Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:07:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Kim Tú Châu xưa nay dễ chọc , tuy rằng thủ đoạn của cha nuôi Giang Minh Xuyên vụng về, nhưng quả thật hữu dụng. Hai họ Giang Minh Xuyên sẽ chuyện ngoài, trong lòng cũng quan tâm tới bọn họ. Họ như giữ thể diện, thể tổn thương Giang Minh Xuyên, áy náy khổ sở.

Đời , khi Kim Tú Châu giao tiếp với khác, cho dù trong lòng bất mãn thế nào thì lúc thể hiện ngoài vẫn chừng mực, khiến cho đối phương thể phàn nàn câu nào. Lần đầu tiên cô thấy hành vi vô như , chút cảm giác xuống tay thế nào.

xưa nay cô việc luôn dứt khoát, biện pháp phản công nhất là đ.á.n.h trúng điểm yếu của đối phương. Hiển nhiên điểm yếu của cha nuôi Giang Minh Xuyên là thanh danh. Mấy chục năm nay từ khi bọn họ nhận nuôi Giang Minh Xuyên kiếm ít lợi.

Chuyện cho Kim Tú Châu thể nhớ tới một chuyện cũ ở kinh đô, đại phu nhân Bá phủ Vĩnh Ninh nổi danh hiền đức, đối đãi với đại công t.ử còn hơn so với con ruột của . Sau khi quận chúa Quỳnh Dương gả qua đó, tính kế vài . Một trong yến hội, nàng đột nhiên lóc quỳ gối mặt đại phu nhân xin tha, buông tha cho nàng , nàng dám nữa, đó vờ chịu khuất phục vạch trần tất cả hành vi ngày thường của đại phu nhân……Đợt náo loạn tưng bừng ngày đó gây một trận chê , những chuyện diễn trong yến hội truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ ngay trong ngày.

Kim Tú Châu thể tới dự, nhưng căn cứ lời kể sinh động như thật của khác, cô hiểu rõ nguồn cơn câu chuyện. Sau đó cô cẩn thận ngẫm , quận chúa Quỳnh Dương cũng thật thông minh. Cha nàng mất sớm, nàng gì dựa ngoại trừ cái phong hào quận chúa. Sau khi thành hôn trượng phu chồng chèn ép, còn về tước vị thể rơi tay phu quân . Khi nàng gây trận ầm ĩ , ngoại trừ thanh danh bên ngoài dễ , còn lợi nhiều, ngay cả hoàng gia cũng thể chấp nhận chuyện nàng khinh nhục như .

Kim Tú Châu mỉm , mang màn thầu bánh nướng hôm qua nhận ngoài phơi khô.

Phó Yến Yến nhíu mày khó hiểu cô, “Phơi cái gì ạ?”

Kim Tú Châu cong cong khóe môi, “Đương nhiên là hữu dụng.”

Không chỉ như thế, Kim Tú Châu còn gửi về thủ đô một phong thư tình sâu nghĩa nặng, kèm một gói to, trong đó là một bọc hoa khô, để pha uống ngon. Hoa do Hạ Nham ngày thường đường học về hái, Kim Tú Châu thích mấy thứ hoa cỏ, mỗi thấy hái mang về.

Có mấy chữ Kim Tú Châu nên để trống, chờ buổi tối Giang Minh Xuyên về bổ sung . Nào Phó Yến Yến bên cạnh thấy, nhịn dùng ngón tay vẽ vài nét bàn nhắc nhở cô. Kim Tú Châu đầu sang, ánh mắt sáng lấp lánh cô bé.

Phó Yến Yến vô cùng bình tĩnh : “Con thấy trong sách của .”

Kim Tú Châu ừ một tiếng, cũng hỏi nhiều, cuối cùng nhờ con gái hướng dẫn xong bộ bức thư, Phó Yến Yến cũng , cô bé cảm thấy Kim Tú Châu của thế giới đối nhân xử thế thật hợp tình hợp lý.

Viết xong, Kim Tú Châu xoa đầu cô bé, khen một câu, “Yến Yến nhà thật thông minh.”

Chỉ câu khiến đôi mắt Phó Yến Yến lập tức đỏ hoe. Đời cô bé chờ đợi cỡ nào cũng thể câu từ miệng Kim Tú Châu. Một cũng chẳng .

——

Làm xong mấy việc , Kim Tú Châu phòng bếp bắt đầu nghiên cứu món điểm tâm mới của .

Ngày hôm qua nhân viên mua hàng chuyển tới một thùng sữa bò, vì Kim Tú Châu yêu cầu. Lúc cô chỉ thuận miệng hỏi một câu rằng quanh đây nuôi bò , nếu thì thể kiếm hộ ít sữa bò , nào ngờ mua thật. Nhân viên mua hàng còn với cô, bên nuôi bò nhiều lắm, nhưng nhiều dê. Kim Tú Châu bèn với , sữa dê cũng .

Vốn dĩ Kim Tú Châu bánh bột năng sữa bò, nhưng trong nhà bột năng nên đổi thành bột khoai lang. Triều Đại Cảnh khoai lang, mãi khi tới đây cô mới thứ ho như thế .

