Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 31
Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:07:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Minh Xuyên về còn tìm lãnh đạo thư giới thiệu, định bụng nếu gây chuyện bất hòa với nhà , sẽ dẫn Kim Tú Châu và hai đứa nhỏ ngoài ở. Trên đường giải thích với Kim Tú Châu, “Căn biệt thự nhiều năm ở, trong nhà hẳn là bụi lắm.”
Kim Tú Châu gật đầu, “Có nhà ở chúng cũng yên tâm hơn, già hai chúng thể dọn về đây.”
Giang Minh Xuyên Kim Tú Châu , trong đầu cũng hiện hình ảnh , trong lòng ấm áp, “Ngày mai dẫn em xem, khi còn nhỏ ở một thời gian ngắn, trong nhà còn một căn cứ bí mật, giấu nhiều món đồ chơi.”
Những món đồ đó do ông ngoại cho , ông ngoại lúc nào cũng lúc còn bé giống .
Kim Tú Châu chờ mong : “Hay quá.”
Hạ Nham cũng tham gia náo nhiệt: “Con cũng .”
Giang Minh Xuyên , “Cả nhà cùng .”
Sau đó dẫn cả nhà tới nhà khách gần đó, khi nhân viên nhà khách hỏi thì bảo là về nhà thăm , trong nhà nhỏ quá đủ ở.
Chuyện như thế cũng hiếm thấy, ở thủ đô nhiều gia đình thể sống trong một căn nhà lớn. Đa đều là một nhà mười mấy chen chúc trong một căn phòng nhỏ hai ba mươi mét vuông, thậm chí chỉ là một căn hộ tập thể* mười mấy mét vuông, còn chia phòng, chỉ dùng mành ngăn cách.
*Nguyên văn là Nhà ngang, chỉ những căn hộ diện tích nhỏ hẹp tầm hơn 10 mét vuông, ở thập niên 70 80 các nhà máy ở Trung Quốc xây dựng và phân cho công nhân viên. Loại nhà thường hành lang rộng và nhà vệ sinh dùng chung.
Nhân viên nhà khách đăng ký xong cho bọn họ, Giang Minh Xuyên nộp tiền, đó nhận phòng.
Cả nhà lên tầng ba, đó tìm phòng 309, Giang Minh Xuyên trả tiền nhiều hơn một chút, chọn một gian phòng bốn , giống tầng hai chỉ một cái giường lớn chung.
Bật đèn lên, phòng còn lớn hơn phòng ở nhà họ Phan nhiều, hai bên trái kê hai cái giường.
Giang Minh Xuyên trải chăn , sờ sờ bảo: “Cũng tạm, ẩm, buổi tối ngủ cùng Tiểu Nham, em ngủ cùng con gái.” Chủ yếu là giường và chăn đều nhỏ, bốn ngủ chung sẽ chật.
Kim Tú Châu lấy những đồ cần dùng ở trong túi , đặt lên bàn.
Giang Minh Xuyên trải chăn xong bảo: “Anh xuống lầu chuẩn ít nước ấm mang lên, mấy con nghỉ ngơi một lát.”
Nói nhấc phích nước ngoài, mười phút , cầm phích nước về, với Kim Tú Châu: “Ở đây phòng bếp, ngày mai thể mua ít thức ăn về đây nấu, nhưng trả ít tiền gia vị và nhiên liệu, đằng còn phòng tắm, chúng thể tắm rửa.”
Kim Tú Châu trời bên ngoài tối đen, “Ngày mai hãy mua đồ ăn nấu .”
Giang Minh Xuyên gật đầu, “Chúng ăn , đợi chút nữa tới nhà tắm tắm rửa.”
Mấy ngày tắm rửa, mấy ngày hôm xe lửa họ chỉ dùng khăn bông nhúng nước ấm lau qua loa, tối hôm qua ở nhà cha nuôi cũng tắm.
Hạ Nham thế, hớn hở lấy đồ ăn hôm nay trưởng bối bên nhà họ Chương tặng cho họ , chọn một hộp điểm tâm nhất, mắt trông mong : “Con ăn cái .”
