Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:07:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Giang Minh Xuyên nghĩ sâu xa, khi Kim Tú Châu hỏi còn nghiêm túc nhớ , đó : “Người khá .”

là khá , đầu tiên gặp mặt tặng Hạ Nham một bộ quần áo, tuy rằng rộng nhưng cũng thể hiện tấm lòng.

Nụ mặt Kim Tú Châu càng tươi hơn, hỏi: “Em thì ?”

Giang Minh Xuyên hiểu ýcô, “Gì cơ?”

Kim Tú Châu , hỏi một nữa, “So với cô , trong lòng em là thế nào?”

Giang Minh Xuyên dường như cảm thấy câu hỏi khó, nhíu nhíu mày, cuối cùng : “Không giống .”

Nụ mặt Kim Tú Châu nhạt dần, “Không giống chỗ nào?”

Giang Minh Xuyên ý thức nguy hiểm, nghĩ thường ngày Kim Tú Châu cũng dỗ dành , cũng với cô, vì thế : “Là dù em tính, cũng thích.”

Kim Tú Châu tức giận , một tiếng, “Hóa trong lòng em ?”

“Anh ý .”

Kim Tú Châu chờ giải thích, nào Giang Minh Xuyên rối rắm cả nửa ngày cũng giải thích như thế nào với cô, “Cô để ý cái của khác, còn em coi trọng cảm nhận của bản hơn, hai thể so sánh…”

“Bà cụ non” Phó Yến Yến Giang Minh Xuyên ôm trong lòng dường như thở dài, cô bé kéo kéo cổ áo Giang Minh Xuyên, nhắc nên nữa, càng giải thích càng hiểu lầm. Không lẽ cho rằng tính tình Kim Tú Châu thật sự hả?

Kim Tú Châu chẳng buồn mấy lời vô nghĩa của Giang Minh Xuyên, cô lia mắt tới chỗ con trai, “Có ba con ?”

Hạ Nham hiểu hai đang gì, Kim Tú Châu hỏi thì ngây ngô gật đầu. hai từ ‘ ’.

Trên mặt Kim Tú Châu hiện lên nụ , cô về phía Giang Minh Xuyên nhưng giọng chút lạnh lùng, “Anh xem, con trai cũng thấy.”

“…”

Giang Minh Xuyên hiểu gì, nhớ rõ lúc nào. Anh mấp máy môi định thêm, nào Kim Tú Châu xoay bỏ .

Hai cha con hai mặt .

Phó Yến Yến nhịn mắng một câu, “Hai cái ngốc .”

Giang Minh Xuyên cũng nhận Kim Tú Châu giận , tức giận về phía con trai, “Con gật đầu gì?”

Hạ Nham ấm ức, “Chẳng ba thế .”

“…”

Giang Minh Xuyên so đo với , cúi thả con gái xuống, “Hai đứa các con theo nhé.” Rồi vội vàng đuổi theo.

Hạ Nham vẫn thấy phục, oán giận với em gái: “Rõ ràng ba như , còn thừa nhận.”

Phó Yến Yến trừng một cái, “Thừa nhận cái đầu .” Nói xong cũng vội chạy đuổi theo.

Hạ Nham thấy ba với em gái đều ghét bỏ , trong lòng càng thêm ấm ức, cảm thấy mới là , chỉ thích khen .

Sau khi đuổi theo em gái, ba phía cách đó xa thì với em gái một cách lấy lòng: “Em nắm tay , chạy nhanh, kéo em theo .”

Phó Yến Yến: “…” Không thấy là ba cố ý thả cô bé xuống ?

Cô bé xoay đầu về phía Hạ Nham, tên nhóc mặt mày vài phần hao hao với dáng vẻ tuấn tú , điều trong ánh mắt trong sáng của vài phần ngờ nghệch. Cô bé chút khách khí: “Sau nhất định tìm bạn gái .”

Hạ Nham nghĩ hỏi: “Vì ?”

“Bởi vì là đồ óc heo!”

“Em mắng .”

——

Một ngày khi doanh trưởng Dương tiệc rượu, còn cố ý tới nhà Giang Minh Xuyên để thông báo cho hai vợ chồng. Cả nhà Kim Tú Châu mới ăn xong cơm tối, ngày mai là cuối tuần nên Giang Minh Xuyên định dẫn cả gia đình lên thành phố ăn một bữa ngon vì mới nhận tiền lương.

Kim Tú Châu cũng doanh trưởng Dương chấp nhất bọn họ tới như , dù cô cũng nên thẳng về phía Giang Minh Xuyên. Anh cũng định nên từ chối: “Ngày mai trong nhà việc, tính dẫn bọn trẻ thành phố một chuyến.”

Doanh trưởng Dương dường như chút đáng tiếc gật đầu, “Thế thì thôi .”

Chờ , Kim Tú Châu hỏi Giang Minh Xuyên, “Anh cũng tới nhà mời , nhà chúng nên gửi quà mừng ?”