Trộn bột khoai lang với sữa bò và đường thành bột nhão, đó lấy một bát nước ấm hòa với men nở khuấy đều với bột, đậy nắp ủ trong một giờ, đó nhào nữa để đẩy hết bọt khí trong bột ngoài cho thêm một ít dầu ăn ủ tiếp. Chờ nửa giờ, đó nhào cho tan hết bọt khí, cuối cùng cho nồi hấp nửa giờ.

Trong lúc chờ, Kim Tú Châu dùng sữa bò còn để sữa đông hấp đường, tổng cộng cô tám bát, khi hấp xong, đặt bát nước lạnh để giữ lạnh.

Giữa trưa, Giang Minh Xuyên về. Ăn cơm xong, Kim Tú Châu dùng giấy dầu* gói một ít bánh khoai lang sữa bò để mang theo.

*Giấy dầu còn ở nước gọi là giấy xi măng là một loại giấy chống thấm nước màu nâu thường dùng để gói thực phẩm.

Anh cầm theo, “Anh thời gian ăn cái .”

Kim Tú Châu thầm mắng ngốc, đây cho ăn, nhưng ngoài miệng : “Vậy chia cho khác ăn, em thấy đoàn trưởng Nghiêm ngày thường quan tâm , nhà chúng đồ ăn ngon cũng nên chia cho khác nếm thử, còn những đồng liêu*… đồng nghiệp gì đó.”

*Đồng liêu: thời cổ đại cùng quan chức với gọi là đồng liêu.

Giang Minh Xuyên gì. Thật cũng nên như , nhưng chỉ thấy ngượng, sợ khác bàn tán .

Kim Tú Châu đang nghĩ gì, dịu dàng trấn an : “Đây là nịnh bợ, coi như chúng hiếu kính đoàn trưởng Nghiêm như trưởng bối thôi. Anh xem, chẳng riêng gì , em còn đem cho chị Tiền với bếp trưởng Trương. Chúng thể chỉ nhận ý của khác, cũng cần báo đáp , ?”

Nói như thì Giang Minh Xuyên đồng ý, nhận lấy gói giấy dầu cất trong túi.

Trên bàn cơm còn Phó Yến Yến, cô bé cảm thấy thật thần kỳ. Đời “Kim Tú Châu” chỉ thích mắng ba Giang cứng nhắc, tặng quà cũng lãnh đạo vui lòng, bằng cũng đến mức mười mấy năm còn thăng chức. Người khác đều tăng lương còn ba thì chẳng gì, còn điều đến địa phương nghèo khổ.

Không ngờ là ba Giang cứng nhắc cũng sẽ đổi, khá .

Chờ , Kim Tú Châu mới nhỏ giọng một câu, “Ba con đầu óc chậm chạp quá.”

Phó Yến Yến cô một cái, “Là do chọn.”

Kim Tú Châu: “…”

——

Buổi chiều, khi ngủ trưa, Kim Tú Châu dẫn con gái tới mảnh đất phần trăm, ở đó bắt đầu trồng rau, xới đất, chỉ nhà cô động tĩnh gì.

Kim Tú Châu quyết định chờ cuối tuần Giang Minh Xuyên tới xem một , trồng khoai lang và khoai tây, cô thích ăn hai thứ .

Trên đường về Kim Tú Châu còn với con gái: “Đến lúc đó chúng thử dùng bột khoai lang và bột khoai tây mì sợi, xem ăn ngon ?”

Phó Yến Yến gật gật đầu, còn phụ họa theo, “Có thể thêm chút ớt cay và rau.”

Ánh mắt Kim Tú Châu sáng lên, “Đến lúc đó thử xem.”

Vừa trò chuyện, tiện thể trao đổi buổi tối ăn món gì, nào đến nhà xảy ngoài chuyện ý , Tiền Ngọc Phượng ở cửa sốt ruột gọi cô , “Ôi giời, em thế? Vừa Tiểu Quân chạy về kể, Tiểu Nham đ.á.n.h vỡ đầu con nhà , bây giờ thầy giáo đang tìm em đến trường học đấy.”

Kim Tú Châu sửng sốt, kịp phản ứng mới thấy thể tin nổi, nếu bảo Ngô Tiểu Quân đ.á.n.h con cô còn tin, nhưng Hạ Nham là đứa bé ngoan như , thể đ.á.n.h khác?

Kim Tú Châu thiếu chút nữa hỏi thành tiếng, nhưng vẫn ngăn cơn kích động, cô do dự hỏi: “Thật là Tiểu Nham?”

“Còn giả ? Em mau , cũng nghiêm trọng ?”

Thím Ngô cũng chạy : “Tốt nhất mang theo năm quả trứng gà, dù ai đúng ai sai, cũng là con nhà con nhà thương.”

Kim Tú Châu gật gật đầu, dẫn theo con gái còn đang bàng hoàng về nhà lấy năm quả trứng gà, sợ đủ, còn bỏ thêm cả bánh khoai lang sữa bò ăn hết một cái túi xách theo.

Tiền Ngọc Phượng chờ ở bên ngoài định cùng cô, sợ một Kim Tú Châu bắt nạt.

Trên đường Tiền Ngọc Phượng còn : “Việc chị kinh nghiệm, khi tới đó chuyện gì em cũng mặc kệ, cứ liên tục xin , thái độ của em sẽ quá so đo. Con trai mà, đ.á.n.h suốt đó thôi, em cũng đừng sợ, những chuyện như thế về còn nhiều lắm.”

