Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:07:17
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7VA6pnhRqc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Kim Tú Châu cũng Giang Minh Xuyên giúp cô , dù cô cũng hết nước hết cái , nhất định sẽ cản đường cô.

Mấy ngày kế tiếp, Kim Tú Châu chỉ lẳng lặng chờ đợi, nhưng đợi tin tức của bếp trưởng Trương mà thấy nhà hàng xóm dường như náo loạn lên.

Tuy rằng Kim Tú Châu tò mò nhưng cũng tiện trắng trợn hỏi thăm. Lúc ăn cơm sáng Hạ Nham kể với cô, do chị Đại Nha học nhưng thím Tiền và bà Ngô đồng ý. Chị Đại Nha lóc, hai chỉ thiên vị em trai, thím Tiền tức giận lấy gậy đ.á.n.h chị .

Hạ Nham dạo ăn ngon nên mặt phúng phính hơn, cằm cũng sắp nọng , nhăn tít đôi lông mày : “Chị Đại Nha vẫn luôn học, nhiều con còn thấy chị cầm sách vở của Tiểu Quân , hỏi mấy chữ đó phát âm như thế nào? Có Tiểu Quân khó chịu mắng chị , chị khổ sở lâu.”

Khi đó Hạ Nham còn ở nhà họ Ngô, cảm thấy chị Đại Nha thật đáng thương. cũng đáng thương kém. Cậu dám thêm, lúc chỉ nghĩ nếu về học thì sẽ sang dạy chị Đại Nha, còn giờ hết ở nhà bà Ngô nữa nên cách nào dạy chị.

Kim Tú Châu gật gật đầu, cho dù là triều Đại Cảnh là ở đây, là phận nữ nhi đều sống dễ dàng.

Khi cô còn nhỏ, để nuôi em trai, nhà bán cô và chị hai cho môi giới. Ở đường chị hai bệnh c.h.ế.t, môi giới sợ lỗ nên cố ý giữ cô để bán thanh lâu, may là cô lọt mắt xanh của Nhị phu nhân hầu phủ nên mua về, bà còn dùng thủ đoạn đưa đến viện của thế t.ử.

Cô dặn dò: “Chuyện nhà khác chúng chỉ để đấy thôi, nếu hỏi, con .”

Hạ Nham ngoan ngoãn gật đầu, đó hỏi, “Nếu Ngô Tiểu Quân chủ động với con thì ?” Ngô Tiểu Quân miệng rộng, luôn thích kể chuyện nhà ngoài.

“Vậy còn xem kể chuyện gì? Nếu nhà , con nhất định là nghĩ nhiều , con cảm thấy trong nhà ai cũng , cha đều vất vả, bà nội bụng, chị gái hiểu chuyện, nhưng mà nhà ai cũng đều chuyện khó xử, thông cảm cho bọn họ. Nếu bản , con hãy khen thể nghĩ như hiếu thuận hiểu chuyện . Ở bên ngoài, năng gì cần cẩn thận giữ ba phần thật lòng, chúng nên cố gắng lời dễ với khác, lời thật thì mất lòng, tất cả đều thích lời thật. Hơn nữa, con cũng thể chắc chắn rằng các con vẫn luôn là bạn , nếu ngày nào đó trở mặt, những lời khó con từng sẽ trở thành tiếng của con. Đương nhiên cũng thể lúc nào cũng khen khác, như vẻ giả dối quá, mức độ thế nào con cần tự cân nhắc.”

Hạ Nham gật đầu thật mạnh, ai dạy những điều . Trong lòng chút hối hận, khi Ngô Tiểu Quân từng phàn nàn với về ai đó , sợ dẫn chơi cùng nên đều phụ họa theo.

Phó Yến Yến cạnh nắm c.h.ặ.t đôi đũa trong tay. Hồi , một khi Kim Tú Châu mở miệng nhắc tới ai là chê bai đối phương, chỉ trích những khuyết điểm của , giống như thế thì bà mới vẻ ghê gớm.