Giang Minh Xuyên còn nghĩ đến chuyện , về phía Kim Tú Châu, .

Kim Tú Châu cũng chỉ hỏi thôi, quà mừng cần gửi, chỉ là gửi phần tiền mừng thật sự khiến cô thoải mái. Nhà cô dự tiệc gửi tiền mừng, chẳng ngoài nghĩ như thế nào?

Trong lòng nghĩ như thế thấy oán trách cái gã doanh trưởng Dương “Người cũng thật là, chả hiểu tới tận nhà một chuyến?”

Giang Minh Xuyên nghĩ về khác, “Có thể cảm thấy nếu tới tận nhà mời thì vẻ thành ý.”

Kim Tú Châu trừng mắt, mỉa mai: “ , mấy đều là , chỉ em là hẹp hòi, thích nghĩ cho khác.”

“…”

Giọng Giang Minh Xuyên vài phần cam chịu, “Đã qua , em hết giận ?”

Kim Tú Châu hừ một tiếng, xoay sang nhà Tiền Ngọc Phượng, hỏi chị xem thành phố chỗ nào chơi.

Hai nhà ở cách vách, nhà động tĩnh là nhà , Tiền Ngọc Phượng thấy Kim Tú Châu tới thì lập tức tò mò hỏi: “Vừa là ai tới ? Sao trông quen quen.”

Kim Tú Châu thừa tính tình của chị nên kể rõ chuyện. Tiền Ngọc Phượng xong nhíu c.h.ặ.t mày, ngay cả thím Ngô đang ở cửa vá quần áo cũng : “Việc chả cả, bọn họ thể diện nhưng đặt hai các cháu vị trí hổ.”

Tiền Ngọc Phượng đang rõ chuyện sai chỗ nào, chồng lập tức hiểu ngay, vội gật đầu, “ thế, nếu hai bọn em tới, đến lúc đó nhất định sẽ chế giễu. Còn nhà em nhưng gửi tiền mừng, nếu truyền ngoài cũng dễ . Người khác còn tưởng rằng doanh trưởng Giang từ bỏ ý định với cô đấy, nên bây giờ?”

Kim Tú Châu : “Tiền mừng nhất định đưa, dù cũng tới tận nhà mời , nhưng bọn họ mời muộn quá. Bọn em chẳng kịp sắp xếp, định chờ ngày mai bọn họ tổ chức tiệc rượu xong xuôi mang tiền mừng tới , cũng hợp quy củ ?”

Tiền Ngọc Phượng hiểu mấy chuyện lắm, về phía chồng .

Thím Ngô bình tĩnh : “Nào gì mà hợp quy củ? Sớm muộn gì chẳng như , đưa tiền mừng chúc phúc là . Bây giờ là thời đại mới, cũng bỏ bớt các quy tắc cũ .”

Kim Tú Châu mỉm , cảm thấy chuyện cùng thông minh thoải mái bao, “Có những lời của thím là cháu an tâm .”

nếu thì cô cứ mang lời thím Ngô , xem như hỏi trưởng bối . Mà nếu thím Ngô như là cũng đang chống lưng cho cô.

Kim Tú Châu hỏi vài câu về thành phố, thể tới tòa nhà bách hóa, Cung Tiêu Xã và công viên Hoà Bình chơi, đó về.

Chờ , Tiền Ngọc Phượng mới nhịn hỏi chồng, “Sao con cảm giác lời cô ẩn ý?”

Thím Ngô để ý tới chị , cảm thấy so với Kim Tú Châu con dâu còn kém xa lắm. Bà nghĩ nếu lúc con trai cưới con dâu giống Kim Tú Châu, cuộc sống hẳn sẽ hơn. Tiểu Quân sẽ hiểu chuyện hơn, Đại Nha cũng sẽ nhút nhát như .

Trước nhận ai để so sánh. Hiện tại thấy Tiểu Nham và Yến Yến càng ngày càng ngoan ngoãn, lòng bà chút hụt hẫng, cảm thấy cưới vợ vẫn nên cưới đầu óc thông minh. bà cũng chỉ nghĩ thôi, phận ai duyên đó. Nếu Kim Tú Châu mà cửa nhà bà, đến lúc đó chỉ sợ ngay cả bà cũng theo cô.

Thấy chồng để ý tới chính , Tiền Ngọc Phượng cúi đầu bĩu môi, cảm thấy bà đối xử với ngoài còn hơn

Sáng sớm hôm , cả nhà bốn lên thành phố.

Trời sáng bọn họ xuất phát, Kim Tú Châu còn xin nghỉ một ngày. Đầu tiên bọn họ thuyền lên huyện thành, đó chuyển xe khách, tới gần mười giờ sáng mới đến thành phố.

Hôm nay là cuối tuần, công viên đông , phần lớn là gia đình dắt con cái chơi, cũng nam nữ trẻ tuổi nhưng đáng kể.

