Gả Cho Đại Hán Thô Kệch Thập Niên 70, Thể Chất Sinh Đôi Của Cô Không Thể Giấu Được Nữa - Chương 460: Chế giễu

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:28:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4frYGPq113

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Tổ Đạt cả thì mặt mày đầy vẻ tin nổi: "Cái... cái gì cơ... Em út về ? Cô đang ở ?" Cao Tổ Khiêm về phía Cao Tầm Thu, hiệu cho con gái kể sự việc một nữa.

Cao Tầm Thu tự nhiên thuật chuyện từ đầu đến cuối, hỏi: "Chúng tìm cô út ạ?" Chưa đợi Cao Tổ Khiêm kịp lên tiếng, Cao Tổ Đạt sốt sắng : "Tìm chứ, đương nhiên tìm, chúng nhất định đón Thụ Phương về." "Cô ... bao nhiêu năm qua chịu khổ nhiều ."

Thế nhưng đến cuối cùng, chính ông cũng cảm thấy chắc chắn. "Thụ Phương... liệu còn hận em ?" Nhắc đến em gái , Cao Tổ Đạt rũ bỏ vẻ cao ngạo thường ngày, mặt lộ rõ nét đau đớn hiếm thấy: "Năm đó đều tại em, nếu tại em thì em út cũng chẳng ép gả cho gã đàn ông đó."

"Chao ôi..." Cao Tổ Khiêm thở dài một tiếng bảo: "Thôi, cũng hẳn là của chú." "Năm đó là do những kẻ sớm nhắm nhà họ Cao chúng ." "Dẫu chuyện của chú thì chúng cũng sẽ tìm cớ khác để gây hấn thôi." "Cho nên chú đừng tự trách nữa, việc cần bây giờ là tìm em út."

Cao Tổ Đạt xốc tinh thần, gật đầu : "Phải, tìm em út ." Nhớ lời cháu gái kể, Cao Tổ Đạt nhíu mày hỏi: "Con là... cô út của con vẫn thường xuyên đến tiệm Hạnh Lâm Đường của chị gái Tần Khoa Vượng để khám bệnh ?" "Vâng ạ, đây bệnh của cô út chính là do chị Mộc Lam chữa khỏi, nên cô út tin tưởng chị ."

Cao Tổ Đạt đây đúng là chị gái của Tần Khoa Vượng y thuật giỏi. những thành tựu đó đều là của chị . Hơn nữa theo ông , Tần Mộc Lam chỉ là chị họ của Tần Khoa Vượng thôi, chị ruột. Vậy nên dù Tần Mộc Lam gia thế , gả cho nhà , thì đó cũng là của chị , chẳng liên quan gì đến Tần Khoa Vượng cả.

Có thể , nhà họ Tần thực sự chỉ là một hộ gia đình bình thường từ vùng nông thôn Sơn Đông chuyển đến Kinh thành. Điểm may mắn duy nhất của họ là quan hệ với nhà họ Diêu, nhà họ Hạ và nhà họ Tưởng. Thế nhưng sở dĩ những mối quan hệ đó cũng là nhờ Tần Mộc Lam, chứ chẳng liên quan mấy đến nhà họ Tần.

"Nếu , bây giờ chúng qua Hạnh Lâm Đường xem ." Thấy Cao Tổ Đạt ngay, Cao Tầm Thu nhịn mà ngăn : "Cô út mới , chắc chắn sẽ ngay ạ."

Cao Tổ Khiêm cũng bên cạnh khuyên bảo: "Phải đấy Tổ Đạt, để vài ngày nữa chúng hãy qua." "Mà ... chú vẫn đồng ý chuyện của Thiến Thiến và bạn trai nó ?" "Anh thấy thằng bé Khoa Vượng đó cũng đấy chứ, chú đừng đặt yêu cầu cao quá."