Giang Minh Xuyên vẫn luôn cư xử thế nhưng nghĩ nhiều giống Kim Tú Châu. Anh là do tính cách. Khi ngẩng đầu Kim Tú Châu, phát hiện cô nhiều điểm cảm thấy bất ngờ.

Kim Tú Châu cũng cảm thấy những lời ảnh hưởng đến hai đứa trẻ bao nhiêu, đây chẳng qua chỉ là một phương pháp nhỏ bé để cô sinh tồn thôi. Giờ Hạ Nham và Yến Yến là con cô, cô dạy hai đứa những thứ bình thường. Những điều chỉ yêu cầu hai đứa nhỏ theo mà bản cô cũng như .

Buổi sáng Tiền Ngọc Phượng mang theo đôi mắt đỏ hoe tới nhà khách. Kim Tú Châu lấy bánh rán mới , cắt thành từng miếng nhỏ đặt lên đĩa.

Tiền Ngọc Phượng nếm một miếng, thấy mằn mặn, nguyên liệu bột và củ cải khô, dưa muối, nhưng ăn thơm. Chị nhịn c.ắ.n thêm hai miếng, ăn xong chút ngượng ngùng Kim Tú Châu, “Em thật khéo quá, luôn các món ăn ngon, Tiểu Quân nhà chị ngày nào cũng đòi chị , nhưng chị nào mấy món ?”

Nói tới đây thở dài, “Hai đứa con đứa nào hiểu chuyện, tri kỷ cả. Lúc còn cảm thấy Đại Nha an tĩnh ngoan ngoãn, nhưng giờ nó cũng chẳng ngoan nữa, còn ồn ào học, chị thiên vị. Chị thiên vị cái gì chứ? là đang sướng mà đường sướng. Con bé xem khắp đại đội, nhà ai thoải mái như nhà chị ? Ăn no mặc ấm, còn cần đồng việc.”

“Con gái học thì ích lợi gì? Cuối cùng cũng gả chồng sinh con , chẳng lãng phí tiền ? Em , em xem ai khi kết hôn còn hướng về nhà đẻ? Em cũng đừng chê , chị cũng chỉ tiết kiệm tiền thôi.”

Kim Tú Châu an ủi chị , “Cũng giống thôi, em cũng tiết kiệm tiền, nhưng hai đứa đều quá gầy, em bèn nghĩ dù trong nhà cũng tiền, tiết kiệm thế tiết kiệm nữa cũng vẫn , chi bằng ăn uống cho thỏa, để bồi bổ cho bọn chúng một chút.”

Tiền Ngọc Phượng lắc đầu, “Em hiểu , nhà bọn chị giống nhà em, mỗi tháng hơn phân nửa tiền lương của ông chồng chị gửi về quê, nhắc đến là chị thấy giận. Lúc chị nghĩ gả cho thì sống sung sướng, ai còn gặp chuyện . Ông bố chồng c.h.ế.t của chị còn một bà vợ, sinh đứa con trai là chồng chị, mấy năm khi việc ngoài ruộng ngã, chẳng may đụng đầu tảng đá nên liệt, về thăm gửi hai tiền , nhưng bà chị dâu nhất quyết nữa, ở nhà chăm sóc ông chồng liệt và hai đứa con, cuộc sống cậy nhờ cả ông chồng chị. Không chị so đo, nhưng ở nông thôn cho dù cách ngày ăn thịt cũng tiêu hết năm mươi đồng. Chị với Trụ Tử, trai còn uống t.h.u.ố.c. Uống t.h.u.ố.c gì nữa, liệt thể cử động còn uống t.h.u.ố.c gì? Trước chị còn mong chờ khỏe , bây giờ xem , khó.”

“Nếu tiền lương của ba tụi nhỏ thể giữ cả, lẽ chị cho Đại Nha học ? Con bé còn em trai, qua mấy năm nữa còn cưới vợ, chị tích cóp tiền cho Tiểu Quân nữa, chị chịu khổ trăm bề.” Nói mắt rơm rớm, trách khổ.

