Gả Cho Quân Nhân Lạnh Lùng, Cả Khu Tập Thể Như Nổ Tung - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-03-13 08:37:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

việc ngoài một chuyến, về sẽ mang tin vui cho ."

 

“Sư phụ?"

 

Trịnh Vĩnh Cường gọi một tiếng, nhưng sư phụ Trịnh vội vàng chạy mất hút .

 

Thím Kim Hoa và thím Liên Hoa túm tụm :

 

“Sư phụ Trịnh gì thế nhỉ?"

 

Chương 27 Tin vui (phần đầu)

 

“Chịu thôi," Thím Liên Hoa bỗng nhiên biến sắc, chắc chắn :

 

“Chị bảo, sư phụ Trịnh sang nhà ăn 1 cãi đấy chứ?"

 

“Không lẽ nào?"

 

Sắc mặt thím Kim Hoa cũng biến đổi, chút chắc chắn .

 

“Cái gì, bác con sang nhà ăn 1 tìm chuyện á?"

 

Trịnh Vĩnh Cường thất kinh.

 

Cái giọng của hề nhỏ, Thái Minh và Tào Gia Vượng đang việc giật b-ắn , cũng thím Kim Hoa và thím Liên Hoa đang lười biếng buôn chuyện sợ thót tim.

 

“Cường ơi, con xằng cái gì thế!"

 

Thím Liên Hoa vỗ vỗ ng-ực, “Thím với thím Kim Hoa của con chịu nổi dọa ."

 

thế đấy, Cường , thím Kim Hoa của con con dọa cho run cả tay ."

 

Thím Kim Hoa phụ họa.

 

Trịnh Vĩnh Cường chút tủi một cái:

 

“Con cũng dọa cho hết hồn mà, chẳng hai thím bác con sang nhà ăn 1 cãi ?

 

Tìm cãi chẳng là tìm chuyện là gì..."

 

Thái Minh và Tào Gia Vượng cũng quây , năm họ tạo thành một vòng vây.

 

“Thím Kim Hoa, thím Liên Hoa, hai thím mau xem..."

 

Thím Kim Hoa và thím Liên Hoa :

 

“Tụi thím cũng chỉ đoán mò thôi, dù sáng nay chẳng mấy , đông như thế cũng là vì bên nhà ăn 1 đóng cửa họ mới sang đây..."

 

thế, vả thời gian , ăn ở nhà ăn chúng so với đây đúng là ít một chút..."

 

“Phải đó, với lúc nãy sư phụ Trịnh đó một lời, trông sợ lắm..."

 

đúng, đó đột nhiên lao ngoài, còn lát nữa về mang tin vui cho chúng ..."

 

“Mọi nghĩ xem, ?"

 

Thím Kim Hoa và thím Liên Hoa đang...

 

“Mấy thím cũng lý đấy," Tào Gia Vượng , “Vậy ngộ nhỡ sư phụ Trịnh thực sự sang nhà ăn 1 cãi thật thì chúng ?"

 

“Chúng c.ầ.n s.ang giúp một tay ?"

 

Thái Minh hỏi.

 

Trịnh Vĩnh Cường yếu ớt lên tiếng:

 

“Cãi , cãi mất hòa khí."

 

cũng cãi với ."

 

Thái Minh thở dài.

 

Tào Gia Vượng hai họ, cũng thở dài, đầu gian bếp vẫn dọn dẹp xong.

 

“Chúng cứ tập trung việc ."

 

Thím Kim Hoa và thím Liên Hoa... họ , cãi ư, họ chứ, hồi còn ở trong làng, họ chính là kiểu đối thủ cãi khắp làng đối thủ đấy thôi.

 

Cũng là khi theo quân, họ quen mới gặp một đại vương cãi cùng sức chiến đấu.

 

mà... họ ba Tào Gia Vượng tản việc, cũng thở dài một tiếng, thôi thì cứ thành thành thật thật việc .

 

Còn sư phụ Trịnh, ông chạy một mạch thẳng đến phòng hậu cần.

 

Vừa bước cửa, sư phụ Trịnh gào lên.

 

“Lão Lôi ơi, lão Lôi, Chính ủy Lôi, ông giúp , giúp nhà ăn 2 chúng với!"

 

Chính ủy Lôi đang chút buồn ngủ định pha , ông gào một tiếng như , dứt khoát buông lá trong tay xuống, khỏi pha nữa, ông gào cho tỉnh cả sáo .