Lần đầu tiên Hạ Nham tới công viên, cái gì cũng thấy mới lạ, nắm c.h.ặ.t t.a.y Kim Tú Châu, sợ lạc.

Giang Minh Xuyên ôm con gái đằng . Anh thấy nhân viên bán kem bèn gọi hai phía dừng , còn ôm con gái mua ba cây kem đậu xanh.

Kim Tú Châu từng ăn thứ , cô bắt chước Hạ Nham l**m một miếng, lạnh lạnh, ngọt ngọt, giải nhiệt .

Cô nếm một miếng đút cho Giang Minh Xuyên. Giang Minh Xuyên chung quanh, thấy ai chú ý tới mới vội cúi đầu c.ắ.n một miếng.

Có đứa bé thấy bọn họ ăn kem que, ầm ĩ đòi lớn mua. Có miễn cưỡng mua, thì kéo thẳng con nhà .

Hạ Nham thấy , chút khoe khoang cố ý ăn từ từ.

Đây là đầu tiên ăn kem que. Trước khi ở nhà chú, thím mua kem que cho em trai còn . Bà nội với chỉ bé ngoan mới ăn, mà gì nữa mới là bé ngoan, rõ ràng lời mà.

Còn khi ở nhà bà Ngô, khi thím Tiền mua cho Ngô Tiểu Quân cũng hỏi ăn . Tuy ăn nhưng vẫn lắc đầu, , nếu thím hỏi như mua cho . Cũng may quá khó chịu, bởi vì chị Đại Nha cũng .

Hiện giờ, rốt cuộc cũng ăn , ba còn hỏi gì mua cho .

Cậu thích ba hiện tại, còn cả em gái nữa.

Sau khi dạo công viên xong, cả nhà tới tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa thịnh soạn, sủi cảo, mì sợi, cá kho và sườn xào chua ngọt, ăn đến căng cả bụng.

Cơm nước xong tới tòa nhà bách hóa, hai mua cho mỗi đứa nhỏ một đôi giày, còn mua dây buộc tóc cho con gái.

Giang Minh Xuyên còn mua kem con sò* cho Kim Tú Châu. Cô ngó nghiêng ở quầy hàng mấy bận thì thấy còn chả bằng kem dưỡng cô tự , nên mua.

*Một loại kem dưỡng da vỏ hộp theo hình vỏ sò( thể mua Shopee, tìm với từ khóa là Kem Bao Mei nha)

Lúc về đến nhà năm giờ chiều. Vừa tới nhà thì Tiền Ngọc Phượng mang một đĩa rau dại xào cùng một ít nấm khô sang, “Hôm nay chị về nhà đẻ lấy. Mấy ngày trời mưa, cháu trai chị trong núi hái về, mới phơi khô, em thích ăn cái nên chị cố ý mang về nhiều một chút.”

“Chị lúc nào cũng , món gì ngon cũng nghĩ đến em.”

Tiền Ngọc Phượng trong lòng thoải mái, “Còn , chị cũng chẳng thích chiếm lợi của khác, thể ăn đồ nhà em mãi .”

Tiễn , Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên ngâm nấm xào. Buổi tối ăn rau dại và nấm xào ớt cay, ăn cơm xong, Kim Tú Châu mang bát đĩa rửa sạch sẽ sang trả hàng xóm

Phó Yến Yến cũng theo cùng. Hạ Nham ở nhà cho xong bài tập, hôm nay còn chữ nào.

Khi Kim Tú Châu sang nhà hàng xóm, Tiền Ngọc Phượng đang rửa bát trong bếp, thấy cô và con gái sang còn hỏi đùa Phó Yến Yến hôm nay chơi vui ?

Phó Yến Yến trả lời rõ ràng: “Chơi vui ạ, ăn kem que, buổi trưa còn ăn sủi cảo và thịt.”

Tiền Ngọc Phượng xong , “Chỉ nhớ mỗi ăn, khó trách béo như thế.”

Phó Yến Yến: “…”

Tiền Ngọc Phượng với Kim Tú Châu: “Mà béo cũng , là thấy thích. Đại Nha nhà chị chán lắm, giống hệt ba nó, gầy tong teo.”

Kim Tú Châu an ủi : “Con bé chỉ đang cao lên thôi, chờ Yến Yến lớn cũng sẽ .”

Tiền Ngọc Phượng chỉ thuận miệng chứ để ý nhiều, còn thêm: “Chị bảo , buổi chiều chị thấy hai vợ chồng doanh trưởng Dương mời cơm xong từ bên ngoài trở về, đúng lúc chị từ nhà đẻ, bọn chị gặp ở cổng lớn.”

Nói tới đây, chị hạ giọng: “Nghe hai vợ chồng nhà đó hôm nay mời khách ở tiệm cơm quốc doanh huyện, cũng thật tiền, bữa cũng đến một hai trăm đồng chứ?”

Kim Tú Châu chút kinh ngạc, “Doanh trưởng Dương nhiều tiền như ?”

