Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:07:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7VA6pnhRqc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Khi cả gia đình họ tới tỉnh S là ngày mồng năm, bốn giờ chiều thì tới nơi, cả nhà nghỉ ở nhà khách gần nhà em gái.

Sau khi đến nơi, tiên Giang Minh Xuyên gọi điện thoại cho cha nuôi em gái. Anh gọi thẳng tới xưởng của cha nuôi cô, điện thoại thuộc lòng, thể cần suy nghĩ.

Điện thoại nhanh kết nối, khi nhân viên máy là tìm Lưu Cần mới bảo Giang Minh Xuyên chờ một lát. Chờ một hồi lâu, trong điện thoại mới truyền đến giọng của một đàn ông trung niên, đối phương vẫn còn thở hổn hển : “Chào đồng chí, xin hỏi tìm chuyện gì ?”

“Chào chú Lưu, cháu là Giang Minh Xuyên, bây giờ cháu đang ở tỉnh S, định ngày mai sẽ dẫn theo vợ con tới nhà thăm hỏi một chút, xin hỏi tiện ?”

Đầu bên im lặng một lát, đó chút lúng túng : “Là cháu hả, phiền, phiền gì .”

Giang Minh Xuyên mím môi, căng thẳng hỏi: “Cảnh Chi ở nhà ạ?”

“Ở nhà, mấy ngày nay đều ở nhà.”

“Vậy là , chín giờ sáng mai bọn cháu sẽ tới, phiền chú .”

“Không phiền, phiền.”

Cúp điện thoại, Giang Minh Xuyên khẽ thở phào, Kim Tú Châu ở bên cạnh cũng thấy, tò mò hỏi: “Cha nuôi em gái là thế nào?”

Giang Minh Xuyên hỏi , nghĩ một lát : “Cũng coi là thật thà. Cha nuôi con bé tên là Lưu Cần, cha của chú đây là của nhà . Khi cha ông còn trẻ thiếu chút nữa là c.h.ế.t đói, ông ngoại tình cờ bắt gặp trong một chuyến buôn, bụng dẫn theo về nhà , cha của chú .”

Kim Tú Châu gật đầu, nếu như , chồng cô từng thấy mặt cũng giao con gái ruột cho nhà họ.

“Lưu Cần và vợ chú đều tương đối thành thật cần mẫn, nhưng đứa con gái nhỏ nhà bọn họ thì …”

Câu kế tiếp Giang Minh Xuyên . Anh thói quen khác, huống chi đối phương vẫn là một cô bé, chẳng qua với vai trò là ruột của Lưu Cảnh Chi, trong lòng sẽ thiên vị em gái hơn.

Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của Kim Tú Châu, Giang Minh Xuyên giải thích một câu, “Có gửi đồ tới, mua cho con bé và em gái khăn quàng cổ cùng áo bông màu sắc khác , qua năm tới thăm thấy con bé đó mặc hết cả, còn em gái mặc quần áo cũ .”

Kim Tú Châu như thế nào, cho dù là đến mức nào thì vẫn xem trọng m.á.u mủ ruột rà hơn.

Cho nên kiếp cho dù cô sủng ái cũng nuôi nấng con của thất khác, bởi vì cô đối với những đứa bé thế nào thì cũng thể bằng mối quan hệ huyết thống.

Sau khi đặt hết hành lý nhà khách, cả nhà ngoài ăn cơm. Không là ảo giác của Kim Tú Châu mà cô cảm giác nơi còn phồn vinh hơn cả thủ đô. Cả nhà họ cơm nước xong xuôi bước thì thấy tòa nhà bách hóa bên phía đối diện, bên trong đèn đuốc sáng trưng như ban ngày, còn đông đúc, từ xa thấy âm thanh ồn ã vọng .

Một nhà bốn tò mò qua xem, bên trong thứ gì cũng , tầng một bán xe đạp, Tivi, đài cassette, còn bán cả ô tô. Từ xa thấy một đám vây quanh ngắm, đồ bán chạy nhất vẫn là Tivi, mua xếp hai hàng thật dài, mỗi đều cầm phiếu trong tay.

