Gả Cho Đại Hán Thô Kệch Thập Niên 70, Thể Chất Sinh Đôi Của Cô Không Thể Giấu Được Nữa - Chương 134: Hình như cũng có lý
Cập nhật lúc: 2026-03-15 18:36:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe Tạ Triết Lễ , Phó Húc Đông ngẩn cả : "Anh Lễ, đừng lung tung, và Như Hoan chỉ là bạn bè thôi."
Tạ Triết Lễ thế thì liếc Phó Húc Đông một cái. Cậu bạn của khi đối mặt với Thẩm Như Hoan khác hẳn lúc gặp những cô gái khác, chỉ là chính Phó Húc Đông vẫn nhận mà thôi. Thấy Phó Húc Đông vẫn thông suốt, Tạ Triết Lễ cũng chẳng nhiều, chỉ bồi thêm một câu: "Dù nhà cũng hối thúc xem mắt suốt, mà phía Thẩm Như Hoan cũng đang tìm một đối tượng phù hợp." "Hay là hai cứ thử một chút xem ." "Nếu mà hợp thật thì chẳng cần đau đầu chuyện gia đình tìm đối tượng nữa, mà nỗi lo của Thẩm Như Hoan cũng giải quyết, chẳng là vẹn cả đôi đường ?"
Nghe đến đây, Phó Húc Đông bỗng thấy cũng chút lý lẽ. "Anh Lễ, thế, hình như cũng đúng thật, nhưng mà..." Nói đoạn, ngập ngừng: "Chuyện vẫn xem ý tứ của Như Hoan thế nào ." "Lỡ như cô chỉ coi là bạn, yêu đương với thì ."
"Chuyện đó để bảo Mộc Lam hỏi giúp cho."
Phó Húc Đông liền mỉm gật đầu: "Được, đến lúc đó phiền chị dâu ."
Chính cũng diễn tả nổi tâm trạng lúc . Biết Tần Mộc Lam sẽ hỏi thăm ý tứ của Thẩm Như Hoan, thấy lo lắng, chút râm ran vui sướng. Hóa , đang mong đợi điều đó. Nghĩ đến đây, khóe môi Phó Húc Đông nhếch lên. Nếu Thẩm Như Hoan thực sự đồng ý, chắc sẽ vui lắm. Dù hai cũng rõ ngọn ngành về , quen một thời gian , vẫn hơn là chẳng gì mà xem mắt.
Ở phía bên , Thẩm Như Hoan vẫn gì về tâm tư của Phó Húc Đông. Lúc Tần Mộc Lam ở bên cạnh bồi bạn, cô cuối cùng cũng một giấc ngủ yên . Đến sáng ngày hôm , khi Tần Mộc Lam thức dậy thì thấy Thẩm Như Hoan tỉnh từ bao giờ.
"Như Hoan, tỉnh lúc nào thế?" "Có đói ? Lát nữa chúng ăn sáng nhé."
Thẩm Như Hoan mỉm gật đầu: "Được chứ, tớ cũng thấy đói ." Nói đoạn, cô lên tiếng cảm ơn: "Mộc Lam, hôm qua thật sự phiền vợ chồng quá."
Tần Mộc Lam cô bạn bảo: "Như Hoan, khách sáo quá ." "Chúng đều là bạn của cả mà, gặp chuyện thế , bọn tớ nhất định giúp đến cùng chứ." "Anh Lễ và Húc Đông chắc liên lạc với nhà , chú Thẩm và một hai ngày nữa là đến nơi thôi."
Thẩm Như Hoan nghĩ đến chuyện trải qua, cảm thấy nhà sang đây lúc là nhất. "Đợi ba tớ sang đây , thể giải tên Trịnh Đức Khải về."
Nhắc đến Trịnh Đức Khải, Thẩm Như Hoan nghiến răng nghiến lợi: "Cái đồ súc sinh đó, dám nảy ý đồ đê tiện như , thật là quá quắt." Đồng thời trong lòng cô cũng thầm thấy may mắn vì sớm nhận bộ mặt thật của . Nếu , ngộ nhỡ mà gả cho một kẻ như thế, nửa đời của cô coi như tiêu tùng.
Tần Mộc Lam cũng tán đồng: " , may mà phát hiện sớm." " Như Hoan , cũng cần quá vội vàng chuyện lấy chồng , quan trọng nhất là chọn nhân phẩm ."
Nhắc đến chuyện tìm đối tượng, trong đầu Thẩm Như Hoan bỗng chốc hiện lên hình bóng của Phó Húc Đông. Anh xuất hiện như một vị cứu tinh ngay mắt cô, giải cứu cô khỏi hầm lửa. Nghĩ đến đây, mặt Thẩm Như Hoan ửng hồng, nhưng cô vội vàng lắc đầu xua ý nghĩ đó. Phó Húc Đông chỉ vì họ là bạn bè nên mới đến cứu thôi, cô đột ngột nghĩ nhiều như thế chứ.