"Em..." Cao Tổ Đạt thực sự vẫn ưng ý Tần Khoa Vượng: "Anh cả, chuyện đó cứ để vài ngày nữa Hạnh Lâm Đường tính, Thiến Thiến nó vẫn còn nhỏ, việc gì vội." Thấy em trai , Cao Tổ Khiêm cũng khuyên thêm nữa. Dù Cao Thiến Thiến cũng là con gái của em trai, ông bác cả thể quyết định chuyện chung đại sự của nó .

Còn về phía Tần Mộc Lam, cô những trăn trở của nhà họ Cao. Sau khi Tần Khoa Vượng lấy đồ xong liền chào tạm biệt . "Khoa Vượng nhé, đường cẩn thận đấy em."

Đợi em trai khuất, Hạ Băng Nhụy sang hỏi Tần Mộc Lam: "Mộc Lam, hôm nay chúng qua xưởng t.h.u.ố.c ?" "Đi chứ, cùng qua xem nào."

đợi hai kịp , Hạ Băng Thanh gọi giật : "Mộc Lam, Băng Nhụy, ngày mai tụ tập ăn bữa cơm nhé, để mấy đứa nhỏ gặp cho vui." Nói đoạn, cô sang Khang An Hòa, ông nội Lạc và ông nội Tần, định bụng mời tất cả cùng chung vui cho náo nhiệt. "Được thôi ạ!" Mọi đương nhiên đều gật đầu đồng ý.

Đến ngày hôm , tất cả tề tựu đông đủ tại căn nhà cũ của nhà họ Tưởng. Bà nội Tần, Tô Uyển Nghi và Tần Khoa Vượng cũng cùng theo, khí vô cùng sôi nổi. Tần Mộc Lam lâu gặp hai con trai sinh đôi của Hạ Băng Thanh. Hôm nay gặp , cô cứ quấn quýt bên cạnh hai đứa nhỏ trò chuyện mãi thôi.

Thanh Thanh, Thần Thần và Đoàn Đoàn, Viên Viên cũng tụ tập ở đây. Lũ trẻ chơi đùa cùng , nhưng hễ cứ hai đứa trẻ ở gần là y như rằng nhà cửa loạn như cào cào. Khang An Hòa sáu đứa trẻ với vẻ ngưỡng mộ: "Mộc Lam, Băng Thanh, hai đúng là may mắn thật đấy, một sinh hẳn hai đứa, đỡ tốn công bao nhiêu." "Tớ khám , cái t.h.a.i của tớ chỉ một bé thôi, dù song t.h.a.i cũng hiếm gặp mà."

"Nếu thích trẻ con thì sinh xong đứa sinh tiếp." "Thôi, cứ để đứa chào đời bình an hẵng tính."

Trong lúc mấy chị em trò chuyện, Hạ Băng Nhụy chợt hỏi thêm một câu: " An Hòa, Phó Hậu Lẫm đó về nhà ?" "Mấy ngày nay tớ chẳng thấy đến bốc t.h.u.ố.c nữa."

Nhắc đến Phó Hậu Lẫm, Khang An Hòa vội gật đầu đáp: "Anh về , ông cụ nhà họ Phó vẫn coi trọng ." "Dù vết thương cũng để di chứng, còn điều chuyển về Kinh thành, ông cụ mừng còn chẳng hết." " những khác trong nhà họ Phó thì chắc là chẳng vui vẻ gì , nên dạo nhà họ đang loạn cào cào cả lên."

Hạ Băng Nhụy xong liền mỉm : "Xem thực sự thông suốt ." Phía bên , Tưởng Thời Hằng đang trò chuyện với ông nội Tần và Tần Khoa Vượng. Đến giờ cơm, tất cả cùng kéo phòng ăn. Hiếm khi tụ họp đông đủ như nên ai nấy đều vui vẻ, mãi đến chiều muộn mới giải tán ai về nhà nấy.

Thứ Hai, Tần Mộc Lam và Hạ Băng Nhụy đều lên lớp. Mãi đến lúc tan học mới thời gian ghé qua Hạnh Lâm Đường. Vừa bước tiệm, hai gặp Cao Tầm Thu và Cao Thiến Thiến ở đó. "Tầm Thu, Thiến Thiến, hai cũng ở đây thế?"