Kim Tú Châu Tivi đắt, lúc huyện cũng bán Tivi, tới khi lên thành phố cô mới chiêm ngưỡng, nhưng ở quầy chỉ bày hai cái vì dường như chẳng ai mua, còn ở đây cần xếp hàng chờ.

Kim Tú Châu cảm nhận sự khác biệt giữa thành phố lớn và nông thôn.

Trên tầng hai càng thêm sầm uất, là những gian hàng bán bánh kẹo và điểm tâm. Trên tầng ba bán quần áo và đồ dùng sinh hoạt, ở đây còn tầng bốn, bán mấy thứ phụ kiện thời trang đắt đỏ như đồng hồ và mắt kính.

Kim Tú Châu tới cửa hàng bán quần áo xem thử. Quần áo ở đây giá cả cao. Lúc thành phố bên cô xem thì quần áo nhiều nhất ba bốn mươi đồng một chiếc, ở đây bán bảy tám chục thậm chí một trăm cũng . Kim Tú Châu thậm chí còn thấy một chiếc áo khoác giá hơn ba trăm đồng, nhân viên cửa hàng giải thích với đó là lông chồn phương Bắc gì đó.

Kim Tú Châu tò mò thêm vài , phát hiện quả thật , màu sắc tinh tế, là một chiếc áo lông . Trước cô cũng một chiếc áo choàng lông trắng, từ lông hồ ly trắng, giá trị ngàn vàng, so sánh hai cái với thì chiếc áo hề thua kém.

Kim Tú Châu tiếc nuối thu hồi ánh mắt. Cô dựa theo sở thích của chọn hai chiếc mũ. Theo miêu tả của Giang Minh Xuyên, Lưu Cảnh Chi làn da trắng, dáng cao gầy, giống . Mà cô em gái thì bình thường, trông khá giống ba cô , làn da khá đen, cũng hề cao.

Vì thế cô chọn hai chiếc mũ màu đỏ giống . Chắc đang dịp Tết nên quầy hàng bày bán nhiều nhiều quần áo mũ màu sắc khác , đó cô chọn mấy sợi dây buộc tóc và kẹp tóc y hệt , tổng cộng cũng tốn bao nhiêu tiền. Mua xong Kim Tú Châu còn với Giang Minh Xuyên: “Còn thì chúng bỏ bao lì xì, cho em gái nhiều hơn một chút, giờ em đại học, giống ở nhà, tiêu dùng e là sẽ nhiều hơn một chút.”

Giang Minh Xuyên cô là vì cho em gái, gật đầu, “Nghe em cả.”

Trên đường về, Giang Minh Xuyên còn mua hai túi trái cây.

Khi trở nhà khách, Kim Tú Châu mới bỏ tiền bao lì xì. Một trăm đồng bỏ bao của em gái Giang Minh Xuyên, còn của con gái nhà cha nuôi cô chỉ bỏ hai đồng. Một trăm đồng dùng tiền chẵn nên mỏng, còn hai đồng thì dùng tiền giấy một xu, là dày.

Giang Minh Xuyên ngờ là còn thể như , sợ em gái mâu thuẫn với nhà cha nuôi nên đều bỏ tiền giống .

Kim Tú Châu , “Yên tâm, ngoại trừ em gái , sẽ ai phát hiện .”

Cũng chỉ Giang Minh Xuyên ngốc thế thôi, rõ ràng em gái chịu thiệt cũng dám rõ, chỉ nghĩ cách đối gấp bội với nhà cha nuôi cô, còn vô tình . Hiện giờ em gái lớn, tiền đồ, nên sợ là cha nuôi cô bé mới đúng, sợ cô bé thế của sẽ xa cách với họ.

Giang Minh Xuyên gật đầu, quả thật đường nghĩ nếu thấy em gái chịu uất ức thì sẽ chỗ dựa cho em. Trước luôn em gái một gia đình chỉnh, hơn hết là quấy rầy nhà họ, cho dù bắt dùng phận họ hàng xa thăm em thì cũng đồng ý. trải qua chuyện về thủ đô , phát hiện thể như nữa.

