Hóa Hà Uyển Như c.ắ.n mạnh tay khiến buông tay, ôm cái ba lô chạy tót đồn công an.
Cô điên thật ?
Trưởng đồn Văn Lễ đuổi theo. bước đồn, ông thấy Hà Uyển Như đang giơ cao một vật.
Thư Sách
Cô dõng dạc : " báo án!"
Văn Lễ cầm lấy vật đó xem: "Đây là chứng minh thư của Văn Hành ?"
Hà Uyển Như rút một cái khác: "Ông xem ngày cấp . Cái của mới là cái hiệu lực, còn cái là đồ bỏ báo mất."
Cô chỉ tay mặt cha con Văn Minh chạy tới: "Bọn họ mạo danh Văn Hành, trộm cắp tài sản của !"
Trong đồn một nhóm công an đang định khống chế Hà Uyển Như, cô liền đồng loạt dừng , nhao nhao hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì?"
Việc Văn Hành mất chứng minh thư đây thực là do cha con Văn Minh lấy trộm. Dùng cái chứng minh thư báo mất đó, bọn họ mạo danh đến Ủy ban Quản lý, lấy hối phiếu từ tay Ngụy Vĩnh Lương.
Bọn họ bịa chuyện với Ngụy Vĩnh Lương rằng Văn Hành bí mật nhận tiền, lộ ngoài. Ngụy Vĩnh Lương khi đó chỉ là một nhân viên quèn, dám đắc tội với "thiếu gia" Văn Hành, nên chỉ dám kể lể chuyện với Hà Uyển Như. Cũng may nhờ buôn chuyện mà hôm nay cô mới tóm hai tên trộm .
Hà Uyển Như trình bày đầu đuôi sự việc mặt các đồng chí công an, chỉ thẳng mặt cha con Văn Minh: "Bọn họ là lũ ăn trộm!"
Văn Lễ và Văn Minh là em họ trong vòng 5 đời. Hôm qua cũng chính nhờ ông mà Văn Đại Lượng mới thoát tội. Hiện tại ông vẫn thiên vị Văn Minh, bèn : "Sự việc sẽ điều tra, cứ giao cho ."
Ông hỏi vặn : "Cô vợ nhỏ , cô là lao động ngoại tỉnh ? Có giấy tạm trú ?"
Văn Đại Lượng vội leo: "Chú ơi, nó là dân lưu manh giấy tờ đấy, mau phạt tiền nó ."
Thực tờ hối phiếu cũng trong cái ba lô đó, Hà Uyển Như tìm thấy . Sợ Văn Lễ bao che, cô đưa ngay cho một đồng chí công an khác.
Đồng chí công an cầm lấy xem, mắt trợn tròn: "Năm... năm vạn?"
Mấy công an khác xúm xem, cũng đồng thanh thốt lên: "Đô la Mỹ?"
Văn Lễ cầm lấy hối phiếu, lúc mới ý thức tính nghiêm trọng của vấn đề: "Ở lắm tiền thế ?"
Chính Hà Uyển Như cũng giật . Cô đoán nhiều lắm cũng chỉ vài ngàn hoặc một vạn đô la. Năm vạn đô la Mỹ, đủ để Văn Hành sang Nhật Bản phẫu thuật mở hộp sọ .
Văn Lễ kỹ tờ hối phiếu, thấy ngày tháng là từ ba năm , bèn hỏi Văn Minh: "Anh Minh, khoản tiền Văn Hành ? Nó định xử lý thế nào?"
Văn Minh dối chớp mắt: "Nó chứ."
Lão già mồm: " là chú ruột nó, giúp nó quản lý tiền nong thì gì là lạ?"
Hà Uyển Như nể nang vạch trần: "Ông láo!"
Cô giơ tờ giấy ủy quyền và giấy giới thiệu của Ủy ban Quản lý lên: "Ông nhân lúc Văn Hành hôn mê, lén lút điểm chỉ tay của giấy ủy quyền. Anh sắp c.h.ế.t, ông căn đúng thời điểm để rút tiền từ Đài Loan gửi về. Ông những biển thủ tiền đó mà còn phía Đài Loan tưởng lầm là chính Văn Hành nhận. Bởi vì sắp c.h.ế.t, nên chuyện tiền nong sẽ c.h.ế.t đối chứng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-ho-di-doi-mac-benh-nan-y-nien-dai/chuong-9-sao-the-van-hanh-tuong-liet-ma-lai-khong-liet-lam-sao-day2.html.]