Kim Tú Châu hào phóng : “Vậy con mở .”
“Vâng ạ.”
Hạ Nham háo hức mở hộp , bên trong mười mấy chiếc bánh thủ công , mỗi cái đều để trong một ngăn vuông, cầm lấy một cái lon ton chạy tới đưa cho Kim Tú Châu, “Mẹ ăn .”
Sau đó lấy một cái đưa cho em gái, cuối cùng đưa cho ba và , xếp hạng địa vị thành viên gia đình trong cảm nhận của là hiểu ngay.
Bánh giống bánh trung thu, nhân mềm nhuyễn, ăn ngon, mà Hạ Nham : “Cái ăn ngon, nhưng ngon bằng .” Cái miệng ngọt hết chỗ .
Khiến Kim Tú Châu vui vẻ thôi: “Khi về sẽ cho con ăn.”
“Tốt quá ạ.”
Bên cạnh Phó Yến Yến một cái, ai còn tưởng rằng hai bọn họ mới là con ruột.
Cả nhà ăn no xong thì xuống lầu tới nhà tắm đằng nhà khách. Kim Tú Châu và hai nhóc đầu tiên tới nhà tắm công cộng, cũng như thế nào. Nhà tắm chia nam nữ, ở bên ngoài Giang Minh Xuyên giải thích cặn kẽ với hai con hai , chờ hai con nhớ , mới theo họ cánh cửa bên trái.
Sau khi Kim Tú Châu và con gái cửa, qua hai rẽ thì thấy trong màn nước nóng mịt mùng nhiều bóng , Kim Tú Châu giật vội vàng nhắm mắt .
Phó Yến Yến cũng giật , tuy rằng đời cô bé từng ở ký túc trường học, trong trường cũng nhà tắm, nhưng bên trong đều dùng vách ngăn , sẽ mặc quần áo mặc quần áo , giống chỗ , khi tắm là tắm kỳ, ai cũng ở trần.
Hai con tại chỗ một hồi lâu, cuối cùng ngượng ngùng xoắn xuýt tìm một góc vắng nhất tắm, nhưng khi nước ấm dội lên thì cả hai đều thoải mái thở một tiếng.
Kim Tú Châu còn thì thào với con gái: “Thứ thật tiện, nhà chúng nếu thì .”
Phó Yến Yến gật đầu, trong lòng hồi tưởng, nhanh thôi, tương lai ngay cả bệnh viện cũng thứ , còn Tivi, điện thoại, ô tô chạy đầy đường… Thế giới đó, ở thời đại thể nào tưởng tượng , nhưng cũng chỉ cách vài thập niên thôi.
——
Phan Quân hai vợ chồng Phan Thịnh Lâm đưa đến bệnh viện ngay trong đêm, nhiều chỗ gãy xương, bác sĩ điều trị xong, bảo trong thời gian giường tĩnh dưỡng cẩn thận là .
Đào Thiến Vân yên tâm, cho Phan Quân ở bệnh viện thêm hai ngày, nhưng Phan Thịnh Lâm cân nhắc một hồi, lo lắng quen thấy thì mất mặt, nên tìm lái xe đưa Phan Quân về nhà.
Về đến nhà, Phan Quân giường r*n r* kêu đau.
Trong lòng Chung Tuyết hề d.a.o động, cô c.h.ế.t lặng ghế cách đó xa, mặt vô cảm xuống đất.
Phan Quân gọi hai bảo khát.
Chung Tuyết thấy.
Phan Quân hung tợn về phía cô, “Sao nào, còn nhớ mãi quên ? Cho rằng thằng đó chống lưng cho cô là thể trèo đầu đúng ? Thằng đó thể ở đây bao lâu? Cô là vợ , đối xử với cô thì , ba cô còn can thiệp , thằng Giang Minh Xuyên đó là cái thá gì!”
Trong miệng thiếu mất hai cái răng, đầu lưỡi cũng đau, khi còn rõ tiếng.
