Gả Cho Hộ Di Dời Mắc Bệnh Nan Y [Niên Đại - Chương 11: Đổi họ - Cô ấy không chê anh vừa bệnh vừa mù, anh cũng đừng chê cô ấy vừa nghèo vừa xấu
Cập nhật lúc: 2026-02-05 15:01:05
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về chuyện kết hôn, thái độ của Văn Hành là kiên quyết phản đối.
Sắp c.h.ế.t đến nơi , lăn lộn mù quáng khổ khác.
Sợ tiếp tục chống đối, Mã Kiện bồi thêm một câu: "Tư lệnh đây là mệnh lệnh cuối cùng dành cho , bắt buộc tuân thủ."
Lần Văn Hành phản đối nữa, mà hỏi: "Có còn một đứa trẻ ?"
Anh bảo mẫu mới đến mang theo một bé trai. Mấy hôm , thằng nhóc đó véo má, sờ n.g.ự.c , coi như món đồ chơi mà nghịch ngợm suốt mấy ngày.
Mã Kiện : "Đứa bé đó thể mặc áo tang, chống gậy, bưng bài vị cho ."
Văn Hành nhíu mày, vội hỏi : "Chị dâu Hà nhân lúc hôn mê mà lén ngược đãi ?"
Văn Hành lắc đầu (trong tâm trí), tự trả lời: "Không ."
Mã Kiện thở phào nhẹ nhõm: " mà, cô giống những khác."
Trước đây thím đường cũng tỏ săn sóc Văn Hành, cho đến khi phát hiện nộp căn nhà cho nhà nước. Bà chẳng những suýt để cháu nội c.h.ế.t ngạt, mà còn nghĩ mất ý thức nên cứ hễ ngất là véo, đ.á.n.h, c.h.ử.i rủa . Văn Hành chịu nổi mới thuê bảo mẫu.
Ý thức của vẫn luôn tỉnh táo, bảo mẫu ngược đãi , trong lòng rõ như ban ngày.
Anh giơ tay lên : "Đứa bé ? Để xem mặt đứa bé."
Thấy thái độ là hy vọng, Mã Kiện vẫy tay: "Lỗi, đây cho chú xem mặt nào."
Lỗi đầu ôm c.h.ặ.t lấy : "Con sợ."
Hà Uyển Như đang xới cơm, khuyên con trai: "Ngoan nào, sợ. Lại chào chú một câu con."
Chú hung dữ quá, Lỗi , thằng bé lắc đầu: "Con ."
Hà Uyển Như chuẩn một bàn tiệc thịnh soạn: Thịt kho tàu mềm nhừ, rau củ muối chua giòn tan, hẹ muối xanh mướt trộn với tiêu và vừng rang thơm lừng, thêm chút ớt bột đỏ rực, ăn kèm với sợi khoai tây thái nhỏ nhưng giòn sần sật.
Văn Lễ xếp từng món ăn gọn gàng cái bát to, đưa cho Văn Hành: "Cơm thơm nức mũi đây, ăn cơm ."
Mã Kiện cũng thèm chảy nước miếng, hùa theo: " đấy, ăn cơm , ăn xong chuyện khác."
Văn Hành đón lấy bát, chỉ gọi: "Nhóc con, đây."
Văn Lễ đành cưỡng chế kéo Lỗi đến mặt , đặt bàn tay nhỏ bé của nó tay để sờ.
Văn Hành hỏi: "Tên cháu là gì?"
Đàn ông miền Tây Bắc phần lớn tính tình thô kệch, đối đãi với trẻ con cũng chẳng mấy kiên nhẫn. Thấy Lỗi phối hợp, Mã Kiện dọa: "Không là chú bảo công an bắt đấy."
Văn Lễ đang sốt ruột ăn cơm, cũng dọa theo: "Thằng nhóc da đen , cháu mà lời, bác còng tay cháu bây giờ."
Hà Uyển Như đó đồng ý hôn sự, nhưng thấy Văn Hành quá hung dữ nên bắt đầu chút hối hận. Giờ thấy Mã Kiện và Văn Lễ hùa dọa con , trong lòng cô càng thêm khó chịu, định trở mặt. đúng lúc đó, cô thấy Văn Hành ôn tồn : "Các đừng dọa thằng bé sợ."
Anh : "Nhóc da đen thì , da đen mới khỏe mạnh."
Lỗi chú đang , tuy vẫn sợ nhưng cũng giơ nắm tay lên khoe: "Nhóc da đen sức khỏe mạnh lắm đấy ạ."
Văn Hành hỏi: "Nhà cháu ở ? Ba cháu ?"
Văn Lễ tạt qua đồn công an, chuyên môn điều tra hộ tịch của con Hà Uyển Như. Ông ghé sát tai Văn Hành thì thầm: "Hai con cô là vợ con của Ngụy Vĩnh Lương - Phó chủ nhiệm Ủy ban Quản lý Tam Tần. ly hôn , con do nhà gái nuôi dưỡng, trong hộ khẩu của cô ."
Giọng ông tuy thấp nhưng Lỗi vẫn thấy. Thằng bé vội : "Ba dì tô son đỏ , nên cần con và nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-ho-di-doi-mac-benh-nan-y-nien-dai/chuong-11-doi-ho-co-ay-khong-che-anh-vua-benh-vua-mu-anh-cung-dung-che-co-ay-vua-ngheo-vua-xau.html.]