Cao Tầm Thu cũng giấu giếm, thẳng thắn đáp: "Tụi tớ qua xem cô út ghé đây ." Tần Mộc Lam và Hạ Băng Nhụy ngờ nhà họ Cao tìm gấp gáp đến thế. Thế nhưng với thế lực nhỏ của nhà họ Cao ở Kinh thành mà đến giờ vẫn tìm thấy Cao Thụ Phương thì đúng là lạ.

Cao Tầm Thu nhịn mà thở dài: "Nhà tớ cũng cử tìm nhưng vẫn tin tức gì." "Dù Kinh thành cũng rộng lớn, tìm một chẳng khác nào mò kim đáy bể."

Cao Thiến Thiến thì chẳng mấy ấn tượng về cô út . Tuy bố một em gái, nhưng gả xa từ lâu và cắt đứt liên lạc với gia đình. "Chị ơi, nếu cô út về Kinh thành , về thẳng nhà luôn ạ?"

Cao Tầm Thu liếc em họ một cái bảo: "Cô út chút hiểu lầm với gia đình, nên chắc chắn cô sẽ chủ động về ." Mặc dù Cao Thiến Thiến rõ giữa cô út và gia đình mâu thuẫn gì. thấy cả nhà đều kiên quyết tìm như , cô đương nhiên cũng góp sức một tay.

" hai ngày nay bà Cao đến, nên tụi tớ cũng chẳng cả." Dù chút thất vọng nhưng Cao Tầm Thu vẫn bỏ cuộc: "Vậy thôi, để vài ngày nữa tụi tớ qua." "Nếu cô út đến thật thì các nhớ báo cho tớ một tiếng nhé." "Được ."

Thấy Cao Tầm Thu tha thiết như , chị em Hạ Băng Thanh cũng ghi nhớ chuyện . Có điều kể từ lấy t.h.u.ố.c cho em chồng đó, bà Cao hề nữa. Họ chờ suốt nửa tháng trời mới cuối cùng gặp bà. "Bác Cao, cuối cùng bác cũng đến !"

Hôm nay Tần Mộc Lam và Hạ Băng Nhụy mặt, quầy t.h.u.ố.c là Hạ Băng Thanh và Khang An Hòa. Bà Cao thấy lời liền khỏi cảnh giác quanh, hỏi : "Mọi đang đợi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-dai-han-tho-kech-thap-nien-70-the-chat-sinh-doi-cua-co-khong-the-giau-duoc-nua/chuong-460-che-gieu.html.]

Thấy dáng vẻ phòng của bà, Hạ Băng Thanh vội vàng giải thích: "Bác Cao đừng hiểu lầm ạ." "Quả thực nhờ chúng cháu thông báo khi bác đến đây." " nếu bác , chúng cháu tuyệt đối sẽ báo cho họ ạ."

Nghe , bà Cao mới thực sự thở phào nhẹ nhõm: "Thật ? Vậy thì cảm ơn các cô quá." " cho ai từng đến đây." Thấy bà , Hạ Băng Thanh cũng hiểu ngay ý tứ bên trong. "Vâng ạ bác Cao, tụi cháu sẽ cho chị Tầm Thu và ."

Thế nhưng lời dứt thì Cao Tầm Thu cùng một đàn ông trung niên bước tiệm. Hôm nay Cao Tầm Thu cũng chỉ ghé qua theo thói quen định kỳ để xem tình hình thôi. Nào ngờ thấy ngay bóng dáng cô út. Cô vội vàng sang đàn ông bên cạnh reo lên: "Chú hai, cô út kìa! là cô út !"

Cao Tổ Đạt đương nhiên cũng thấy Cao Thụ Phương. Nhìn phụ nữ bước tuổi trung niên mặt, hốc mắt ông bỗng chốc đỏ hoe: "Em út..."

