Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 34
Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:07:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8fM4AMHWOZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chờ gia đình Giang Minh Xuyên , Lưu Cảnh Chi giúp rửa sạch bát đũa, Tống Tiểu Như bảo con gái lớn ngủ .
Lưu Cảnh Chi gật đầu, lau khô nước tay, gẩy gẩy tóc mái trán phòng khách. Vừa cửa thấy em gái tay cầm hai chiếc mũ, trái ngó , như thể đang rối rắm chọn cái nào?
Thấy chị , Lưu Ái Hoa vui ném cái mũ đang đội đầu xuống bàn, đó cầm chiếc mũ đến gương đội thử.
Lưu Cần vội vàng cầm lấy chiếc mũ bàn đưa cho con gái lớn, bảo: “Hai đứa con đều .”
Lưu Cảnh Chi hiểu rằng do chúng giống nên cô mới , nếu giống em gái sẽ lấy cả. Ba đối với cô khá , tuy nhiên chỉ cần em gái là bọn họ sẽ khó xử cô, hề gì nhưng cô nhường em gái.
Lưu Cảnh Chi cầm mũ trở về phòng, trân trọng v**t v*, đó cẩn thận đội lên đầu. Trong phòng gương, cô soi dáng vẻ đội lên , chỉ thể duỗi tay lên sờ, nở nụ tươi tắn.
Cô đột nhiên nghĩ tới gì đó, vội vàng tháo chiếc mũ đầu xuống, đó lấy bao lì xì trong túi . Vốn tưởng rằng là mười đồng như , ngờ khi mở phát hiện bên trong là mười tờ tiền giấy mười đồng, cô kinh ngạc há hốc mồm.
Sao nhiều như ? Trống n.g.ự.c cô đập dồn dập.
Nghe thấy tiếng bước chân em gái gần, Lưu Cảnh Chi theo bản năng giấu tiền trong túi, hồi lâu tâm trạng vẫn bình thường trở . Cô hoài nghi thím bỏ nhầm ?
Còn kịp nghĩ nhiều, em gái bước , tay hời hợt vung vẩy chiếc mũ, sắc mặt khó coi. Khi phòng cô ném thẳng chiếc mũ lên bàn, phịch xuống giường giận dỗi, thấy đùi chị gái chiếc mũ y hệt, tâm trạng càng thêm tệ hại. Cô đội cái mũ khó coi, nếu cùng đội mũ ngoài như chị gái, nhất định chê .
Nghĩ đến đây, cô đầu về phía chị, ngoài cửa sổ ánh mặt trời vặn chiếu lên chị cô, cho làn da chị càng thêm trắng hồng, ngay cả lông tơ mặt cũng thấy rõ ràng. Làn da chị trắng trẻo, bờ môi hồng hồng, hề giống chỉ những điểm của ba .
Tên của chị gái cũng hơn tên cô . ba chuyện gì cũng chiều theo ý cô mà mỗi chuyện đổi tên của chị gái là chịu, chẳng tới đồn công an một chuyến thôi ? Không rõ vì ba bất công như .
Trong lòng bực tức, cô móc bao lì xì trong túi ngắm nghía, đó mới nhớ , đột nhiên hỏi: “Chị lì xì bao nhiêu tiền?”
Lưu Cảnh Chi sợ em gái sẽ hiểu lầm, bèn : “Không nhiều lắm.”
Giọng điệu Lưu Ái Hoa vui lắm, “Không nhiều lắm là bao nhiêu? Một đồng?”
Lưu Cảnh Chi do dự gật đầu.
Trong lòng Lưu Ái Hoa thoải mái, đó dùng vẻ mặt ghét bỏ : “Sau khi cưới thím thì chú họ càng ngày càng keo kiệt, mừng tuổi mà chỉ ba đồng, ba đồng thì thể mua cái gì?”
