Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:07:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trong phòng bếp, Giang Minh Xuyên với Kim Tú Châu về chuyện công việc của cô.

“Bếp trưởng Trương , hết chú xin cho em vị trí phụ bếp, đầu tiên là hỗ trợ bữa sáng, chờ về thì thể điều đến bữa trưa hoặc bữa tối.”

“Về phần tiền lương cũng giống những khác, một tháng hai mươi đồng, mỗi tháng phiếu gạo năm cân, nửa lít dầu mè, những thứ khác cuối năm sẽ phát. yêu cầu dậy sớm, mỗi ngày ba giờ sáng đến nhà ăn việc, chín giờ sáng kết thúc, từ chín tới mười giờ tối thì chuẩn nguyên liệu sáng mai nấu.”

Về đãi ngộ, tiền lương thể so với công nhân thành thị, điểm duy nhất là thức khuya dậy sớm.

những thứ cũng vấn đề gì đối với Kim Tú Châu. Trước khi cô nha , thường xuyên gác đêm cả đêm, nhất là mùa đông, ngay cả khi mặc áo khoác dày cũng cảm thấy lạnh c.h.ế.t.

Thêm nữa, cho dù là phu nhân Hầu phủ, mỗi ngày cũng đều dậy giờ Dần* trang điểm để tới thỉnh an lão phu nhân, so sánh với hiện tại, cũng tương đương tầm ba, bốn giờ sáng.

*Giờ Dần: từ ba giờ tới năm giờ sáng.

Kim Tú Châu thấy vấn đề gì, gật gật đầu, “Có thể, dù ở nhà cũng nhàn rỗi việc gì .”

Giang Minh Xuyên hoài nghi cô, con gái , ngày nào cô cũng ngủ đến nửa buổi sáng mới dậy.

Buổi tối, Kim Tú Châu còn rúc Giang Minh Xuyên. Giang Minh Xuyên bất đắc dĩ đè tay chân cô , nhỏ giọng : “Sáng mai em dậy sớm ?”

Kim Tú Châu xong, trong lòng chút rối rắm, do dự : “Vậy chúng nhanh một chút?”

Giang Minh Xuyên: “…”

Kim Tú Châu thấy bất động, nhân cơ hội duỗi tay s* s**ng n.g.ự.c một hồi. Mặt Giang Minh Xuyên đỏ lên, từng thấy phụ nữ nào da mặt dày như .

Mắt thấy Kim Tú Châu bò lên , vội ôm cô , đó giữ c.h.ặ.t cô trong n.g.ự.c, cho phản kháng : “Nghe , ngủ .”

Giọng đàn ông trầm thấp, khi thở nóng vặn phả l*n đ*nh đầu Kim Tú Châu, cô ngứa ngáy. Mặt cô dán n.g.ự.c đàn ông, cũng do nhiệt độ cơ thể cao là nhiệt độ mặt cô cao, cảm thấy nóng.

Lần đầu tiên Kim Tú Châu cảm nhận cảm giác khác ôm lòng, cảm thấy thỏa mãn như thể ôm lấy thế giới. Mà giờ khắc , cái ổ chăn nho nhỏ an tĩnh chính là cả thế giới của cô.

——

Một đêm ngủ ngon. Rạng sáng, Kim Tú Châu đúng giờ mở mắt. Cô nghiêng giường, đàn ông từ phía ôm lấy cô. Trong lòng hừ nhẹ một tiếng, cảm thấy đàn ông nào cũng loại đức hạnh thối , dù cam tâm cưới nhưng chẳng cũng ôm cô ngủ đó ?

khi cô dậy vẫn cử động nhẹ nhàng. Cô mặc một cái áo bông thật dày, tới phòng bếp lấy nước nóng trong phích rửa mặt, đó buộc tóc thật c.h.ặ.t cửa. Bên ngoài trời vẫn tối đen, cũng may ánh trăng, thể thấy rõ đường .