Trong lòng Văn Hành vang lên hồi chuông cảnh báo. Bởi vì tại Ủy ban Quản lý Tam Tần, phụ trách liên lạc với thương nhân Đài Loan chính là Ngụy Vĩnh Lương. Vợ cũ của đến bảo mẫu, đúng lúc tra khoản tiền gửi từ nước ngoài , chuyện chút kỳ lạ.
Anh nghi ngờ liệu đám lãnh đạo chính quyền đang cố tình sắp đặt, khi c.h.ế.t gặp Văn Hải một , diễn cảnh "tình cha con eo biển trùng phùng", ôm lóc cầu xin tha thứ?
suy luận hợp logic. Bởi vì nếu khoản tiền phanh phui, Văn Hải càng lý do gì để về nữa.
Đầu óc Văn Hành rối loạn, đưa tay xoa đầu Lỗi: "Nhóc, cháu mấy tuổi ?"
Lỗi đáp: "Sáu tuổi ạ."
Sắc mặt Văn Hành biến đổi, buông lỏng tay . Lỗi lập tức bỏ chạy, lao lòng . Kể từ khi theo ngoài thuê, thằng bé lúc nào cũng sống trong sợ hãi. Cơn giận dữ ban nãy của Văn Hành thực sự đáng sợ, đứa trẻ sợ như chim sợ cành cong.
Hà Uyển Như ôm con đang định bếp thì Văn Hành : "Mấy ngày nay, đa tạ chị dâu Hà chăm sóc ."
Anh chỉ khuôn mặt mà giọng cũng êm tai.
Hà Uyển Như ngoảnh , thấy như biến thành một khác so với lúc nãy. Nên hình dung thế nào nhỉ? Dù là một sắp c.h.ế.t, còn mù, nhưng đối với chuyện gia đình ông chú họ thì ân ân, oán oán, xử lý sự việc dứt khoát, dây dưa lằng nhằng. Phong thái hành sự quả hổ danh là đầu tiểu đoàn độc lập.
Cô chuyện khoản tiền là nhờ Ngụy Vĩnh Lương, cũng sợ nghi ngờ , nên : " một văn hóa, hai bằng cấp, còn đèo bòng thêm đứa con, công việc khó tìm. Anh bao ăn bao ở còn trả lương cao, mới là cảm ơn mới đúng."
Lúc Văn Hành mới bưng bát lên, gắp một miếng giảo đoàn: "Tại chị dâu ly hôn?"
Lỗi mới một , giờ nhắc : "Tại ba dì tô son đỏ và con trai mới ạ."
Hà Uyển Như tránh một chút cho văn minh: "Ba thằng bé giờ đề bạt lãnh đạo, còn tiếng chung với nữa. nấu cơm ngon, cũng hầu hạ bệnh, sẽ để phí tiền thuê ."
Mã Kiện vội giảng hòa: "Ăn cơm, ăn cơm thôi."
Bất kể chồng cũ của Hà Uyển Như là ai, thử thách cô , cô là .
Hắn bón cho Văn Hành một miếng giảo đoàn to, hỏi: "Doanh trưởng, giảo đoàn thơm thế bịt miệng hả?"
Giảo đoàn quả thực thơm, dẻo mà dính răng, vị chua dịu của dưa muối, vị cay nồng của dầu ớt, vị giòn tan của sợi khoai tây... Chỉ một miếng khiến Văn Hành mở rộng khẩu vị. Anh bình tĩnh phân tích , cũng cảm thấy đa nghi.
Ngụy Vĩnh Lương là gã công chức quèn từ núi , giờ sắp một bước lên mây. Chị dâu Hà chắc đơn thuần chỉ là vợ tào khang chồng chê bai ruồng bỏ mà thôi.
Hà Uyển Như và Lỗi ăn cơm trong bếp, thấy Văn Hành đang hỏi Mã Kiện về chiếc xe gây t.a.i n.ạ.n bỏ trốn. Anh hỏi tìm thấy xe , cần mặt thúc giục Công an thành phố phá án nhanh .
Chiếc xe đ.â.m Mã Kiện là một chiếc xe địa hình (Jeep/SUV), biển , gây t.a.i n.ạ.n xong bỏ chạy. Vì nhân chứng nên lên Công an thành phố tra xem camera giám sát khu vực lân cận ghi gì .
Văn Hành quan tâm Mã Kiện, nhưng Mã Kiện gạt : "Dám lái xe địa hình thì chỉ mấy lão chủ mỏ than. Bọn họ tiền, chắc chắn sẽ tìm cách chạy chọt dìm vụ xuống, sự việc còn kéo dài lắm. Doanh trưởng, thì kéo dài , nhanh ch.óng..."
Văn Lễ nháy mắt hiểu ý, và cháo : "Muốn kết hôn thì khẩn trương lên."
Hà Uyển Như thấy, trong lòng dấy lên sự áy náy.
Chủ mỏ than lớn nhất Thiểm Bắc - Giả Đạt, bạn của Ngụy Vĩnh Lương - cũng một chiếc xe địa hình. Ở miền Tây hiện giờ, xe địa hình là "tiêu chuẩn" của các ông chủ mỏ than, họ là những kẻ giàu và ngông cuồng nhất.
Văn Hành bàn chuyện hôn sự mà : "Đám chủ mỏ than càng ngày càng lộng hành."
Thư Sách