Tiền Ngọc Phượng lắc đầu, “Chị doanh trưởng Dương nhiều tiền , nhưng vợ chắc chắn tiền. Em , vợ doanh trưởng Dương bán suất ở nhà máy dệt , sẽ đưa con gái theo quân. Chắc chắn cô bán ít tiền, em nghĩ xem, công việc ở đó một năm kiếm cỡ hai ba trăm đồng, còn bao ăn trưa, ngày thường còn thêm phúc lợi khác, nếu giá hai ba ngàn cô đời nào bán? Chỉ sợ hai ba ngàn là còn ít đấy.”

Kim Tú Châu nhíu mày, “Vậy ai mua?”

Tiền Ngọc Phượng gian manh: “Nhiều mua lắm, hiện giờ đang phong trào thanh niên trong thành phố xuống nông thôn. Có nhiều nhà thương con, nỡ để chúng xuống nông thôn nên sẽ sắp xếp công việc trong thành phố.”

Kim Tú Châu gật đầu, tỏ vẻ hiểu

Tiền Ngọc Phượng an ủi cô, “E là thường xuyên gặp mặt, em cũng nghĩ thoáng một chút.”

Kim Tú Châu xong , “Em nào nghĩ gì luẩn quẩn trong lòng?”

Theo quan điểm của cô, đời đàn ông nhiều. Nếu Giang Minh Xuyên thực sự tâm tư khác, cô bỏ . Dù cô cũng bản lĩnh, sợ c.h.ế.t đói. Chỉ là lời tiện với Tiền Ngọc Phượng.

Trên đường về, Phó Yến Yến đột nhiên hỏi: “Nếu ba còn thích cô thì ?”

Kim Tú Châu ngờ con gái sẽ hỏi , bước chân cô dừng , kinh ngạc về phía cô bé.

Phó Yến Yến cúi đầu, chân đá cục đá bên cạnh, bình tĩnh : “Nếu do con, cũng sẽ gả cho ba Giang, ba Giang sẽ cưới , nếu như cô sống hạnh phúc tới tìm ba Giang…”

Kim Tú Châu vẫn luôn cảm thấy con gái thông minh, nhiều tầng quan hệ mà lớn phân tích mới hiểu rõ thì cô bé thể thấu một cái liếc mắt, nhưng như Giang Minh Xuyên , tuệ cực tất thương, cô bé còn nghĩ nhiều hơn cô.

Đối với sự âu lo của con gái, cô cũng đáp án. Vì cũng khả năng xảy chuyện như con bé , nếu phụ nữ sống vui vẻ tới tìm Giang Minh Xuyên thì lúc đó giữa cô và Giang Minh Xuyên nhất định sẽ xuất hiện vấn đề. Khi lựa chọn của cô và đều vô cùng quan trọng, liên quan tới việc thể tiếp tục duy trì gia đình .

Cô nghĩ một chút : “Mẹ kết hôn với ba Giang vì con.”

Phó Yến Yến ngẩng đầu im lặng cô.

“Lý do chính là vì chính bản , cả đời sống ở nơi hẻo lánh nghèo khổ đó, ngày nào cũng cô với bà nội của con ức h**p, càng cô con sống hơn …”

Đây đều là những suy nghĩ chân thật của “Kim Tú Châu” và cô, liên quan gì đến cô bé ba tuổi cả.

“Bởi vì con là con , cho nên mới thể dẫn con theo cùng. chuyện đều là mong của , liên quan gì tới con.”

Phó Yến Yến cũng từng trấn an bản như , nhưng đầu tiên cô bé lời từ miệng Kim Tú Châu thì vẫn thấy sống mũi cay cay, nén nước mắt.

Đời Kim Tú Châu thế, bà tất cả đều do cô bé. Bởi vì cô bé, bà mới cố dùng loại thủ đoạn trong sáng ăn vạ ba Giang, nếu vì cô bé thì một sẽ sống , ba Giang cũng sẽ sống

Kim Tú Châu tiếp tục : “Bây giờ ba Giang con cũng để bụng những chuyện đó, chúng nên tự trách bản , cuộc sống luôn hướng về phía , gì xảy thì . Nếu thật sự chung sống với ba con, sẽ dẫn con , chúng tay chân, còn sợ c.h.ế.t đói ?”

Sau đó cô còn đùa: “Thêm nữa, con thông minh như , về nhất định thể nuôi .”

Phó Yến Yến nhưng nghĩ thoáng như Kim Tú Châu, cô bé im lặng một lát rầu rĩ : “Con , con sống cùng , cũng sống cùng ba Giang và , chúng một nhà.”

Kim Tú Châu ngẩn , gì nữa, chỉ dắt tay cô bé trở về nhà.

——

Buổi sáng hôm từ nhà ăn trở về, Kim Tú Châu xách theo một giỏ đồ dẫn con gái ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-17.html.]