Chung Tuyết đột nhiên sững , nghĩ đến cha lưu lạc nơi nào, nghĩ Giang Minh Xuyên vạch trần mặt nạ dối trá của cha chồng, lúc cô còn giữ một tia hy vọng, rằng lúc nào đó cha chồng thấy cô trâu ngựa vì cái nhà sẽ giúp đỡ cha cô, nhưng hiện giờ, cô còn chắc chắn nữa, họ thể đối đãi với con nuôi dưỡng d.ụ.c hai mươi năm như , huống chi là cô?
Thật nếu chuyện của Minh Xuyên hai ngày , Chung Tuyết cũng ba nhà họ Phan hạng lành gì.
Khi cha cô xảy chuyện, cô vẫn luôn cảm thấy cha chồng còn thương hơn cha ruột. Cô thật sự cho rằng cha chồng thương cô như con gái, cô cũng tin lời Phan Quân , cho rằng cha chồng bất công với Minh Xuyên, đôi khi đối với là bởi vì kỳ vọng cao . Khi đó cô còn ngu ngốc đau lòng Phan Quân.
Mãi đến cha xảy chuyện, cô mới phát hiện thứ đổi, ngoài thấy nhà họ Phan gia vứt bỏ cô là tận nghĩa, nhưng chỉ cô tự , sống những ngày tháng .
Cô hối hận, mấy năm nay mỗi khi cô nhớ tới đều hận bản năm đó ngây thơ và ngu xuẩn.
Phan Quân ác độc , “Cô xem cái bộ dáng xí của cô, ông đây hứng lên nổi, vợ còn hơn cô một trăm , cô cũng xứng nhớ thương?”
Đôi mắt Chung Tuyết đỏ lên, đôi tay nắm c.h.ặ.t thành quyền. Anh rõ ràng lúc một lòng cô chỉ hướng tới , giờ dùng những lời hạ lưu sỉ nhục cô.
Buổi sáng hôm , Giang Minh Xuyên dẫn Kim Tú Châu và hai đứa một chuyến tới biệt thự.
Có giấy tờ nhà và phận chứng minh, gặp trở ngại gì. Khu khi kiến quốc là nơi ở của những nổi tiếng giàu , tổ tiên của bà ngoại Giang Minh Xuyên cũng huy hoàng, điều tới thời kỳ dân quốc thì trở nên nghèo túng, nhưng lạc đà gầy vẫn to hơn ngựa, vẫn gả nhà giàu một tỉnh X lúc bấy giờ.
Khi bên trong, bọn họ phát hiện khu vẫn còn nhiều ở. Giang Minh Xuyên một nửa chủ nhà ở đây di dân , nhà trống chính phủ sắp xếp cho cần, vài hộ ở chung một căn. Ngoài vẫn còn những căn biệt thự chính chủ ở.
Kim Tú Châu thấy biệt thự chung quanh cải tạo lung tung cả, còn chút lo lắng Đào Thiến Vân cũng sẽ đưa nhà cho khác ở, nhưng quả thật cô lo lắng nhiều , Đào Thiến Vân từ đến nay trân trọng đồ của , giờ bà sớm coi nơi là của .
Thậm chí, trong sân nhỏ nhà hoa cỏ còn chăm sóc, khi đẩy cửa , trong phòng cũng quá bẩn, thể thấy thường xuyên tới quét tước.
Sàn cẩm thạch màu trắng hoa văn, đỉnh đầu treo một chiếc đèn thủy tinh, tuy rằng sơn tay vịn cầu thang bong tróc, cảm giác cũ kỹ, nhưng vẫn hoa văn cầu kỳ đó. Trên tầng hai bốn phòng, hai căn phòng hướng Nam là phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ, đều rộng, đối diện hướng Bắc là thư phòng, một phòng là phòng cho khách, tầng ba dành cho hầu ở và nhà kho.
Giang Minh Xuyên ở trong phòng ngủ phụ một thời gian. Anh dẫn Kim Tú Châu và hai đứa nhỏ xem, Kim Tú Châu đẩy cánh cửa sổ thủy tinh hoa văn , phong cảnh phương Bắc bên ngoài, cảm khái một câu, “Cuối cùng nhà ở, mấy ngày nay đều yên lòng, nghĩ đến việc căn nhà thuộc về chúng thì cảm thấy an tâm hơn hẳn.”
