Vương Khải Anh nàng lời , suýt chút nữa thì trố mắt .
Sao manh mối nữa? Nữ nhân rốt cuộc là gì ? Sao nàng còn giống Đại Lý Tự Trực hơn cả Đại Lý Tự Trực ?
"Cô phát hiện gì ?" Vương Khải Anh kịp chờ đợi hỏi.
Dương Liễu cũng lưu nơi lâu, chỉ mau ch.óng cho bọn họ rời , để tránh cố ý trả thù.
Nàng tới cáo mật cũng là qua suy nghĩ cặn kẽ, suy cho cùng Thanh Đại Lầu xảy chuyện, từ trong ngoài đều đổi , quản sự của nàng tự nhiên cũng nữa .
Nàng đem những phát hiện của cho Vương đại nhân xong, liền chuẩn rời khỏi kinh thành , cũng chỉ coi như khi rời kinh, một việc .
"Đại nhân, khi Thanh Đại Lầu đổi đông gia, vị cựu hữu lúc giới thiệu dân nữ đến Thanh Đại Lầu quản sự liền vì bệnh cũ tái phát mà c.h.ế.t. Người nhà đều ở kinh thành, dân nữ nhớ đến cái của , liền sắm cho một cỗ quan tài mỏng, định đem an táng."
Dương Liễu đến đây cũng vài phần đau lòng, nàng cô một phiêu bạt bên ngoài, gặp một đối xử với dễ dàng gì, nhưng hồ đồ mà mất mạng.
Nàng còn báo quan, của quan phủ cũng điều tra , chẳng qua là vì bệnh cũ trùng hợp mà c.h.ế.t, tồn tại hiềm nghi mưu hại.
"Mọi chuyện đều trùng hợp như , ngày dân nữ từ mộ phần trở về, vặn liền đường gặp ông chủ tiệm quan tài cùng kéo ba cỗ quan tài ngoài thành."
Nàng nhíu mày chuyện, đợi đến chuyện , nàng bỗng nhiên ngẩng đầu Vương Khải Anh một cái: "Vương đại nhân, dân nữ từ nhỏ lớn lên trong thôn, thấy nhiều việc, một cỗ quan tài mỏng liền là một kéo nổi, cũng tuyệt đối cần đến sáu . Dân nữ cảm thấy kỳ lạ, liền từ xa men theo vết bánh xe đuổi theo."
Đám Lý Trình Ký đến đây , cũng cảm thấy cô nương là một to gan lớn mật, cô một còn võ nghệ phòng , thế mà cũng dám bám theo xem.
Vương Khải Anh lời trực tiếp liền trừng lớn hai mắt: "Người sống?! Có là nam nhân nữ nhân ?"
"Nam nhân, sáu bộ đều là nam nhân, chỉ là cách xa quá rõ tướng mạo."
"Y phục thì ?" Vương Khải Anh truy hỏi.
"Chính là y phục của tiểu thái giám bình thường."
Xem ít nhiều vẫn dính líu chút quan hệ với trong cung, Vương Khải Anh ở trong lòng thầm suy nghĩ.
Nàng xong, liền chắp tay với đám Vương Khải Anh, : "Đại nhân, những gì dân nữ chỉ bấy nhiêu thôi, nếu thể giúp ích cho ngài thì , nếu tác dụng gì, kính xin ngài đừng để trong lòng. Như , dân nữ liền phiền nữa."
Vương Khải Anh sai tiễn nàng, cũng nàng một ngụm cự tuyệt: "Đại nhân cần khách sáo, dân nữ tự rời là ."
Nhìn nàng một nữa chắp tay, đó lui khỏi sương phòng, trong phòng nhao nhao một cái.
"Anh Tử, nữ nhân là ai? Lời nàng đáng tin ?" Lý Trình Ký dẫn đầu hỏi.
Vương Khải Anh khẽ gật đầu: "Ta lúc từng sai điều tra nàng , là đồng hương của tế, cũng là một tiến lùi, chẳng qua chỉ là một kẻ đáng thương nhà liên lụy mà thôi. Nàng giúp chúng vài , mỗi cung cấp manh mối đều hữu dụng, ước chừng cũng sẽ để chúng chạy một chuyến."
Bạch Lưu Sương hỏi: "Đệ gì ?"
