Gả Cho Hộ Di Dời Mắc Bệnh Nan Y [Niên Đại - Chương 37: Đại thắng - Dục vọng là bản năng, bỗng nhiên bùng cháy(2)
Cập nhật lúc: 2026-02-11 13:24:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Uyển Như kỹ thuật trong tay, đời nào cô tiếp rượu bán rẻ nhan sắc. Hơn nữa cô tức giận vì Lý Cẩn Niên quá thiếu tôn trọng .
lúc đó, Mã Kiện dẫn theo hai nhân viên nam xách tờ rơi tới, vội vàng chào hỏi: "Chào Trưởng phòng Lý."
Rồi đưa tờ rơi: "Mời lãnh đạo xem qua."
Lý Cẩn Niên cầm tờ rơi khen tiếp: "Chịu chi vốn nhỉ? Đây là giấy đồng (couche), một tờ mấy hào đấy?"
Các xưởng khác dùng giấy thường, nhưng Hà Uyển Như dùng giấy đặc chủng in tờ rơi, riêng khoản tốn 3000 tệ. Bù , cô tăng giá rượu. Men Vị Hà giá gốc 6 tệ, giờ tăng lên 9 tệ. Lợi nhuận từ việc tăng giá đủ để bù đắp chi phí marketing.
Tờ rơi cũng do cô vẽ tay, đó chỉ một dòng chữ: Bạn , chỉ uống men Vị Hà.
Cung Đằng Phi xong bĩu môi: "Xì, nhảm nhí. Trưởng phòng Lý là bạn nhất của , nhưng mời uống rượu, chỉ mời Ngũ Lương Dịch hoặc Mao Đài. Cái men Vị Hà của các , ch.ó nó cũng chẳng thèm uống."
Hà Uyển Như hỏi vặn : "Dân thường mấy ai uống nổi Mao Đài, Ngũ Lương Dịch?"
Cung Đằng Phi gãi đầu, cứng họng.
Hắn từng tìm gặp Văn Hành vài nhưng chạm mặt Hà Uyển Như bao giờ nên , thấy cô lem luốc thì khinh thường, thái độ cợt nhả.
Lý Cẩn Niên xem xong tờ rơi : "Rượu đổi nhãn mới , cùng phong cách với rượu Đà Bài đấy."
Hắn gật gù: "Tuyệt, mua Đà Bài sẽ chuyển sang uống men Vị Hà."
Định vị sản phẩm là bản dupe giá bình dân của loại rượu đang hot, đó cũng là một chiến lược tiêu thụ. Lý Cẩn Niên hiểu điều , cảm thấy mục tiêu 20 vạn dễ như trở bàn tay.
lúc Hà Uyển Như chỉ hai nhân viên nam, giới thiệu: "Hai vị , cộng thêm Tổng giám đốc Mã và một vị lão đức cao vọng trọng nữa, chính là đội ngũ bán hàng của chúng ."
Nụ mặt Lý Cẩn Niên tắt ngúm, giọng lạnh tanh: "Chỉ hai mà Hội chợ Rượu Đường sales?"
Một gã gầy như cây sậy, gã lùn như củ khoai tây, còn đau đớn. Hai gã ngốc nghếch, sắc mặt, mở miệng là hát: "Bằng hữu a, bằng hữu, từng nhớ đến ..."
Lý Cẩn Niên giơ tay hiệu dừng, kiên nhẫn : "Bọn họ thì sẽ ."
Mang hai gã xí ngoài, thấy mất mặt. Hắn đang đường vòng, Hà Uyển Như mở lời mời cùng.
Cô đáp: "Vậy ngài cứ chờ tin của chúng nhé."
Mã Kiện sốt ruột: "Đừng mà chị dâu, để Trưởng phòng Lý cùng ."
Cung Đằng Phi tôn trọng Hà Uyển Như như Mã Kiện, mở miệng là dạy đời: "Đàn bà con gái cái gì?"
Rồi sang Mã Kiện: "Mày mời Trưởng phòng Lý thì còn ngẩn đó gì?"
Thư Sách
Lý Cẩn Niên tiền là do Hà Uyển Như bỏ , cũng cô công tác chuẩn , "qua cầu rút ván" nên kiên nhẫn khuyên: "Cô , trình độ văn hóa của cô công nhận, nhưng thấy cô hiểu về bán hàng."
Hắn tự nâng giá trị bản : "Sở dĩ phụ trách thu hút đầu tư là vì hiểu về sales."
Cung Đằng Phi bồi thêm: "Nói về bán hàng ở tỉnh Thiểm , năng lực của Trưởng phòng Lý tuyệt đối một."
Hà Uyển Như thẳng Mã Kiện: "Anh là ông chủ, quyết định . Hoặc là tiếp tục , hoặc là để Trưởng phòng Lý."
Cô và Lý Cẩn Niên, chỉ chọn một. Chọn cô, thể phất lên đại gia. Chọn Lý Cẩn Niên, chứng tỏ tài vận, sinh mang mệnh nghèo.