Nói xong đầu bảo Giang Minh Xuyên: “Chúng tiết kiệm tiền, cũng mua một căn nhà ở thành phố bên .”
Giang Minh Xuyên xong cũng hứng thú nhiều lắm, “Anh ở bên đó cũng bao lâu, mấy năm nữa thể sẽ điều .”
Kim Tú Châu hiểu chế độ tòng quân ở đây, đành gật đầu, “Vậy hy vọng thể tới thành phố lớn, đến lúc đó chúng sẽ mua nhà ở thành phố lớn.”
Giang Minh Xuyên , “Mua nhiều nhà như gì? Chúng ở hết.”
Kim Tú Châu dùng vẻ mặt khó hiểu , “Nhà còn ngại nhiều? Anh nhà của chúng , nhỏ ồn ào, tầng mới chớm ầm ĩ chúng , ở nhà thế thoải mái chỗ nào? Còn nữa, nhiều ở , một căn, em một căn, hai con mỗi đứa một căn, thích nhà nào thì ở nhà đó.”
Giang Minh Xuyên cảm thấy cô nghĩ quá đơn giản, cứ tính em một căn một căn, nào nhiều tiền như mà mua? Hơn nữa mua nhà cũng đơn giản chỉ cần tiền là .
Chỉ Phó Yến Yến bên cạnh thì nhiệt huyết sôi trào, cô bé , trong tương lai nhà ở giá trời.
Dạo một lượt hết căn nhà, một nhà bốn lên xe bus tới Thiên An Môn. Giang Minh Xuyên thấy xung quanh chụp ảnh bèn qua hỏi một chút, đó thanh toán tiền, chụp bốn bức ảnh gia đình, hẹn ngày mai tới lấy.
Trên đường trở về còn mua vịt và kẹo hồ lô. Kim Tú Châu và hai nhóc tay cầm kẹo hồ lô ăn, Kim Tú Châu đút cho Giang Minh Xuyên, lúc đầu còn ăn, cô dụ dỗ ăn một viên, ngọt, quả thực ngon.
Trở nhà khách là mười một giờ, Giang Minh Xuyên tới cửa hàng thực phẩm bên cạnh mua đồ ăn, đó dùng nhà bếp nhà khách nấu một bữa cơm nóng hổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-31.html.]
Khi ăn cơm, Giang Minh Xuyên với Kim Tú Châu: “Buổi chiều gặp Chung Tuyết, sáng ngày mai dẫn mấy con gặp mấy trưởng bối, chiều mai chúng sẽ .”
Anh lo lắng về Phan Quân, trận đòn đó nặng. Anh nặng nhẹ, lo là khi Chung Tuyết ức h**p, cho nên mấy lời rõ ràng với Phan Thịnh Lâm.
Kim Tú Châu : “Em cùng sang đó.”
Cô cũng mấy lời với Chung Tuyết. Giang Minh Xuyên gật đầu.
Cơm nước xong, cũng ngủ trưa, cả nhà họ thẳng tới nhà họ Phan.
Lần cửa cần thông báo, cảnh vệ nhận Giang Minh Xuyên, là con trai của Chủ nhiệm Hậu cần.
Khi gõ cửa nhà họ Phan, vốn tưởng rằng bọn họ sẽ sập cửa mặt, ngờ khi Đào Thiến Vân mở cửa thấy bọn họ thì mặt biến sắc, ngoài cứng đờ còn phần sợ hãi hỏi: “Mấy tới gì?”
Giang Minh Xuyên đằng , thái độ cứng rắn : “ tới gặp Chung Tuyết.”
Đào Thiến Vân dường như nhẹ nhàng thở phào, mím môi, chằm chằm một lúc lâu, đó nghiêng để bọn họ .
Trong phòng khách, Phan Thịnh Lâm cau mặt sô pha.
Đào Thiến Vân vốn dĩ gọi Chung Tuyết từ phòng bếp , nhưng nghĩ một hồi, xoay trong bếp.
