Gả Nhầm Cho Đại Lão Trong Văn Niên Đại - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-04-15 23:20:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy cháu trai đến mức ngại ngùng, nhưng vẫn gật đầu, bà vội kéo câu chuyện về chủ đề chính:"Cháu trai thế nào , nó gặp là gặp, cô cháu gái của cô rốt cuộc là ? Không là cuỗm tiền của nhà bỏ trốn đấy chứ?"

Nghe Đơn Thu Phương vui:"Nó mới là một con bé thành niên, thể chạy ? Hơn nữa ai thèm khát một trăm đồng bạc đó của nhà chị?"

"Chuyện đó chắc , tìm một cái khe núi lớn, tùy tiện khai hoang một mảnh đất, kiểu gì chẳng kiếm miếng ăn? Trong cái khe núi của chúng thiếu gì những hộ khẩu từ trong Quan Nội chạy ."

"Thế nó còn đến đây kết hôn gì? Ở trong Quan Nội sống ."

Đơn Thu Phương dứt khoát dẫn sang nhà chị dâu nhỏ đối diện:"Chị dâu chứng cho , Tết cháu gái từng đến đây, là nó lâm trường gặp , còn biếu hai hộp đồ hộp ?"

"Cái cô gái dáng cao lắm, mắt to xinh đó hả?" Người chị dâu nhỏ rõ ràng vẫn còn ấn tượng với Nghiêm Tuyết.

Đơn Thu Phương gật đầu:", chính là nó, ở đây cũng chẳng đứa cháu gái nào khác."

"Thế thì đúng là gặp, Giêng cô còn đến một chuyến nữa, cùng với chồng cô ."

"Đấy, thể nào gặp mà." Đơn Thu Phương lập tức đầu hai cô cháu nhà họ Tề, đặc biệt là Tề Phóng:"Cậu ý gì? Kết hôn đến gặp? Muốn từ hôn ?"

Nếu thằng nhóc nhà họ Tề là loại đó thì bà tuyệt đối để yên, nhất định đòi nhà họ một lời giải thích.

Con bé Tiểu Tuyết xinh khỏi chê, cũng tháo vát, lấy là dư sức, còn mặt mũi giở cái trò .

Cả hai đều chắc nịch, dù bà cô họ Tề hiểu con Tề Phóng, nhưng vẫn nhịn về phía cháu trai.

"Cháu gặp ? Cháu gặp chẳng lẽ mất tích ?"

Đơn Thu Phương mới tin, thấy cứng miệng càng thêm bực :"Trông vẻ thật thà, mở miệng dối thế?"

"Cháu thật sự gặp mà." Tề Phóng cũng cuống lên.

Bà cô họ Tề sợ cháu trai chịu thiệt, vội vàng cản phía :"Cô cứ hỏi xem , Tề Phóng như ."

Thấy tình hình sắp ầm ĩ lên, chị dâu nhỏ nhà bên cạnh đột nhiên Tề Phóng một câu:"Người gặp hình như ."

Lần mấy đều sững sờ, đặc biệt là Đơn Thu Phương, lập tức bước lên vài bước:"Cái gì? Người chị gặp ? Sao thể ?"

Tiểu Tuyết đến để xem mắt mà, chẳng lẽ Lâm trường Tiểu Kim Xuyên còn một Tề Phóng thứ hai?

Thấy sắc mặt mấy đều , chị dâu nhỏ kỹ một chút:" giống, cao hơn , cao hơn chừng ." Chị dùng tay hiệu hai tấc.

Còn về việc trai hơn nhiều, mặt chính chủ và nhà chính chủ, chị tiện .

Lần Đơn Thu Phương chỉ sững sờ, khi sững sờ xong cả cuống cuồng lên:"Xong , Tiểu Tuyết bắt cóc chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-nham-cho-dai-lao-trong-van-nien-dai/chuong-102.html.]

Bà cô họ Tề cũng ngờ sự việc theo hướng , đành an ủi bà :"Chắc là , bây giờ là xã hội nào ? Một sống sờ sờ thể mất tích ?"

"Chuyện đó chắc , lỡ như ai đó nảy sinh ý đồ thì ? Trong cái khe núi lớn của chúng thiếu gì những hộ khẩu từ trong Quan Nội chạy ."

Đơn Thu Phương lấy chính câu của bà để trả :"Chị , cháu gái lớn chừng mới khỏi nhà đầu, xinh , lỡ như xảy chuyện gì, ăn với nhà nó đây?"

sốt ruột vòng quanh giữa nhà:"Không , đến đồn công an báo án, còn tra ."

Bị bà cho như , bà cô họ Tề và Tề Phóng cũng sốt ruột, ngược chị dâu nhỏ ảnh hưởng lắm:"Chắc ? Nếu thật sự bắt cóc, còn thả cô ngoài ?"

Câu khiến Đơn Thu Phương bình tĩnh một chút, nhưng vẫn lo lắng:"Chị là còn một đàn ông cùng ? Có sợ nó chạy nên theo canh chừng ?"

"Trước Tết cô chẳng tự đến một chuyến ?" Dù cũng cháu gái , bà cô họ Tề cũng bình tĩnh :"Nếu thật sự , cô cơ hội mà chạy ?"

nếu bắt cóc, đang yên đang lành xem mắt gặp ?

Đơn Thu Phương bắt đầu ảo não:"Biết thế hôm đó cũng kéo nó xuống xe, hôm cùng nó."

Bây giờ mấy lời còn tác dụng gì, quan trọng là rốt cuộc .

Hơn nữa rõ ràng bên Tề Phóng gặp , bên bà là gặp , chẳng lẽ gặp ma chắc?

Phủi phui cái miệng! Bây giờ chuộng cái trò trâu quỷ rắn thần đó !

Bà cô họ Tề kiềm chế bản nghĩ đến mấy thứ hồ tiên, hoàng tiên mà già nhắc tới, mặc dù mấy thứ đó ám , đúng là sẽ khiến sảng, ngay cả ai là ai cũng phân biệt ...

Cuối cùng vẫn là Tề Phóng thấy họ bó tay hết cách, bèn một câu:"Hay là hỏi thăm bên quê xem ?"

Mấy đồng loạt sang, đến mức bất giác ấp úng:"Cháu chỉ nghĩ là nếu cô thể đến đây, cũng sẽ thư về nhà."

" , quên mất chuyện nhỉ." Đơn Thu Phương vỗ trán, vội vàng nhà tìm địa chỉ:" đ.á.n.h điện báo về quê ngay đây."

Chỉ cần Nghiêm Tuyết từng thư về quê, bên quê chắc chắn địa chỉ, như coi như tìm .

Chỉ là thời đại điện báo đắt, tính tiền theo chữ, một bức điện báo vài chữ e là cũng . Hơn nữa quê ở nông thôn, hôm nay gửi , cũng ngày mai mới nhận , gửi mất bao lâu, Đơn Thu Phương dứt khoát mua phong bì, giấy thư và tem ở bưu điện, thêm một bức thư.

Cách tuy chậm, nhưng ít thể rõ ràng, bây giờ đúng là cách nào hơn.

Những gì thể đều , phần còn chỉ chờ đợi.

 

 

Loading...