai con trong nhà.
Lưu Cần khỏi thở phào, ông thẳng: “Không cần thương lượng gì nữa, cứ , cũng cần bồi thường gì cả, là nhà chúng với Cảnh Chi và nhà họ Bạch.”
Lưu Ái Hoa vội ngăn cản, “Ba, con đồng ý.”
Lưu Cần hé răng.
Lưu Ái Hoa kéo quần áo , hai vợ chồng ở cửa cũng sốt ruột gọi, “Chị, chị gì .”
Tống Tiểu Như mấp máy môi, đắn đo một hồi mới : “Không , bồi thường tiền mới .”
Lưu Cần cả giận quát: “Tống Tiểu Như.”
Tống Tiểu Như cúi đầu, cất giọng nức nở: “Lão Lưu, chúng còn con gái út nữa.”
Lưu Cần thất vọng bà , “Nếu thật lòng lo cho Ái Hoa, nhà chúng rơi kết cục như bây giờ.”
Lưu Ái Hoa mấy lời , ánh mắt lóe lên uất hận, nhưng vẫn gắng kiềm chế dỗ dành cô , “Mẹ, con cũng lớn , cũng suy xét vì con.”
Tống Tiểu Như khẽ ừ một tiếng, đó ngẩng đầu với Giang Minh Xuyên: “Chúng một ngàn.”
Giang Minh Xuyên còn lời nào, hai vợ chồng Tống Hữu Phúc ở cửa nóng nảy, “Không , hai ngàn, bọn họ tiền.”
Lưu Cần đôi vợ chồng vô sỉ , vợ , “ thấy các điên .”
Tống Tiểu Như cũng thấy, nhưng bà cũng dám đòi cao như , dù gì bao nhiêu năm nay Giang Minh Xuyên vẫn đều đặn gửi tiền sang đây, chắc chắn là nhiều tiền như thế.
Quả nhiên Giang Minh Xuyên thẳng: “Chúng nhiều tiền như .”
Lưu Ái Hoa lập tức : “Sao , các còn mua bao nhiêu thứ đó thôi.”
Kim Tú Châu thấy chung quanh nhiều hàng xóm xúm hóng chuyện, cô sắp xếp từ ngữ một chút, mới bước lên một bước cao giọng : “ tính toán của mấy , cho rằng chúng thương em , thể lừa gạt bao nhiêu bấy nhiêu. chúng quả thật chỉ là bình thường thôi, thật sự năng lực lớn đến thế, cũng tiền lớn nhường . Gia đình các đối xử tệ bạc với em gái nên chúng mới đón em về, hề gì với nhà các cả. Nếu đây vợ chồng hai nuôi nấng con bé, cứ thẳng là , nhưng hai ? Vợ chồng hai nhận nhà nhận tiền của chồng , nhưng yêu thương Cảnh Chi. Chúng trách cứ, cũng chẳng mắng mỏ, cũng xem như tận tình tận nghĩa, các tội gì ép tới nhường .”
Nghe thấy những lời , so sánh thái độ của cha nuôi và trai chị dâu, Lưu Cảnh Chi ở cửa đôi mắt đỏ hoe. Lần đầu tiên cô cảm nhận rõ sự vô tình và lợi dụng của với cô. Hóa ở trong mắt bọn họ, cô chỉ là một công cụ thể dùng để uy h**p chị để nhận tiền bạc.
Cô nhịn , tức giận lớn tiếng : “Dựa mà cho các nhiều tiền như ? Các đối xử với lắm ? Vậy từ nhỏ đến lớn việc nhà cho các thể quy tiền ? Thế chẳng các cũng trả tiền cho ?”
“Các đừng khinh quá đáng. Các nhận nhà và tiền của , nhiều năm qua vẫn luôn gửi tiền cho các , các còn thế nào nữa? Được, nữa, cứ ở lì ở đây đấy, để các đừng hòng nhận một xu!”
Hết chương 37.
Tác giả lời :
Kim Tú Châu: Dạy dỗ chồng và con trai thì bản thể thảnh thơi.
Giang Minh Xuyên: Lời vợ luôn luôn đúng.
Hạ Nham: Mẹ thông minh nhất.
Phó Yến Yến: Mẹ lười thì .
Lưu Cảnh Chi: Hóa còn thể thế.