Kim Tú Châu dùng vẻ mặt đau lòng chị , nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành: “Không ngờ trong lòng chị dâu chất chứa nhiều chuyện như , chị cũng đừng trách Đại Nha, con bé ngoan hơn nhiều so với những đứa trẻ khác, nếu cũng sẽ đợi đến giờ mới gây chuyện. Thật trút hết tâm sự cũng , chị nghĩ mà xem, chị ngày thường con bé quá lặng lẽ, bây giờ chịu cho suy nghĩ của , như tiến bộ, về nhà chồng thì sợ con bé sẽ chịu ức h**p.”

Cô dừng một chút, an ủi: “Hơn nữa, khi xong chuyện của chị, em cảm giác gia đình bác của Tiểu Quân cần xem xét . Chắc là cha Tiểu Quân và bà nội cũng hiểu chuyện , chỉ là bọn họ còn vướng tình khó mà . Chị là con dâu kẹp ở giữa, quả thật chút khó xử, nhưng lúc Đại Nha gây chuyện ngược thể là một cơ hội.”

Nghe lời , Tiền Ngọc Phượng vốn dĩ đang mất bình tĩnh, tâm trạng dần dần hồi phục, cảm thấy lý, câu kế tiếp thì mắt sáng rực lên, “Có ý gì? Em tiếp .”

“Nhìn chi phí ăn mặc của Đại Nha thì vẫn thấy ba Tiểu Quân và bà nội vẫn thương con bé.”

Tiền Ngọc Phượng gật đầu cái rụp, “ , khi còn nhỏ ba con bé cứ về nhà là bế nó, bà nội cũng nỡ để con bé việc nặng.”

“Người ngoài đến cũng thể bằng ruột thịt nhà . Chị về nhà gắng dỗ dành Đại Nha, ngẫm khi chúng còn con gái, thật thương em trai em gái mà chỉ khẳng định cha cũng yêu thương chúng mà thôi. đến khi cha thì chúng nghĩ nhiều như , đôi khi hành động tới mấy thì cũng kém một lời dỗ dành, bọn trẻ còn nhỏ, chỉ bề ngoài, hiểu tấm lòng của chị.”

Lời quả thực động đến tâm khảm của Tiền Ngọc Phượng, chị cảm thấy Đại Nha nhận lòng chị lo lắng cho con bé chừng nào.

Ngẫm cẩn thận những lời Kim Tú Châu , càng nghĩ càng cảm thấy lý. , chị là con dâu thì cũng như ngoài, nhiều chăng nữa bằng một câu của con gái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-11.html.]

nếu chị ngoài thì bác của Đại Nha càng là ngoài. Nghĩ thông suốt đạo lý , Tiền Ngọc Phượng tiếp nữa, dậy định về. Chị về nhà chuyện t.ử tế với Đại Nha. Kim Tú Châu cầm thêm hai cái bánh cửa đưa cho chị .

Trở phòng, Phó Yến Yến về phía cô, đột nhiên hỏi một câu, “Mẹ thật sự cảm thấy thím Tiền yêu thương chị Đại Nha ?”

Kim Tú Châu theo bản năng hỏi cô bé, “Vì hỏi ?”

“Bởi vì nếu thím Tiền thật sự yêu thương chị Đại Nha thì thím sẽ tới tìm tố khổ.”

Kim Tú Châu sửng sốt một chút, ngay đó mỉm . Cô cũng thấy lời đứa bé ba tuổi gì kỳ lạ, một đứa trẻ thông minh hơn bình thường.

Cô nghiêm túc suy nghĩ mới cân nhắc : “Tình yêu thương thể cảm nhận , nếu khi con hoài nghi một yêu con thì chắc chắn là đó yêu con. Mẹ những lời chỉ vì đó là những lời thím Tiền .”

Phó Yến Yến cúi đầu lời nào, lời đó nghĩa là đời Kim Tú Châu căn bản yêu cô bé ?

Kim Tú Châu thấy cảm xúc của cô bé tụt xuống, an ủi: “ con cần cảm thấy buồn chị Đại Nha, đôi khi cha yêu thương kỳ thật là chuyện .”

Phó Yến Yến ngẩng đầu nữa.