Lưu Cảnh Chi xong nên lời, ba đồng là nửa tháng sinh hoạt phí của cô. Sau khi đại học, cha cho cô ba mươi đồng tiền sinh hoạt phí nửa năm, em gái lóc ầm ĩ một trận trách cha bất công. Cuối cùng thấy cha quá khó xử, cô chỉ cần hai lăm đồng. như em gái vẫn vui.
Lưu Ái Hoa thô bạo hất giày xuống đất, Lưu Cảnh Chi đầu em gái chiếm cứ hơn phân nửa cái giường, trong lòng chờ mong mau tới ngày khai giảng.
Cô xoay xuống bàn, cầm lấy quyển sách bên cạnh mở . Lướt hai dòng thì nổi nữa, nghĩ đến bao lì xì trong túi, trong lòng nổi lên cảm xúc khác thường.
Em gái chỉ hai đồng, mà cô nhận một trăm, đây thật sự là nhầm lẫn ?
Cô nhớ tới câu của thím ——
“Trước đối với cháu bằng cách nào, chúng sẽ hết lòng yêu thương cháu.”
Vì đối với cô?
Ba đối với cô cũng , chỉ thiên vị em gái. Thế nhưng dường như từ nhỏ đến lớn chú họ luôn thích cô nhất, còn tới trường học lén cô. Khi đó cô còn nhỏ, lẽ chú họ nghĩ rằng cô nhớ gì nhưng cô vẫn nhớ như in. Chú còn giúp cô đuổi con ch.ó hoang, mấy hôm cô học thì còn gặp con ch.ó đen thích sủa cô nữa.
Bây giờ riêng chú họ thích cô, ngay cả thím cũng thích cô.
Trong đầu Lưu Cảnh Chi một suy nghĩ chợt lóe qua, nhưng cô nghĩ sâu thêm, hoặc là dám nghĩ sâu theo chiều hướng đó.
Trong phòng bên cạnh, hai vợ chồng Lưu Cần trằn trọc giường đều ngủ .
Lưu Cần trở tới lui vài bận khiến cho ấm trong chăn bay sạch. Tống Tiểu Như tức giận đập tay ông một cái, “Rốt cuộc ngủ ?”
Lưu Cần thở dài, “Nghĩ đến chuyện Giang Minh Xuyên nhận con gái lớn, trong lòng thấy yên. Tốt gì cũng nuôi nhiều năm như thế, cho dù nuôi gà nuôi ch.ó cũng tình cảm.”
Năm đó ông và vợ kết hôn lâu mà con, cha ông dẫn một phụ nữ ôm con tới. Ông phụ nữ đó, khi còn nhỏ ông tới thăm nhà họ Bạch vài , nhà họ Bạch đều gọi cô là tiểu thư.
Đó thực sự là thiên kim đại tiểu thư, cao quý vô cùng. Trang viên nhà họ lớn tới độ mỗi tới ông đều lạc đường. Người phụ nữ đó cho nhà họ nhiều tiền, để bọn họ đưa con gái tới tỉnh S bên sinh sống, hộ khẩu của hai vợ chồng bọn họ chuẩn xong, còn cho thêm một căn nhà, yêu cầu duy nhất là đối đãi với đứa bé. Cô còn , về đứa bé sẽ lấy họ của ông , tên là Lưu Cảnh Chi.
Đó là chuyện cỡ nào, mơ bọn họ cũng dám. Ông nhà họ Bạch là đại ân nhân của cả nhà , cho nên vẫn luôn yêu thương Cảnh Chi như con gái ruột.
Đáng tiếc em vợ là kẻ ăn hại, khó khăn lắm mới xin cho nó công việc trong nhà máy cơ khí, lái xe đ.â.m c.h.ế.t . Căn nhà và tiền đó đều dùng để bồi thường cho . Còn cũng biến thành công nhân hợp đồng, nếu chi thêm tiền, chỉ sợ ngay cả ông cũng rời khỏi nhà máy.