Cho nên ở trong điện thoại, thái độ của cứng rắn hơn, hỏi bọn họ thể tới , mà thẳng sẽ tới.

Ngày hôm ăn cơm sáng xong, Giang Minh Xuyên dẫn ba con Kim Tú Châu tới nhà cha nuôi em gái. Trên đường, giới thiệu với Kim Tú Châu, “Lưu Cần công nhân hợp đồng ở nhà máy cơ khí, vợ của chú tên là Tống Tiểu Như, công nhân hợp đồng ở xưởng bia, em gái tên Lưu Cảnh Chi, Cảnh trong ngày cảnh , Chi trong chi lan ngọc thụ, con gái của cha nuôi con bé tên Lưu Ái Hoa.”

Nghe thấy tên , Kim Tú Châu cũng tên của em gái hẳn là Giang Minh Xuyên đặt, khỏi khen một câu, “Một cái tên .”

Giang Minh Xuyên mỉm , “Tính tình em gái cũng , mỗi tới nhà họ, con bé đều sẽ chủ động lau giày sạch sẽ giúp , hoặc là giữ ấm găng tay của .”

Đây đều là những chuyện nhỏ, nếu sự chú ý của đều dồn cả em gái, e là cũng phát hiện .

Kim Tú Châu cũng gần như đoán chỉ em gái tính cách , mà e là ở nhà cha nuôi cũng chịu ít khổ cực, cho nên hỏi thêm một câu, “Khi tới nhà, ai là rót cho ?”

Nếu là nuôi em gái , cô cũng ý kiến gì, nhưng nếu là con gái nhà đó , phần cần chú ý đấy.

Nếu là bà nuôi , những hành động của em gái sẽ là hiểu chuyện săn sóc, nhưng nếu , cho thấy đứa bé nhà cha nuôi em gái thường ngày sẽ chèn ép em gái , tranh những việc nổi bật.

Giang Minh Xuyên nghĩ một hồi, “Cũng nhớ rõ nữa.”

Quả thật quá nhớ rõ. Mỗi tới nhà họ thì chỉ nhân cơ hội lén em gái nhiều thêm vài . Huyết thống thật sự diệu kỳ, cho dù bọn họ từ nhỏ lớn lên cùng , nhưng cô bé là em ruột của , chỉ cận và đối với cô.

Kim Tú Châu thêm gì.

Nhà Lưu Cảnh Chi là căn hộ tập thể ở phía nhà máy cơ khí, nơi đó vốn là ký túc xá của công nhân, viên chức chính thức của nhà máy, nhưng đó nhà máy xây dựng tòa ký túc xá cao tầng thì công nhân viên chính thức dọn cả , nơi phân phối cho công nhân hợp đồng.Lưu Cần cũng việc nhiều năm trong xưởng nên may mắn nhận một phòng ở, tuy nhiên mỗi tháng vẫn nộp năm đồng tiền nhà.

Tiền lương của công nhân hợp đồng nhiều lắm, cũng may hai vợ chồng đều công việc, cộng cũng tầm ba mươi đồng, hơn nữa mỗi tháng Giang Minh Xuyên còn gửi thêm mười mấy đồng tiền trợ cấp nên cuộc sống của nhà bọn họ cũng khó khăn mấy, thậm chí còn coi là khá giả.

Gia đình nhà em gái Giang Minh Xuyên ở tầng năm. Tường của căn hộ tập thể chỉ dùng gạch đỏ xây thô, giống tường nhà bọn họ trát xi măng. Khu thiếu thốn hơn nhiều, hình như cũng phòng bếp, nhà nào cũng đặt bếp lò ở hành lang, bên cạnh kê một cái bàn nhỏ khiến hành lang chật nổi.

Kim Tú Châu tò mò quan sát, Giang Minh Xuyên phía đột nhiên dừng gõ cửa. Người mở cửa là một đàn ông trung niên, ông thấy Giang Minh Xuyên thì mặt lộ nụ chất phác, mất tự nhiên : “Em họ tới ? Mau nhà .”

Người đàn ông vóc dáng cao, làn da ngăm đen, mặt vuông chữ điền, khi lên mặt nhiều nếp nhăn, ông thấy Kim Tú Châu và hai đứa bé phía Giang Minh Xuyên thì nụ mặt càng thêm gượng gạo.

