Gả Cho Quân Nhân Lạnh Lùng, Cả Khu Tập Thể Như Nổ Tung - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-03-13 08:37:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giang Triều thuyết phục, quả thực Vu Hồng Binh và Ngụy Quốc Bình chắc chắn sẽ chăm sóc Hạ Yến, còn cả những cấp của nữa...”

 

ơi, chị dâu ơi, chừng em thực sự cần giúp đỡ đấy.”

 

Giang Doanh Doanh tinh nghịch .

 

“Em , chắc chắn sẽ giúp.”

 

“Chị dâu cũng giúp.”

 

“Em đói bụng , ăn hoành thánh.”

 

“Anh gói cho em ngay đây, đợi chút nhé.”

 

“Doanh Doanh, em nghỉ một lát , chị cũng giúp một tay, sẽ đồ ăn ngay thôi.”

 

“Vâng ạ.”

 

Sau khi Giang Triều và Hứa Tri Thư bếp, trong sân chỉ còn Giang Doanh Doanh, khuôn mặt cô bỗng chốc trở nên tái nhợt, nước mắt rơi lã chã.

 

Giang Doanh Doanh vội vàng lấy tay lau, nhưng nước mắt càng lau càng rơi nhiều hơn.

 

Cô thực sự bây giờ đến bệnh viện xem Hạ Yến rốt cuộc tình hình thế nào, nhưng thời gian đúng, phận cũng đúng.

 

Bây giờ trời sẩm tối, hầu như đều tan , những ở bên ngoài khu nhà công vụ đều là những ăn cơm xong ngoài dạo tán gẫu.

 

Bây giờ cô và Hạ Yến chẳng nửa điểm quan hệ, cô ý với .

 

về mặt danh nghĩa, Giang Doanh Doanh cô và Hạ Yến chỉ một ơn cứu mạng.

 

Vào buổi tối, một cô gái trẻ bất kỳ quan hệ gì mà quan tâm chăm sóc một đàn ông trạc tuổi .

 

Ở thời đại sẽ nước bọt của đời dìm ch-ết mất.

 

Khoảnh khắc , trong lòng Giang Doanh Doanh bỗng trào dâng niềm hối hận vô bờ bến.

 

Hối hận vì tại lúc Hạ Yến đang theo đuổi toạc mà còn định khó một chút.

 

“Cô ơi...”

 

Giang Dương xong bài tập từ trong phòng , thấy cảnh thì kinh nộ.

 

Phản ứng đầu tiên của là cô út của cư nhiên .

 

Phản ứng thứ hai là, ai?!

 

Ai cô út !!

 

Cậu “xử lý” kẻ đó thật nặng!!!

 

Giang Doanh Doanh hoảng hốt tiến lên bịt miệng Giang Dương:

 

“Suỵt.”

 

khẽ:

 

“Đừng la lên, đừng để bố con .”

 

A a a a a!!!

 

Giang Dương càng giận hơn, chắc chắn là ai đó bắt nạt cô út bụng của , mà cô út chỉ trốn thầm, còn dám với họ.

 

Lúc hốc mắt Giang Doanh Doanh đỏ hoe, mặt cũng đỏ.

 

Hốc mắt đỏ là vì , mặt đỏ cũng là vì .

 

Đối với chuyện trộm đứa trẻ thấy, sự hổ của Giang Doanh Doanh còn lớn hơn cả sự ngượng ngùng.

 

“Dương Dương, con hứa với cô là đừng chuyện cho bố nhé?”

 

“Làm ơn mà, Dương Dương.”

 

Giang Dương bao giờ thấy cô như , gật đầu, lúc Giang Doanh Doanh mới buông .

 

“Cô ơi!”

 

Đứa trẻ hầm hừ nhưng bắt gặp động tác hiệu khẽ tiếng của Giang Doanh Doanh, vô thức hạ thấp giọng xuống.

 

Giang Dương giậm chân một cái, giận dữ nhưng nỡ giận Giang Doanh Doanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-quan-nhan-lanh-lung-ca-khu-tap-the-nhu-no-tung/chuong-45.html.]

 

Cậu nhớ đến chuyện hứa với cô , lúc chuyện hung dữ nhưng hạ thấp giọng, trông vô cùng đáng yêu.