Khi Kim Tú Châu tới nhà ăn, bên trong sáng đèn. Nhà ăn dùng đèn điện, sáng trưng, bếp trưởng Trương ở đây, trong phòng bếp chỉ bốn lính hậu cần tới sớm chuẩn . Ai nấy cũng đều bận bịu với việc trong tay, hẳn là đó bếp trưởng Trương dặn dò bọn họ, lúc thấy Kim Tú Châu đến, họ cũng bất ngờ, ánh mắt chỉ thêm tò mò.

Kim Tú Châu vốn đang nghĩ khó dễ . Căn cứ những trải nghiệm của cô trong quá khứ, đến núi nào bái Sơn thần núi đó, nhưng cô thấy bất ngờ là bốn lính hậu cần vô cùng khách khí với cô, trong đó một lính cao cao còn dừng việc trong tay tới hỏi: “Sư phụ Kim xem còn cần gì? Chúng chuẩn cho chị.”

Nghe thấy ba từ sư phụ Kim, Kim Tú Châu lòng đối phương. Ánh mắt cô quét quanh phòng bếp một vòng, thấy gạo nếp và táo đỏ ngâm, cũng khách khí nữa, cô cuộn ống tay áo lên, với : “ còn cần đậu đỏ và hoa quế, ở đây ?”

“Đậu đỏ , nhưng hoa quế .”

“Vậy lấy đậu đỏ .”

Người nọ xong xoay lấy. Kim Tú Châu qua xem gạo nếp.

Tám giờ sáng, kết thúc thể d.ụ.c buổi sáng, binh lính đều nhịp tiến nhà ăn. Mỗi lấy một cái khay ở cửa, đó xếp hàng tới cửa lấy cơm.

Ngày thường suất ăn là một quả trứng gà, một cái màn thầu, một cái bánh bao rau cộng thêm một bát cháo nóng, hôm nay đột nhiên giống, màn thầu đổi thành một nắm cơm đo đỏ, mặt đậu đỏ và táo khô, thơm ngào ngạt, ăn ngon.

Khi bước lên , việc đầu tiên mỗi là dùng đũa gắp miếng cơm nắm ăn. Mới ăn miệng nếm vị ngọt ngào, ăn ngon tới mức nuốt cả đầu lưỡi. Có cảm thấy quá ngon, nỡ ăn hết ngay, cố ý để dành một nửa ăn cuối cùng.

Giang Minh Xuyên nấu bữa sáng, dẫn theo hai đứa nhỏ tới nhà ăn, dùng phiếu cơm đổi ba phần ăn sáng. Phó Yến Yến và Hạ Nham đều từng ăn bánh long phượng, ăn nhanh như lúc đầu tiên ăn, hai đứa dùng thìa múc từng chút một, vô cùng lịch sự tao nhã.

Ăn xong Giang Minh Xuyên dẫn Phó Yến Yến đến phòng bếp giao cho Kim Tú Châu.

Mặt Kim Tú Châu nước trong phòng bếp đỏ bừng. Gần đây cô ăn ngon uống , da thịt, làn da cũng trắng lên ít, tóc cũng đen mượt hơn, khác xa hồi nhưng khác thế nào thì .

Kim Tú Châu lấy bánh long phượng vụn dính trong l.ồ.ng hấp cho con gái ăn, còn với Giang Minh Xuyên: “Ngày mai cần mua phần của Yến Yến, nhiều như đủ con bé ăn.”

Phó Yến Yến: “…”

Phó Yến Yến mím c.h.ặ.t môi ăn, Kim Tú Châu dỗ dành: “Ngoan, cố ý để dành cho con.”

Bên cạnh Hạ Nham hâm mộ em gái. Phó Yến Yến chẳng để ý tới .

Giang Minh Xuyên bất đắc dĩ : “Đừng trêu con nữa, em cứ bận việc , đưa Tiểu Nham cửa.”

Kim Tú Châu bận việc xong thì dẫn con gái về. Khi ngang qua cửa nhà họ Ngô Tiền Ngọc Phượng gọi , dường như chị cố ý chờ ở cửa. Chị chút ghen tị lườm Kim Tú Châu một cái, “Em thật , chị chuyện gì cũng với em, em thì , sang nhà ăn việc cũng câu nào với chị. Chị hỏi doanh trưởng Giang nhà em mới . Làm việc ở nhà ăn thế nào? Nghe mỗi tháng nhiều trợ cấp, lúc nhiều chị dâu , nhưng đều , mỗi em bản lĩnh.” bản lĩnh, lừa cưới doanh trưởng Giang, giờ còn tìm việc .