Kim Tú Châu thấy bà theo hướng nhà bếp mới bước lên ngăn cản : “Không cần , Giang Minh Xuyên cũng chuyện với bà, tìm cô .”
Giang Minh Xuyên Kim Tú Châu, nghĩ đến việc khi cửa Kim Tú Châu nhét một bao lì xì dày trong túi, đoán hẳn là cô lén đưa cho Chung Tuyết bèn theo cô: “ lời với hai .”
Giờ Đào Thiến Vân thấy vẻ lạnh lùng lãnh đạm của Giang Minh Xuyên là trong lòng thấy sợ hãi, bước chân khựng , đến chỗ sô pha xuống, cũng dám gần Phan Thịnh Lâm.
Tối hôm qua Phan Thịnh Lâm tiếc lời mắng bà ngu xuẩn, hỏi bà đường xé giấy tờ nhà đó ? Bà mang như chẳng thừa nhận lấy ? Lại mắng bà nếu lúc đối với Giang Minh Xuyên một chút, cũng đến mức rơi xuống kết cục ngày hôm nay.
Đào Thiến Vân trong lòng cũng thấy ấm ức, ông hé răng gì , bà ông gì?
Tất cả đều là của bà , còn ông thì vô tội lắm ? Nếu ông thật lòng che chở Giang Minh Xuyên, bà cũng nào dám ức h**p thằng bé, hơn nữa hành hạ thằng bé tàn nhẫn nhất là ông mới đúng.
Giang Minh Xuyên mở miệng : “Ngày hôm qua nghiêm túc, nếu Chung Tuyết chịu ức h**p gì…”
Tiếng chuyện đứt quãng trong phòng khách truyền đến, trong phòng bếp, Kim Tú Châu cũng lấy một bao lì xì thật dày trong túi nhanh ch.óng nhét túi Chung Tuyết.
Chung Tuyết chậm nửa nhịp mới phản ứng , vội vàng duỗi tay móc trả cho cô. Khi còn nhỏ quả thật cô với Minh Xuyên, với chị dâu mới cũng một câu, thể nhận bao lì xì dày như ? Đêm qua Minh Xuyên mặt vì cô , cô ghi tạc trong lòng, giờ còn cố ý tới một chuyến.
Kim Tú Châu cản tay cô , : “Đây là tấm lòng của cô, cũng là ý chị, đừng từ chối.”
Chung Tuyết chút do dự Kim Tú Châu, nhiều tiền như , bọn họ cho là cho .
Kim Tú Châu cô thở dài, đau lòng : “Tối hôm qua cô còn kể với chị, rẳng cô xinh thông minh hồn nhiên, là cô em gái vô cùng đáng yêu, nhưng bây giờ dày vò tới mức còn điểm nào, mà đau lòng, chị cũng thấy đau lòng, bởi vì chị cô, thấy bóng dáng của .”
“Không sợ cô chê , đây cuộc sống của chị còn t.h.ả.m hơn cô, cha chị trọng nam khinh nữ, từ nhỏ chị việc ngơi tay, gả chồng. Chồng của chị tham gia quân ngũ luôn ở ngoài, chồng chị em chồng đều xúm bắt nạt chị, việc trong nhà đều do chị , còn cho chị cùng bàn ăn cơm, đ.á.n.h thì đ.á.n.h, mắng là mắng. Chồng chị may hy sinh, Tết năm ngoái cô đến thăm cha chồng chị, thấy con chị sống khổ quá nên mới dẫn con chị . Cũng do cô thấy thôi, giờ năm chị và con gái cũng gầy da bọc xương, cô là , đối với chị như , huống chi là đối với cô, nhận .”
Chung Tuyết ngơ ngác , cô khuôn mặt trắng trẻo hồng hào của Kim Tú Châu, hình dung dáng vẻ cô gầy da bọc xương.
Ánh mắt Kim Tú Châu chất chứa đau lòng cô , “Ngày mai chị , khi , mấy lời chị với cô, chúng là phụ nữ, nhiều khi nhiều tai vạ đều do đàn ông mang tới, gả cho là may mắn, gả cho là xui xẻo cả đời.”