Lúc đầu Phó Yến Yến còn cô định , một hồi mới thấy chút quen thuộc.

Kim Tú Châu dừng ở một căn nhà tường bao đổ sụp xuống một mảng, cô quanh một vòng, thấy mấy phụ nữ trong sân.

Mấy phụ nữ đang chuyện rôm rả thấy Kim Tú Châu thì ngừng , phụ nữ trung niên ở giữa rướn cổ hỏi: “Tìm ai thế?”

Sân cửa, Kim Tú Châu dắt tay con gái thẳng , phụ nữ với vẻ mặt nghi hoặc : “Đây là nhà doanh trưởng Dương ạ? Em tới gửi tiền mừng, ngày hôm qua việc tới , hôm nay mới tiện mang sang.”

Ba phụ nữ , một phụ nữ mặt dài kịp phản ứng đầu tiên, “Em tìm lầm nhà , nhà doanh trưởng Dương ở đằng .”

“Ôi, là ạ, thật ngại quá, em sang bên nhiều, quấy rầy .”

Kim Tú Châu xin , xong còn oán giận : “Đều tại chồng em cả, tự đưa sang là , nhưng bảo đồn đại nên em đưa sang. Doanh trưởng Dương cũng thèm để ý tới mấy chuyện đó, em để ý gì? Doanh trại lớn như , em một vòng loạn cả phương hướng .”

Sau đó cô ngập ngừng vươn tay chỉ một nhà hỏi: “Là ngôi nhà ạ?”

Người phụ nữ tiếp chuyện lúc đầu gật đầu, “ , em là họ hàng của doanh trưởng Dương ? Ngày hôm qua nhà họ mở tiệc mừng.”

Nghe , Kim Tú Châu khó xử bảo, “Nào thích gì ? Chồng em đây xem mắt với vợ , thành. Tết Đoan Ngọ mấy hôm đường xem biểu diễn về nhà tình cờ gặp nên mời chúng em qua uống rượu mừng tiệc báo hỉ. Vốn dĩ em tưởng xong quên, mà hôm còn chủ động đến nhà bọn em một chuyến. Cuối tuần cả nhà em thực sự việc nên tới , nhưng tới tận cửa mời, hai vợ chồng chúng em cũng thể nể mặt , tụi em cân nhắc vẫn thấy nên gửi ít tiền mừng. Chồng em cảm thấy việc mất mặt nên bắt em .”

“Cũng hợp quy củ , thím hàng xóm nhà em bây giờ là thời đại mới , đừng quan tâm những quy củ đó, tấm lòng là . Cho nên em mới sang đây, hy vọng bọn họ để bụng.”

Ba phụ nữ , ánh mắt lộ vài phần khác thường, cuối cùng phụ nữ lớn tuổi gật đầu, “Ừ đúng , tấm lòng là .”

“Vậy , cảm ơn , em mang đồ sang đó .”

Người phụ nữ còn dậy đưa cô , “Ấy, nhầm đường , cái nhà đằng cơ mà, vợ chồng bọn họ chắc là ở nhà , nhưng hẳn là bà cụ ở nhà.”

“Vâng.”

Kim Tú Châu dắt tay con gái về phía căn nhà đằng , mới khỏi cổng thấy tiếng phụ nữ : “Chị thấy mang theo ít thứ …”

Phó Yến Yến đường vẫn im lặng đột nhiên ngẩng đầu cô, “Lát nữa đến gặp cũng như ?”

Kim Tú Châu , “Đương nhiên .”

Phó Yến Yến gật đầu, cái hiểu cái . Đột nhiên cô bé phát hiện khó thể thấu tâm tư Kim Tú Châu. như phụ nữ , hai vợ chồng doanh trưởng Dương đều ở nhà, khi hai con cô bé tới cửa chỉ một bà già đang phơi quần áo.

Bà già lớn tuổi hơn thím Ngô một chút, tóc gần như bạc hết, nếp nhăn nơi khóe mắt nhiều. Nhìn thấy hai con Kim Tú Châu, bà nhíu mày, ánh mắt mang theo vài phần dò xét.

Kim Tú Châu khách sáo hỏi: “Bác ơi, đây là nhà doanh trưởng Dương ạ?”

Bà già do dự cô, “ , cô là?”

Kim Tú Châu , “Chồng cháu là bạn của doanh trưởng Dương, họ Giang, ngày hôm qua nhà việc thể tới tham gia tiệc rượu, hôm nay mới bảo cháu mang lễ mừng sang đây.” Nói xong bèn lấy đồ trong giỏ .

Bà già thấy cô lấy điểm tâm và bao lì xì từ trong giỏ , ánh mắt sáng lên, gương mặt lập tức tươi , “Mau nhà mau nhà, khách sáo như ?”

“Đều là bạn bè cả ạ.”

Kim Tú Châu : “Trong nhà còn nhiều việc cần , bác nhận giúp cháu, cháu về , đừng khách sáo với cháu ạ.”