Kim Tú Châu theo Giang Minh Xuyên nhà, trong phòng khách nho nhỏ một phụ nữ mặc tạp dề và hai cô gái đang . Ba con đều câu nệ, nhưng kỹ sẽ phát hiện cô gái da trắng và phụ nữ đều thành thật, nụ mặt tự nhiên cho lắm, còn cô gái giữa vóc dáng thấp đôi mắt láo liên khắp chung quanh, tầm mắt luôn hướng về túi xách trong tay Kim Tú Châu.

Trong lòng Kim Tú Châu phán đoán, ánh mắt chuyển hướng về phía cô gái cao cao bên cạnh. Giang Minh Xuyên dối, em gái quả thật , làn da trắng nõn, cũng vì quá lạnh mà gương mặt và đôi tay đặt ửng đỏ, nhưng ngũ quan , đặc biệt là cặp mắt , vô cùng hồn, đôi mắt hạnh tròn xoe, lông mi dài, con ngươi đen nhánh tựa như mặt hồ nước tĩnh lặng, tạo nên khí chất trầm tĩnh an bình.

Vóc dáng cô bé cao cao gầy gầy, cho dù mặc một bộ quần áo mới nhưng vẫn thật xinh . Điểm duy nhất phù hợp là cô cắt tóc ngắn.

Kim Tú Châu theo bản năng về cô gái giữa đang mặc một bộ quần áo vặn, tay áo và ống quần đều hề ngắn.

Người phụ nữ giới thiệu với Kim Tú Châu, “Đây là con gái cả Lưu Cảnh Chi, đây là con gái út Lưu Ái Hoa.” Sau đó vội bảo hai con chào hỏi.

Khi Lưu Ái Hoa ở thấy tên thì bĩu môi, dường như vui.

Lưu Cảnh Chi chào hỏi, “Chào chú họ, chào thím ——”

Lưu Ái Hoa thấy chị gái chào hỏi, đầu chị đó mỉm với Kim Tú Châu, dùng giọng lớn hơn chào: “Chào chú họ, chào thím.”

Kim Tú Châu đáp gì nhưng vẻ mặt phụ nữ bên cạnh hổ.

Kim Tú Châu cũng bảo hai đứa chào hỏi, “Chào chị ——”

Lưu Cảnh Chi khuôn mặt nhỏ trắng trẻo của hai nhóc, mỉm dịu dàng.

Người phụ nữ mời bọn họ mau nhà , “Chị pha cho .”

Giang Minh Xuyên bỏ túi trái cây và điểm tâm tay xuống. Kim Tú Châu lấy quà tặng mua tối hôm qua, mũ và dây buộc tóc, còn lấy hai bao lì xì đưa cho hai cô gái.

Lưu Ái Hoa thấy trong túi đựng mũ thì nụ mặt tắt ngấm. Cô thiếu mũ, nhưng khi sờ thấy độ dày của bao lì xì thì trong lòng phần dễ chịu hơn một chút, đặc biệt là khi thấy bao lì xì của chị gái dày như của , còn lòng hơn.

Sau đó cô giật luôn mấy sợi dây buộc tóc Kim Tú Châu đang cầm tay, hớn hở : “Chị buộc tóc, cảm ơn thím.” Nói xong xoay ngoài tìm .

Lưu Cảnh Chi vui vẻ v**t v* chiếc mũ, thấy lời em gái thì vẻ mặt phần mất mát, nhưng vẫn ngẩng đầu với Kim Tú Châu: “Cảm ơn thím ạ, cháu thích.”

Kim Tú Châu đưa bao lì xì đưa cho cô bé, Lưu Cảnh Chi theo bản năng lắc đầu, “Không cần cần ạ, cháu đại học .”

Kim Tú Châu nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô bé Lưu Cảnh Chi giãy giụa , nhét thẳng bao lì xì trong túi cô. Lưu Cảnh Chi về phía ba ở cửa, Kim Tú Châu theo tầm mắt cô sang, đối diện với khuôn mặt đàn ông trung niên, : “Anh họ, Cảnh Chi đại học, cũng cần chi tiêu nhiều, chỗ tiền lì xì là một chút tấm lòng của tụi em, thấy ?”

