Gả Cho Quân Nhân Lạnh Lùng, Cả Khu Tập Thể Như Nổ Tung - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-03-13 08:39:01
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Hạ Yến định tính toán với họ, cả Ngụy Quốc Bình và Vu Hồng Binh đều đồng thời thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Ngụy Quốc Bình buông bàn tay đang nắm c.h.ặ.t Vu Hồng Binh , Vu Hồng Binh vội vàng đặt bát đũa và hộp cơm lên bàn.
“Đoàn trưởng, rót nước cho , và phó đoàn Ngụy cứ trò chuyện …”
Để câu , Vu Hồng Binh chộp lấy chiếc bình tông màu xanh quân đội, trơn như cá chạch chuồn khỏi phòng bệnh.
“Hê, cái Tiểu Vu …”
Ngụy Quốc Bình định Vu Hồng Binh mấy câu, chạm ánh mắt của Hạ Yến, ha hả.
“Thân thủ khá lên đấy…”
Ngụy Quốc Bình ghé sát gần Hạ Yến, Hạ Yến ngước mắt :
“Làm gì thế?”
Ngụy Quốc Bình thở dài một tiếng, :
“Cậu vẫn là bộ dạng mới thuận mắt, cái vẻ nửa sống nửa ch-ết giường tối qua hợp với .”
Hạ Yến nhếch môi:
“Cậu đến để thăm bệnh đến để chọc tức đấy?”
“Đến thăm bệnh và đưa cơm,” Ngụy Quốc Bình đung đưa hộp thức ăn cầm trong tay, đặt lên bàn.
“ thấy, chuyến là uổng công .”
“Hạ đoàn trưởng của chúng mà, chăm sóc, đưa cơm .”
“Đừng lung tung, lão Ngụy!”
Vẻ mặt Hạ Yến nghiêm túc.
“Biết .”
Ngụy Quốc Bình thu vẻ cợt nhả mặt, “Trước cuối năm uống r-ượu mừng của và em dâu đây?”
Ngón tay Hạ Yến cuộn buông .
“R-ượu của bọn chắc chắn thiếu phần , chỉ cần đừng quấy rầy nữa là .”
“Phải , chắc chắn lên tiếng,” Giọng Ngụy Quốc Bình lộ rõ vẻ trêu chọc, cuối cùng nhịn nữa, bật sảng khoái.
“Ha ha ha, mà ngờ Hạ đoàn trưởng mặt lạnh của chúng , lúc bày tỏ lòng với đồng chí nữ vụng miệng với gan nhỏ, ha ha ha ha…”
Mặt Hạ Yến lạnh xuống, nhưng tai đỏ bừng.
“Lão Ngụy, về , cần đến thăm .”
“Ái chà, ha ha ha, cái , lão Hạ, thôi , ha ha ha, nữa …”
…
Khi Giang Doanh Doanh nhà ăn 1, mặt đỏ bừng, tai cũng đỏ lựng.
Cô chạy bộ suốt quãng đường về, khi đến hậu cần nhà ăn, cô thở , chạy đến khô cả cổ.
Chú Dương và thấy liền trách cô.
“Tiểu Giang, chạy gấp thế gì…”
“ đấy, hậu cần cũng chẳng việc gì mấy, cháu cần vội về …”
“Nhìn xem, chạy đến mức mồ hôi nhễ nhại thế .”
“Lại đây đây, mau xuống nghỉ ngơi , uống hớp nước…”
…
Giang Doanh Doanh nghỉ ngơi một lúc ở nhà ăn mới bình phục nhịp tim dữ dội và đôi gò má nóng hổi .
Đến lúc nấu cơm chiều, cô mới nhớ hộp cơm để quên ở bệnh viện.
Giang Doanh Doanh đưa tay vỗ trán một cái, thật là, cô hễ cứ thấy Hạ Yến là dễ lú lẫn.
Không chỉ để quên đồ của , mà còn để quên cả đồ cho mượn ở bệnh viện nữa.
Phen xong , tối nay lấy gì mang cơm cho đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-quan-nhan-lanh-lung-ca-khu-tap-the-nhu-no-tung/chuong-49.html.]
“Đồng chí Giang.”
