Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 969: Chọn một ngày tốt

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:33:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mục Thiệu Linh châm nến, đốt bức thư tay, thấy cháy gần hết mới ném lư hương bên cạnh.

 

Nghe thấy lời của Quan Hoài Viễn, ngước mắt liếc : "Mặc kệ nàng chắc chắn chắc chắn, chúng đều sự chuẩn ."

 

"Vương gia ngài ." Quan Hoài Viễn vội vàng đáp lời.

 

Vừa lắm miệng, cũng may Vương gia ý trách tội.

 

" truyền tin cho Đái thị, dạo bên cạnh lão Tứ nữ nhân khác, cũng cần cố ý tranh sủng, chọn ngày khác thăm dò ." Mục Thiệu Linh dặn dò một câu.

 

Quan Hoài Viễn nhíu mày hỏi: "Vương gia, Đái thị hiện giờ m.a.n.g t.h.a.i con của Tĩnh Vương, nàng ... còn đáng tin cậy ?"

 

Mục Thiệu Linh khẽ một tiếng: "Tĩnh Vương phủ cũng chỉ một đôi mắt của nàng , còn về việc nàng sự thật , bản vương tự định đoạt."

 

Lúc Quan Hoài Viễn mới một tiếng, lui khỏi thư phòng, truyền tin.

 

Vương gia nhà bọn họ hiện giờ càng ngày càng khác xưa, những chuyện Vương gia còn nắm rõ hơn nhiều.

 

Tô Di ừ một tiếng: "Vương gia ở thư phòng ?"

 

"Vương gia đang ở đó." Quan Hoài Viễn đáp.

 

Tô Di gật đầu, cất bước rời .

 

Động tĩnh bên ngoài phòng vang lên, Mục Thiệu Linh thấy, nở nụ dậy đón.

 

Tô Di mới bước qua ngưỡng cửa, thấy mặt , mỉm trêu chọc: "Mới gặp một lát, Di nhi nhớ ?"

 

Tô Di lườm một cái: "Ai thèm nhớ ? Bớt tự đa tình !"

 

Mục Thiệu Linh vô cùng tự nhiên nắm lấy tay nàng đến bên cạnh xuống: "Vậy mới đến thư phòng một lát, Di nhi vội vàng chạy tới đây ?"

 

Tô Di rút tay về, nhưng nắm c.h.ặ.t buông.

 

Nàng đành chịu thua, mặc cho nắm tay, bất đắc dĩ : "Cũng là nhớ , là chuyện quan trọng với ."

 

"Chuyện gì?" Mục Thiệu Linh nghiêng đầu hỏi.

 

"Vừa trong cung tới, Khâm Thiên Giám chọn cho Dụ Nhân vài ngày , phụ hoàng lớn tuổi, quản chuyện nữa, bảo mang tới cho chúng xem."

 

Mục Thiệu Linh đối với chuyện của biểu Dụ Nhân cũng mấy bận tâm, liền thuận miệng : "Nếu đều là ngày , nàng cứ xem chọn một ngày là ."

 

"Nói thì , nhưng dù cũng là biểu của , cũng để chứ."

 

"Ngày tháng cụ thể là khi nào?" Mục Thiệu Linh hỏi.

 

"Xa thì là ba năm , gần thì là tháng Chạp năm nay, còn tháng Chín năm ."

 

Mục Thiệu Linh tuy rằng luôn thích cô biểu Dụ Nhân , nhưng nếu hỏi đến chuyện , rốt cuộc cũng chọn cho nàng một thời điểm thích hợp.

 

"Khâm Thiên Giám cũng hồ đồ , năm nàng mới hết tang kỳ, ngày của năm nay bỏ qua . Ba năm cũng , nàng hiện giờ còn chỗ dựa, vẫn là nên gả sớm thì hơn. Theo thấy, tháng Chín năm tồi."

 

Lời cũng là điều Tô Di , hai vợ chồng trẻ ăn ý gật đầu: "Vậy sẽ sai hồi báo với trong cung, cứ là định năm ."

 

Mục Thiệu Linh tưởng Tô Di đến chỉ để bàn chuyện , nhưng ai ngờ Tô Di xong chuyện , tự nhiên chuyển chủ đề: " , phụ hoàng còn sai truyền lời, Vân Nam Vương sắp rời Kinh, khi đến Đông Lăng tế tổ. Lão nhân gia thể tiện, bảo cùng Vân Nam Vương."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-969-chon-mot-ngay-tot.html.]

Yến Vương cả sững sờ: "Ta? Ta ?!"