 

“Cô ơi, ai bắt nạt cô ạ?”

 

Giang Doanh Doanh trả lời :

 

“Không .”

 

“Nói dối,” Giang Dương mang vẻ mặt ‘con tin’:

 

“Cô thương tâm như mà.”

 

“Không ai bắt nạt cô ,” Giang Doanh Doanh dịu dàng giải thích:

 

“Cô là vì trong lòng chút buồn, nãy gió thổi cát mắt cô nên cô mới đấy.”

 

“Dương Dương, nghĩa là bắt nạt , thể là vì trong lòng thấy tủi , buồn bã, vui sướng quá đều sẽ .”

 

Giang Dương nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày, của hiện tại vẫn hiểu tại tiếng nhiều ý nghĩa đến .

 

Cậu chỉ quan tâm đến một câu trả lời duy nhất:

 

“Vậy nên ai bắt nạt cô, là vì cô thấy đau lòng ạ?”

 

, Dương Dương thật thông minh, đoán trúng .”

 

Giang Dương thở dài như một lớn:

 

“Được ạ.”

 

Bàn tay nhỏ bé của tìm tòi trong túi quần, lấy một viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.

 

“Cô ơi, cho cô , ăn kẹo thì lòng sẽ thấy đau nữa, ăn kẹo sẽ thấy vui.”

 

Nhìn viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ trong tay , Giang Doanh Doanh sững một lát.

 

Cô đưa tay đón lấy, khóe môi khẽ cong lên.

 

“Cảm ơn Dương Dương, cô thấy khá hơn nhiều .”

 

“Sau con sẽ để dành kẹo, lúc nào cô thấy đau lòng thì cứ với con, con sẽ đưa hết kẹo để dành cho cô.”

 

Giang Dương bỗng thấy may mắn, hai ngày viên kẹo Đại Bạch Thỏ bố thưởng nỡ ăn, nếu hôm nay chẳng kẹo để dỗ cô út .

 

Đứa trẻ đang nghĩ gì đều hiện rõ mồn một khuôn mặt nhỏ nhắn.

 

Giang Doanh Doanh giơ tay xoa đầu :

 

“Cô chỉ cần một viên kẹo là đủ , cảm ơn Dương Dương nhỏ bé của nhà chúng nhé.”

 

Giang Dương ưỡn ng-ực thật cao, vẫy tay một cái:

 

“Cô ơi cần cảm ơn ạ, chúng một nhà mà.”

 

Có sự an ủi của Giang Dương, tâm trạng của Giang Doanh Doanh hơn nhiều, đêm nay đến nỗi trằn trọc khó ngủ.

 

sáng hôm , Giang Doanh Doanh vẫn dậy từ sớm, cô nấu một nồi cháo bí đỏ , dùng hòn đ-á chặn tờ giấy để cửa phòng Giang Triều.

 

Giang Doanh Doanh xách giỏ, mang theo tiền và phiếu, trời vẫn còn tối đen cô khỏi nhà đến cửa hàng thực phẩm phụ đợi.

 

sớm nhưng cửa hàng thực phẩm phụ mấy chị dâu đang đợi , chào hỏi một tiếng tất cả đều lặng lẽ xổm xuống đợi.

 

Trong thời tiết đầu thu, gió lúc bốn năm giờ sáng vẫn chút se lạnh.

 

Mấy họ đều dậy sớm, đa phần ăn sáng nên buồn ngủ đói, cũng chẳng buồn lãng phí sức lực để chuyện.

 

Thành quả của việc Giang Doanh Doanh cửa hàng thực phẩm phụ từ sáng sớm là mua sườn và thịt ba chỉ, cô còn mua thêm một ít lòng lợn và một bộ gan lợn.

 

Mua xong, Giang Doanh Doanh vội vã về nhà.

 

Lúc cô về đến nhà, Giang Triều và Giang Dương ngoài từ lâu, Hứa Tri Thư hôm nay tiết muộn nên muộn hơn một chút.

 

Hứa Tri Thư giúp Giang Doanh Doanh một tay cũng chuẩn đến trường.

 

Trước khi , Hứa Tri Thư rút hai tờ mười đồng đưa cho Giang Doanh Doanh:

 

“Chị dâu, chị ạ, em tiền mà, em mới lĩnh lương xong.”

 

 

Loading...