Kim Tú Châu gật đầu bừa, đáp .

Trường học ở gần thôn, hiện giờ con cái của bộ đội cũng nhiều lắm, đều học trong thôn.

Thôn là đội ba, cách đội hai nhà đẻ Tiền Ngọc Phượng khá gần, chị lớn của chị lấy chồng ở thôn .

Đi nửa đường cỏ dại mọc um tùm quá, Kim Tú Châu xổm xuống cõng con gái lưng, cõng một lát mệt bước nổi nữa thì Tiền Ngọc Phượng cõng dùm.

Vừa đặt Phó Yến Yến lên lưng, chị ôi chao một tiếng, “Nhóc con nho nhỏ mà nặng thật đấy, ngày thường ăn nhiều lắm nhỉ?”

Phó Yến Yến: “…”

Nói tới đây, Tiền Ngọc Phượng ngẩng đầu Kim Tú Châu mặt, nhắc tới chị cũng quên mất. Mấy tháng hai con mới tới đây xanh xao vàng vọt, thấy đáng thương, cũng bắt đầu đổi từ khi nào.

Mỗi ngày gặp mặt cũng thấy đổi nhiều, nhưng giờ cẩn thận đ.á.n.h giá phát hiện làn da Kim Tú Châu trắng hơn nhiều, tóc cũng đen nhánh mượt mà, mái tóc dài b.úi lỏng ở đầu, dùng một cây trâm cài bằng gỗ, mặc chiếc áo ngắn màu xám và quần màu đen, thoạt trông như mấy cô gái mười bảy, mười tám tuổi.

Chị nhịn cảm thán, “Tuổi trẻ mấy, chăm sóc là như da.”

Kim Tú Châu chị hiểu lầm nhưng cũng giải thích nhiều, những thứ dùng để dưỡng da dưỡng tóc đó cô giữ về kiếm tiền. Tuy rằng hiện tại thể buôn bán, nhưng nghĩa là sẽ .

với Tiền Ngọc Phượng cô vẫn thấy thiết hơn, “Lúc về em chia cho chị một ít kem dưỡng da, là chồng em mua.”

Tiền Ngọc Phượng ngoài miệng thì , “Sao chị hổ mà nhận chứ?” trong lòng nghĩ tới việc da cũng sắp trắng như thế.

Hai lớn một nhỏ tới trường học, Tiền Ngọc Phượng quen thuộc nơi , dẫn thẳng Kim Tú Châu tới văn phòng giáo viên, văn phòng ở khu dạy học, còn tới thấy Hạ Nham ở cửa.

Ngô Tiểu Quân ở bên cạnh với gì đó, Hạ Nham cúi đầu.

Ngô Tiểu Quân nhanh mắt, nghiêng đầu thấy mấy Kim Tú Châu, vui mừng gọi một tiếng, “Mẹ, cô Kim ——”

Hạ Nham lập tức ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt Kim Tú Châu, hổ thẹn cúi đầu.

Thoạt tiên Tiền Ngọc Phượng mỉm , đó nhận , vội chạy tới cho Ngô Tiểu Quân một bạt tai, “Con học tới đây gì?”

Ngô Tiểu Quân gãi gãi đầu, tìm cho lý do, “Không vì con ở cùng Tiểu Nham ?”

“Ở cùng cái con khỉ, còn con ? Chỉ tìm cơ hội trốn học.”

“Hi hi hi…”

Hai con tuy rằng ồn ào nhốn nháo nhưng tình cảm .

Hạ Nham bên lặng lẽ , thấy thật hâm mộ. Khi thấy Kim Tú Châu đến gần, thể cứng đờ, sợ cô tức giận, nhưng cũng sợ cô thèm tức giận.

Kim Tú Châu đến bên cạnh, giơ tay xoa xoa đầu , nhẹ giọng hỏi: “Có thương ?”

Hạ Nham im lặng lắc lắc đầu.

Kim Tú Châu hỏi: “Thầy giáo ở bên trong ?”

Hạ Nham còn trả lời, Ngô Tiểu Quân bên cạnh vội vàng đáp: “Mẹ của Chu Quốc Văn một hai đòi bệnh viện, thầy giáo cùng , dặn nếu nhà Tiểu Nham tới thì đợi ở đây ạ.”

Kim Tú Châu gật gật đầu, “Rốt cuộc là xảy chuyện gì? Nói cho cô .”

Ngô Tiểu Quân lập tức như kiến bò chảo nóng gấp chờ nổi kể lể: “Cô ơi, cô , cái thằng Chu Quốc Văn thật quá đáng, giờ luôn bắt nạt Tiểu Nham, đó chú Giang dẫn Tiểu Nham tới nhà nó thì nó ngoan ngoãn một thời gian. Gần đây ai bảo Tiểu Nham con ruột của hai …”

Hạ Nham bên cạnh đột nhiên lên tiếng ngăn , “Đủ .”

Ngô Tiểu Quân vội mím môi, Hạ Nham, Kim Tú Châu, do dự thôi.

Hạ Nham cúi đầu, hai tay nắm c.h.ặ.t bên hông. Phó Yến Yến cạnh Kim Tú Châu tò mò nghiêng đầu lén, thấy hốc mắt đỏ ửng.