“Chị từng như , hiện giờ cô cũng như thế. từ bỏ chính . Khi chị mới tới doanh trại cũng nhạo, nhưng chị nản lòng, tìm công việc tại nhà ăn, đó báo cáo, công việc cũng mất. Chị tới lớp học xoá nạn mù chữ, chữ sách, đó chị bài gửi tới các tòa soạn, hiện giờ cũng tìm việc ở tòa soạn báo, cô đừng thấy chị nhẹ nhàng, nỗ lực gian khổ trong đó chỉ chị .”
“Chị những lời là khoe khoang, mà là với cô rằng, đừng từ bỏ chính . Cuộc đời cô còn dài, cô còn nhiều ưu thế hơn chị, cô nhiều sách, kiến thức, cũng ưu tú hơn nhiều , tầm còn rộng hơn chị, càng dễ dàng dựa bản . Chúng là phụ nữ, dựa ai cũng bằng dựa chính . Đối với bản tàn nhẫn một chút, đối với khác tàn nhẫn chút nữa, mới thể tìm con đường riêng cho .
Chung Tuyết lặng lẽ mê man . Nếu đây cô thấy mấy lời lẽ sẽ hiểu . hiện tại trải qua quá nhiều chuyện, đặc biệt là chuyện ngày hôm qua k*ch th*ch, những lời giống như lời cảnh tỉnh, khiến cô từ hỗn độn u mê tỉnh táo .
Ở nhà họ Phan, cô dựa ai , lẽ cô cũng điều , chỉ là cô ngoại trừ nhà họ Phan cô còn thể dựa ai. Hiện giờ, chị dâu mới với cô , kỳ thật thể dựa chính .
Chị .
Trong lòng Chung Tuyết mơ hồ bùng lên một ngọn lửa.
Kim Tú Châu đột nhiên hạ giọng : “Cuối cùng, còn mấy câu của chị khả năng vượt qua khuôn phép.”
Chung Tuyết về phía Kim Tú Châu, nghiêm túc : “Chị cứ .”
Chị dâu đưa cho cô một bao lì xì thật dày, cô chị dâu là , đặc biệt là những lời , từ khi cha gặp nạn, ai với cô những lời tri kỷ như .
Kim Tú Châu thở dài, “Lời chị dám với cô, tính tình cô thuần lương, thích nghĩ về khác, nhưng chị từng chịu khổ, gặp nhiều , gặp chuyện gì cũng nghĩ xa hơn một chút. Ngày hôm qua cô tới nhà ông cụ Chương hỏi chuyện của cô, chị ở bên cạnh cũng , cha cô đều là , tuyệt đối sẽ tham ô nhận hối lộ, cô nghĩ mà xem, bọn họ chỉ một con gái là cô, bọn họ tham ô mấy đồng tiền đó gì? Nhà cô cái gì cũng thiếu, cho nên, những chứng cứ đó là…”
Mấy từ cuối, Kim Tú Châu ghé sát bên tai cô thì thầm.
Chung Tuyết thấy, đột nhiên trợn tròn mắt về phía Kim Tú Châu, lẩm bẩm hỏi một câu, “Vì …”
Kim Tú Châu nhíu mày cô , vội vàng : “Cái cũng chỉ là suy đoán của chị, chỉ nhắc nhở cô thôi.”
“Anh chị , cách cô quá xa, cô lẽ chỉ thể bảo vệ cô nhất thời, thể lúc nào cũng che chở cô , những lời chỉ cô cẩn thận đề phòng. Giống như trong đội sản xuất ở quê chị một đàn ông ngoại tình với nữ cán bộ trong đội, vì dèm pha, mới đẩy chính vợ đường, ai ngờ vợ mạng lớn, cứu, đó mới báo cáo đôi cẩu nam nữ đó.”
“Phàm đề phòng luôn luôn thừa, tiền cô hãy lén giấu , nghĩ cho , cũng nghĩ tới hai đứa con nữa.”