Cô chỉ ngày tháng văn bản: "Nhìn , chính là ngày hôm nay."
Vì nhận tiền gửi kiều hối thể là già yếu, ngân hàng quy định nếu chính chủ rút tiền thì ủy quyền chứng minh thư, sổ hộ khẩu của nhận và giấy ủy quyền điểm chỉ của nhận. Với khoản tiền lớn từ nước ngoài, còn cần thêm giấy giới thiệu của Phòng Xúc tiến Đầu tư địa phương.
Bộ hồ sơ dễ giả, nên dù cầm hối phiếu ba năm, Văn Minh vẫn rút tiền. Phải đợi đến khi Văn Hành hôn mê bất tỉnh, lão mới cơ hội tay.
chính những giấy tờ là bằng chứng thép tố cáo âm mưu biển thủ của lão.
Về mặt tình cảm, Văn Lễ vẫn tin nhà hơn là một cô vợ nhỏ lưu lạc.
Ông giơ tờ giấy ủy quyền lên, hỏi : "Anh Minh, chắc chắn là Văn Hành tự nguyện giấy cho chứ?"
Văn Minh căng da đầu khẳng định, còn bồi thêm: "Chính nó bảo rút tiền mà."
Nhìn ánh mắt lảng tránh của lão, Văn Lễ đoán phần nào sự thật. ông vạch trần ngay, chỉ : "Được , chúng đến gặp Văn Hành để đối chứng."
Cha con Văn Minh đồng loạt Hà Uyển Như bằng ánh mắt âm hiểm.
Chuyện tiền nong phanh phui bàn dân thiên hạ, bọn họ thể nuốt trôi một nữa.
bọn họ cũng quá sợ hãi. Văn Hành hôn mê suốt 4 ngày nay, lâu hơn hẳn . Tối qua Văn Minh còn cố tình lôi chuyện Văn Hải để chọc tức . Nghe bệnh u.n.g t.h.ư não sợ nhất là tức giận, chỉ cần vỡ mạch m.á.u não là c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ngay.
Rất thể Văn Hành vỡ mạch m.á.u não, bao giờ tỉnh nữa và sẽ c.h.ế.t trong cơn hôn mê. 5 vạn đô la cùng lắm thì trả Đài Loan, bọn họ vẫn còn thừa kế căn nhà và tiền tiết kiệm, cũng tính là quá lỗ.
Hiện tại bọn họ chỉ cầu khẩn Văn Hành đừng bao giờ tỉnh nữa.
Hà Uyển Như Văn Hành vẫn tỉnh táo, chỉ là cử động . Cô đoán tình trạng của một chốc một lát hồi phục ngay , chuyện vẫn cần Mã Kiện và đơn vị của chủ. 5 vạn đô la trả dùng để chữa bệnh, thuyết phục cũng là Mã Kiện và lãnh đạo.
khi cả đoàn bước sân, cô con dâu béo vội vàng kéo tay Văn Đại Lượng, nháy mắt lia lịa.
Văn Đại Lượng hiểu gì, hất tay vợ : "Sao thế? Bị ?"
Mặt cô con dâu béo cắt còn giọt m.á.u, chỉ bĩu môi nên lời.
Văn Đại Lượng theo ánh mắt vợ, tức khắc kêu lên "Ái chà", hai chân run lẩy bẩy. Văn Minh cũng chỉ thoáng qua một cái, "xoạt" một tiếng, đũng quần ướt sũng.
Chính Hà Uyển Như cũng kinh ngạc. Sáng sớm nay Văn Hành còn im mặc cô xoay vần, mà giờ phút đang lù lù giường đất.
Quần áo chắc là do bé Lỗi mặc cho, một chiếc áo vải thô cộc tay, nhưng mặc ngược đằng đằng .
Mã Kiện cũng trở về, chống nạng cửa sổ.
Văn Lễ đưa tờ hối phiếu cho Mã Kiện xem , Mã Kiện xem xong liền đưa qua cửa sổ cho Văn Hành.
Văn Hành giơ tay đón lấy. Cánh tay còn run rẩy khua khoắng loạn xạ như nữa, mà vững vàng, chuẩn xác như bình thường.
Hóa chỉ tỉnh táo, mà quan trọng hơn là... hồi phục sức lực!
Hà Uyển Như bộ dạng t.h.ả.m hại của cha con Văn Minh, trong lòng thầm reo lên: "Hô hố, kịch để xem !"