Đột nhiên đối diện với ánh mắt em gái, Hạ Nham cuống, lỗ mũi thoát một cái bong bóng. Miệng mếu máo, nâng cánh tay lên vội vàng lau nước mắt với nước mũi.

Phó Yến Yến: “…” Ấy, thằng nhóc còn kìa.

Kim Tú Châu cũng thấy, xoa xoa đầu , với Ngô Tiểu Quân: “Cháu tiếp tục , cô .”

Ngô Tiểu Quân về phía Hạ Nham, thấy Hạ Nham phản đối nữa bèn tiếp: “Nó Tiểu Nham con ruột, cần nữa, bỏ với , là thằng nhóc ai cần, còn hai sẽ con riêng của , sẽ thương …”

Nói đến khúc , giọng Ngô Tiểu Quân càng lí nhí, nhịn ngẩng đầu hỏi một câu, “Cô ơi, thật sự cô sẽ con của ?”

Tiền Ngọc Phượng bên cạnh thấy giơ tay cho một bạt tai, “Nhóc con thì cái gì? Cô con với chú Giang nhiều tuổi , con là bình thường.”

Kim Tú Châu nhíu mày về phía Hạ Nham, mấy lời cô khó mặt ngoài. Cô vỗ vỗ đầu bé, chỉ thể an ủi : “Đừng lo, thím sẽ luôn thương con.”

Hạ Nham nhẹ nhàng gật đầu, cũng tin .

Chờ tới gần giờ tan học thì thầy giáo mới cùng con Chu Quốc Văn về. Thầy giáo gặp Kim Tú Châu nào, khi cô là nhà của Hạ Nham còn sửng sốt một chút, ngờ trẻ như .

Thầy giáo khách khí hỏi, “Xin hỏi cô là?”

Kim Tú Châu đáp , “ Hạ Nham, chuyện gì thể với .”

Thấy Kim Tú Châu thái độ , thái độ của thầy giáo cũng mềm mỏng hơn vài phần, “Vậy trong phòng .”

Nào con Chu Quốc Văn xong chút vui, tức thì vung tay đẩy thầy giáo đằng , “Có lời gì tiện mà trong ? Cứ ở bên ngoài .”

Sau đó chỉ mặt Kim Tú Châu : “Nhìn xem con nhà cô đ.á.n.h con trai nông nỗi nào, nó cầm cục đá to như thế đập đầu thằng bé, miệng vết thương to oành , chảy bao nhiêu m.á.u. cũng trái gì với cô nữa, cô xem bồi thường thế nào đây, bệnh viện khám mất năm đồng, tiền mất một đồng, tiền cô mau trả .”

Kim Tú Châu còn gì, Tiền Ngọc Phượng bên cạnh dè bỉu, “Năm đồng? Sao chị cướp ?”

“Đừng cho rằng gì, thuyền từ đây về một chuyến cũng chỉ mới bốn xu*, mở miệng là nuốt của .”

*Một đồng(một nhân dân tệ) bằng mười hào, một hào bằng mười xu.

“Mất toi một buổi chiều của , đó là tiền ?”

Tiền Ngọc Phượng lúc nãy còn bảo lo mà xin , xong lời thì kích động hơn Kim Tú Châu, “Á , chị tính tới tiền công đúng ? Chẳng lẽ chúng , rõ ràng là chị dạy con, nếu con nhà chị mắng c.h.ử.i thằng bé, thể khiến con nhà chúng nổi nóng ? Thằng bé nhà chúng ngoan ngoãn tiếng, đ.á.n.h đứa khác mà đ.á.n.h con nhà chị? Còn do con nhà chị gây sự !”

“Mắng c.h.ử.i là đ.á.n.h ? Thế bao nhiêu mắng c.h.ử.i khác chẳng nhẽ ai cũng đ.á.n.h? Hơn nữa con nhà cũng sai, thằng bé con ruột…”

Vốn dĩ Kim Tú Châu để bụng, định chờ hai cãi xong cô mới , nhưng ngờ sẽ lời , mặt lập tức nghiêm , ánh mắt sắc bén về phía đối phương, giọng lạnh băng quát lớn: “Câm miệng.”

Người phụ nữ đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Kim Tú Châu trong lòng run rẩy, nhưng cảm thấy như thật mất mặt, phục : “ sai, con trai , thằng bé là các nhận nuôi…”

Cũng tan học lúc nào, văn phòng bên vây quanh bởi ít học sinh và giáo viên tới hóng chuyện.

Kim Tú Châu lạnh một tiếng, “Vậy con trai chị với chị rằng cha ruột thằng bé là quân nhân, hy sinh khi nhiệm vụ ? Kiến quốc mới bao nhiêu năm mà nhanh như quên mất những ngày tháng khổ cực ? Nếu quân nhân, chị thể cuộc sống hoà bình định như hiện tại ? Nếu quân nhân, bây giờ con trai chị thể vui vẻ mà học ở trường ? Cha thằng bé vì bảo vệ quốc gia và nhân dân mà hy sinh, còn chị thì ? Chị dạy con chị như thế nào, dạy thằng bé bắt nạt con cái của quân nhân , nhạo thằng bé là đứa trẻ cha ?”