Tầm mắt Vương Khải Anh đảo một vòng mặt ba bọn họ, mới hỏi: "Nhắc đến tiệm quan tài, các nghĩ đến gì ?"
"Vụ án của chúng ?!" Ba đồng thanh kinh hô một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-961-con-phai-hoi-xem-nang-ay-co-bang-long-khong.html.]
Vương Khải Anh khẽ gật đầu: "Chính là như , ý của nàng ông chủ tiệm quan tài việc cho trong cung. Ước chừng là chuyện gì nên , mới diệt khẩu."
"Ai! Anh Tử! Đệ ... chuyện quan hệ với Trâu Triển ?"
"Ta cảm thấy !" Vương Khải Anh .
Sự việc sẽ trùng hợp như , trực giác của cũng sẽ sai.
"Vậy chúng bây giờ đây?" Bất tri bất giác Vương Khải Anh trở thành chủ tâm cốt trong bốn bọn họ.
Vương Khải Anh sờ sờ cằm nghĩ nghĩ: "Sáu đưa khỏi kinh thành, phỏng chừng các cũng tra gì, theo thấy vẫn là chằm chằm Trâu Triển ! Bí mật kẻ lớn lắm đấy!"
Bọn họ Lý Trình Ký nhận lời, nhưng đảo mắt đề xuất: "Anh Tử, nữ nhân tồi, bảo nàng cùng chúng . Lỡ như mấy xuất hiện bên cạnh Trâu Triển, mấy chúng nhận , nàng chừng nhận ."
Vương Khải Anh nhíu mày: "Chúng đều là những chuyện nguy hiểm, đừng liên lụy đến cô nương nhà nữa."
Trịnh Vân Đạc toét miệng , : "Anh Tử, nàng chừng liên lụy , theo chúng cùng còn thể bảo vệ nàng , nếu nàng tự lượn lờ mù quáng bên ngoài, chừng lúc nào liền còn nữa."
Vương Khải Anh đầu trừng một cái: "Huynh đây là nguyền rủa !"
Bạch Lưu Sương đỡ: "Anh Tử, Vân Đạc sai, nghĩ xem vị cựu hữu c.h.ế.t của nàng . Đang yên đang lành còn là còn nữa? Nói là bệnh cũ, là tin ."
Lời của Vương Khải Anh lọt tai , nhíu mày suy nghĩ lâu, cuối cùng mới : "Để nàng cũng , nhưng cho một danh phận mới , nếu một nữ nhân cả ngày ở cùng các cũng thể thống gì."
Lý Trình Ký hắc hắc một tiếng: "Anh Tử, thấy cách ăn mặc và hành sự của nữ nhân , hẳn là một câu nệ tiểu tiết, ngại hỏi thử xem nàng bằng lòng . Nếu nàng bằng lòng bước cửa quan phủ, chúng tuyệt đối cưỡng cầu."
Vương Khải Anh nhận lời: "Ta lát nữa sẽ sai hỏi thử."
đợi đến lúc định phái hỏi, mới bỗng nhiên nhớ , căn bản cũng nữ nhân sống ở a?
Thôi bỏ , dù cũng vặn đến nhà họ Ngô, tiện đường qua đó hỏi thử !
Vụ án chồng chất vụ án , Vương Khải Anh dứt khoát cũng vội nữa, cùng mấy của ăn cơm xong, mới dậy đến nhà họ Ngô.
Đương nhiên, khi còn tiện tay thanh toán hóa đơn.
Mấy bọn họ thành , nhà quản nghiêm, thể so với , phu nhân của đối với thể nỡ chi tiền lắm đấy!
Vương Khải Anh bảo đám Lý Trình Ký về , tự lên xe ngựa, chậm rãi về phía nhà họ Ngô.
Tính toán thời gian, nhà họ Ngô hẳn là cũng mới dùng bữa xong, lúc là đúng lúc.
"Tích Nguyên ! Ta việc tìm !" Vương Khải Anh thấy Ngô Tích Nguyên liền trực tiếp mở miệng .
Tô Cửu Nguyệt lời liền đến là chính sự, liền : "Các đến thư phòng chuyện , chỗ chúng từ từ dọn dẹp."
Ngô Tích Nguyên dẫn Vương Khải Anh đến thư phòng, Lan Thảo ngoan ngoãn dâng nước cho bọn họ, liền đóng cửa lui ngoài.