Nàng mới rời khỏi kinh thành bao lâu, ngờ nhanh như trở về .
Nàng cũng chuyến gặp ai, nhưng thể Mạnh cô cô xưng là quý nhân, nhất định là nàng thể đắc tội nổi.
Nàng ở trong lòng lặng lẽ thở dài một , cảm thấy giống như bèo dạt mây trôi, phiêu bạt nơi nương tựa.
Liễu Như vốn dĩ thề thốt sẽ bảo vệ , nay cũng ở bên cạnh nàng nữa .
Tiếp theo chờ đợi nàng còn là cái gì.
Trong xe ngựa vô cùng yên tĩnh, ngoài Hà thị những khác cũng đều ôm ấp tâm tư riêng, ai mở miệng chuyện.
Xe ngựa bao lâu, mới dừng , một phụ nhân vén rèm xe ngựa lên, gọi các nàng xuống.
Chỉ là quy cách của trạch viện , phỏng chừng hẳn là một vương phủ.
Nàng nhíu mày, trong lòng vô cùng thấp thỏm.
Một phủ Lạc Dương Vương hại nàng thê t.h.ả.m như , nay đến một vương phủ nữa?
Tuy nhiên thời gian căn bản để nàng suy nghĩ nhiều, phụ nhân tiến lên gõ gõ then cửa, nhanh mở cửa, đón mấy các nàng .
Hà thị theo ba cô nương khác chờ ở hoa sảnh, mãi cho đến khi một hoa phục từ cuối hành lang gấp khúc xuất hiện, trong lòng Hà thị mới hiểu rõ.
Hóa là nàng a...
Người tới chính là Tĩnh Vương phi, khi trắc phi thai, nàng nghĩ qua đủ cách phá cái t.h.a.i của nàng , nhưng trắc phi căn bản mắc mưu nàng .
Nàng hết cách, cuối cùng vẫn là bên cạnh khuyên nàng tìm một cô nương thất cho Vương gia.
Đái thị là ỷ trẻ trung vài phần nhan sắc ? Các nàng tìm một trẻ trung xinh bản lĩnh hơn nàng .
Một khi Vương gia chống lưng, nàng há chẳng là cá thớt?
Tĩnh Vương phi cảm thấy bọn họ lý, nhưng Tĩnh Vương rốt cuộc cũng là nam nhân của nàng , chia sẻ nam nhân của cho nữ nhân khác, trong lòng nàng luôn vài phần thoải mái.
Cho đến ngày rằm mấy hôm , vốn dĩ theo quy củ, ngày rằm đều qua đêm ở phòng chính, nhưng Vương gia cuối cùng vẫn đến chỗ Đái thị.
Tĩnh Vương phi lúc mới nhịn nữa, rốt cuộc đưa quyết định.
Nếu tranh sủng, thì tìm một giỏi tranh sủng nhất qua đây!
Nàng sai nhắn lời cho Mạnh cô cô đưa hai qua đây, nàng cũng tin, Đái thị một nữ t.ử nhà lành còn thể tranh giành Dương Châu Sấu Mã lừng danh!
Từ xa nàng thấy mấy cô nương trong hoa sảnh, từng dáng thon thả, ăn mặc cũng vô cùng yêu kiều.
Nữ t.ử như ngày thường những đại gia khuê tú như các nàng khinh thường nhất, nhưng nay nàng dựa những nữ t.ử tranh sủng.
Tĩnh Vương phi trầm mặt một mạch đến mặt mấy Hà thị, mấy vị cô nương thấy bên cạnh thi hành lễ bái kiến Tĩnh Vương phi, mới hoảng hốt, cũng hành lễ theo.
Cũng chỉ Hà thị phận của nàng một bước, mặt mới tỏ hoảng loạn như .
Cứ như , ngược khiến Tĩnh Vương phi nàng bằng cặp mắt khác xưa.
"Đứng lên !"
Bốn đồng loạt dậy, sang một bên, Tĩnh Vương phi lượt hỏi chuyện các nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-946-de-nhu-tro-ban-tay.html.]
Hà thị trơ mắt càng hỏi chuyện, lông mày Tĩnh Vương phi nhíu càng c.h.ặ.t, trong lòng cảm thấy hẳn là đoán đại khái .
Đợi đến khi Tĩnh Vương phi hỏi nàng , nàng liền dùng giọng điệu bình thường quy quy củ củ trả lời: "Nô gia từ Dương Châu tới."