Cao Thụ Phương lường đụng mặt Cao Tổ Đạt. Nhìn vẻ mặt đầy hối hận của trai, sắc mặt bà lập tức lạnh lùng như băng. Ngay cả t.h.u.ố.c bà cũng chẳng buồn bốc nữa, định thẳng.

Thấy em gái bỏ , Cao Tổ Đạt vội vàng bước lên ngăn : "Em út, đừng mà!" "Em về Kinh thành , về nhà một chuyến?"

Nghe thấy lời , bà Cao giận đến mức bật chua chát: "Nhà ư... Nơi đó mà vẫn còn là nhà của ?" "Em út..."

Nhìn thấy ánh mắt tràn đầy thù hận của em gái, Cao Tổ Đạt cảm thấy đau thắt cả lòng. Cao Tầm Thu tự nhiên cũng nhận sự thù địch của cô út dành cho chú hai. Cô định lên tiếng vài câu để xoa dịu khí thì ngay lúc đó ngoài cửa tiếng động: "Có chuyện gì thế ?" Tần Mộc Lam và Hạ Băng Nhụy tan học về đến nơi, bước cửa bắt gặp cảnh tượng .

Bà Cao thấy Tần Mộc Lam đến thì trong lòng mới thấy yên tâm đôi chút. "Bác sĩ Tần." Cao Tầm Thu thấy Tần Mộc Lam về cũng thở phào. Cô gượng một nụ , giới thiệu: "Mộc Lam, đây là chú hai của tớ."

Nghe , Tần Mộc Lam đ.á.n.h giá đàn ông trung niên mặt một lượt. Người chính là cha của Cao Thiến Thiến, cũng là luôn phản đối chuyện của Khoa Vượng và Thiến Thiến – Cao Tổ Đạt.

Tiếp đó, Cao Tầm Thu cũng giới thiệu Tần Mộc Lam với chú : "Chú hai, đây chính là Mộc Lam, cũng là chị gái của Khoa Vượng ạ."

Cao Tổ Đạt xong liền gật đầu với Tần Mộc Lam một cái. Ngay lập tức ông sang em gái với ánh mắt khẩn cầu: "Em út, năm xưa gia đình sai với em." "Chúng đều . Bao nhiêu năm qua , giờ em về đây thì hãy theo chúng về nhà ."

"Hừ... Ông bảo một câu thể xóa sạch những chuyện xảy ?" Bà Cao Cao Tổ Đạt với ánh mắt đầy bi phẫn. Một câu nhận sai liệu bù đắp nổi bao nhiêu năm khổ cực của bà ?

Tần Mộc Lam và Hạ Băng Nhụy ẩn tình bên trong nên họ lên tiếng. Thế nhưng đây dù cũng là tiệm Hạnh Lâm Đường, họ chắc chắn thể bà Cao ép buộc đưa . "Tầm Thu, nếu bác Cao về cùng thì các cũng đừng khó bà nữa."

Tần Mộc Lam sắc mặt của bà Cao là đủ chuyện xảy năm xưa chắc chắn hề nhỏ. Nếu , bà bằng ánh mắt căm thù đến thế. đợi bà Cao kịp lên tiếng, Cao Tổ Đạt lạnh lùng Tần Mộc Lam và bảo: "Đây là chuyện riêng của gia đình , đến lượt ngoài can thiệp ."

Nghe lời , Tần Mộc Lam cũng chẳng nể nang gì, cô lạnh giọng đáp trả: " đây là Hạnh Lâm Đường, chuyện gì xảy ở đây thì chúng nhất định quản." "Cô..."

Cao Tổ Đạt ngờ Tần Mộc Lam dám những lời như . Dù ông cũng đồng ý chuyện của Tần Khoa Vượng và Thiến Thiến mà. Ông cứ ngỡ nhà họ Tần đáng lẽ chiều lòng ông để ông gật đầu cho con gái qua với Tần Khoa Vượng chứ. Nào ngờ Tần Mộc Lam chẳng những về phía ông , còn ăn vô lễ như thế.