 

Chính ủy Lôi chút bất đắc dĩ :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-quan-nhan-lanh-lung-ca-khu-tap-the-nhu-no-tung/chuong-36.html.]

 

“Lão Trịnh , sư phụ Trịnh, sáng sớm thế ?"

 

“Lão Lôi, sáng nay ông ăn sáng ở ?"

 

“Nhà ăn 1 chứ ."

 

Sau khi Chính ủy Lôi buột miệng , bỗng nhiên kinh ngạc sư phụ Trịnh.

 

“Lão Trịnh, chứ?"

 

Chính ủy Lôi cân nhắc trong lòng, trau chuốt bản thảo một lượt mới mở lời:

 

“Bữa sáng sáng nay ở nhà ăn 1 mà, cũng, tàm tạm thôi, bằng nhà ăn 2 của các ông ..."

 

“Lão Trịnh, cũng , còn đang chút hối hận vì sáng nay sang nhà ăn 2 ăn đấy, nhà ăn 2 sáng nay ăn gì thế?"

 

“Cháo rau dại và màn thầu."

 

“Khụ, khụ khụ khụ..."

 

Chính ủy Lôi dùng việc uống nước để che giấu sự ngượng ngùng suýt chút nữa sặc ch-ết, ông vội đặt cốc nước xuống bàn, dùng mu bàn tay lau miệng.

 

“Khụ khụ..."

 

Sư phụ Trịnh liếc ông một cái:

 

“Lớn tướng thế mà còn uống nước..."

 

“Khụ khụ..."

 

Chính ủy Lôi ho lên, mãi một lúc mới lấy .

 

“Cháo rau dại và màn thầu, lão Trịnh , bao nhiêu năm nay, bữa sáng của nhà ăn 2 năm ngày thì đến ba ngày là món ..."

 

“Thì chẳng đang đến tìm ông đây !"

 

Sư phụ Trịnh bật dậy nửa , nắm lấy tay Chính ủy Lôi.

 

“Lão Lôi, chúng em ?"

 

“Phải..."

 

“Được, em , chuyện ..."

 

“Lão Trịnh, em chăng nữa, chuyện vi phạm nguyên tắc là ..."

 

“Sẽ vi phạm nguyên tắc , như thế ..."

 

Hai tiếng rưỡi , Chính ủy Lôi đến nhà ăn 1, mặt ông mang theo nụ chút chột , phía còn sư phụ Trịnh với gương mặt rạng rỡ.

 

“Chính ủy Lôi, ông đến đây?"

 

Sư phụ Dương thấy họ, chủ động :

 

“Lão Trịnh, khách quý nha."

 

“Sư phụ Dương, đến đây là chuyện bàn bạc với các ông."

 

Chính ủy Lôi mím môi, “Là thế , sáng nay sư phụ Trịnh tìm đề xuất một ý kiến."

 

thấy cũng khá , cho nên qua đây bàn bạc với các ông chút."

 

Nghe thấy lời Chính ủy Lôi, chỉ sư phụ Dương mà ngay cả sư phụ Chu và những khác cũng dừng động tác tay .

 

Lúc vẫn đến giờ chuẩn bữa trưa nên quá bận rộn.

 

Sư phụ Dương :

 

“Chính ủy Lôi, ông cứ ."

 

Phía , thím Lan Hoa và thím Tú Quyên nhỏ giọng lầm bầm:

 

“Chuyện gì thế nhỉ?"

 

“Bà thấy giống chuyện ?"

 

“Khó lắm."...

 

Chính ủy Lôi hắng giọng:

 

“Là thế ..."

 

Lúc , sư phụ Trịnh cũng xác định vị trí của Giang Doanh Doanh.

 

Vừa bước , ông ngừng quan sát những bên trong.

 

Sư phụ Trịnh hiếm khi sang bên nhà ăn 1 , cái đầu tiên ông nhắm Giang Doanh Doanh, nhưng chút quá tin tưởng đồng chí Tiểu Giang trong lời đồn đại của trẻ trung như .

 

Cái thứ hai ông nhắm thím Tú Quyên, thím Tú Quyên mới đến ở nhà ăn 1 từ đầu năm nay, thím đó thì sư phụ Trịnh quen mặt, nhưng thím Tú Quyên thì ông quen lắm.

 

 

Loading...