 

Tô Di gật đầu: "Ừm, công công đến truyền lời vẫn đang đợi bên ngoài, gọi ông hỏi thử ?"

 

Yến Vương thở dài: "Cũng cần, chỉ là đang nghĩ xem chuyện thể thoái thác ."

 

Từ xưa đến nay chuyện tế tổ ngoài Hoàng thượng chủ trì, tiếp theo chính là Thái t.ử, hiện giờ Đại Hạ triều Thái t.ử, hành động của phụ hoàng chẳng là đang ám chỉ cho ?

 

Đôi khi thật sự hiểu nổi, phụ hoàng đang nghĩ cái gì.

 

Người thích lão Ngũ, thì sảng khoái phong lão Ngũ Thái t.ử !

 

Tuy lão Ngũ tuổi còn nhỏ, nhưng tiền triều đứa trẻ sinh phong Thái t.ử, cũng .

 

"Không thoái thác , Hoàng thượng hạ chỉ , từng thấy thánh chỉ ban còn thể thu hồi ?" Tô Di ở bên cạnh lạnh nhạt .

 

Nàng gả cho Yến Vương lâu, cũng dần dần hiểu sự thiếu chí tiến thủ của , nam nhân của chí ở chỗ , nàng cũng cảm thấy gì to tát.

 

Theo nàng thấy Vương phi cũng Thái t.ử phi cũng , ngày tháng vẫn trôi qua như .

 

Ngược Mục Thiệu Linh suốt ngày tìm cớ lười biếng trốn việc, khiến nàng nhớ những ngày tháng còn nhỏ học của .

 

Mục Thiệu Linh ngẩng đầu bắt gặp dáng vẻ hả hê của Tô Di, sắc mặt sầm , trực tiếp bế bổng Tô Di lên đặt đùi , hai tay ôm lấy mặt nàng, để nàng đối mặt với .

 

"Di nhi, thấy nàng vẻ hả hê nhỉ?"

 

Ngay khoảnh khắc đưa tay bế Tô Di, cơ bắp nàng căng cứng , cũng may là nàng cố gắng kiềm chế, mới hành động phản kích theo bản năng nào.

 

Nàng rốt cuộc nhịn nụ mặt, : "Chắc chắn là bình thường lười biếng quá nhiều, mới phụ hoàng ghim ."

 

Mục Thiệu Linh : "Nàng cùng ."

 

Tô Di nhướng mày: "Hoàng thất quy củ để nữ nhân tế tổ."

 

Mặc dù nàng cũng , nhưng quy củ thật sự khiến trong lòng thoải mái.

 

Mục Thiệu Linh : "Trước , nghĩa là , cung gặp phụ hoàng ! Nếu phụ hoàng cho phép, sẽ nghĩ cách đẩy công việc cho Tĩnh Vương."

 

Nhắc đến Tĩnh Vương, đột nhiên nảy một ý kiến tồi.

 

"Phụ hoàng chân cẳng của Tĩnh Vương là lành lặn, bao nhiêu năm nay mới bỏ qua y, nhưng nếu để phụ hoàng thì ?" Hắn xong, đột nhiên khẽ một tiếng, cũng hả hê : "Nếu cho lười biếng, thì đều đừng hòng giấu giếm."

 

Tô Di còn chuyện , Yến Vương , vẻ mặt kinh ngạc: "Chân của Tĩnh Vương? Không què?"

 

Mục Thiệu Linh gật đầu: "Nói thì năm đó y cũng vì trúng độc mới què chân, đứa trẻ tâm cơ thật sâu! Lúc đó y mới năm tuổi, cũng là tự y nghĩ , cao nhân chỉ điểm phía ."

 

Tô Di thở dài: "Hoàng thất quả nhiên ai là đèn cạn dầu."

 

Nói xong ngẩng đầu, thấy Mục Thiệu Linh ánh mắt đầy ý nàng: "Di nhi dường như quên mất, nàng hiện giờ cũng là trong hoàng thất ."

 

Sắc mặt Tô Di cứng đờ trong chốc lát, mới hất cằm bướng bỉnh : "Ta vốn dĩ là đèn cạn dầu, bớt trêu chọc ."

 

Mục Thiệu Linh ngừng , trực tiếp bế bổng nàng lên.

 

Tô Di giật nảy , sợ ngã, vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy , liền bên tai truyền đến giọng mang theo ý của nam nhân: "Tuân mệnh, Vương phi nương nương, chúng dùng bữa . Lát nữa theo cung một chuyến."

 

 

Loading...