, thằng bé cha ruột, nhưng và chồng chính là ba thằng bé. Vốn dĩ còn nghĩ, dù chăng nữa cũng do con đ.á.n.h , định bồi thường cho nhà chị. với thái độ của chị thì chúng cảm thấy cần thiết, thậm chí quyền báo với đội sản xuất bên chị, đội sản xuất của các chị đều tư tưởng và giác ngộ thế ?”

Nói xong cô dắt tay con gái và Hạ Nham xoay bỏ , “Chúng về, chúng sai, cần xin .”

“Ấy, cô… cho …”

Mẹ của Chu Quốc Văn còn định duỗi tay kéo về, thầy giáo ngăn cản, “Mẹ Chu Quốc Văn , đúng thật do hai đúng , chị dẫn con trai về nhà dạy .”

“Thầy Vương, thầy ý gì…”

Đi một đoạn xa còn thấy tiếng phía , Tiền Ngọc Phượng cả đường im lặng, mãi tới khi khỏi trường học mới nhịn vỗ vỗ n.g.ự.c : “Vừa em như thật sự quá dọa , thật đấy, chị cũng dám thở tiếng.”

Xong thêm: “Miệng lưỡi em đúng là sắc bén, vài câu khiến cho cãi .”

Kim Tú Châu lắc đầu, “Em chỉ thật thôi, thể trách Tiểu Nham nhà em , do hai con nhà giáo d.ụ.c.”

“Em thật sự báo cáo với thôn ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-15.html.]

Kim Tú Châu nhướn mày, “Đương nhiên, chúng ức h**p khác, nhưng khác ức h**p chúng thì cũng thể im chịu đựng.”

Hạ Nham đằng giơ tay lau nước mắt, nhưng nước mắt đau lòng, mà là nước mắt hả giận.

Ngô Tiểu Quân bên cạnh vỗ vỗ bả vai , thì thầm: “Thím của em thật , chẳng bù cho , nào cũng buồn hỏi đè đầu bắt xin , mấy căn bản sai.”

Hạ Nham dùng giọng chút nghẹn ngào : “Không là thím, là .” Ở trong lòng , về Kim Tú Châu chính là .

Khi về tới cổng nhà chia tay Tiền Ngọc Phượng, Kim Tú Châu đưa túi bánh khoai lang sữa bò cho chị , “Cám ơn chị cùng em một chuyến, cái chị cầm ăn , hôm nay em mới .”

Đôi mắt hai con đều sáng bừng, Tiền Ngọc Phượng khách khí hai câu vội vàng nhận, ngoài miệng còn : “Lần việc cứ tìm chị, chị lúc nào cũng sẵn lòng.”

Kim Tú Châu mỉm .

Về đến nhà, Giang Minh Xuyên nấu xong bữa tối, động tĩnh mới từ phòng bếp . Khi về thấy ai mới sang nhà họ Ngô xem thử, thím Ngô kể nên chuyện.

Anh vờ như thấy đôi mắt đỏ hoe của con trai, vỗ vỗ bả vai , “Ăn cơm nào.”

Hạ Nham một tiếng.

Cơm tối hai món và một canh, rau xanh, đậu phụ và canh trứng.

Lúc ăn cơm cả nhà bốn ai gì, khi rửa bát, Kim Tú Châu mới kể chuyện cho Giang Minh Xuyên. Giang Minh Xuyên Kim Tú Châu thể lời giác ngộ cao như thì cảm thấy vui mừng, “Em sai, điều tuy chúng sai nhưng con nhà cũng thương, đợi chút nữa mang năm quả trứng gà sang nhà , để bọn họ bồi bổ cho thằng bé đó, việc cũng coi như cho qua.”

Kim Tú Châu hừ nhẹ một tiếng, tâm tính , “Anh sợ Tiểu Nham đau lòng ?”

Giang Minh Xuyên: “Anh sẽ một tiếng với Tiểu Nham, thằng bé là đứa hiểu chuyện.”

“Cho nên thằng bé hiểu chuyện chịu ấm ức?”

“Đó gọi là chịu ấm ức. Trong chuyện , thằng bé họ Chu mắng nó là sai, nhưng thằng bé dùng cục đá đ.á.n.h con nhà thương thì quá kích động . May xảy việc gì, nếu đ.á.n.h con thương nặng gây chuyện ngoài ý nặng hơn, e là dùng cả đời để đền bù. Cuộc đời của thằng bé còn dài, nên ảnh hưởng bởi những chuyện như thế .”

Lần Kim Tú Châu phản bác, cũng vì cô quan tâm nên loạn, thật trong lòng cô Giang Minh Xuyên sai, khẽ ừ một tiếng, “Vậy với Tiểu Nham .”

“Ừ.”

Giang Minh Xuyên đầu ôn nhu cô. Không ảo giác của , cảm giác Kim Tú Châu chút đổi, giống như trở nên mềm mại hơn.

Kim Tú Châu gì, đưa tay sờ sờ mặt, “Sao ? Mặt em dính gì ?”

Giang Minh Xuyên lắc đầu, sang chuyện khác: “Gần đây quân đội chuẩn mở lớp xoá nạn mù chữ, em đăng ký học ?”

Chủ yếu do từ khi Kim Tú Châu tới nhà ăn việc, nhiều chị vợ lính phục, kiến nghị tới các lãnh đạo, Kim Tú Châu cửa , sử dụng quan hệ của cha nuôi . Lãnh đạo phiền nên còn cách nào, cuối cùng quyết định mở lớp xoá nạn mù chữ, để mấy chị rảnh thì học thêm kiến thức, đừng cả ngày xía chuyện nhà khác.