Tần Mộc Lam thấy mặt Thẩm Như Hoan đỏ, tưởng cô vì chuyện hôm qua mà hoảng sợ dẫn đến khỏe trong . Khi Tần Mộc Lam định bắt mạch cho , Thẩm Như Hoan vội xua tay: "Mộc Lam, tớ khó chịu chỗ nào , tớ khỏe lắm." "Hơn nữa ở đây, tớ chẳng thấy sợ chút nào nữa."
Tần Mộc Lam rốt cuộc vẫn bắt mạch cho cô một lượt. Thấy thứ đều định, cô mới yên tâm hẳn. "Như Hoan, thì chúng mau ăn sáng thôi."
Đến khi hai khỏi phòng, họ thấy Tạ Triết Lễ đợi sẵn ở bên ngoài. Thấy chỉ Tạ Triết Lễ mà thấy Phó Húc Đông , Thẩm Như Hoan vô thức hỏi: "Phó Húc Đông ? Sao ở đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-dai-han-tho-kech-thap-nien-70-the-chat-sinh-doi-cua-co-khong-the-giau-duoc-nua/chuong-134-hinh-nhu-cung-co-ly.html.]
Nghe thấy câu hỏi , Tần Mộc Lam khẽ nhướng mày sang cô bạn. Đến cả Tạ Triết Lễ cũng đa nghi liếc Thẩm Như Hoan một cái mới đáp: "Húc Đông bảo chúng cứ ăn , ở trông chừng Trịnh Đức Khải."
Nghe xong, Thẩm Như Hoan gật đầu bảo: "Vậy lát nữa chúng mua đồ ăn sáng mang về cho nhé, để cái mà ăn."
Tạ Triết Lễ phản đối, khẽ gật đầu. Tần Mộc Lam thì híp mắt : "Dĩ nhiên là chứ, lát nữa chúng sẽ mua thật nhiều đồ ăn sáng mang về."
Mấy ngoài dùng bữa, đó mua thêm phần cho Phó Húc Đông. Riêng về Trịnh Đức Khải, cứ để nhịn đói , dù nhịn vài bữa cũng chẳng c.h.ế.t .
Khi ba nhà khách, Thẩm Như Hoan trực tiếp mang đồ ăn sáng cho Phó Húc Đông. Thấy Thẩm Như Hoan tới, gương mặt Phó Húc Đông bất giác nở nụ : "Như Hoan, đều ăn cả chứ?"
Thẩm Như Hoan vội gật đầu: "Bọn tớ ăn . Húc Đông, đây là phần của , mau ăn kẻo nguội."
Phó Húc Đông túi đồ ăn sáng đa dạng mặt, ý trong mắt chẳng thể giấu nổi: "Được, ăn ngay đây."
Tên Trịnh Đức Khải trói trong góc chỉ giương mắt Phó Húc Đông ăn uống ngon lành, trong khi bụng thì đói đến mức dán cả lưng. Vừa đói lả, chứng kiến cảnh hai mặt "liếc mắt đưa tình", hận ý trong mắt Trịnh Đức Khải càng thêm sâu đậm.
Phó Húc Đông dĩ nhiên nhận ánh hằn học của Trịnh Đức Khải, lạnh lùng liếc trả một cái. Trịnh Đức Khải thấy liền vội vàng rụt cổ, cúi gằm mặt xuống. Người đàn ông mặt chỉ cần một đ.ấ.m khiến nội thương, ăn đòn thêm nữa. Đám chẳng ai thèm đưa bệnh viện, nếu còn thương nữa thì giữ nổi mạng .
Thấy Trịnh Đức Khải sợ mà rúc một xó, Phó Húc Đông chẳng thèm để mắt tới nữa mà tiếp tục ăn sáng. Thẩm Như Hoan cứ bên cạnh quan sát, thấy Phó Húc Đông ăn sạch sành sanh đống đồ cô mang tới thì nhịn hỏi: "Húc Đông, ăn no ? Có cần tớ mua thêm cho ?"
Phó Húc Đông liền lắc đầu: "Không cần , no lắm ." Nói xong, còn kìm mà ợ lên một tiếng rõ to.
Thẩm Như Hoan thấy cảnh đó thì bật khúc khích. Thấy đôi mắt Như Hoan lấp lánh ý , Phó Húc Đông cuối cùng cũng yên lòng. Cô chuyện cũ ảnh hưởng tâm lý là .
Phó Húc Đông ăn xong định ở trông chừng, để Tạ Triết Lễ về đơn vị việc. Thế nhưng điều họ ngờ tới là nhà họ Thẩm đến nhanh như . Ngay lúc Tạ Triết Lễ chuẩn bước khỏi cửa, vợ chồng Thẩm Chấn Vũ và Đồng Thính Bình cùng Thẩm Như Hối cấp tốc chạy tới nơi.
Bà Đồng Thính Bình thấy con gái vội vàng lo lắng hỏi han: "Như Hoan, con chứ? Có thương ở ?"
Thẩm Chấn Vũ và Thẩm Như Hối cũng lo âu sang. Thấy xuất hiện, nước mắt Thẩm Như Hoan bỗng chốc trào , cô nhào thẳng lòng nức nở: "Ba, , cả... Cuối cùng cũng tới !"