Kim Tú Châu : “Sẽ bớt nhiều phiền não, với ở chung kỳ thật nhiều chuyện phức tạp. Cho nên về bất kể là con gặp gỡ ai, nếu đối phương thích con thì con cũng cần thích . Con đừng chạy theo lấy lòng và nhân nhượng, chỉ cần chính . Thế gian hàng ngàn hàng vạn , luôn vô duyên vô cớ ghét hoặc thích con.”

Phó Yến Yến ngờ sẽ ngày Kim Tú Châu những lời . thừa nhận những lời tựa như một đôi tay, từng chút một đẩy cánh cửa lớn phủ đầy bụi lâu trong lòng cô bé. Ánh sáng bên ngoài trong chớp mắt chiếu .

——

Buổi chiều Giang Minh Xuyên trở về, Kim Tú Châu vui vẻ chia sẻ với , “Em cảm thấy Yến Yến nhà thể là thiên tài.”

Giang Minh Xuyên cho thêm một thanh củi bếp, lời hỏi, “Sao thế?”

Kim Tú Châu bèn kể chuyện buổi sáng cho Giang Minh Xuyên, cô cũng sợ Giang Minh Xuyên cảm thấy cô là thực dụng. Anh sớm cô là như thế nào, “Con bé mới ba tuổi, hiểu hết mấy chuyện , còn trúng tim đen trong một câu, quả là thông minh.”

Tuy Giang Minh Xuyên cũng kinh ngạc khi Yến Yến như nhưng đau đầu hơn khi Kim Tú Châu tư tưởng nguy hiểm đến thế, “Em thể dạy con như , con bé mới ba tuổi, những lời thể với con bé , lớn lên tư tưởng con lệch lạc thì ?”

Kim Tú Châu lườm một cái, “Em sự thật, thể tư tưởng lệch lạc ? Chẳng lẽ dạy con bé thiện lương hiểu chuyện để chịu ức h**p thì nén nhịn? Đó mới là hướng con bé nhầm đường, thường dạy con cái là chúng mở mang đầu óc, , tính tình của Đại Nha mà đổi thì sẽ chịu khổ.”

Giang Minh Xuyên cô cũng thông, đành cơm nước xong xuôi tìm con gái chuyện riêng, giải thích với con bé rằng lời lời thể , nhưng một thể tin là thật, “Làm quan trọng nhất là thành thật thiện lương, thế giới vẫn luôn nhiều , con vẫn là trẻ con, cần suy nghĩ quá phức tạp.”

Phó Yến Yến ngẩng đầu , đột nhiên một câu, “ ba cũng thành thật mà.”

Giang Minh Xuyên thấy thì , “Sao ba thành thật?”

Phó Yến Yến : “Con thấy, ba cho chú Ngô vay tiền, chú Ngô tạm thời trả , ba thôi bỏ , nhưng .”

“…”

Giang Minh Xuyên theo bản năng đầu một vòng, thấy ai mới thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt Phó Yến Yến cũng lấp lánh ý .

Vẻ mặt Giang Minh Xuyên chút hổ, “Đó là chuyện khác, con còn nhỏ, nên nghĩ quá nhiều. Tuệ cực tất thương*, nên khiến quá mệt mỏi.”

*Một câu thành ngữ của Trung Quốc, đầy đủ là “Tuệ cực tất thương, tình thâm bất thọ” nghĩa là thông minh quá ắt tổn thương, tình sâu đậm thường chẳng dài lâu.

Phó Yến Yến gì, mà đáy lòng thấy chua xót. Cho dù là đời là hiện tại, ba Giang vẫn luôn suy nghĩ cho cô bé.

Giang Minh Xuyên ngoài, bao lâu trong phòng bếp truyền đến tiếng chuyện.

Hạ Nham đang chữ bên cạnh chờ ba , nhịn thò đầu sang hỏi em gái, “Hai đang cái gì ? Sao hiểu.”

Nụ mặt Phó Yến Yến biến mất, nhàn nhạt liếc mắt , “Đồ ngốc.”

Hạ Nham ấm ức mặt, “Sao em thể mắng như thế?” Cậu thấy em gái mặt với lưng là hai khác .

 

 

Loading...