Gả Cho Đại Hán Thô Kệch Thập Niên 70, Thể Chất Sinh Đôi Của Cô Không Thể Giấu Được Nữa - Chương 152: Diệp Âm
Cập nhật lúc: 2026-03-15 20:12:28
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Mộc Lam tuy đoán việc chị cả và Tạ Triết Na lên đây là do Diêu Tĩnh Đồng sắp xếp, nhưng cô vẫn rõ mục đích thực sự của bà là gì.
Biết vợ lo lắng, Tạ Triết Lễ nhẹ nhàng an ủi:
"Mộc Lam, em đừng nghĩ ngợi nhiều quá."
"Nếu thực sự là do họ , chắc chắn họ sẽ tìm cách tiếp cận cả hoặc Tạ Triết Na, đến lúc đó chúng sẽ ngay thôi."
Thấy Tạ Triết Lễ vẻ thong dong, Tần Mộc Lam khỏi thắc mắc:
"Anh Lễ, trông chẳng vẻ gì là lo lắng cả."
"Thực cũng chẳng gì cuống lên em ạ."
"Tính cách của chị cả chúng đều hiểu rõ, đối phương lợi dụng họ cũng chuyện dễ."
"Vậy thì chỉ còn Tạ Triết Na và Cao Viễn, mà hai đó thì liên quan gì đến chúng nữa ."
Nói đến đây, gương mặt Tạ Triết Lễ trở nên lạnh lùng, đối với đứa em gái , cạn tình cạn nghĩa.
Tần Mộc Lam cũng thấy lý:
"Anh đúng, thì chẳng gì lo nữa."
Tạ Triết Lễ mỉm gật đầu:
"Phải , thế nên chúng mau nghỉ thôi, chẳng ngày mai còn thăm cha nuôi ?"
"Vâng ạ."
Tần Mộc Lam và Tạ Triết Lễ thưa với Diêu Tĩnh Chi một tiếng về phòng nghỉ ngơi.
Sáng hôm , khi dùng bữa sáng, hai cùng đến nhà họ Tưởng.
Đã đến Bắc Kinh , dĩ nhiên đến thăm Tưởng Thời Hằng một chuyến.
Khi họ tới nơi, bác Tưởng là mở cửa.
Thấy hai , bác Tưởng mừng rỡ mặt:
"Cô chủ nhỏ, hai đứa đến đây?"
Nói đoạn, bác kìm mà xuống bụng Tần Mộc Lam, kinh ngạc thốt lên:
"Cô chủ ơi, bụng cô lớn nhanh quá."
Chưa kịp để Tần Mộc Lam trả lời, Tạ Triết Lễ hớn hở khoe:
"Bởi vì Mộc Lam m.a.n.g t.h.a.i đôi bác ạ, nên bụng mới lớn hơn những khác."
"Cái gì cơ... Thật ? Thế thì quá !"
Bác Tưởng xong thì xúc động vô cùng, vội vàng mời hai nhà:
"Cô chủ chậm thôi nhé, để báo cho chủ ngay."
Tuy nhiên, đến đây, nét mặt bác bỗng trở nên khó coi.
"Có chuyện gì bác Tưởng?"
Tần Mộc Lam khẽ hỏi.
Bác Tưởng hạ thấp giọng kể :
"Chẳng là chủ hiện giờ đang ở viện nghiên cứu, dạo gần đây cứ một cô gái tìm đến tận nhà."
" thấy chủ phiền lòng lắm, nhưng đối phương là đồng nghiệp, đến để hỏi chuyện công việc nên thể từ chối, thành càng bực bội hơn."
Tần Mộc Lam xong liền nhướng mày hỏi:
"Cô gái đó xinh bác?"
Bác Tưởng gật đầu xác nhận:
"Xinh lắm cô ạ."