Lưu Cần vẫn chất phác, tiếng gọi họ càng thêm tự nhiên, cô “vợ của em họ” xinh , mặc đồ cũng thời trang, là lớn lên trong gia đình giàu , hôm nay tới đây, e là thế của con gái lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-33.html.]

Ông vội vàng với con gái lớn: “Con nhận .”

Lưu Cảnh Chi thấy ba như , đỏ mặt nhận lấy.

Kim Tú Châu tiếp tục với Lưu Cần: “Cháu gái xinh quá, đường tới đây em Minh Xuyên , nhà họ con gái lớn xinh , còn thông minh, em nghĩ thể tới nhường nào? Quả nhiên là kiến thức em hạn hẹp, mới cửa thấy con bé em đột nhiên cảm thấy mắt sáng ngời.”

“Đứa bé xinh ngoan ngoãn như , em thích. Ôi chao, đáng tiếc phận đúng, bằng nhất định em sẽ cướp về yêu thương như em gái ruột.”

Lưu Cảnh Chi lời của Kim Tú Châu cho ngượng ngùng, nhưng cũng cảm nhận Kim Tú Châu yêu thích cô, trong lòng vui.

Tối hôm qua khi hôm nay chú họ sẽ tới nhà, cô vui vẻ. Từ nhỏ đến lớn, cô thích nhất mỗi dịp Tết đến, bởi vì mỗi năm đến Tết chú họ sẽ tới chơi nhà, sẽ mua nhiều quà cho hai chị em, tuy rằng em gái luôn thích tranh phần nhiều, nhưng cô vẫn thấy vui.

Bởi vì cô cảm giác, chú họ dường như thích cô hơn em gái, đây là duy nhất cô khác thiên vị.

Lưu Cần vốn đang , thấy lời , hiểu cảm giác sai sai. Ông sang Kim Tú Châu thì thấy đối phương đầu , mật kéo tay con gái lớn chuyện, nom quen thuộc như thể một nhà.

Ông còn hiểu rõ ý tứ trong lời Kim Tú Châu thì Giang Minh Xuyên bên cạnh với giọng chỉ ông : “Có vẻ như em gái sống trong nhà chú cũng cho lắm.”

Trong lòng Lưu Cần cả kinh, sốt ruột giải thích, nhưng đối diện với khuôn mặt chút lãnh đạm của Giang Minh Xuyên thì tự dưng thấy chột . Giữa hai đứa con gái, thật sự đôi lúc hai vợ chồng họ thiên vị con gái út hơn.

Giang Minh Xuyên mím môi vợ và em gái cách đó xa, đột nhiên : “Ra ngoài .” Rồi dẫn đầu bước ngoài.

Lưu Cần nghĩ một lát, cũng theo ngoài.

Bên ngoài hành lang, khi Lưu Ái Hoa đếm đếm tiền trong bao lì xì, phát hiện vẫn chỉ hai đồng, tức giận tới mức mắng thành tiếng, “Sao thể keo kiệt như , chỉ hai đồng, là mười đồng ?”

Tống Tiểu Như thấy, vội vàng khuyên bảo, “Con nhỏ giọng một chút, hai đồng cũng ít.” Giờ nhà nào mừng tuổi những hai đồng? Nhiều nhất cũng chỉ năm hào.

Lưu Ái Hoa tức giận vung b.í.m tóc, “ là keo kiệt mà, năm nay chỉ mũ với dây buộc tóc, ngay cả quần áo cũng .”

Tống Tiểu Như càng thấy khó xử, chú họ với thím họ cái gì chứ, đều là giả cả, chỉ con bé ngốc thật sự coi là họ hàng. Người chỉ đến thăm con gái lớn, bọn họ mới là một nhà.

“Người cũng kết hôn , thấy nhà họ còn hai con ? Chú họ con cũng cần lo cho cuộc sống gia đình.”