Bà Cao kể từ khi gặp Cao Tổ Đạt luôn giữ vẻ mặt xa cách nghìn trùng. Mãi đến khi câu đanh thép của Tần Mộc Lam dành cho trai , sắc mặt bà mới dịu đôi chút. "Bác sĩ Tần, cảm ơn cô." Tần Mộc Lam lắc đầu bảo: "Không ạ, cũng tại bác đến Hạnh Lâm Đường nên mới bạn cháu nhận ."

bà Cao rõ chuyện chẳng liên quan gì đến tiệm t.h.u.ố.c cả. Đứng bên cạnh, Cao Tổ Đạt thấy em gái cảm ơn Tần Mộc Lam thì mới nhận em gái thực sự đối đãi với cô gái khác biệt. Vì thế ông hít sâu một , ánh mắt Tần Mộc Lam cũng trở nên ôn hòa hơn đôi chút: "Bác sĩ Tần, là do nóng nảy quá nên lời chút nặng nề." " chỉ vì quá mong em gái về nhà thôi." "Thực đến đây, cũng gửi lời cảm ơn cô chữa khỏi bệnh cho Thụ Phương."

Bà Cao thèm nhận lấy lòng đó. "Hừ... Cao Tổ Đạt, nếu cần cảm ơn thì cũng là do cảm ơn, liên quan gì đến ông mà ông đòi lên tiếng."

Cao Tổ Đạt năm xưa là do ông, là do gia đình với Cao Thụ Phương. Nên ông hề phản kháng, chỉ lẳng lặng lắng em gái mắng mỏ. Mãi đến cuối cùng ông mới mở lời: "Thụ Phương, chúng cứ về nhà , chuyện gì em xuống rõ ràng với ."

Ông nội Tần nãy giờ vẫn quan sát bên cạnh. Kể từ khi Cao Tổ Đạt là cha của Cao Thiến Thiến, ông ấn tượng gì. Nay thấy ông cứ nhất quyết ép bà Cao về nhà, ông nội nhịn mà lên tiếng: "Anh bảo nhà với cô gái , thế năm xưa các chuyện gì?" "Nếu quả thực là chuyện thể tha thứ thì cô về với cũng là chuyện đương nhiên thôi."

Cao Tổ Đạt chỉ liếc ông nội Tần một cái nhưng tuyệt nhiên lời nào. Bà Cao thấy sự im lặng của Cao Tổ Đạt liền lạnh một tiếng, mỉa mai: "Sao thế... Không dám nữa ?" "Vậy để cho mà !" "Năm đó để bảo cho ông, bảo cho cái gia đình , các đẩy lên giường của gã họ Phùng đó để đổi lấy sự bình yên cho cả nhà họ Cao!" "Hừ... Các đúng là tay tàn độc thật đấy!"

"Cái gì..." Mọi xong đều sững sờ c.h.ế.t lặng. Ngay cả Cao Tầm Thu cũng đầy vẻ thể tin nổi sang chú hỏi: "Chú hai, thật sự là như ạ? mà... bà nội hồi đó chẳng là..."

Bà Cao hừ lạnh một tiếng: "Bà của mới chính là kẻ trực tiếp nhúng tay chuyện đó!" "Bà mà dám thừa nhận rằng hy sinh đứa con gái để bảo vệ con trai cưng của bà chứ?"

"Thụ Phương , qua đời lâu ." "Bà từ lâu sai." "Sau khi em Phùng Trác đưa khỏi Kinh thành, bà cứ u uất mãi thôi." "Chỉ cầm cự vài tháng cũng qua đời ." Gương mặt Cao Tổ Đạt tràn đầy đau đớn, cảm thấy với em gái, đau lòng vì mất sớm.

Bà Cao vốn dĩ đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Cao từ lâu, nên bà cố tình ngóng bất cứ tin tức gì về gia đình. Mãi đến hôm nay bà mới đẩy hố lửa c.h.ế.t từ bao nhiêu năm . Trong thoáng chốc, ánh mắt bà trở nên thẫn thờ vô định.

Loading...