Gả Cho Quân Nhân Lạnh Lùng, Cả Khu Tập Thể Như Nổ Tung - Chương 172

Cập nhật lúc: 2026-03-13 08:44:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau đó là một loạt những hành động cẩn thận vô cùng của Hạ Yến, Giang Doanh Doanh thấy ấm lòng thấy chút quá đà.”

 

Tuy nhiên cô xoa xoa cái bụng nhỏ, nghĩ thầm cẩn thận một chút cũng là nên.

 

Buổi tối khi ngủ, hai vợ chồng chuyện với , chủ yếu là Giang Doanh Doanh , Hạ Yến thì vẻ lơ đãng hưởng ứng, vẫn còn thích ứng kịp với sự đổi phận của .

 

“Chuyện báo với bố một tiếng chứ ạ?"

 

“Ừ, ngày mai sẽ gọi điện thoại cho họ ở văn phòng."

 

Trong lòng Hạ Yến đang nghĩ, ngày mai chỉ gọi điện cho bố , còn chạy đến bệnh viện một chuyến để hỏi xem nên chăm sóc phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i như thế nào, còn nữa, bác sĩ Hoàng, chắc là bác sĩ Hoàng mà quen , hỏi xem sức khỏe vợ hiện giờ thế nào...

 

Còn nữa, đổi phiếu với bọn lão Ngụy, sữa lúa mạch, sữa bột các thứ chuẩn dần thôi.

 

Nghĩ như , ngày mai còn khá nhiều việc đấy.

 

Hạ Yến nghiêng đầu Giang Doanh Doanh, cô ngủ , những ngày buồn ngủ, cũng là gắng gượng cơn buồn ngủ để chuyện với Hạ Yến.

 

Chương 119 Nghe lén

 

Hạ Yến dáng vẻ khi ngủ của cô, thế nào cũng thấy đủ.

 

Rõ ràng trong lòng ngày mai nhiều việc , nhưng bộ não cứ hưng phấn lạ thường, mãi đến nửa đêm mới miễn cưỡng chìm giấc ngủ.

 

Sáng sớm hôm , Hạ Yến dậy sớm hơn hẳn giờ luyện tập buổi sáng bình thường, ngay từ sáng sớm ở trong bếp nhào bột, cán vỏ bánh.

 

Anh vẫn còn nhớ những lời Giang Doanh Doanh khi ngủ tối qua, rằng cô ăn sủi cảo bột mì trắng .

 

Vợ ăn thì sẽ cho cô.

 

Hạ Yến ngoài sủi cảo còn mì sợi thủ công, một trận bận rộn cả buổi sáng nay khỏi cửa luyện tập.

 

Anh tự nướng cho mấy cái bánh áp chảo, để bánh trong hộp cơm, phòng Giang Doanh Doanh đang ngủ say, đặt một nụ hôn lên trán cô.

 

Hạ Yến thấy Hắc Bối đang ngủ bên cửa, liền bất lực vỗ vỗ cái đầu ch.ó của nó.

 

Làm xong những động tác , Hạ Yến mang theo hộp cơm, trèo tường ngoài .

 

Hôm nay đến văn phòng, Hạ Yến đặt hộp cơm xuống, việc đầu tiên là gọi điện thoại về thành phố Kinh.

 

Cũng giờ bố - Hạ Đại Tư lệnh ở nhà .

 

May mắn là Hạ Tinh Kỳ đang ở nhà, tuy nhiên ông cảm nặng, đám Lâm Quế Phương ép ở nhà nghỉ ngơi.

 

Dù là ở nhà nghỉ ngơi thì đồng chí Hạ Tinh Kỳ cũng dậy sớm, ở ghế sofa tầng một báo.

 

Lúc điện thoại reo, ông nhanh hơn dì Tần một bước, nhấc ống lên.

 

“Alo?

 

Ai đấy?"

 

“Bố, là con đây."

 

Hạ Yến chút ngạc nhiên:

 

“Bố ở nhà , giọng vẻ đúng lắm?"

 

Hạ Tinh Kỳ thấy cổ họng ngứa, nhịn ho vài tiếng.

 

“Khụ khụ, khụ khụ!"

 

“Bị ốm ạ?"

 

Hạ Yến quan tâm hỏi.

 

Hạ Tinh Kỳ cứng miệng :

 

“Ốm đau gì, bố ốm, chỉ là trời lạnh cẩn thận nhiễm phong hàn thôi, ngày mai là khỏi ngay!"

 

Lâm Quế Phương từ trong phòng , Hạ Tinh Kỳ.

 

“Điện thoại của ai thế, cổ họng ông vẫn kh-ỏi h-ẳn , giữ gìn cho chút, ăn hẳn hoi ?