Hiện tại tiền đầu tư là của cô, thủ tục chuyển đổi sở hữu cũng xong. Nếu , cô coi như mất trắng tiền đó, ngầm bảo Mã Kiện dừng thủ tục , trả xưởng về cho nhà nước, cô dây nữa. Vốn dĩ cô định tự , nhưng phút ch.ót Mã Kiện đòi gánh vác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-ho-di-doi-mac-benh-nan-y-nien-dai/chuong-37-dai-thang-duc-vong-la-ban-nang-bong-nhien-bung-chay2.html.]
ông chủ mà do dự, quán triệt công việc đến cùng thì dù Hà Uyển Như thông minh đến mấy, ý tưởng đến mà thực thi nửa vời cũng hỏng bét.
May mà Mã Kiện dứt khoát: "Trưởng phòng Lý, nhà máy là do thầu, ngài cứ để chúng tự xoay xở ."
Cung Đằng Phi kinh hô: "Mày nể mặt Trưởng phòng Lý ? Mã Kiện, mày xong đời , rượu của mày một chai cũng bán nổi ."
Mã Kiện quá hiểu Hà Uyển Như, mà vì cô mới là "xưởng trưởng" thực sự. Hắn kinh doanh nhưng phục tùng mệnh lệnh. Hà Uyển Như mới là lãnh đạo của .
Bị Cung Đằng Phi châm dầu lửa, Lý Cẩn Năm cảm thấy cực kỳ mất mặt, tức tối : "Vậy tùy các ."
Mã Kiện EQ thấp, bắt đầu tiễn khách: " tiễn lãnh đạo nhé?"
Lý Cẩn Niên chủ động nhân viên bán hàng mà cần, giờ còn đuổi khách?
Nghĩ Mã Kiện là lính của Văn Hành, khi , tranh thủ đá đểu Văn Hành vài câu: "Nay khác xưa, thương trường cũng như chiến trường. Tiểu Mã , giống hệt Văn Hành, bướng bỉnh và ngạo mạn. sợ tương lai sẽ chịu thiệt thòi lớn đấy."
Cung Đằng Phi phụ họa: "Mày sắp chịu thiệt ngay bây giờ ."
Hà Uyển Như chọc tức, truy vấn: "Trưởng phòng Lý, nếu chúng thành doanh thì ?"
Lý Cẩn Niên định "nếu tao nhường chức Trưởng phòng cho cô", nhưng nghĩ đường đường là lãnh đạo, chấp nhặt với phụ nữ nên chỉ khẩy một tiếng bỏ thẳng.
Mã Kiện vội an ủi Hà Uyển Như: "Chẳng là 5 vạn tệ ? Không sợ, đền cho."
Hà Uyển Như : "Đi mua cái máy đếm tiền về chuẩn ."
Mã Kiện vò đầu: "Cái đó đắt lắm, hơn ngàn tệ đấy, mua gì?"
Hà Uyển Như đáp: "Vì nếu bán hàng mà máy đếm tiền, đếm xuể ."
Mã Kiện tin: "Chị dâu cứ đùa."
...
Không trách Ngụy Vĩnh Lương c.h.ử.i lãnh đạo. Quá nhiều lãnh đạo nhỏ những ngu dốt mà còn tự . Ví dụ như Lý Cẩn Năm, tự cho là hiểu về bán hàng nhưng thực chất chỉ bắt chước, theo lối mòn sáo rỗng.
Từ giờ, Hà Uyển Như sẽ cho thấy một chiến lược marketing thực sự mà ngay cả trong nghề cũng chắc hiểu nổi.
Hôm xưởng bố trí gian hàng . Vì tỉnh Thiểm là chủ nhà nên vị trí của họ cực . Hà Uyển Như tự cầm máy khoan tháo dỡ và lắp ráp gian triển lãm hoành tráng.
Vừa cô phân công nhiệm vụ: Chị Trương thu tiền, Phỉ Phỉ ghi chép. Hai nhân viên nam chỉ một nhiệm vụ: hát những bài cô chọn sẵn. Mã Kiện nhiệm vụ canh chừng ông bác bảo vệ nghiện rượu, để ông uống đến c.h.ế.t.
Năm "dưa vẹo táo nứt" và Mã Kiện đều ngơ ngác, tin sẽ mua rượu nên tâm trạng thoải mái. Mã Kiện còn thấy may mắn vì Giả Đạt đ.â.m trúng , giúp 5 vạn tiền bồi thường để đền cho Hà Uyển Như.
Sáng sớm hôm , Hội chợ Rượu Đường chính thức khai mạc. Vì lãnh đạo cắt băng khánh thành nên khí khá trầm lắng. Các xưởng nổi tiếng hầu như vắng mặt, bù vài xưởng rượu pha chế thuê mấy cô chân dài chờ khách.
Thương nhân đến nhiều, hầu như đại gia miền Nam sang trọng, là dân buôn miền Bắc quê mùa, mang theo thở bùn đất. Mấy cô tiếp thị xinh thấy đều bĩu môi chê bai.