“Ôi chao” Bà già như , giả vờ khách khí : “Sao hổ như ?” Bà lau tay lên , vui mừng nhận lấy điểm tâm và bao lì xì trong tay Kim Tú Châu.

Kim Tú Châu nhiệt tình với bà hai câu, đó về. Khi ngang qua nhà lúc nãy cô nhầm còn cố ý bên ngoài chào hỏi ba , “Ba chị, em , thật cảm ơn các chị.”

Ba thấy thế, hỏi: “Tặng đồ xong ?”

“Có ở nhà ?”

“Có, bà ở nhà, đưa tận tay bà, bà cụ còn nhiệt tình.”

Ba xong lời nào. Họ thấy Kim Tú Châu tuổi còn trẻ, chắc là dâu mới cưới, mới sang đây bao lâu nên cái gì cũng .

Về chuyện nhà họ Dương, các cô ở gần như nên cũng ít tin đồn. Vừa khi Kim Tú Châu tới các cô đang chuyện tiệc rượu ngày hôm qua, cũng bà già nghĩ gì, trong buổi tiệc nhất quyết ép cháu trai gọi . Cháu trai gọi thì đ.á.n.h, hiện trường ồn ào khó coi.

Khi Kim Tú Châu dẫn con gái về nhà, Tiền Ngọc Phượng dường như chờ ở cửa từ lâu. Chị thấy cô về thì lôi ngược trở nhà , hỏi: “Sao ? Tặng đồ xong ?” Xem còn sốt ruột hơn Kim Tú Châu.

Kim Tú Châu buồn , “Tặng , nhưng ở nhà, trong nhà chỉ một bà cụ.”

Tiền Ngọc Phượng xong chút thất vọng, “Chắc là chồng cô .”

Chị còn chuyện Kim Tú Châu chạm mặt với , nhưng với hiểu của chị về Kim Tú Châu và Triệu Vận, hai hẳn sẽ đ.á.n.h , khả năng cao là sẽ giả lả trò chuyện.

Kỳ thật Kim Tú Châu cũng gặp một , cũng may buổi tối khi cô và con gái tới lớp xoá nạn mù chữ, ngờ rằng gặp đối phương.

Triệu Vận mặc một chiếc váy dài màu lam , tóc tết đuôi sam, làn da trắng nõn, ngũ quan thanh tú, khi lên đuôi mắt cong cong, cho khác cảm thấy vô cùng dịu dàng.

Thời buổi phần lớn mặc quần dài rộng thùng thình, làn da vàng vàng, tóc hoặc dài hoặc ngắn. Ai tóc dài thì bện , ít để kiểu khác. Cô ăn mặc như giữa đám nổi bật.

thì khi cửa khiến cho ít các chị trong lớp chú ý.

còn ôm trong lòng một cô bé vô cùng xinh . Bé gái thắt b.í.m tóc hai bên, cũng mặc một chiếc váy màu lam, là hai con. Cô bé dường như sợ lạ, rúc trong lòng dám ngẩng đầu.

Kim Tú Châu vốn dĩ đang nghiêm túc ôn tập, nhận thấy thể bé con trong lòng đột nhiên cứng đờ, lúc mới theo tầm mắt cô bé ngẩng đầu thoáng qua. Thấy hai con xa lạ , cô cho rằng con gái họ nên ngẩn bèn nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, buồn : “Không tiền đồ.”

Nghe thấy tiếng Kim Tú Châu, Phó Yến Yến mới lấy tinh thần. Cô bé cố gắng đè nén cảm xúc phức tạp trong lòng, sợ Kim Tú Châu nhận điều gì nên cúi đầu tiếng nào.

Kim Tú Châu thấy thế còn tưởng rằng cô bé thoải mái, cô duỗi tay sờ trán cô bé, lo lắng hỏi: “Sao thế con?”

Cô bé xoay mũm mĩm , vùi mặt lòng Kim Tú Châu, lắc đầu gì.

Tuy rằng Kim Tú Châu giỏi xem mặt đoán ý, nhưng thấy con gái như cũng hiểu tại . Cô theo bản năng ngẩng đầu nữa, đối diện với ánh mắt của phụ nữ .

đang cô, trong ánh mắt vẻ khó hiểu và dò xét.

Thấy Kim Tú Châu đột nhiên nữa, mặt cô giật giật, đó nhanh chuyển thành tươi . Cô khách khí gật đầu với cô.

Mọi chuyện phát sinh chỉ trong nháy mắt, nếu Kim Tú Châu xưa nay nhạy bén thì e là phát hiện . Kim Tú Châu dường như nhận điều gì, khóe miệng mỉm, nữa cúi đầu dỗ dành con gái.

Triệu Vận mang tâm trạng bất an tìm vị trí xuống.