 

Cứ gào lên mới chịu?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-quan-nhan-lanh-lung-ca-khu-tap-the-nhu-no-tung/chuong-172.html.]

Người thật là, càng già càng chẳng , ốm đau cũng chịu uống thu-ốc t.ử tế.

 

Để ông nhanh khỏi bệnh, mấy ngày nay Lâm Quế Phương đều xin nghỉ đến muộn, ở nhà canh ông uống thu-ốc xong mới bệnh viện việc.

 

Hạ Tinh Kỳ ấm ức hừ lạnh một tiếng, cái thằng con trai út đáng ghét , thế ông chẳng điện thoại của nó .

 

“Điện thoại của thằng út."

 

Vừa là Hạ Yến gọi điện đến, Lâm Quế Phương vội vàng tiến lên, gạt Hạ Tinh Kỳ , nhận lấy ống từ tay ông.

 

“Tiểu Bắc, con với Doanh Doanh dạo thế nào?"

 

Lâm Quế Phương :

 

“Mẹ với dì Tần của con hôm qua mới gửi cho hai đứa một bọc đồ, chắc là Tết sẽ đến nơi thôi, lúc đó con nhớ phòng nhận thư mà lấy."

 

đúng , Doanh Doanh dạo thế nào, hai hôm thấy ở hợp tác xã cung ứng một chiếc áo khoác lắm, mỗi tội tay chậm quá, tranh mất ."

 

“Hai hôm nữa với dì Tần xem xem, xem hợp tác xã nhập hàng mới ."

 

“À, đúng , đúng, Tiểu Bắc, cái thằng bé , con gì thế hả?"

 

Lâm Quế Phương :

 

“Con gọi điện đến là chuyện gì ?"

 

“Là tiền và phiếu đủ dùng ?

 

Hay là Doanh Doanh , cho con ..."

 

Hạ Yến ở trong văn phòng nắm ống , những lời truyền đến từ đầu dây bên đầu óc ong ong cả lên.

 

Đồng chí Lâm Quế Phương còn chê ít lời, đấy là do ít lời, chuyện chắc, là do cơ hội để mở miệng thì .

 

“Mẹ, Doanh Doanh m.a.n.g t.h.a.i ."

 

Cuối cùng Hạ Yến cũng tìm cơ hội, nhanh ch.óng lên tiếng.

 

Câu của dứt, trong điện thoại im bặt, ngoài hành lang vang lên hai tiếng “bộp bộp", Ngụy Quốc Bình và Vu Chính Nghĩa ngã sấp mặt, đau đến nhăn nheo cả mặt.

 

“Cái gì cơ!"

 

Trong ống truyền đến giọng cao v.út của Lâm Quế Phương, dù Hạ Yến kinh nghiệm mà để ống xa một chút nhưng vẫn thể thấy giọng đầy kích động của đồng chí Lâm Quế Phương.

 

Hạ Tinh Kỳ và Tần Tâm đều tiếng hét của Lâm Quế Phương cho giật .

 

Lúc Lâm Quế Phương thốt lên câu đó, Hạ Tinh Kỳ đang uống nước, tiếng hét đó cho nước trong cốc sóng sánh, đổ ngoài ít.

 

Tần Tâm tay cầm xẻng nấu ăn từ trong bếp chạy :

 

“Chị ơi, thế?

 

Có chuyện gì xảy ?"

 

Lâm Quế Phương kích động đến mức môi run bần bật, bà run rẩy chỉ chỉ điện thoại, kích động hỏi:

 

“Tiểu Bắc, con cái gì?

 

Doanh Doanh ?

 

Con bé thế nào?

 

Được bao lâu ?

 

C-ơ th-ể chỗ nào thoải mái ?"

 

Cái gì cơ!

 

Doanh Doanh !!!

 

Lần Hạ Tinh Kỳ cũng giữ nổi bình tĩnh nữa, ông đặt chiếc cốc sắt lên bàn, những chỗ nước ướt ông cũng chẳng còn tâm trí mà để ý tới nữa.

 

Vẻ mặt Tần Tâm cũng đầy kích động, chiếc xẻng tay bà vung vẩy mạnh bạo, vì sợ phiền Lâm Quế Phương chuyện điện thoại nên bà thầm thốt lên một tiếng “ quá".

 

Lâm Quế Phương Hạ Tinh Kỳ và Tần Tâm bao vây trái , hai họ cũng ngóng những thông tin sốt dẻo nhất mà Hạ Yến trong điện thoại.

 

Hạ Yến mặt thì vẫn giữ vẻ định, thực tế là do kích động suốt cả đêm qua, sáng sớm dậy bữa sáng mấy tiếng đồng hồ mới đổi vẻ bình tĩnh .

 

Loading...