Việc Giang Minh Xuyên với Kim Tú Châu, nhưng cảm thấy dù , Kim Tú Châu cũng sẽ để ý.

Kim Tú Châu gần đây học cùng Hạ Nham, học xong ghép vần và đếm , sách vở năm nhất cơ bản học hết , hơn nữa Hạ Nham học cùng Kim Tú Châu và em gái, bởi vì phát hiện chỉ cần ba dạy một , sẽ hiểu hết. Không chỉ , em gái cũng thể hiểu, mấy phép toán cộng trừ, còn tính kết quả, em gái thể đáp án .

Rõ ràng ở lớp học cũng khá lắm mà, dù học chậm hơn các bạn nửa học kỳ nhưng mỗi thi đều thể lọt tốp năm.

Không tối nào Giang Minh Xuyên cũng thời gian, bình thường là khi ăn tối thì dạy bọn họ một lát.

Từ đến nay Kim Tú Châu khát vọng tri thức, cô ngờ rằng cũng thể học, cần suy nghĩ : “Bao giờ ? Em học.”

“Hình như là thứ sáu tuần .”

Kim Tú Châu gật đầu, trong lòng tính toán khâu cho cái cặp sách.

Trong phòng khách, Phó Yến Yến Hạ Nham ngoan ngoãn bài tập, đột nhiên hỏi một câu, “Có Chu Quốc Văn còn một trai ?”

Hạ Nham chậm nửa nhịp mới ngẩng đầu cô bé, chớp chớp mắt, “Sao em ?”

Phó Yến Yến trả lời mà hỏi tiếp: “Anh trai nó tên gì?”

Hạ Nham nhíu mày nghĩ, “Hình như tên là Chu Quốc Cường là Chu Văn Cường gì đó, rõ nữa, ?”

Phó Yến Yến im lặng một chút, nếu cô bé nhớ lầm thì tên Chu Quốc Cường. Đời Hạ Nham gãy chân hình như do . Kỳ nghỉ hè năm , khi Hạ Nham học trường quân đội thì vô tình thấy kéo một cô gái đống cỏ khô. Sau khi cứu , Chu Quốc Cường trả thù, dẫn theo một đám đ.á.n.h gãy chân Hạ Nham. Lúc y học còn phát triển, hơn nữa còn chậm trễ thời gian nên chân Hạ Nham bình thường , cũng thể nhập học trường quân đội.

Những chuyện Phó Yến Yến thấy trong bệnh viện, cô gái chính là Đường Doanh con gái của Triệu Vận, cũng là cô gái cô bé cướp ba Giang của cô . Đường Doanh dẫn theo hôn phu tìm đến bệnh viện, cô xinh khéo léo, ngượng ngùng bên cạnh vị hôn phu cao lớn tuấn tú càng cho Hạ Nham thêm chật vật.

Phó Yến Yến Hạ Nham, chỉ nhàn nhạt một câu, “Sau đừng kích động như , thêm nữa, về cách xa hai em nhà đó một chút, bọn họ .”

Hạ Nham cũng nghĩ nhiều, cho là cô bé lo lắng cho . Cậu chút cảm động cô bé, ngoan ngoãn đồng ý, “Sau sẽ đ.á.n.h .”

Phó Yến Yến cũng , chỉ nghĩ về sẽ nhắc nhở .

——

Lớp xoá nạn mù chữ mở ở phòng bên cạnh nhà ăn, nơi vốn nhà kho chứa đồ linh tinh, khi dọn dẹp mới dùng lớp xoá nạn mù chữ.

Dường như lãnh đạo coi trọng lớp xoá nạn mù chữ , còn đặc biệt tìm hai chị vợ lính từng học đại học giáo viên, một vị họ Trần, trông cũng khá lớn tuổi , hình như là vợ của sư đoàn trưởng. Kim Tú Châu đây từng gặp , cũng do Tiền Ngọc Phượng ngóng . Chị tới đây nhiều năm như cũng từng gặp vị , nhưng hỏi thăm chuyện vị thời trẻ từng du học, còn phiên dịch cho các lãnh đạo lớn.

Những đến đây học hầu như đều tới lớp của chị dạy.

Người còn là Phương Mẫn, lúc mới tới đây sang nhà đoàn trưởng Nghiêm ăn cơm. Kim Tú Châu chuyện với cô vài câu, nhưng đó vẫn từng gặp . Tiền Ngọc Phượng kiêu ngạo vì cô chỉ ở nhà cũng thể kiếm tiền, ngày thường Phương Mẫn chỉ ở nhà lách.

Kim Tú Châu thích điểm ở thế giới nhất. Ở đây nam nữ đều bình đẳng, chủ tớ, phụ nữ cũng thể ngoài việc kiếm tiền.

Đây là chuyện đời cho cô cũng dám mơ.

Mọi nghề đều thấp kém, duy chỉ sách là cao, đây là tư tưởng cô tiếp thu từ nhỏ. Trong trí nhớ của cô, cho dù là nha ở hầu phủ, đứa chữ cũng sẽ khiến khác coi trọng hơn.

cả đời ở mãi trong phòng bếp, cô cũng công nhân. Đây là mục tiêu Kim Tú Châu định cho .