Từ chỗ của cô bên , chỉ cần nghiêng đầu là thể thấy phụ nữ giữa bàn đầu tiên. Người thoạt tuổi còn trẻ, làn da trắng trẻo, mái tóc đen dài mềm mại cô tùy ý b.úi ở đầu, cài một cây trâm gỗ, lộ vầng trán trơn rộng, đôi mắt đen nhánh, môi hồng răng trắng.

Người đó cũng mấy chú trọng tới ăn mặc và trang điểm, cô mặc quần dài ống rộng màu xám giống những khác, ống quần rộng thùng thình, mới qua thì gì nổi bật, nhưng khi ngẩng đầu lên thì cả giống như là chiếu sáng, khác rời mắt.

Không chỉ như thế, còn toát khí chất đặc biệt, biếng nhác, hững hờ. Khi cô khác, khiến đối phương cảm giác thắng thế hơn. Người khác với cô rằng vợ doanh trưởng Giang , già gầy, trông như đứa ăn xin. Lúc mới tới cô còn kích động mà giờ khắc thì như thể tạt một chậu nước lạnh. Đột nhiên cô cảm thấy bản hao tốn tâm tư sửa soạn một hồi thật nực .

Triệu Vận thất thần suốt hai tiết học, hai vị giáo viên giảng gì cô cũng lọt nổi một câu, chờ khi tan học hết mới dậy.

Vừa khỏi phòng học, cô thấy một nhà bốn cách đó xa. Tuy bóng cao lớn lưng về phía cô , nhưng liếc mắt một cái cô nhận .

Người đàn ông ôm lấy bé gái trong lòng phụ nữ , đặt cô bé lên vai , mà thằng bé tên Hạ Nham vốn thẹn thùng chủ động nhận lấy cặp sách tay phụ nữ. Người đàn ông dường như với cô câu gì, lúc xoay cẩn thận cô bé vai giật vội nắm lấy tóc , phụ nữ thấy thế tức giận đ.á.n.h

Triệu Vận lặng lẽ , đúng lúc , Dương Diệu đột nhiên xuất hiện ở mặt cô , gương mặt tươi , “Đi thôi, về nhà thôi.”

Triệu Vận dừng một chút, “Sao qua đây?”

Dương Diệu gì. Anh mỗi ngày Giang Minh Xuyên đều tới đón vợ tan học nên cũng tới đón vợ , kém hơn. Dương Diệu duỗi tay ôm cô bé trong lòng Triệu Vận, cô tránh theo bản năng, thấy tay Dương Diệu chững , vội giải thích: “Con bé vẫn chút sợ lạ.”

Dương Diệu gật đầu tỏ ý hiểu.

Thấy khí chút hổ, Triệu Vận : “Đi thôi.”

Trên đường, Triệu Vận nhịn hỏi: “Không vợ Giang Minh Xuyên khó coi lắm ? Tối nay em thấy , khá là xinh mà.”

Dương Diệu do cả nghĩ nên đầu vợ, thấy mặt cô cảm xúc gì, chút lấy lòng : “Ở trong lòng , cô bằng một nửa em.”

Triệu Vận cúi đầu, lời thì lẳng lặng nhếch khóe môi, nhưng cô nổi. Lưu Hồng Nguyệt với cô , Dương Diệu cũng như thật sự tin.

Đêm nay cô nên tới.

——

Sáng cuối tuần, Kim Tú Châu dẫn Hạ Nham và con gái rút thăm.

Địa điểm rút thăm là ở sân thể d.ụ.c. Hình như bộ các chị vợ lính đều tới, ngoài những gia đình cần tới rút thăm, còn cả những gia đình sống ở nhà lầu tới đây xem náo nhiệt.

Từ buổi sáng Tiền Ngọc Phượng cửa bắt đầu xoa tay, miệng ngừng lẩm bẩm tầng ba cho Kim Tú Châu cũng thấy căng thẳng.

Thời gian là chín giờ sáng, vì để chịu phục, trình tự rút thăm dựa theo thành tích chạy bộ của các chị vợ lính.

, khi rút thăm thi đấu chạy bộ tám trăm mét.

Cũng là ai nghĩ ý tưởng . Mọi tin , sắc mặt ai nấy đều đổi, vui mừng, ưu sầu.

Kim Tú Châu hiểu lắm, vội vàng hỏi Tiền Ngọc Phượng. Sau khi Tiền Ngọc Phượng giải thích cho cô, cô càng thấy lo lắng hơn. Nếu bảo cô học thuộc, chữ, thơ thì còn , chuyện chạy bộ quả thực là khó cô.

cho dù thế nào thì vẫn chạy.

Kim Tú Châu và những khác xếp hàng vạch xuất phát. Khi trọng tài hô bắt đầu, Kim Tú Châu và đều bắt đầu chạy, chẳng do gần đây ăn ngon do mỗi ngày sớm tối gì đều bộ, mà cô chạy nhanh.

Bên ngoài Hạ Nham và Phó Yến Yến thấy, đều kích động cổ vũ cô cố lên.