Tại cửa sổ vang lên giọng của Vu Hồng Binh, mang những hộp cơm Giang Doanh Doanh mang đến lúc sáng và trưa trả .
“Đây là đoàn trưởng bảo mang sang, phiền cô .”
Vu Hồng Binh :
“Đoàn trưởng hôm nay cảm ơn đồng chí Giang, đây là tiền cơm của hai bữa .”
Nhìn thấy xấp tiền và phiếu mà Vu Hồng Binh đưa qua, Giang Doanh Doanh mím môi.
“ nhận tiền ,” Giang Doanh Doanh , “Hạ đoàn trưởng từng cứu , bây giờ thương, nấu cho chút cơm là chuyện nên .”
“Anh về với đoàn trưởng của , trong thời gian viện, bao hết cơm nước.”
“Chuyện …”
Vu Hồng Binh từ trong túi lấy một phong bì, đưa cho Giang Doanh Doanh.
“Đồng chí Giang, đoàn trưởng nhà , cơm cô ngon, nhưng cũng là thể ăn cơm cô .”
“Hạ đoàn trưởng thương nặng, bác sĩ ăn đồ bổ một chút, bọn nấu ăn.”
“Thời gian viện, vất vả nhờ đồng chí Giang nấu cơm , nguyên liệu bên hậu cần sẽ gửi thêm một phần sang đây.”
“Đây là tiền công vất vả gửi đồng chí Giang, mỗi ngày sẽ qua nhà ăn lấy cơm là .”
Giang Doanh Doanh ở nhà ăn 1 một cái, nhận lấy phong bì.
Cô :
“Được, cứ đến nhà ăn giờ cơm mười phút, cho đến khi Hạ đoàn trưởng xuất viện.”
“Làm phiền đồng chí Giang .”
Vu Hồng Binh xoay sải bước rời khỏi nhà ăn, đợi đến chỗ , mới “a a” kêu khẽ hai tiếng.
Tại đoàn trưởng bảo việc chứ, hơn nữa đoàn trưởng còn cho gọi đồng chí Giang là Tiểu Giang nữa.
Vừa nãy Tiểu Giang, , đồng chí Giang trông vẻ tâm trạng lắm, liệu đồng chí Giang ghét nhỉ.
Giang Doanh Doanh hiểu, rõ ràng nãy ý với cô, trong phòng bệnh lúc đó cũng định tỏ tình với cô mà.
tại bây giờ để Vu Hồng Binh đến nhà ăn những lời , còn đưa tiền cho cô nữa.
Giang Doanh Doanh cất phong bì túi đeo chéo, thấy ánh mắt của , cô khẽ nhếch môi, nặn một nụ .
“Hạ đoàn trưởng cũng đấy, khá cách việc.”
Chú Dương .
Dì Lan Hoa cũng :
“ , như thế quá , Tiểu Giang chạy đường xa, Hạ đoàn trưởng cũng ăn đồ dinh dưỡng.”
“Vâng, vẻ là , ái chà, dù thì cũng mà…”
…
Trong lòng Giang Doanh Doanh thắc mắc bực bội, nhưng vẫn nấu xong bữa tối, chuẩn cho Hạ Yến món canh cá diếc đậu phụ, mì hầm đậu que và mướp đắng xào trứng.
Bữa tối của Hạ Yến là do Vu Hồng Binh đến lấy.
Giang Doanh Doanh trong lòng vẫn còn dồn nén một cục tức, đợi đến khi xong hết việc, cô hậm hực đeo túi về hướng khu gia đình.
Đi nửa đường, Giang Doanh Doanh càng nghĩ càng tức, dứt khoát đầu, thẳng đến bệnh viện quân đội.
Cô hùng hổ suốt dọc đường, đẩy cửa phòng bệnh thì thấy Hạ Yến xuống giường, đang khó nhọc di chuyển từng bước chân.
Cơn giận của Giang Doanh Doanh “vèo” một cái biến mất còn tăm , cô nhanh ch.óng tiến lên, đỡ lấy cánh tay Hạ Yến.
“Vết thương của còn lành, xuống giường gì?”
Không , cô thể chuyện với , hễ chuyện là giận tiếp.
Giang Doanh Doanh mặt , .
Đợi một lúc lâu vẫn thấy câu trả lời của .