Trái tim Chung Tuyết đập thình thịch trong n.g.ự.c, những lời của Kim Tú Châu khiến da đầu cô tê dại, đó cô luôn nghĩ nguyên nhân, giờ khắc giống như đẩy khỏi tầng sương mù.
, cha cô đều là đạo đức , thể những chuyện đó? Chỉ khác hãm hại bọn họ.
Người là ai? Cô vẫn luôn nghĩ , vốn tưởng rằng đồng nghiệp của cha hoặc do họ đắc tội với ai. Hiện giờ nhà họ Phan lộ bộ mặt thật, cô cảm thấy Kim Tú Châu đoán sai.
Cánh môi cô vô thức run rẩy, là do dọa sợ, là kích động, cô thở dồn dập, hốc mắt ầng ậcnước mắt, “Chị dâu, chị xem là vì ? Là vì ba em móc nối quan hệ cho ? ba em đối xử với anhta mà…”
Kim Tú Châu trả lời, chỉ xoa xoa đầu cô , “Gắng sống , một ngày nào đó thể gặp ba em.”
Chung Tuyết c.ắ.n c.h.ặ.t môi, lời , kìm giọng : “Em , em , em sống thật …” Ngày nào cô cũng tự an ủi bản như .
Kim Tú Châu thở dài, thấy phòng khách yên tĩnh bèn : “Anh chị về , cô hãy chăm sóc bản cho .”
Chung Tuyết đột nhiên giơ tay giữ lấy Kim Tú Châu, giống như là tiếp thêm sức mạnh từ cô, một hồi lâu mới thốt lên một câu, nhỏ giọng : “Cảm ơn.”
Kim Tú Châu cô , “Hy vọng cô thể giống chị thoát khỏi cái nhà giam .”
Chờ khuất, Chung Tuyết mới nhỏ giọng thì thầm, “Được, em sẽ .”
Trong phòng khách, cũng Giang Minh Xuyên gì, sắc mặt Phan Thịnh Lâm và Đào Thiến Vân đều khó coi, thấy Kim Tú Châu , Giang Minh Xuyên lên.
Đào Thiến Vân cũng lập tức dậy tiễn họ, dường như hận thể khiến bọn họ lập tức khỏi.
Cả nhà họ mới khỏi cửa, Đào Thiến Vân vội vàng đóng cửa lớn . Buổi sáng ông cụ Chương dẫm theo một đám sang đây chỗ dựa cho Giang Minh Xuyên, mắng chồng với bà tối tăm mặt mũi, giờ Giang Minh Xuyên tới cảnh cáo bọn họ, nếu đối với Chung Tuyết, sẽ hết chuyện năm đó bọn họ với .
Không cần khác tin , nhưng nhiều, nhât định là tin, khi đó hai vợ chồng họ cũng chẳng kết cục gì.
Cũng may là Giang Minh Xuyên vẫn chút mềm lòng, truy cứu chuyện đến cùng.
Đào Thiến Vân hướng phòng bếp, cũng con ranh đó bếp gì, vốn dĩ hỏi, nhưng nghĩ đến Giang Minh Xuyên, thấy chột , nghĩ một hồi, quyết định tạm thời buông tha cho con dâu.
Trong bếp, con trai với Chung Tuyết: “Ba của chị thật , còn dẫn chị chơi.”
Trong lòng Chung Tuyết thấy đau xót.
Con gái thấy vẻ đau buồn, vội : “Đừng nhắc đến ba.”
Cậu nhóc bĩu môi, nhịn : “Mẹ ơi, thể đổi ba khác cho con , con thích ba .” Ba luôn mắng hai chị em , hung dữ.
Chung Tuyết cúi đầu, hốc mắt ươn ướt.
Hết chương 31
Tác giả lời :
Kim Tú Châu: Mệt quá, lâu nhiều như , hy vọng cô xuống tay tàn nhẫn một chút.
Giang Minh Xuyên: Vợ thật là hào phóng, với ai cũng .
Hạ Nham: Ba nhất thế giới.
Phó Yến Yến: Biết ngay là bụng như mà.