“Nước ngoài trông thế nào?”

Tiền Ngọc Phượng Kim Tú Châu nhiều chuyện hiểu, mỗi tới những chuyện đều khiến chị thấy nhiệt tình, vẻ chị hiểu nhiều nên nhiệt thành : “Nước ngoài là nước ngoài , nước M nước Y nước S, tuy rằng phát triển hơn đất nước chúng nhiều, nhưng lãnh đạo chúng nước sẽ vượt qua bọn họ nhanh thôi.”

Kim Tú Châu gật gật đầu, chị cũng chẳng giải thích thêm bao nhiêu.

Trong phòng đầy , cảm giác tất cả các chị vợ lính đều tới. Có chỗ chỉ thể , bởi vì Kim Tú Châu hăng hái nên các cô ở bàn đầu tiên, bảng rõ nhất.

Tiết đầu tiên, cô giáo Trần dạy mười con , cầm phấn lên bảng đen từ một đến mười, đó dùng thước chỉ từng dạy các cô .

Đọc cỡ năm thì bắt đầu gọi lên trả lời, lúc đầu dựa theo thứ tự, đó tiện tay chỉ ngẫu nhiên. Dần dần sai.

Tiền Ngọc Phượng bên cạnh Kim Tú Châu căng thẳng kéo cô, “Làm bây giờ, bây giờ? Chị gọi chứ, tập trung.”

Kim Tú Châu: “…”

Nào càng sợ cái gì thì gặp ngay cái đó. Tiền Ngọc Phượng đột nhiên gọi lên, cô giáo Trần chỉ hướng con bảy, Tiền Ngọc Phượng đơ , dùng tay lặng lẽ đếm. Tuy rằng chị chữ nhưng thứ tự, chậm một chút mới , “Bảy.”

Cô giáo Trần lập tức chỉ một khác. Qua vài , Tiền Ngọc Phượng bắt đầu rối, cuối cùng vẫn nhờ Phó Yến Yến đùi Kim Tú Châu thấy chị đáng thương, nhịn lén nhắc nhở.

Tiền Ngọc Phượng ch.ó ngáp ruồi, ngờ tất cả đều đáp đúng, cuối cùng an xuống. Sau khi xuống mặt chị đỏ bừng, đổ mồ hôi đầy , chị thì thầm với Kim Tú Châu : “Sau chị bao giờ tới nữa.”

Quá đáng sợ.

Trên bục giảng cô giáo Trần vờ như thấy, chẳng qua ánh mắt dừng ở cô bé đùi Kim Tú Châu, trong ánh mắt lấp lánh ý .

Cô giáo Trần dạy toán học, Phương Mẫn dạy ngữ văn. Buổi tối chín giờ tan học, đúng giờ Kim Tú Châu sang nhà bếp chuẩn bữa sáng ngày mai.

Vừa mới tạm biệt Tiền Ngọc Phượng ở cửa lớp, thấy con gái kéo kéo tay , “Là ba kìa.”

Kim Tú Châu đầu , đúng là bọn họ. Tuy rằng trời tối om thấy rõ, nhưng vóc dáng thì là hai cha con.

Trong lòng Kim Tú Châu mềm nhũn, bắt đầu từ khi nào cô quen thuộc với bọn họ đến .

Cô nắm tay con gái qua đó, cách chỉ vài bước chân. Giang Minh Xuyên cũng thấy hai con, bước lên hai bước, ôm con gái lên, “Học thế nào?”

Kim Tú Châu gật gật đầu, “Cũng tạm.”

Nói xong dường như nhớ gì đó, “ , tiếng nước ngoài ?”

Tiền Ngọc Phượng , lãnh đạo quốc gia nước ngoài máy bay, về cơ hội .

Giang Minh Xuyên khiêm tốn : “Biết một chút tiếng nước S và nước Y.”

Kim Tú Châu lòng gật gật đầu, “Có cơ hội dạy em với.”

Học thêm nhiều kiến thức chuyện .

“Được.”

Khi Kim Tú Châu sang nhà ăn chuẩn nguyên liệu nấu ăn sáng mai, Giang Minh Xuyên và hai đứa nhỏ chờ ở ngoài. Mấy bếp trưởng Trương cũng ở đây, bọn họ mới xong việc, thấy Kim Tú Châu tới thì vẫy tay với cô, “Buổi tối còn thừa một ít thịt kho tàu, cháu lấy ?”

Kim Tú Châu cũng khách khí với chú , “Vậy quá ạ, sáng mai dậy chỉ cần xào rau.”

Bếp trưởng Trương vui tươi hớn hở , bảo đồ tìm cái bát để Kim Tú Châu đựng.

Mỗi Kim Tú Châu món gì ăn đều đưa một phần cho bếp trưởng Trương, lâu ngày bếp trưởng Trương cũng sẽ chừa chút đồ ăn thừa cho cô.

Khi Kim Tú Châu nhào bột mì, bếp trưởng Trương bên cạnh : “Học thêm chút tri thức lúc nào cũng , khi chú còn nhỏ, chỉ thích lẻn trường tư thục lén, những học sinh học trong đó chú hâm mộ bao nhiêu. Toàn là những ấm cô chiêu nhà nhiều tiền, thành nông dân, cũng thành nhà khoa học. Chú sống nhiều năm như , từng chịu khổ chịu mệt, chú cháu , những ngày lành còn ở phía .”

