"Anh, , ."
Dù từ đầu đến cuối cũng từng ngước mắt cô .
Đoạn Vấn Dã khóe môi vẫn vương nụ , chậm rãi lưng .
thấy Triệu Vân Gia vẫn còn chằm chằm Đoạn Vấn Dã.
nhắm mắt , lửa giận bùng lên.
"Mặc thêm cái áo , cô thấy g.h.ê..t.ở.m ."
cầm chiếc khăn lau bàn quăng cô .
Triệu Vân Gia lạnh.
"Tức giận đến thế ? Bị chạm nọc , cũng cảm thấy bằng ?"
"Hơn nữa cũng cầu xin cô cứu , đừng lấy ơn báo oán."
Đoạn Vấn Dã thu nụ , ánh mắt lạnh lẽo.
Anh đang định gì đó, thì ngăn .
"Để !"
thể tin những lời lẽ ngang ngược của cô , hít một thật sâu.
Tổ tiên nhà cô chắc buôn kiếm, nên mới thiên phú về mặt như .
gật đầu đồng tình: "Cô đúng."
Rồi một lời báo , kéo tay Triệu Vân Gia, lôi một mạch cửa.
Mở cửa, đẩy cô ngoài.
Nhân lúc cô còn đang ngơ ngác, "rầm" một tiếng đóng cửa .
"Là lo chuyện bao đồng."
cửa dọa cô .
"Giờ sẽ gọi điện cho Đàm Tứ, bảo đến đón cô nhé!"
Bên ngoài là tiếng cầu xin điên cuồng của Triệu Vân Gia đang dọa cho khiếp sợ.
9
Đoạn Vấn Dã chứng kiến tất cả, tựa bàn bếp.
Anh khẽ nhướng m..y.
Nhà Có Chiếc Ghế Mây
"Em định gọi cho Đàm Tứ ?"
lạnh mặt lẩm bẩm.
" v.ô..l.i.ê.m..s.ỉ đến mức lấy chuyện đó để trả đũa cô ."
Cuối cùng quyết định, để Triệu Vân Gia ở ngoài chịu lạnh một tiếng, cho tài xế của Đoạn Vấn Dã đến đưa cô .
Đoạn Vấn Dã gọi điện cho tài xế xong, đến bế lên.
cánh tay mới phát hiện mang giày.
Đoạn Vấn Dã sở hữu một đôi mắt đào hoa điển hình.
Khi khác với nụ chút phóng túng, luôn mang cảm giác lêu lổng của một kẻ l.ư.u..m.a.n.h giả danh tri thức.
"Tại giận cô như ?"
"Không em với Thẩm Triệt chúng là dưng ?"
Ông chú 28 tuổi thể nhỏ mọn như chứ?
Một câu mà ghim trong lòng lâu thế.
cũng là một cực kỳ cứng miệng.
Nên chỉ nghiêm túc với .
"Chỉ là tính chiếm hữu của em mạnh thôi."
Đoạn Vấn Dã khẽ một tiếng, phòng ngủ đặt lên giường.
Anh cúi xuống, hai tay chống hai bên .
"Tính chiếm hữu? Đối với ?"
Khoảng cách quá gần, chút dám thẳng đôi mắt sâu thẳm của .
Đoạn Vấn Dã cúi xuống thêm một chút, chớp mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chu-nho-cua-truc-ma/chuong-5.html.]
Anh kéo dài giọng, thanh âm mang theo vài phần quyến luyến.
"Em chiếm hữu bao giờ ? Mà đòi đến tính chiếm hữu."
ngay mà, gì cũng Đoạn Vấn Dã lái .
Trước khi hôn xuống, im lặng né tránh.
Người đàn ông dừng hai giây, lật sang phía bên giường.
Giọng điệu chút tức giận nào.
"Ngủ ."
vùi mặt trong chăn.
Nửa phút , khó nhọc xoay .
Đối mặt với Đoạn Vấn Dã.
May là vẫn ngủ.
chút khó .
Ngập ngừng một lúc lâu mới lí nhí: "Lúc tối khi ngủ em mới phát hiện, kỳ sinh lý của em đến sớm..."
"Thì... Ánh mắt em lúc nãy, giống như chỉ hôn là thể kết thúc , nên em mới né..."
Tay Đoạn Vấn Dã đặt eo , véo nhẹ.
Anh chằm chằm.
"Nói xem."
"Anh em bằng ánh mắt gì? Không chỉ hôn, còn gì nữa?"
đủ tự tin để phản bác.
"Tự rõ trong lòng."
Đoạn Vấn Dã khẽ , ép hỏi nữa.
Anh rút tay khỏi vạt áo , chút tạp niệm ôm lòng.
Nhẹ nhàng hôn lên mí mắt , thì thầm bên tai.
"Ngủ ngon, Tụng Tụng."
10
Lẽ nên sớm nghĩ đến.
Với mức độ trơ trẽn của Triệu Vân Gia, cô sẽ dễ dàng bỏ qua như .
Cô mách thẳng với của Đoạn Vấn Dã.
Ngày hôm , một trận cãi vã đ.á.n.h thức.
Nghe thấy giọng của Đoạn Vấn Dã, nhanh ch.óng tắm rửa xong.
Đi đến cửa, mới rõ nội dung cụ thể.
"Đoạn Vấn Dã, trong mắt con còn !"
"Con cứ thế mà ném một cô gái như Vân Gia ngoài giữa đêm hôm khuya khoắt ? Dù con bé quá đáng thế nào, cũng thể đối xử với nó như ?"
Trong khoảnh khắc, mất hết ham mở cửa.
Dựa lưng tường, yên lặng lắng .
Giọng Đoạn Vấn Dã nhạt, còn pha chút lạnh lẽo.
"Mẹ đưa cô đến đây là ý gì?"
"Chuyện con kết hôn, chẳng lẽ vẫn thông báo đến ?"
Mẹ Đoạn Vấn Dã giọng điệu châm chọc trong lời của cho nghẹn họng.
Lần nữa mở miệng, khí thế yếu ít.
"Sao nào, kết hôn thì thể ly hôn ?"
"Cha của Vân Gia đang định về nước mở rộng thị trường, bao nhiêu tranh vỡ đầu để kết với nhà họ Triệu, con ?"
"Nếu con lấy Vân Gia, đó chính là đôi bên cùng lợi, cả cái đất Kinh thành , nhà họ Đoạn chúng sẽ là độc nhất."
từ từ xổm xuống, tay chống lên đầu gối.
Nhà họ Điền sa sút, từ lâu thể mang bất kỳ lợi ích nào cho nhà họ Đoạn.