Lưu Ái Hoa thèm quan tâm, vẫn thấy bực , đặc biệt là căn nhà cách âm, trong nhà gì bên ngoài thấy cả. Cô thấy Kim Tú Châu khen ngợi và vô cùng yêu thích chị gái, trong lòng tức giận ghen tị. Mình xúi chị gái cắt tóc , vì khen chị ?

“Vì kết hôn cơ chứ, con chả thích bà thím họ tí nào, ghét c.h.ế.t .”

Tống Tiểu Như thấy, tức giận vỗ cánh tay con gái út một cái, “Nói bậy cái gì đó?”

Lưu Ái Hoa còn nữa, thấy cửa đột nhiên mở , Giang Minh Xuyên từ bên trong , vẻ mặt lạnh lùng, Lưu Cần theo .

Lưu Ái Hoa sợ tới mức im re, lời chú họ thấy .

Tống Tiểu Như cũng giật , lúng túng , “Sao đây?”

Giang Minh Xuyên , sang Lưu Ái Hoa, đến phía bên hành lang bên thì dừng .

Lưu Cần tức giận trừng mắt với con gái út, đó đến đối diện với Giang Minh Xuyên.

Tống Tiểu Như xách ấm nước sôi lên, con gái út thở dài, “Đi .”

Nếu là , Lưu Ái Hoa nhất định là sẽ tích cực nhận lấy ấm nước xách phòng khách, nhưng , vung b.í.m tóc bỏ .

Tống Tiểu Như bất đắc dĩ, đành theo .

nhà rót cho Kim Tú Châu một cốc nước ấm. Kim Tú Châu đang chuyện cuộc sống ở đại học với Lưu Cảnh Chi. Cô nhiều sách, còn việc , hai càng càng hợp ý, còn trao đổi địa chỉ, hẹn thường xuyên gửi thư.

Nhìn thấy Tống Tiểu Như , Kim Tú Châu cố ý : “Cháu gái thật ưu tú, em thích cô bé, hiện giờ em việc ở tòa soạn báo, cơ hội hy vọng chúng thể thường xuyên qua , chị dâu, chị thấy ?”

Tống Tiểu Như , gượng gạo, “Vậy đương nhiên là .”

Lưu Cảnh Chi vui, cô cũng thích thím mới gặp .

Tống Tiểu Như còn định thêm gì đó thì thấy con gái út hỏi: “Làm ở tòa soạn báo tiền lương bao nhiêu?”

Tống Tiểu Như xong hổ, vội vàng lôi con út nhà . Đi xa còn thể thấy giọng bất mãn của cô , loáng thoáng như đang gì mà chỉ bỏ hai đồng.

Kim Tú Châu bưng cốc nước lên uống một ngụm, còn Lưu Cảnh Chi thấy ngượng ngùng, giải thích em gái, “Tính tình con bé vẫn còn trẻ con ạ.”

Kim Tú Châu dịu dàng cô, “ cháu cũng chỉ lớn hơn con bé ba tuổi thôi.”

Lưu Cảnh Chi mấp máy môi, đột nhiên gì. Đây là đầu tiên với cô những lời , thường ngày ba đều dặn cô bé là chị nên nhường em gái.

Kim Tú Châu kéo tay cô qua, v**t v* những vết chai lòng bàn tay cô, mặt hiện vẻ đau lòng, một câu rõ nghĩa, “Trước đối với cháu bằng cách nào, chúng sẽ hết lòng yêu thương cháu.”

Lưu Cảnh Chi mà sửng sốt, trong lúc nhất thời hiểu là ý gì.

Bên cạnh Hạ Nham đang chơi cùng Phó Yến Yến cũng thấy, ngẩng đầu Kim Tú Châu, hoài nghi là cố ý những lời .

Ăn xong bữa cơm trưa ở nhà họ Lưu, mấy Kim Tú Châu mới về. Khi , Kim Tú Châu còn thiết kéo tay Tống Tiểu Như: “Chị dâu , mấy hôm tới bọn em đều ở thành phố S, lẽ sẽ tới cửa quấy rầy mấy .”

Tống Tiểu Như khách khí bảo: “Không quấy rầy, quấy rầy.”