Ông thừa nhận khi con gái út thì bản quả thật khỏi thiên vị một chút. Con gái út giống ông , chẳng xinh gì, đầu óc cũng thông minh, dù con gái lớn kèm cặp mà cũng chẳng tiến bộ là bao. Mỗi thấy con bé , ông vẫn luôn nhịn mà mềm lòng.
Chỉ điều đối với con gái lớn ông cũng hề bạc đãi. Biết con lớn thích học tập, ông lúc nơi tìm cách lấy lòng lãnh đạo, nỗ lực việc, thậm chí còn lén lút tặng quà để một suất đề cử đại học. Cũng may con gái lớn học giỏi, luôn đầu trong những thi cử ở trường học.
Nghe thấy lời , Tống Tiểu Như thở dài, một câu, “Hay thôi gả Cảnh Chi cho cháu trai ?”
Lưu Cần nhíu mày, “Không , cháu trai nhỏ tuổi hơn con gái chúng .”
Tống Tiểu Như: “Nhỏ thì ? Gái hơn hai trai hơn một.”
Trong lòng Lưu Cần vui, con gái lớn ưu tú như , cháu trai của vợ vốn xứng. Em dâu của vợ chủ ý gì ông rõ hơn ai hết.
Tống Tiểu Như thấy chồng đáp , bèn sang bên , trong lòng bà cũng chỉ nghĩ thế thôi.
——
Sau khi cả nhà trở nhà khách thì tiên tìm nhà tắm tắm rửa.
Nhà tắm ở tỉnh S náo nhiệt như bên thủ đô, mỗi vị trí tắm rửa đều tấm ván gỗ ngăn cách. Khi tắm Kim Tú Châu thấy mất tự nhiên như , nhưng vẫn tắm rửa nhanh.
Khi cô cửa ngay lúc Giang Minh Xuyên dẫn Hạ Nham , đường về còn hỏi Kim Tú Châu buổi tối ăn gì.
Kim Tú Châu nghĩ một chút, “Có thèm ăn củ cải nhồi thịt .”
Giang Minh Xuyên nấu cơm ăn ngon, đặc biệt là khi dùng nồi đất hầm củ cải nhồi thịt, thơm ngon, còn tuyệt hơn những món ăn tinh tế cô từng ăn.
Đặc biệt là dùng nước hầm thơm lừng đó chan cơm, cô thể ăn một lèo hai bát. Nghĩ đến đây, Kim Tú Châu cảm giác đói bụng.
Buổi trưa ở nhà Lưu Cần cô ăn bao nhiêu, đồ ăn nấu hợp khẩu vị.
Giang Minh Xuyên vốn hỏi cô buổi tối ăn mì ăn cơm, ngờ cô ăn đồ ăn , “Đợi chút hỏi lầu xem thể nấu cơm ?”
Kim Tú Châu .
Hạ Nham nhân cơ hội : “Ba, con cũng ăn sủi cảo ba .”
Giang Minh Xuyên tức giận , “Nào nhiều thời gian mà gói cho con?”
Hạ Nham rụt cổ, thì thầm với em gái bên cạnh: “Ba bất công.”
Phó Yến Yến để ý tới , nếu là cô bé thì cũng gói, nhà bao việc còn đòi ăn.
Trở nhà khách, Kim Tú Châu giường lau tóc, lúc gần khô mới gọi con gái qua. Phó Yến Yến qua, khó hiểu khăn lông trong tay Kim Tú Châu.
Kim Tú Châu ấn cô bé lên đùi , đó cầm khăn lông lau tóc cho cô bé. Tóc con gái mềm, lau dễ dàng.
Lúc đầu Phó Yến Yến còn đơ , đó chậm rãi thả lỏng. Hồi ở nhà cô bé khăn lông riêng, hơn nữa thường ngày đều gội đầu ban ngày lúc vẫn còn ánh nắng mặt trời nên Kim Tú Châu từng lau tóc cho cô bé như .