Lần , Tần Mộc Lam nhịn mà trêu chọc:
"Thế thì cha nuôi thấy phiền nhỉ? Có đồng nghiệp xinh tìm đến hỏi han công việc, chứng tỏ cha giỏi sức hút mà."
Bác Tưởng bật , Tần Mộc Lam :
"Cô chủ nhỏ ơi, cái mặt chủ , là giận đấy."
"Nói chung là chủ ý định tìm đối tượng kết hôn nữa ."
Nói đến đây, bác Tưởng khỏi thở dài tiếc nuối.
Thực Tưởng Thời Hằng tuổi tác cũng là lớn, nếu thực sự tìm một bầu bạn thì chắc chắn sẽ tìm , chỉ là ông .
Tần Mộc Lam thấy cha nuôi phần cực đoan.
"Thực với gia thế và phẩm chất của cha nuôi, thể tìm một vợ , cha tìm nữa nhỉ?"
Nghe Tần Mộc Lam , mắt bác Tưởng bỗng sáng lên:
"Cô chủ ơi, nếu thì cô hãy khuyên nhủ chủ giúp với."
Tần Mộc Lam gật đầu hứa hẹn:
"Vâng, cháu chắc chắn sẽ khuyên cha."
"Giờ cháu gặp cha ngay đây ạ."
"Được, cô ."
Bác Tưởng dẫn Tần Mộc Lam và Tạ Triết Lễ phòng khách phía .
Trong căn sảnh rộng rãi, Tưởng Thời Hằng đang ngay ngắn ở ghế chủ vị.
Phía là một cô gái xinh với những đường nét thanh tú, cô đang cầm một cuốn sổ, Tưởng Thời Hằng hỏi han điều gì đó.
Thấy cảnh , Tần Mộc Lam thầm nhướng mày, chẳng lẽ cô gái thực sự ham học hỏi đến mức tìm tận tới nhà để thỉnh giáo ?
Tưởng Thời Hằng thấy tiếng động liền ngước mắt lên .
Khi thấy Tần Mộc Lam và Tạ Triết Lễ, gương mặt ông bừng lên niềm vui sướng.
Ông phắt dậy, bước nhanh tới bên cạnh Tần Mộc Lam, hỏi han:
"Mộc Lam, hai đứa tới đây?"
Tần Mộc Lam định lên tiếng thì cô gái xinh tò mò hỏi:
"Chủ nhiệm Tưởng, đây là ai ạ?"
Chưa kịp để Tần Mộc Lam gì, Tưởng Thời Hằng trực tiếp tuyên bố:
"Đây là con gái , còn là con rể ."
Nghe câu , Tần Mộc Lam thầm ngạc nhiên.
Cha nuôi trực tiếp gọi cô là con gái vì con gái nuôi, đây đúng là chặn cơ hội của cô gái mặt, để đối phương nuôi hy vọng gì ?
Thấy cha nuôi , Tần Mộc Lam cũng phối hợp gọi một tiếng:
"Cha ạ."
Sau đó cô về phía cô gái hỏi:
"Cha ơi, đây là ai ạ?"
Tưởng Thời Hằng giới thiệu một cách khách sáo:
"Đây là Diệp Âm, nghiên cứu viên ở viện chúng ."
Diệp Âm sững sờ ngay khi Tưởng Thời Hằng giới thiệu về Tần Mộc Lam.
Phải mất một lúc cô mới định thần , gượng gạo nặn một nụ Tần Mộc Lam:
"Chào chị, tên là Diệp Âm."
Tần Mộc Lam cũng mỉm đáp :
"Chào cô, cô thể gọi là Mộc Lam."
Diệp Âm phụ nữ xinh , kiều diễm mắt, Tưởng Thời Hằng, trong lòng khó lòng chấp nhận sự thật .
Sao Tưởng Thời Hằng thể một cô con gái lớn thế cơ chứ? Trước đây chẳng đều ông từng lập gia đình ?