Tĩnh Vương phi ngước mắt liếc nàng một cái, vô cùng xảo quyệt hỏi: "Có hầu hạ nam nhân ?"
Hà thị vẫn là một bộ dạng cúi mi thuận nhãn, trả lời: "Ngài nếu để nô gia , thì nô gia liền ."
Tĩnh Vương phi hài lòng : "Được , chính là nàng ."
Phụ nhân dẫn mấy các nàng tới ở một bên, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may khiến vị quý nhân hài lòng , bằng đợi lúc về Mạnh cô cô tám phần mười nổi giận .
Hà thị trơ mắt các nàng , vội vàng hành lễ với Tĩnh Vương phi: "Vương phi, nô gia một nô tỳ từ nhỏ hầu hạ nô gia, ngài thể mở một ân điển ?"
Chẳng qua chỉ là một hạ nhân mà thôi, Tĩnh Vương phi căn bản mấy để tâm, chỉ cần nàng thể giúp nàng đạt sở nguyện.
"Chuẩn."
Lúc Liễu Như đưa phủ Tĩnh Vương, cũng giật .
Đại nhân nhà nàng điều tra vụ án của Tĩnh Vương lâu , nàng cũng , nhưng phủ Tĩnh Vương phòng nghiêm ngặt bọn họ vẫn luôn cách nào tay.
Lại ngờ cứ đơn giản như để nàng trộn ?
Nàng cửa phủ Tĩnh Vương chớp chớp mắt, bao lâu liền mở cửa gọi nàng .
Nàng theo hạ nhân dẫn đường vẫn luôn đến phòng của Hà thị, thấy nàng vẻ mặt vui vẻ, trong lòng cũng thả lỏng hơn nhiều.
Nói cũng , Hà thị cũng quả thực là một lợi hại, nếu nàng , các nàng nhiều nhất cũng chỉ nắm rõ nhà kho đó là gì, căn bản sẽ cơ hội mò đến phủ Tĩnh Vương.
Nàng nắm lấy tay Hà thị, hai vui mừng nên lời, niềm vui của mỗi cũng giống .
Hạ nhân đưa nàng tới thấy thế cũng : "Người đưa đến , nô tài phục mệnh đây."
Đợi , Hà thị mới đóng cửa với Liễu Như: "Nhớ ngươi c.h.ế.t!"
Tai Liễu Như động đậy, thấy động tĩnh bên ngoài, nháy mắt với Hà thị một cái, Hà thị lập tức hiểu ý.
Liễu Như cũng hùa theo lời nàng : "Tiểu thư, nô tỳ rốt cuộc cũng gặp ngài ! Còn tưởng rằng đời cũng gặp ngài nữa!"
Hà thị : "Sao thể gặp , chỉ cần chúng việc cho Vương phi, ngày chúng nhất định sẽ cả đời ở bên !"
Liễu Như cũng thông qua lời nàng hiểu , hóa gọi Hà thị qua đây là Tĩnh Vương phi.
Lại qua một lúc, động tĩnh bên ngoài còn nữa, Liễu Như mới kéo Hà thị xuống ghế, hạ thấp giọng hỏi nàng : "Vương phi gì với ngươi? Ngươi đến nơi rốt cuộc là để gì?"
Lông mày Hà thị nhíu thành một cục: "Ta nay là thị của Tĩnh Vương , Vương phi là đến quyến rũ Tĩnh Vương, nhất thể quyến rũ Tĩnh Vương từ chỗ trắc phi Đái thị qua đây."
Liễu Như hiểu , hỏi Hà thị: "Ngươi nay suy nghĩ gì? Có bằng lòng hầu hạ Tĩnh Vương ? Nếu bằng lòng, chúng liền tiếp tục đái tội lập công, nếu bằng lòng, chúng liền trở về, xem xem những việc đó rốt cuộc thể bù đắp bao nhiêu tội."
Hà thị c.ắ.n môi , chiếc khăn tay trong tay sắp nàng vặn nát .
Cuối cùng mới c.ắ.n răng đưa quyết định: "Hầu hạ ai mà chẳng là hầu hạ?! Chỉ là hy vọng khi khỏi phủ Tĩnh Vương, thể thả về Dương Châu!"
Hà thị nghĩ đến cố hương, sự đau thương mặt đều nhạt nhiều: "Dù cũng là một Vương gia, thiệt."