Da đầu truyền đến cảm giác tê tê ngứa ngứa, loại cảm giác tê dại lan tận lưng. Mặt của Phó Yến Yến gối lên đùi mềm mại của Kim Tú Châu, dường như cô bé ngửi thấy một mùi hương nhè nhẹ thơm mát.
Kim Tú Châu đột nhiên : “Hôm nay chúng thăm cô út, các con xem cô út sống ?”
Hạ Nham , lập tức lắc đầu, “Không , quần áo cô út mụn vá, mặc như em gái cô .”
Phó Yến Yến nghĩ như . Tuy rằng cô út mặc như cô Lưu Ái Hoa nhưng cô cư xử tự nhiên hào phóng, ánh mắt trong sáng, lẽ cũng từng chịu đối xử bất công, nhưng hai vợ chồng nhà họ Lưu cũng hẳn là bạc đãi cô . Ít nhất cô út còn sống hơn đời . Nếu những chuyện ở đời xảy thì tạm coi như cô út cuộc sống yên .
Suy nghĩ của Kim Tú Châu và con gái hẹn mà gặp: “Hai vợ chồng họ cũng là thành thật, tính là bạc đãi cô út tụi con, nhưng cô con gái nhà họ tương đối ranh ma. Có như ở chung thì cái nhà đó sớm thì muộn sẽ ngày xảy chuyện. Lúc hoặc cô út tụi con chịu tội, hoặc là hai vợ chồng đó xui xẻo.”
Nói xong Kim Tú Châu khỏi cảm thán, “Quả nhiên là em ruột, lúc nào cũng tình nguyện chịu thiệt về .”
Phó Yến Yến xong, kinh ngạc ngẩng đầu Kim Tú Châu, mà đoán trúng hết .
Kim Tú Châu đè đầu cô bé cho động đậy, “Còn lau xong .”
Sau đó : “Mẹ những chuyện với các con là vì các con , ngày thường chịu chút thiệt nhỏ ảnh hưởng tới cục thì , nhưng thể lúc nào cũng nhẫn nhịn chịu thiệt, bằng khác sẽ thuận đà ức h**p các con. Người khác đưa yêu cầu quá đáng cho các con hoặc là những thứ khác tương tự thì từ chối ngay từ đầu, hiểu ?”
Hạ Nham xong gật đầu như giã tỏi, “Tựa như năm Ngô Tiểu Quân bảo con bài tập nghỉ đông cho , con thẳng là .”
Ngô Tiểu Quân thường ngày chơi với , lúc bài tập nghỉ đông mới nhớ tới . Cậu ngốc, giờ bạn bè, sợ ai chơi cùng.
Nói xong còn với em gái: “Sau em học, nếu bảo em bài tập cho , bảo sẽ đ.á.n.h em, em cứ về mách .”
Phó Yến Yến xoay đầu sang hướng bên , hề thấy cảm kích gì .
Hạ Nham uất ức về phía , “Mẹ em kìa!”
Kim Tú Châu vội vàng an ủi , “Biết con là .”
Hạ Nham lúc mới vui vẻ.
Kim Tú Châu lén nhéo khuôn mặt nhỏ của con gái, nhỏ giọng mắng một câu; “Con nhóc thối .”
Tay cô véo nhẹ nhưng Phó Yến Yến vẫn cảm giác mặt nóng lên. Không vì lúc thấy lời , cô bé cảm giác Kim Tú Châu thiên vị.
Chờ khi Kim Tú Châu lau tóc cho con gái gần xong, Giang Minh Xuyên bê củ cải nhồi thịt nấu xong lên. Anh thấy Kim Tú Châu đang lau tóc cho con gái, bèn gọi con trai xuống bê thức ăn lên với xuống, sợ hai con xuống lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-34.html.]
Lần thứ hai lên, tay Hạ Nham bưng hai đĩa rau, Giang Minh Xuyên một tay bưng tô cơm, một tay cầm bát đũa.
