Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 976: Có chuyện giấu ta

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:33:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Cửu Nguyệt xách hộp thức ăn tay lên cho nàng xem: "Hôm qua trong viện một khóm hoa hồng nở, hôm nay liền cắt vài bông chút bánh hoa hồng, tỷ nếm thử ?"

 

"Đương nhiên là ! Các ngươi ai giành với ! Đều là của !" Nàng , nhận lấy hộp thức ăn tay Tô Cửu Nguyệt, nhét tay Hạ Hà.

 

"Sao hôm nay đột nhiên tới đây? Không là gặp rắc rối gì chứ?" Tô Di hỏi một câu.

 

Tuy nàng Cửu Nguyệt thích phiền nàng, nhưng nếu Cửu Nguyệt gặp vấn đề gì tự giải quyết , đến tìm nàng, nàng cũng ngại lấy thế đè .

 

Tô Cửu Nguyệt lắc đầu: "Hôm qua ở Thái Y Thự Lưu thái y Yến Vương bệnh , sợ trong lòng tỷ buồn bã, nên đến bầu bạn với tỷ."

 

Tô Di nàng lý do , đột nhiên khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, khẽ ho hai tiếng: "Không , bệnh tật gì lớn, tĩnh dưỡng một thời gian là khỏi thôi."

 

Lúc Tô Cửu Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì ."

 

Hai chuyện, về phía trong phòng.

 

"Mấy ngày các tỷ từ Đông Lăng trở về gặp phục kích ? Tỷ thương chứ?"

 

Giấc mơ của Tô Cửu Nguyệt thật sự quá thê t.h.ả.m, nàng cũng những kẻ đó rốt cuộc lai lịch gì, nếu dấu vết để , còn cẩn thận hơn nhiều.

 

"Nghe Tống tướng quân là lưu khấu ở núi Tề Nam."

 

Nói đến đây, nàng đột nhiên nhíu mày, tự phân tích: "Tuy , nhưng thấy binh khí và áo giáp những kẻ đó dùng đều cực , giống như thứ mà thảo khấu bình thường thể sở hữu?"

 

Tô Cửu Nguyệt cũng nhíu mày theo: "Có tiếp tục điều tra nữa ?"

 

"Tống tướng quân và Nhạc tướng quân điều tra , hiện tại vẫn bọn họ tra kết quả gì, lẽ vài ngày nữa sẽ ."

 

Tô Cửu Nguyệt thở dài: "Núi Tề Nam cách Kinh thành xa, may mà phát hiện sớm, nếu thật sự là một mối họa ngầm."

 

Hai mải chuyện, bất tri bất giác đến nội viện.

 

Yến Vương mặc thường phục ghế mây, tóc tùy tiện dùng một cây trâm b.úi lên.

 

Nếu kỹ, sẽ phát hiện đầu Tô Di cũng cài một cây trâm tương tự.

 

Tô Di thấy , liền buông Tô Cửu Nguyệt chạy về phía , vui : "Đã bảo tĩnh dưỡng giường , dậy nữa?"

 

Yến Vương mím môi, trong bụng một bụng tủi , mặt ngoài tiện giãi bày.

 

"Nằm mệt , dậy một lát."

 

"Đợi Cửu Nguyệt , sẽ tính sổ với !" Nàng hạ thấp giọng nhỏ một câu.

 

Ai tính sổ với ai còn ! Yến Vương buồn bực nghĩ.

 

Tô Cửu Nguyệt tiến lên hành lễ với Yến Vương, hỏi thăm hai câu.

 

Tô Di liền kéo Tô Cửu Nguyệt chạy sang viện bên cạnh: "Chàng một lát về phòng , chuyện với Cửu Nguyệt."

 

Yến Vương bóng lưng nàng rời , sống động như đang một gã phụ tình vứt bỏ vợ tào khang.

 

Hai chia ăn hết bánh ngọt Tô Cửu Nguyệt mang tới, còn uống do chính tay Tô Di pha.

 

Tô Di mới với Tô Cửu Nguyệt: "Cửu Nguyệt, mấy ngày nay nhận một tin tức, đang định sai đưa tin cho đây! Lại may Vương gia bệnh, chậm trễ mất hai ngày."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-976-co-chuyen-giau-ta.html.]

Tô Cửu Nguyệt tò mò nàng: "Chuyện gì ?"

 

"Rất nhiều thế gia nhập học Quốc T.ử Giám, lượng học t.ử của Quốc T.ử Giám hiện nay so với tăng lên gần gấp đôi, trường ốc cũ đủ dùng nữa, cấp dự định đổi chỗ khác cho Quốc T.ử Giám."

