Ngu Linh Tê thuận miệng hỏi hai câu về tình hình của Ninh Ân, tự cảm thấy kiềm chế.
Không ngờ ngay cả Đường Bất Ly cũng nhận , đây cũng là chuyện lành gì.
Ngu Linh Tê từ từ nuốt miếng lê xuống, chén thuốc làm tê liệt đầu lưỡi thể phân biệt là vị ngọt chua, nàng nhạt : “Trong triều đột nhiên thêm một vị hoàng tử, ai mà hiếu kỳ? Đừng đến một mang đầy bệnh tật như .”
“Cũng . điều vì , Hoàng thượng thích Thất hoàng tử thất lạc mới tìm về , lâu như , ngay cả phong hào cũng , cũng mấy từng thấy bộ dáng của .”
Đường Bất Ly cắt miếng lê nhét miệng , chống cằm : “Theo thì làm Thất hoàng tử còn chẳng bằng làm bình dân áo vải tự do nữa! Cần gì về cung tranh vũng nước đục đó?”
Ngu Linh Tê cụp mắt xuống.
Nàng tại Ninh Ân về, nơi đó chôn vùi m.á.u và hận thù của .
Ngực bắt đầu ngột ngạt, cơn đau dày đặc kéo đến, Ngu Linh Tê vội vàng lấy viên mơ muối tiêu để trấn tĩnh.
Hai tháng qua đa là nhàn nhã ngọt ngào, lâu nàng thèm cay, nhất thời cổ họng sặc, hắng giọng chuyển chủ đề: “ A Ly, ngươi ngươi đính hôn, đó là nhà nào?”
Nhắc đến vấn đề , lông mi Đường Bất Ly cụp xuống , lãnh đạm : “Là cháu của Trần Thái phó, Trần Giám.”
Nghe tên Trần Giám, trong lòng Ngu Linh Tê lộp bộp.
Nàng nhớ rõ kiếp Đường Bất Ly cũng gả cho Trần Giám, bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rữa, khi thành diện mạo lộ rõ vẻ dâm ô thể nghi ngờ. Sau Trần Giám say rượu lỡ lời, lưng nhục mạ Nhiếp Chính vương Ninh Ân, rút lưỡi mặt .
Vận mệnh vòng vòng , liệu sẽ về điểm xuất phát?
“A Ly đính hôn là việc mừng, vốn nên vui mừng.”
Ngu Linh Tê cẩn thận tìm từ, nhắc nhở : “Có điều Trần Giám đa tình ngạo mạn, mang tiếng , cần suy nghĩ kỹ .”
“Thật ? Vậy tại tổ mẫu phái thăm dò, đều Trần Giám là chính nhân quân tử thật thà nho nhã....”
Đường Bất Ly đoán Trần gia mua chuộc bà mối, trong lòng bỗng dưng sinh nghi ngờ, càng thêm chống đối với hôn nhân .
Chú ý đến Ngu Linh Tê vẫn còn đang bệnh, Đường Bất Ly làm phiền nàng về những chuyện , vì làm như thèm để ý : “Không những điều nữa, ngày hôm qua khi chép kinh văn cầu phúc cho tổ mẫu, thuận tiện liền chép cho ngươi một phần, tìm trụ trì chùa Kim Vân khai quang, khi ngủ đặt ở gối đầu, thể giải trừ tai họa và bệnh tật.”
Nói xong Đường Bất Ly lấy một cái túi, bên trong một xấp kinh văn tay thật dày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-my-nam-phan-dien/chuong-193-ga-cho-my-nam-phan-dien.html.]
Mê Truyện Dịch
Ngu Linh Tê Đường Bất Ly bình thường ghét nhất sách chữ, mà nay vì nàng chép ít kinh văn cầu phúc, phần tình nghĩa làm nàng an ủi ít.
“Cảm ơn A Ly.”
Hai tay Ngu Linh Tê nhận lấy cái túi để gối đầu, : “Cái tiểu lang quân chép sách của ngươi ?”
“Cái gì lang quân?”
Đường Bất Ly sửng sốt trong chốc lát, mới phản ứng nàng thư sinh gặp trong đêm Thất Tịch, bèn suy sụp : “Ồ, ngươi là Chu Uẩn Khanh , nào tiền nhàn rỗi chép sách cho ? Sau Thất Tịch liền đuổi .”
“Ai cơ?”
Ngu Linh Tê hoài nghi nhầm tên: “Ngươi tên gì cơ?”
“Chu Uẩn Khanh, Uẩn trong chất chứa, chứa đựng, Khanh trong khách khanh*.”
*thời xưa dùng để chỉ những ở các nước chư hầu làm quan ở bản quốc.
Đường Bất Ly nghi ngờ biểu hiện của Ngu Linh Tê, hỏi: “Có chuyện gì ?”
Thì đúng là !
Ngu Linh Tê ngạc nhiên một hồi lâu, đột nhiên vô cùng nghiêm túc cầm tay Đường Bất Ly: “A Ly, ngươi thể tìm Chu Uẩn Khanh trở về ? Tìm , là điều .”
Nàng mơ hồ nhớ rõ kiếp Trần Giám say rượu nhục mạ Nhiếp Chính vương, mặt rút lưỡi, c.h.é.m đầu.
Phụ trách án là một trong những tín trướng Ninh Ân, Thám hoa lang, mệnh danh là “Phán quan mặt lạnh”, mới thăng chức tại Đại Lý tự khanh - Chu Uẩn Khanh.
Kinh thành tổng cộng thể nào hai Chu Uẩn Khanh.
Đường Bất Ly vẻ mặt mờ mịt, để quả lê ăn dở xuống, vươn tay sờ nhiệt độ trán Ngu Linh Tê: “Không việc gì chứ Tuế Tuế? Sao cứ chuyện kì kì quái quái?”
Sau khi Đường Bất Ly thì thà thì thầm rời , hạ nhân đến bẩm báo, Tiết phủ phái đến tặng nhân sâm, tổ yến cùng những thứ khác.
Nghe thị nữ , Tiết Sầm cũng đến hai , mỗi đều thật lâu rời với đôi mắt đỏ hoe.
Lúc Ngu Linh Tê bệnh đến mức tinh thần rõ, thị nữ phóng đại lên ?