Ba món ăn đặt lên bàn. Không đủ ghế nên Kim Tú Châu và hai con giường, Giang Minh Xuyên ghế. Cả nhà ăn bữa cơm nóng hổi.
Củ cải nhồi thịt hầm trong nồi đất mà Kim Tú Châu thích ăn nhất, thịt băm nhỏ , nửa nạc nửa mỡ, c.ắ.n một miếng thơm mùi hạt tiêu cay nồng.
Kim Tú Châu cha con ba ăn uống thỏa thuê, khỏi nhớ tới kiếp . Năm khi cô còn là Kim di nương của Hầu phủ, sơn hào hải vị gì cô cũng đầu bếp trong phủ nấu cho. Khi Tết đến là lúc Hầu gia bận rộn nhất, ngày nào cũng ngoài xã giao. Cô là thất, tư cách theo cùng. Khi cô ăn xong bữa tối cũng dám nghỉ ngơi, chỉ thể chờ Hầu gia về. Nếu ông đến tiểu viện của cô, cô chuẩn hầu hạ, nếu tới, cô mới thể ngủ. Cô bao giờ dám nghĩ sẽ ngày một đàn ông món cô thích ăn, bên cạnh còn hai đứa con đáng yêu.
Trong quá khứ cô luôn khinh thường cảnh đoàn viên sum vầy của mấy nhà nghèo, nhưng giờ nghĩ , cho dù dùng ngàn vàng đổi lấy cũng tiếc.
Buổi sáng hôm , Kim Tú Châu với Giang Minh Xuyên: “Hôm nay chúng đưa em gái ngoài chơi ?”
Giang Minh Xuyên động lòng, nhưng nhanh đắn đo. Trước cũng dẫn em gái ngoài mua vài thứ, nhưng em dám ngoài một với , còn đứa con gái của nhà họ Lưu thì cứ nằng nặc đòi theo.
Kim Tú Châu liếc mắt một cái thấu sự do dự của , “Em cho.”
Ngày hôm qua gặp mặt thời gian ngắn ngủi, cô gần như thăm dò tính tình của hai vợ chồng , Tống Tiểu Như tương đối dễ chuyện.
Quả nhiên, khi cả nhà mang theo một túi táo tới nhà họ, Kim Tú Châu bỏ đồ xuống thiện nắm tay Tống Tiểu Như, hỏi thẳng: “Cũng nhờ chị dâu giỏi giang, dạy dỗ hai đứa cẩn thận, thật bớt lo. Ngày hôm qua chuyện với Cảnh Chi, em cũng học hỏi nhiều điều, hôm nay em mặt dày tới cửa, nhờ Cảnh Chi cùng em mua mấy quyển sách.”
“Chị cũng đấy, em việc ở tòa soạn báo, dù gì cũng nhiều các tác phẩm của vĩ nhân để thế giới tinh thần càng thêm phong phú, chị đúng ? Chị dâu yên tâm, buổi chiều bọn em sẽ đưa cô bé về tận nhà, chị nhất định đồng ý, em dùng chân tâm thật tình nhờ chị, chị dâu cũng đừng từ chối.”
Nói tới mức cho Tống Tiểu Như thể cự tuyệt . Cô mở miệng khen bà giỏi giang, cuối cùng chị dâu thể từ chối, lời cũng đều từ miệng cô mà cả.
chỉ Tống Tiểu Như và Lưu Cần , nào mua sách, rõ ràng họ dẫn con gái lớn ngoài chơi để thiết hơn. Cho dù nhà bà địa vị của ở trong lòng con lớn thì vẫn khỏi lo lắng, sợ con bé ăn ngon chơi vui sẽ thiết với nữa. ngoài miệng bà dám lời cự tuyệt, do dự một lát đồng ý.
Lưu Cảnh Chi bên cạnh, tức thì đôi mắt sáng lên. Lưu Ái Hoa bất mãn, dựa mà chỉ dẫn chị gái , vội : “Con cũng .”
Tống Tiểu Như khó xử, “Con theo gì?”