Nghĩ đến đây, Diệp Âm định hỏi thêm vài câu.
Thế nhưng Tưởng Thời Hằng lên tiếng cắt ngang:
"Nghiên cứu viên Diệp , con gái và con rể đến chơi, trò chuyện với hai đứa một lát."
"Nếu cô còn việc gì nữa thì mời cô về cho."
Nghe , Diệp Âm khỏi c.ắ.n môi, cuối cùng cố gắng mỉm :
"Dạ thưa Chủ nhiệm Tưởng, xin phép về ."
"Hôm nay thực sự phiền quá."
Nói , cô vội vàng rời khỏi nhà họ Tưởng.
Đợi Diệp Âm khuất, Tần Mộc Lam mới Tưởng Thời Hằng trêu:
"Cha nuôi , cô gái thích cha đúng ?"
"Đừng lung tung."
Tưởng Thời Hằng lập tức phủ nhận.
"Nghiên cứu viên Diệp chỉ là vài vấn đề thỉnh giáo cha thôi."
Tần Mộc Lam thì chẳng tin lấy một chữ:
"Thế cha bảo con là con gái nuôi, mà thẳng con là con gái ruột thế?"
"Thôi , cái gì cũng qua mắt con."
"Nghiên cứu viên Diệp tuy gì, nhưng cứ hễ rảnh là lượn lờ mặt cha, cha thật sự thấy phiền chịu nổi."
"Vả con chẳng là con gái cha ? Cha thế cũng sai, chẳng lẽ con thừa nhận là con gái cha ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-dai-han-tho-kech-thap-nien-70-the-chat-sinh-doi-cua-co-khong-the-giau-duoc-nua/chuong-152-diep-am.html.]
Tần Mộc Lam xong liền gật đầu khẳng định:
"Dĩ nhiên con là con gái cha ."
"Thế là còn gì."
Hai cha con mỉm , nhắc đến chuyện nữa.
Khi xuống, bác Tưởng kìm mà báo tin vui chuyện Tần Mộc Lam m.a.n.g t.h.a.i đôi.
"Cậu chủ ơi, trưa nay chúng ăn mừng thật lớn mới ."
"Cô chủ nhỏ nhà m.a.n.g t.h.a.i đôi đấy, đúng là đại hỷ sự!"
Lúc Tưởng Thời Hằng mới tin, ông cũng đầy xúc động Tần Mộc Lam:
"Mộc Lam, chúc mừng con nhé."
nhanh đó, ông cô đầy trách móc:
"Mộc Lam , con báo cho cha sớm hơn một chút?"
Tần Mộc Lam vội mỉm giải thích:
"Con cũng mới cách đây lâu thôi cha ạ, lên Bắc Kinh ngay, nên con định bụng sẽ trực tiếp báo với cha cho bất ngờ."
"Cái con bé thật là vô tâm quá, chính m.a.n.g t.h.a.i đôi mà cũng ."
"Đây là đầu con m.a.n.g t.h.a.i nên cũng nghĩ ngợi nhiều đến thế."
Tưởng Thời Hằng xong chỉ mỉm lắc đầu.
Thấy hai cùng lên Bắc Kinh, ông tò mò hỏi:
"Sao hai đứa lên đây đột ngột thế ?"
Ông sang Tạ Triết Lễ:
"Triết Lễ, con xin nghỉ phép chắc là khó lắm nhỉ? Lần là cố ý xin nghỉ để đưa Mộc Lam lên Bắc Kinh chơi ?"
"Thực nếu con bận quá thì cần xin nghỉ , cứ liên lạc với cha một tiếng, cha sẽ tự đón Mộc Lam."
Tạ Triết Lễ vội vàng giải thích:
"Cha nuôi ạ, là Mộc Lam cùng con đấy."
Anh kể ngọn ngành chuyện là con gái nhà họ Diêu, cuối cùng kết luận:
"Vì thế ba con cũng cùng theo."