 

Nàng vẻ mặt ngơ ngác của Tô Cửu Nguyệt, liền nhắc nhở thêm hai câu: "Muội nhân lúc tin tức còn truyền ngoài, mau ch.óng mua vài gian cửa hàng , nếu bạc đủ lát nữa lấy cho một ít mang về."

 

Tô Cửu Nguyệt hiểu , vội vàng xua tay: "Không cần cần, Tích Nguyên Hoàng thượng bán mấy món đồ phỉ thúy , cũng kiếm chút bạc."

 

"Vậy thì , mau ch.óng về mua vài gian cửa hàng , đợi vài ngày nữa tin tức truyền ngoài, sẽ dễ mua nữa ."

 

Tô Cửu Nguyệt hỏi: "Là cửa hàng ở ?"

 

"Hẻm Tỉnh Thủy."

 

Tô Cửu Nguyệt: "..."

 

Thấy Tô Cửu Nguyệt gì, Tô Di cũng chút sốt ruột: "Nhớ kỹ ? Cửu Nguyệt? Đám học t.ử đó đông lắm đấy! Hơn nữa nhà nào cũng thiếu bạc, cửa hàng ở đó chắc chắn sẽ tăng giá. Muội mới đến Kinh thành lâu, gia cảnh mỏng manh, hiện giờ chính là lúc tích cóp của cải cho ."

 

Nhìn dáng vẻ thấm thía của nàng, trong lòng Tô Cửu Nguyệt nóng lên, ngoan ngoãn nhận lời.

 

trong lòng suy tính đợi về nhà, sẽ hỏi kỹ Ngô Tích Nguyên.

 

Di tỷ nhi đường đường là một Vương phi hiện giờ mới nhận tin tức, mà nhà bọn họ năm ngoái mua nhiều cửa hàng ở đó , lý nào tin tức của Tích Nguyên nhạy bén hơn cả Di tỷ nhi a!

 

Lúc rời khỏi Yến Vương phủ, Tô Di còn cho Cửu Nguyệt mang về một giỏ hạnh.

 

Tô Cửu Nguyệt xe ngựa về đến nhà, phát hiện Tích Nguyên nhà nàng suốt ngày bận rộn đến mức thấy bóng dáng, hôm nay phá lệ ở nhà.

 

Ngô Tích Nguyên giỏ hạnh Tô Cửu Nguyệt mang về, : "Hạt hạnh hẳn là ngọt đấy, lát nữa đập cho nàng ăn."

 

Ngô Tích Nguyên lấy vài quả hạnh rửa mang về, liền thấy Tô Cửu Nguyệt vẫn nhíu mày bên bàn, nhúc nhích chút nào, liền lấy hai quả hạnh từ trong bát lớn nhét tay Tô Cửu Nguyệt, hỏi nàng: "Sao thế? Sao Yến Vương phủ một chuyến về thành bộ dạng ?"

 

Tô Cửu Nguyệt , vẫn là đó, so với bớt vài phần trẻ con, giữa hai hàng lông mày mang theo chút trưởng thành vững vàng.

 

Nàng đột nhiên lên tiếng hỏi: "Tích Nguyên, chuyện gì giấu ?"

 

Trong lòng Ngô Tích Nguyên "thịch" một tiếng, cẩn thận suy nghĩ , dạo cũng gì a?

 

Liền nghiêng đầu, vẻ mặt khó hiểu Tô Cửu Nguyệt, hỏi: "Sao thế? Sao đột nhiên hỏi ?"

 

Tô Cửu Nguyệt ánh mắt của , sự khó hiểu vẻ là thật, liền trực tiếp : "Hôm nay Di tỷ nhi với chuyện ở Hẻm Tỉnh Thủy, là Quốc T.ử Giám sắp chuyển đến đó ."

 

Ngô Tích Nguyên đột nhiên như hiểu , liền Tô Cửu Nguyệt tiếp: "Di tỷ nhi mấy ngày nay mới nhận tin tức, năm ngoái ?"

 

Ngô Tích Nguyên nhất thời cứng họng, đột nhiên mở miệng giải thích thế nào.

 

Ngô Tích Nguyên: "..."

 

"Nếu thì ?" Hắn mắt Tô Cửu Nguyệt, hỏi ngược .

 

Tô Cửu Nguyệt gật đầu, vẻ mặt trịnh trọng trả lời: "Thiếp tin , cũng tin ."

 

Ngô Tích Nguyên đột nhiên xì , xuống đối diện Tô Cửu Nguyệt, cúi gằm mặt, lọn tóc trán rủ xuống che khuất đôi mắt , cũng che khuất tầm của Tô Cửu Nguyệt.

 

Hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng : "Nói thì chút khó tin, nhưng những chuyện quả thực trải qua một ."

 

 

Loading...