Kim Tú Châu quan tâm tới gì khác, chỉ chạy về phía , cuối cùng chạy thành tích thứ tám.

Sau khi kết thúc cô thở hổn hển, hai đứa một trái một vui vẻ đỡ cô. Hạ Nham ngọt như mía lùi, “Mẹ thật lợi hại, chạy quá nhanh…”

Kim Tú Châu xoa xoa đầu . Vẫn là con gái hiểu cô, hộ tiếng lòng: “Im , đang mệt c.h.ế.t .”

Hạ Nham bĩu môi.

Khi rút thăm, Phó Yến Yến bá đạo đoạt lấy thứ tự trong tay , chạy lên bốc thăm.

Hạ Nham cũng tức giận, chỉ dõi ánh mắt trông mong theo em gái, thấy em gái giơ dãy phòng tay, lập tức kích động chạy lên lớn tiếng hét với Kim Tú Châu: “Mẹ ơi, là tầng ba.”

Sau đó bắt đầu so đo hiềm khích đây khen em gái, “Em gái thật lợi hại.”

Kim Tú Châu cũng .

Cách một Triệu Vận thấy nên đầu qua.

Cô bé bên cạnh cô cũng thấy, về phía Hạ Nham, đó chút kinh ngạc : “Mẹ ơi, là đó.”

Triệu Vận khẽ ừ một tiếng.

Bà cụ Dương cũng cầm nhà mới đến chỗ họ, là tầng bốn, nhưng bà vẫn chút hài lòng. Nghe nhất nên ở tầng ba. Bà cảm thấy vận may của là nguyên nhân mà sang trách Triệu Vận chạy quá chậm, “Nếu cô chạy nhanh hơn một chút thì .”

Vẻ mặt Triệu Vận thản nhiên, “Mẹ cũng thể ở.” Rồi dẫn con gái thẳng.

Bà Dương sửng sốt một chút, khi hiểu thì mắng , nhưng hai con xa. Bà quanh thấy nhiều như nên nén nhịn theo

Giữa trưa Giang Minh Xuyên về, con gái rút thăm tầng ba, khen cô bé thật giỏi.

Phó Yến Yến chút ngượng ngùng xoay đưa lưng về phía .

Hạ Nham thấy thế nhịn lên án, “Ba khen em, em lời nào, khen em thì em chê là vua nịnh nọt.”

Phó Yến Yến hừ một tiếng, chẳng hề thấy sai ở .

Giang Minh Xuyên bếp hỗ trợ.

Kim Tú Châu thấy , xoay đưa lưng về phía hờn dỗi : “Buổi sáng khi thi chạy, trong lòng vẫn luôn đuổi theo em, tay chân cô nhỏ như thế, chạy xong chắc cũng mệt ít .”

Giang Minh Xuyên , da đầu căng lên, “Ai là trong lòng? Không bậy.”

Kim Tú Châu hừ một tiếng. Thần thái và động tác hai con quả thực giống như đúc. Giang Minh Xuyên dở dở .

Kim Tú Châu vứt giẻ lau trong tay lên bệ bếp, xoay đối diện với , lông mày nhướn lên, “Em sai chỗ nào? Không , em là ?”

“Chuyện em mới bỏ qua ?”

Kim Tú Châu vươn ngón tay chọc chọc n.g.ự.c , “Qua gì mà qua? Mơ , việc em sẽ nhớ cả đời.”

Lần , Giang Minh Xuyên nổi da gà, đầu thoáng qua cửa, thấy hai đứa nhỏ nên tiến lên một bước nhỏ giọng lấy lòng : “Vậy em mới hết giận?”

Kim Tú Châu khoanh tay lườm trắng mắt, gì.

Vẻ mặt Giang Minh Xuyên lúng túng tiếp tục lấy lòng : “Đừng giận nữa ?”

Anh dỗ khác, chỉ câu . Từng tuổi nhưng duy nhất dỗ dành là Kim Tú Châu.

Kim Tú Châu cũng hiểu rõ thế nào, cô khó , vươn tay quơ quơ mặt , hỏi: “Đẹp ?”

Giang Minh Xuyên hiểu cô đột nhiên hỏi , nhưng vẫn đáp mà cần nghĩ ngợi: “Đẹp.”

, trắng nhỏ.

Kim Tú Châu cũng gật đầu : “, em cũng cảm thấy , nếu mà đeo một chiếc đồng hồ lên thì càng .” Nói xong xoay đầu .

“…”

Kim Tú Châu thấy im lặng hồi lâu, cho rằng tiếc tiền, mặt cô lập tức xị , “Được , em xứng dùng đồ xịn.”

Giang Minh Xuyên dở dở , “Anh bảo mua cho em? Anh đang nghĩ vay tiền mua cho em là chờ tháng phát lương mua cho em.”

Kim Tú Châu cần suy nghĩ trả lời: “Vay tiền.” Mua sớm dùng sớm. Tiền của đàn ông chỉ tiêu cho mới lời.

 

 

Loading...