"Và sự thật chứng minh con đúng là con gái ruột của cụ Diêu và cụ bà."
"Không ngờ chuyện là thật."
Cả Tưởng Thời Hằng và bác Tưởng đều tỏ khá kinh ngạc.
Trước đây khi nhận thư của Tần Mộc Lam, họ giúp điều tra chuyện nhà họ Diêu.
Tuy cũng từng nghi vấn nhưng họ vẫn thấy khó tin, nào ngờ Diêu Tĩnh Chi thực sự là vị tiểu thư thất lạc năm nào của nhà họ Diêu.
"Đã bao nhiêu năm trôi qua , cụ Diêu cuối cùng cũng tìm con gái ruột, đúng là đáng chúc mừng."
Bác Tưởng đoạn Tạ Triết Lễ:
"Mẹ lạc mất từ nhỏ, tình cờ thế nào dạt đến tỉnh Sơn Đông gả cho ba , sinh ."
"Rồi kết duyên với cô chủ nhỏ nhà chúng , đúng là duyên trời định."
"Vâng, đúng là duyên ạ."
Tạ Triết Lễ sang Tần Mộc Lam, ánh mắt đong đầy vẻ dịu dàng, thực sự thấy may mắn khi gặp cô.
Tuy nhiên, về việc thất lạc năm xưa, Tạ Triết Lễ vẫn còn nhiều trăn trở.
Nếu bọn buôn bắt , lẽ bán từ lâu .
Thế nhưng cha nuôi của bà nhặt bà ở tít trong rừng sâu núi thẳm.
Một bé gái nhỏ như thể nào tự trốn thoát khỏi tay bọn buôn mà chạy đến tận nơi xa xôi hẻo lánh đó .
Rốt cuộc năm xưa xảy chuyện gì?
Tần Mộc Lam cũng thấy tò mò.
"Thực chúng nên hỏi kỹ cụ Diêu và cụ bà xem ."
"Con hỏi cha ạ, ông bà ngoại ngày đó chơi phố cùng với chăm sóc, đó thì lạc mất."
"Mà cái chăm sóc hôm đó cũng đột ngột phát bệnh qua đời ngay đó."
Tần Mộc Lam ngờ Tạ Triết Lễ nhanh tay nhanh chân đến thế, hỏi qua cả .
Chỉ là dù hỏi nhưng vẫn bất kỳ manh mối hữu ích nào, xem việc tìm hiểu chuyện năm xưa thực sự khó khăn.
Đến cả Tưởng Thời Hằng cũng lên tiếng:
"Người chứng kiến đều mất cả , giờ điều tra gì đó thực sự khó."
"Hơn nữa lúc đó cụ Diêu chắc chắn nghi ngờ đưa con , nhưng dù nghi ngờ thì họ cũng tra gì, giờ các con càng khó mà tra ."
Bác Tưởng liền góp ý:
"Biết đúng là lạc thật thì , phố xá lúc đông đúc qua kẻ , năm nào chẳng trẻ con lạc."
Tần Mộc Lam xong, bỗng thẳng bác Tưởng hỏi:
"Bác Tưởng , lúc đó chắc bác cũng đang ở Bắc Kinh chứ ạ?"
Bác Tưởng gật đầu:
"Phải, lúc đó bác đang ở Bắc Kinh, ngay cả lão gia lúc vẫn còn."
Nhắc đến chuyện cũ, bác Tưởng thoáng hiện nét buồn rầu, nhưng bác thắc mắc Tần Mộc Lam:
"Cô chủ nhỏ, cô điều gì hỏi bác ?"
"Vâng, cháu hỏi là lúc bà chồng cháu lạc, em gái ruột của cụ bà Diêu đến nhà họ Diêu ạ?"
Dù sơ qua sự tình, nhưng Tần Mộc Lam vẫn rõ con Ân Vũ Nhu chính xác là đến nhà họ Diêu từ khi nào.