“Vì dẫn con theo? Con cũng thích sách.”
Nói xong cô xoay đầu về phía Kim Tú Châu, phục : “Thím cũng là thím của cháu, vì chỉ dẫn chị gái theo mà dẫn cháu theo? Có thím cũng thiên vị chị gái ?”
Lưu Cần vội vàng ngăn cản, “Ái Hoa, con còn nhỏ.” Sau đó xin với Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên, “Con bé còn hiểu chuyện, chơi .”
Lưu Ái Hoa thấy cha chiều theo giống ngày, tức giận lớn tiếng ầm ĩ, “Tất cả các đều thiên vị chị gái, cái gì cũng giữ cho chị , chơi cũng chỉ dẫn theo chị , ghét các , đây là nhà , các cút ngoài cho ——”
Lưu Cần lớn tiếng quát, “Lưu Ái Hoa!”
Nụ mặt Lưu Cảnh Chi trong phút chốc tan biến, cô mím môi, nhỏ giọng với Kim Tú Châu: “Cháu thím.”
“Chị đừng giả vờ bụng, ghét nhất chị.”
“Con câm miệng !”
Lưu Cần xin hai vợ chồng Kim Tú Châu: “Con bé còn nhỏ, hiểu chuyện.”
Khóe miệng Kim Tú Châu giật giật, nhưng lời mang hàm ý sâu xa, “Mười sáu bảy tuổi cũng còn nhỏ nữa, khi bọn em ở đây, lẽ là mỗi Cảnh Chi đều chịu những uất ức chứ? Thật khiến đau lòng, cũng khiến lòng lạnh lẽo.”
Khi tới câu cuối cùng, Kim Tú Châu về phía Lưu Cần, ánh mắt lạnh lùng.
Bên cạnh Giang Minh Xuyên đột nhiên bước lên một bước, “Anh họ, nhà chúng nay bao giờ để nhà chịu thiệt.”
Nếu lời của Kim Tú Châu là thủ đoạn mềm dẻo, hai vợ chồng Lưu Cần chống đỡ , những lời của Giang Minh Xuyên quả thực là đao thật đạn thật, trực tiếp chọc thủng sự kiên cường của hai vợ chồng.
Nhà họ Bạch đương nhiên bạc đãi bọn họ, lão gia nhà họ Bạch cứu mạng cha ông , trong thời gian gian khổ như còn lo ăn mặc cho cả nhà họ, một câu khó , nhà họ Bạch sẽ Lưu Cần ông.
Mà đây khi Bạch tiểu thư giao con cho vợ chồng họ, cũng sắp xếp chu chuyện. Chẳng qua nhiều năm như , mỗi ngày con gái lớn gọi bọn họ là ba , bọn họ gần như quên mất tầng quan hệ đó, chỉ khi Tết đến mới chợt nhớ tới.
Con gái lớn ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhiều lúc cần bọn họ , cô bé chủ động nhường nhịn.
Lưu Cảnh Chi thấy chú thím đều bảo vệ cô, tuy mấy lời khó hiểu, nhưng cô thể cảm nhận hai quan tâm tới , đầu tiên chút do dự về phía cô, mặt vì cô.
Cô hình dung như thế nào, chỉ cảm thấy hóa khác thiên vị một cách trắng trợn là cảm giác vui vẻ như .
Cô c.ắ.n môi về phía cha .
Hai vợ chồng Lưu Cần dám đối diện với ánh mắt cô. Lưu Cảnh Chi cho rằng cha đồng ý, ánh mắt chút thất vọng, nhưng nổi lên tâm lý phản nghịch , quật cường là ngoài nữa.
Lưu Ái Hoa còn đang ầm ĩ, mấy Giang Minh Xuyên cút khỏi nhà bọn họ, thậm chí còn vươn tay định đẩy Kim Tú Châu.