Tiền Ngọc Phượng tuyệt đối thừa nhận chị ghen tị, chị chỉ giận Kim Tú Châu gạt , coi chị là bạn bè.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-12.html.]

Kim Tú Châu sớm đoán sẽ như . Chẳng những cô dỗ dành chị , ngược còn cố ý xụ mặt, “Chị lời khiến cho em thoải mái, em cũng mới tối hôm qua, buổi sáng hôm nay ba giờ khỏi nhà, cũng cơ hội với chị. Nếu chị nghĩ thế thì thật sự coi em là ngoài. Em tự hỏi tới đây lâu như , vẫn luôn chân thành đối đãi với chị, món gì ngon cũng nghĩ tới chị tiên, nhưng chị nghĩ cho em.” Nói xong cũng chị , nắm tay con gái thẳng về nhà.

Nghe mấy lời , Tiền Ngọc Phượng chột thôi, chị vội vàng chạy lên giữ c.h.ặ.t , “Ấy , em cũng thật là, chị còn gì, em tức giận tới thế ? Được , là chị , mau nhà , uống chút nước ấm, bận rộn từ sáng sớm mệt lắm .”

Kim Tú Châu trừng mắt chị , “Nào dám giận chị? Bằng em .”

“Ôi giời, tính tình kìa, cũng chỉ doanh trưởng Giang mới thể chịu em.”

Chị xong lời phân trần thì vội kéo cửa, “Mẹ chồng chị ngoài , buổi sáng mới ầm ĩ một trận, chị cũng dỗ dành, thích thì , mau .”

Phó Yến Yến bên cạnh trơ mắt Kim Tú Châu chỉ dùng dăm ba câu khiến hết giận, còn khiến đối phương dỗ dành . Đổi là cô bé, e là thấy những lời vội vàng xin . Đột nhiên cô bé phát hiện Kim Tú Châu ở thế giới thật sự khác .

Kim Tú Châu hỏi chị , “Chị cãi với chồng?”

“Chị nào lá gan lớn ? Là Đại Nha, chị dựa theo lời em ngày hôm qua, khi về đến nhà chị bèn chuyện nhẹ nhàng với Đại Nha, chị vô cùng ủng hộ chuyện con bé học, nhưng trong nhà tiền. Nếu con bé học thì tới ăn vạ bố với bà con bé . Ăn vạ bọn họ mới tác dụng, để bọn họ đừng chăm lo cho cả nhà bác con bé nữa, lo thì lo cho con bé .”

“Nào ngờ con bé lợi hại như . Sáng nay nó thật sự ầm ĩ một trận với bà nội và ba nó. mà chị thấy thật thoải mái. Giờ chị cũng nghĩ thông suốt , so với việc chu cấp nhiều tiền như để nuôi nguyên nhà chồng, còn bằng để Đại Nha nhà chị học.”

Kim Tú Châu gật gật đầu, “ là nên như .”

Chỉ Phó Yến Yến thể đồng cảm với tâm tình của Đại Nha. Trước chị một đối kháng cả nhà, nhưng hiện giờ ủng hộ, tất nhiên chị sẽ vô cùng dũng cảm. Bởi vì chị cảm thấy thương chị .

Buổi chiều, Hạ Nham về muộn hơn so với thường ngày.

Kim Tú Châu cũng để ý. Cô thường xuyên Tiền Ngọc Phượng oán giận Tiểu Quân thầy giáo giữ phụ đạo thêm, hôm về nhà trời tối . Thầy nghiêm ắt trò giỏi, cô cho rằng Hạ Nham cũng như thế.

khi ăn cơm, con gái đột nhiên một câu, “Anh bắt nạt.”

Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên cùng thấy sửng sốt, theo bản năng về phía Hạ Nham. Dường như Hạ Nham giật , ngẩng đầu, vội vụng về giải thích, “Không , con ai bắt nạt.”

Phó Yến Yến trai một cách ghét bỏ, bĩu môi : “Lúc về giày ướt, cặp sách cũng bẩn.”

“Đó… Đó là bởi vì con cẩn thận ngã.”

cổ vết cào.”

Hạ Nham gì. Cậu cúi đầu, giống như phạm sai lầm, dám Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên.

Trong nhà ánh đèn lờ mờ, Hạ Nham mặc áo khoác nên Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên phát hiện . Sắc mặt Kim Tú Châu trở nên lạnh lùng, duỗi tay kéo cổ áo của Hạ Nham , cổ lộ ba vệt đỏ, một vệt còn rách da.

Cô nhíu c.h.ặ.t mày, “Đã chuyện gì?”

Hạ Nham cho rằng cô tức giận. Trước đ.á.n.h với trẻ con trong thôn, của đứa đ.á.n.h thua sẽ c** q**n nó dùng gậy đ.á.n.h, mắng nó là đồ vô dụng, cho bà mất mặt.

Cậu lí nhí : “Không đau ạ.”

Giang Minh Xuyên cũng quá để bụng, cho rằng chỉ là bọn trẻ con đ.á.n.h tí thôi, “Lát nữa bôi t.h.u.ố.c là .”

Phó Yến Yến bèn gì nữa. Chỉ Kim Tú Châu nhướn mày lên, “Nói gì ? Bị cào thế còn bảo là việc gì? Bây giờ chúng nó cào, nhất định sẽ chúng nó đ.á.n.h đầu. Anh chuyện trai nhà họ Ngô ? Đầu đập tảng đá nên liệt giường nhiều năm dậy .”

Giang Minh Xuyên ngậm miệng, lúc căn bản cãi Kim Tú Châu.

Phó Yến Yến ba Giang, Kim Tú Châu, thức thời cúi đầu ăn cơm.

Chỉ Hạ Nham dọa nhẹ, sợ cũng sẽ liệt giường động đậy , vội vàng kể rõ . Hóa lớp hai mấy thằng nhóc đầu gấu sáng nay ai mách, rằng Hạ Nham việc ở nhà ăn, Hạ Nham mang đồ ăn ngon cho chúng. Hạ Nham chịu. Sau đó lúc tan học bọn chúng chặn cho về.

Mấy thằng nhóc đó hư, chơi còn cố ý ở cửa nhà vệ sinh, bắt mấy đứa vệ sinh chui qua háng bọn chúng mới cho , bằng cho bọn họ nhà vệ sinh.

Giang Minh Xuyên nhíu c.h.ặ.t mày, ý thức tệ quá .

Kim Tú Châu đang dạy thế nào phản kích . Dường như Giang Minh Xuyên đoán gì, thẳng: “Ngày mai con hỏi thăm nhà mấy đứa đó ở , cuối tuần ba sang nhà bọn chúng. Lần gặp chuyện với ba .”

Hạ Nham ngờ là ngày thường ba bận rộn như , giờ mặt giúp , thật chỉ bắt nạt.

Cậu ngoan ngoãn gật đầu, “Vâng.” Trong lòng thấy vui vẻ.

Cơm nước xong, Giang Minh Xuyên và Kim Tú Châu bếp rửa bát, trong phòng khách Phó Yến Yến thình lình hỏi một câu, “Anh chui ?”

Hạ Nham chậm nửa nhịp mới phản ứng cô bé đang hỏi gì, do dự lắc lắc đầu, “Đâu .”

Phó Yến Yến hoài nghi , nhạo một tiếng.

Khuôn mặt nhỏ của Hạ Nham đỏ bừng. Cậu thật sự chui mà, nhưng quần, nguyên tại chỗ đến chiều lên.

Trong phòng bếp.

Giang Minh Xuyên đang khom lưng rửa bát, Kim Tú Châu ở bên cạnh lau dọn bệ bếp, cô đột nhiên xoay đầu hỏi , “Có ở trong thâm tâm tin tưởng em?”

 

 

Loading...