Bác Tưởng hồi tưởng một lát :
"Lúc đó em gái cụ bà ở nhà họ Diêu ."
"Bác nhớ hai chị em nhà họ Ân sinh con cũng xấp xỉ ."
"Chỉ là Ân Vũ Nhu may mắn, lúc con bé mới hai ba tuổi thì chồng mất."
"Sau khi chồng qua đời, Ân Vũ Nhu lập tức đưa con gái đến nương nhờ nhà họ Diêu."
"Hóa là ."
Tưởng Thời Hằng Tần Mộc Lam hỏi thế thì khỏi thắc mắc:
"Sao Mộc Lam, chẳng lẽ con nghi ngờ em gái của cụ bà ?"
Tần Mộc Lam hề phủ nhận:
"Vâng, họ thực sự đáng nghi."
"Bởi vì khi chồng con mất tích, con gái của Ân Vũ Nhu cụ Diêu và cụ bà nhận con, trở thành tiểu thư duy nhất của nhà họ Diêu."
"Sau Diêu Tĩnh Đồng còn trực tiếp lấy rể ở rể, sinh con trai cũng đều mang họ Diêu."
"Thế nên khi chồng con mất tích, hưởng lợi lớn nhất chính là họ, chẳng họ đáng nghi ?"
Tưởng Thời Hằng xong cũng gật đầu đồng ý:
"Phải, họ thực sự khả năng đó lắm, nhưng bao nhiêu năm trôi qua , dù con nghi ngờ họ thì e rằng cũng khó tìm bằng chứng."
Nhắc đến chuyện , Tần Mộc Lam khỏi thở dài:
"Vâng, thời gian trôi qua quá lâu ."
Trong khi Tần Mộc Lam và Tạ Triết Lễ đang ở nhà họ Tưởng, thì ở một diễn biến khác, Diêu Tĩnh Đồng tươi bước tới khu viện của gia đình họ Tạ.
Vừa đến nơi, bà thấy ngay Tạ Triết Na.
"Na Na ơi, hôm nay dì dẫn mấy đứa phố chơi nhé."
"Mọi mới đến, cứ ở lì trong nhà mãi thì buồn chán lắm."
Tạ Triết Na thấy thế liền gật đầu lia lịa:
"Vâng ạ dì út, chúng dạo phố luôn dì."
Khó khăn lắm mới lên Bắc Kinh một chuyến, cô ngày nào cũng nhốt trong nhà, cô tận mắt thấy Bắc Kinh phồn hoa đến mức nào.
Cao Viễn dĩ nhiên cũng cùng ý nghĩ, cũng chơi cho đó đây.
"Vậy , chúng xuất phát thôi."
Khi Diêu Tĩnh Chi em gái hờ dẫn con gái và con rể chơi, bà cũng dặn dò một câu:
"Hay là để chị đưa hai đứa nó cho."
Thế nhưng Tạ Triết Na và Cao Viễn chẳng thèm lời bà, cả hai hăm hở theo chân Diêu Tĩnh Đồng khỏi cửa.
Mục tiêu của Diêu Tĩnh Đồng rõ ràng, bà đưa thẳng Tạ Triết Na và Cao Viễn đến cửa hàng Hoa Kiều.
Nếu là bình thường, những như Tạ Triết Na và Cao Viễn căn bản cửa mà bước chân những nơi thế .
Nay Diêu Tĩnh Đồng dẫn , hai họ cứ gọi là lóa mắt, cũng thấy lạ lẫm.
"Dì út ơi, chúng con thực sự mua đồ ở đây ?"
Diêu Tĩnh Đồng mỉm gật đầu:
"Dĩ nhiên , dì mà, hôm nay hai đứa cứ chơi cho thoải mái, mua sắm cho thỏa thích ."
"Mọi món đồ hai đứa mua, cứ để dì trả tiền cho."