Giang Minh Xuyên bước sang chắn Kim Tú Châu, khí chất đổi, khi khác, ánh mắt tựa lưỡi d.a.o lạnh băng cắt xẹt qua .
Lưu Cần vội vàng giữ c.h.ặ.t con gái út, chỉ ông Giang Minh Xuyên vẻ dễ chuyện tính tình , nhưng kinh qua bao trận đ.á.n.h từ bộ đội , cũng từng chịu bao nhiêu gian khổ.
Ông còn nhớ rõ, năm đó đầu tiên gặp , đối phương còn cao bằng ông , gầy như cây sậy, thận trọng hỏi ông là cha nuôi em gái ? Khoảng thời gian đó, mỗi năm thấy thành thục chững chạc hơn năm . điểm duy nhất đổi là tháng nào cũng kiên trì gửi tiền tới, tiền đó giúp gia đình họ vượt qua nhiều cửa ải khó khăn.
Ông yếu ớt : “Vậy về sớm một chút.”
Giang Minh Xuyên ừ một tiếng, dẫn Kim Tú Châu và em gái thẳng.
Một tay Lưu Cảnh Chi Kim Tú Châu nắm c.h.ặ.t lấy, tay còn thì Phó Yến Yến nắm. Tới khi khỏi cửa Lưu Cảnh Chi mới nhận , cúi đầu xuống thì gặp ánh mắt ngoan ngoãn của Phó Yến Yến. Trong lòng cô mềm nhũn, nhưng phần nhiều là cảm giác chân thật. Em gái ăn vạ tới mức đó mà cô còn thể một ngoài chơi, chẳng hiểu chú thím thể . Cho dù khi về em gái sẽ nhùng nhằng gây sự với thì giờ cô vui.
Khi đường, dường như Lưu Cảnh Chi mới nhớ , rút bao lì xì trong túi đưa cho Kim Tú Châu, “Thím ơi, hôm qua chắc thím bỏ bao lì xì nhầm .”
Kim Tú Châu , “Không nhầm , là cho cháu.”
Lưu Cảnh Chi khó tin cô, “… em gái chỉ hai đồng, đây một trăm…”
Kim Tú Châu đôi mắt cong cong, “ .”
Lưu Cảnh Chi kinh ngạc nên lời.
Kim Tú Châu hừ một tiếng, “Ai đó quá ngốc, bỏ riêng , cứ để phần như .” Nói xong còn cố ý lườm đàn ông bên cạnh.
Giang Minh Xuyên thấy cũng .
Đây là đầu tiên Lưu Cảnh Chi thấy chú họ vui vẻ đến . Trước cô cũng từng thấy chú họ , nhưng khi vẻ mặt của chú cũng nặng nề, dường như chẳng vui vẻ là bao. Mà hai cũng , cô dám chủ động hỏi thăm, nào chú đến và cũng đều vội vội vàng vàng.
Cô mím môi, rõ vì chú đối với như .
Kim Tú Châu dường như hề nhận gì, lôi kéo cô chuyện, kể về cuộc sống trong doanh trại, về chuyện giữa các chị vợ lính, tới đoạn công việc ở nhà ăn của Kim Tú Châu báo cáo, Lưu Cảnh Chi lo lắng thím.
tiếp đó thấy thím bản nỗ lực học tập như thế nào, ngờ phát hiện thiên phú hội họa, tranh thím vẽ còn tòa soạn báo chọn, khi kể Lưu Cảnh Chi khỏi cảm động, “Thím thật là giỏi.”
“Cháu cũng giỏi mà.”
Vừa , thỉnh thoảng Hạ Nham chen lời một hai câu, thu hút bộ sự chú ý của Lưu Cảnh Chi. Khi Lưu Cảnh Chi tới tòa nhà bách hóa mới phát hiện nào mua sách gì , mà chú thím dẫn cô tới mua quần áo. Lưu Cảnh Chi chịu, Kim Tú Châu bèn chọn hết đồ đắt mà mua, dù hai mặc kích cỡ quần áo cũng tương tự .