Kim Tú Châu lòng, “Vậy là .”

Khi xuống lầu, Giang Minh Xuyên đột nhiên với Kim Tú Châu: “Anh với Lưu Cần, nếu đối xử công bằng với hai đứa con, sẽ thế cho em gái.”

Kim Tú Châu và con gái đồng thời ngẩng đầu .

Chỉ Hạ Nham vui vẻ : “Thật quá, con thích cô lắm.”

Giang Minh Xuyên thuật lời của Lưu Ái Hoa nãy cho Kim Tú Châu , đó : “Anh nhận em gái.”

Trước đây thấy hai vợ chồng Lưu Cần cũng coi như thành thật cần mẫn. Khi hỏi thăm về cuộc sống của em gái, ngoại trừ con gái út gây chuyện thì hai vợ chồng họ cũng đối xử khá đối với em . Lúc đó nghĩ nếu em gái sự thật thì cũng chẳng , tránh để con bé cách với cha nuôi.

Kim Tú Châu hỏi: “Lưu Cần như thế nào?”

“Lưu Cần gì.”

Kim Tú Châu lạnh, “Có lẽ là ông thấy sợ hãi?”

Giang Minh Xuyên về phía Kim Tú Châu.

Kim Tú Châu : “Chắc chắn ông nghĩ rằng cực khổ b.a.o n.u.ô.i lớn con gái, cho dù nhận ân huệ của nhà khi nhưng nuôi nấng nhiều năm như hẳn cũng tình cảm. Vất vả nuôi đến lúc em gái sắp nghiệp để kiếm tiền, ông hoài nghi cướp thành quả ?”

“Anh cướp , chỉ cho em gái còn một , chỗ để dựa .”

Kim Tú Châu xong thở dài, “Đương nhiên là em . khi em gái ruột, cứ coi như cô nhà còn tình cảm sâu nặng, cha nuôi cô cũng sẽ dần dần thu hồi tình cảm đối với em . Mặc dù em gái vẫn hiếu thuận như ban đầu, bọn họ cũng sẽ cảm giác phí công nuôi dưỡng con gái, càng thương con ruột của hơn. Cuối cùng tổn thương vẫn là em gái , nếu khi cửa bọn họ cũng sẽ vội vàng gọi là em họ, nhắc nhở phận của .”

Lòng luôn phức tạp, chỉ trở thành duy nhất trong lòng khác.

Giang Minh Xuyên c.ắ.n môi, những chuyện đó cũng nghĩ đến, bằng cũng sẽ nhẫn nhịn đến bây giờ.

Trước mỗi tới đây, Lưu Ái Hoa đều biểu hiện nhiệt tình, tích cực. Anh hàng xóm Lưu Ái Hoa ngang ngược khó bảo, nhưng nghĩ chỉ cần hai vợ chồng họ đối với em gái thì chung quy cũng sẽ ảnh hướng nhiều, còn hơn là dẫn em gái theo . Những năm chỗ ở cố định, hai bàn tay trắng, gì cho em gái cả.

Kim Tú Châu là bênh vực . Giang Minh Xuyên là chồng cô, Lưu Cảnh Chi cũng chính là em chồng cô. Cô định để Lưu Cảnh Chi tự phát hiện phận, đó khi cha phân biệt đối xử thì dần dần sinh ngăn cách. Lúc bọn họ mới mặt chỉ sự bạc đãi của vợ chồng Lưu Cần, em gái sẽ dễ chấp nhận hơn nhiều.

Tuy nhiên biện pháp nhẫn tâm, cần đền bù một chút cho vợ chồng họ Lưu.

những chuyện thể với Giang Minh Xuyên, chắc chắn sẽ đồng ý, con quá chính trực.

Giang Minh Xuyên im lặng một hồi : “Để ngẫm .”

Hết chương 33.

Tác giả lời :

Kim Tú Châu: tới bảo vệ cô em chồng xinh .

Giang Minh Xuyên: Đau lòng em gái.

Hạ Nham: Cô út thật xinh .

Phó Yến Yến: Có ở đây, chẳng cần nhọc lòng.

 

 

Loading...