Kim Tú Châu , “Cháu cũng mong như .”

Khi từ phòng bếp , hai đứa nhỏ đang đùi Giang Minh Xuyên, một trái một , chăm chú Giang Minh Xuyên kể chuyện hồi xưa tham gia quân ngũ.

Nhìn thấy Kim Tú Châu , Giang Minh Xuyên mỗi tay ôm một đứa lên, hai đứa hoảng sợ hô thành tiếng.

Kim Tú Châu buồn , tay cầm bát thịt kho tàu gắp từng miếng đút cho bọn họ, miếng đầu tiên đưa tới miệng Giang Minh Xuyên.

Giang Minh Xuyên cảm nhận vị ngọt bên môi, sửng sốt, ngờ cô đút cho

Kim Tú Châu chớp chớp mắt .

Giang Minh Xuyên cô, há mồm ăn. Thịt kho tàu nguội nhưng hương vị ngon, ngọt ngào, thơm, chậm rãi nhai, trong thoáng chốc phần nỡ nuốt .

Hai đứa nhỏ trong lòng Giang Minh Xuyên thấy thế, đều hướng ánh mắt trông mong về phía Kim Tú Châu.

Kim Tú Châu vội đút cho hai đứa, đó cô cũng ăn một miếng.

Một nhà bốn ăn phồng cả má, Kim Tú Châu : “Vốn dĩ định để sáng mai ăn, mà giờ xem còn tới nhà ăn hết .”

Khóe miệng Giang Minh Xuyên cong lên, “Không , ăn thì ngày mai nhà ăn chuẩn ít thịt.”

Kim Tú Châu lắc đầu, “Thôi cần , thịt đắt, chi bằng cuối tuần tới nhà máy chế biến thịt mua ít lòng lợn, chúng tự nấu ăn…”

Họ xa, còn rõ tiếng chuyện. Xa xa thể thấy bốn bóng mơ hồ càng ngày càng nhỏ.

Bếp trưởng Trương thấy đồ còn vươn cổ , tức giận bộp đầu một cái, “Nhìn cái gì mà ? Thoải mái quá nhỉ?”

Cậu đồ xoa xoa đầu, ha ha, “Chỉ là nhịn thêm một chút, thấy một nhà bốn bọn họ vui vẻ, trong lòng con cũng thấy vui. Chú, chú xem, nếu cha con còn sống, cũng như thế ?”

Bếp trưởng Trương xong, cũng nhịn bên ngoài một cái, , gì nữa.

Nghĩ thầm, ai mà .

Buổi tối khi ngủ, Giang Minh Xuyên ôm vợ lòng, đột nhiên nhỏ giọng hỏi một câu, “Em yêu ?”

Kim Tú Châu buồn ngủ díp cả mắt, hỏi , kiên nhẫn rầm rì.

Giang Minh Xuyên hài lòng với câu trả lời của cô, hỏi một nữa, đó : “Vì em cho ăn thịt ?”

Kim Tú Châu ồn ào thấy phiền, tức giận buông một câu “Bởi vì thích ăn ngọt”, xoay để ý tới .

Giang Minh Xuyên câu trả lời, nhịn ôm cô càng c.h.ặ.t, sống mũi cay cay. Từ nhỏ đến lớn, đây là đầu tiên phát hiện thích ăn ngọt.

Sau khi định cảm xúc, cúi xuống nhẹ nhàng hôn l*n đ*nh đầu cô một cái.

——

Rạng sáng ngày hôm , Hạ Nham ngoài tiểu xong chạy về phòng ngủ tiếp. Thấy em gái đ.á.n.h thức giường trừng mắt , sợ cô bé phát hỏa, vội vàng : “Em thấy ba ?”

Nhà vệ sinh ở bên ngoài khu nhà. Giang Minh Xuyên sợ bên ngoài rắn rết an , nên mua cái bô nhỏ đặt trong phòng khách, tiện cho hai đứa nhỏ nửa đêm dậy dùng.

Phó Yến Yến quả nhiên tò mò, nhịn xuống cơn giận tỉnh ngủ, nhướng mày hỏi: “Nói gì?”

Hạ Nham bối rối cô bé, đó thì thào: “Anh thấy ba chính là tâm can bảo bối của , nghĩ đến việc cả một buổi sáng gặp ba, trong lòng thấy khó chịu.”

Khóe miệng Phó Yến Yến giật giật, nhịn nổi trợn tròn mắt.

Hạ Nham cho rằng cô bé tin, còn cố ý cường điệu : “Là thật đấy, còn khen ba lợi hại, nỡ xa ba.”

Phó Yến Yến cạn lời, đó vội vàng nhắc nhở , “Những lời đừng kể ngoài.”

Hạ Nham chột ngó nghiêng, cam đoan một cách thiếu tự tin: “Anh .”

Nói xong còn biện minh cho , “Nhà khác ba luôn cãi , nhà ba còn đ.á.n.h , chỉ nhà chúng hạnh phúc.”

Vậy nên đôi khi nhịn khoe khoang, khoe ba , còn khoe em gái vô cùng thông minh.

“…” Cái loa phát thanh nữa!

 

 

Loading...