Lưu Cảnh Chi hết cách đành nhận, sợ nếu chú thím tiêu càng nhiều tiền. vẫn mua nhiều, áo len, quần, áo khoác và giày.
Mua xong, bọn họ còn tới tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, gọi một bàn lớn món ngon. Chú thím gắp thịt cho cô, ngay cả hai đứa nhỏ cũng gắp món thích ăn cho cô, cái bát màu lam của cô đầy ú ụ.
Cảm giác khác vây quanh săn sóc thế sống mũi Lưu Cảnh Chi thấy cay cay.
Kim Tú Châu dùng giọng dịu dàng với cô: “Hai ngày nữa chú thím sẽ , ngày mai dẫn cháu tới nhà khách chơi, chú họ cháu nấu cơm ngon lắm, thím cũng bánh ngọt, ngày mai cho cháu ăn.”
“Chỗ quần áo lát nữa thím sẽ gửi thẳng đến trường học cho cháu. Số quần áo đó thím mua cho cháu, cho khác. Cháu cũng sắp tới khai giảng đúng ? Trong ký túc xá chăn đủ ấm ? Chỗ thím còn thể đ.á.n.h chăn bông, giá cũng rẻ, khi về thím sẽ gửi cho cháu hai cái…”
Kim Tú Châu còn xong, Lưu Cảnh Chi đang cúi đầu ăn cơm, bỗng má lăn xuống một giọt nước mắt to như hạt đậu.
Cô dường như cũng nhận sự thất thố của , vội vàng giơ tay lau , dám ngẩng đầu bọn họ, sợ chú thím thấy đôi mắt đỏ hoe của .
Kim Tú Châu nhẹ nhàng vỗ lưng cô, “Sau bất kể chuyện gì, dù lớn nhỏ đều thể tìm chú thím.”
Giang Minh Xuyên đối diện cũng thấy, tay cầm đũa hồi lâu động đậy.
Kim Tú Châu sang, thấy mắt cũng đỏ.
Cơm nước xong, mang quần áo gửi , đó dẫn Lưu Cảnh Chi thăm phong cảnh xung quanh. Tuy rằng cô lớn lên ở đây nhưng ít chơi, nhiều nơi cô từng tới.
Gần bốn giờ chiều, năm nhà họ tới tiệm cơm quốc doanh ăn tối, gọi mấy bát sủi cảo, ăn xong mới đưa Lưu Cảnh Chi về nhà.
Kim Tú Châu và hai đứa nhỏ lầu chờ, để Giang Minh Xuyên đưa lên, để hai em thời gian riêng tư.
Lưu Cảnh Chi ngốc, khi lên lầu nhịn hỏi: “Chú họ, vì chú và thím đối với cháu như ?”
Hết chương 34.
Tác giả lời :
Kim Tú Châu: Cô em chồng lời như thế, thích.
Giang Minh Xuyên: Anh thì ?
Hạ Nham: Gia đình thêm một thành viên, ba vẫn ch.ót.
Phó Yến Yến: Tại thứ ba? Anh trai ngứa đòn ?
Chú thích:
Trong thời kỳ Cách mạng văn hóa, kỳ thi tuyển sinh đại học ở Trung Quốc tạm ngừng từ năm 1966 tới năm 1977 mới khôi phục trở . Trong thời gian thi đại học nghĩa là phần lớn học sinh học hết cấp 3 cơ hội đại học nhưng nghĩa là các trường đại học đóng cửa, thời gian tranh suất đề cử học đại học, tỉ như ở nhà máy, nông thôn những cá nhân xuất sắc tập thể đề cử, họ sẽ học đại học. Em gái của Giang Minh Xuyên 1 suất như . Nếu như bạn nhiều truyện niên đại thì sẽ rõ chi tiết , sở dĩ chú thích vì hôm một comment bên wikidich của bạn chê tác giả sai vì thời gian thi đại học mà Cảnh Chi học đại học.