Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 945: Ta chỉ muốn về nhà

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:32:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mạnh cô cô liền vui vẻ: "Phụ ngươi cũng là một tầm xa, ngươi cũng là một thiên phú. Nay tìm thấy trưởng tỷ của ngươi, bản cô cô cũng sẽ tìm cho ngươi một nhà quyền quý, cứ yên tâm."

 

Hà thị mặt mày ngậm xuân cúi đầu xuống, khiến Liễu Như mà nhíu mày một trận.

 

Nay nàng cũng chút hiểu rõ , Hà thị rốt cuộc là thực sự động lòng, là giả vờ.

 

Đợi đến tối hỏi cho kỹ mới .

 

Có lẽ là biểu hiện hôm nay của Hà thị lấy lòng Mạnh cô cô, mà Mạnh cô cô ở chủ gia các nàng cũng quả thực vài phần thể diện.

 

Đến tối lúc tất cả về hầm, Mạnh cô cô duy nhất gọi Hà thị : "Hà thị, ngươi ở !"

 

Hà thị sửng sốt, chút căng thẳng liếc Liễu Như, thấy Liễu Như gật đầu một cái, nàng mới .

 

Liễu Như theo những khác cùng về hầm, đợi khi cửa hầm đóng , Mạnh cô cô mới với nàng : "Hôm nay ngươi cứ ở phòng bên cạnh !"

 

Không cần đến nơi tối tăm mù mịt đó, trong lòng Hà thị vui vẻ lắm!

 

Nàng hưng phấn tiếng cảm tạ với Mạnh cô cô, mới : "Mạnh cô cô, Liễu Như là nô tỳ của nô gia, ngài thể cũng gọi nàng a?"

 

Mạnh cô cô suy nghĩ một chút, lẽ là trúng giá trị nàng , cuối cùng rốt cuộc vẫn gật đầu: "Được, ngươi về , lát nữa liền sai dẫn qua cho ngươi."

 

Liễu Như mới xuống bao lâu, cửa hầm liền một nữa mở , từ bên ngoài bước , gọi một tiếng Liễu Như.

 

"Liễu Như đó ?"

 

Liễu Như vội vàng lên: "Có."

 

Đối phương đ.á.n.h giá nàng một cái, : "Ngươi theo tới."

 

Liễu Như vẫn luôn dẫn đến phòng của Hà thị: "Hôm nay ngươi cứ ở đây !"

 

Hà thị kéo tuột nàng , tiếng cảm tạ với tiểu ca , mới đóng cửa .

 

Liễu Như hạ thấp giọng hỏi nàng : "Đây là chuyện gì ?"

 

Hà thị bật : "Chắc là biểu hiện khá chứ ."

 

Liễu Như nhíu mày, tiếp tục hỏi: "Không lẽ ngươi còn thực sự định bọn họ đưa cho một nhà quyền quý?"

 

Hà thị lập tức biến sắc: "Ta điên ? Còn thoát khỏi hố lửa, nhớ thương hố lửa tiếp theo ? Ta bây giờ suy nghĩ gì cả, chỉ về Dương Châu!"

 

Liễu Như lúc mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, nàng chỉ sợ Hà thị đột nhiên phản bội, khai nàng .

 

"Vậy thì , ngươi yên tâm, Vương đại nhân chúng xưa nay luôn lời giữ lời. Cho dù Tang đại nhân đến lúc đó cứu ngươi, cũng Vương đại nhân ở đây."

 

Hà thị gật đầu thật mạnh: "Ta hiểu mà, ngươi yên tâm, sẽ phối hợp với ngươi . Biểu hiện hôm nay của ngươi thực sự chút quá cứng nhắc, trộn ở đây, như ."

 

Liễu Như lời nàng , cả khuôn mặt đều cứng đờ.

 

Nàng từ nhỏ tập võ, ngay cả một câu mềm mỏng cũng , nào loại thủ đoạn hầu hạ nam nhân ?

 

Hôm nay nàng kiềm chế xúc động tay đ.á.n.h của , bảo nàng nghênh lai tống vãng, điều đó còn khó hơn cả lấy mạng nàng .

 

Hà thị thần sắc của nàng , cũng hiểu , thở dài một .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-945-ta-chi-muon-ve-nha.html.]

"Ngày mai ngươi cứ theo hầu hạ , thực sự vài lời với Mạnh cô cô, xem xem thể bắt ngươi học những thứ đó ."

 

Liễu Như lúc mới thở một ngụm trọc khí, khi đến nàng còn thề thốt sẽ bảo vệ Hà thị, nay xem ngược là nàng đến bảo vệ nàng .

 

Vai trò của con sẽ bất biến, luôn sẽ lúc phong thủy luân lưu chuyển.

 

Đêm đầu tiên, Liễu Như dám hành động thiếu suy nghĩ, phòng thủ của viện bên nhất định nghiêm ngặt hơn phòng thủ của viện bên cạnh, bằng Tống tướng quân và Nhạc tướng quân cũng sẽ lâu như đều thăm dò nơi trò gì.

 

Ngày hôm , Hà thị quả nhiên chuyện của Liễu Như với Mạnh cô cô.

 

"Cô cô, nha của từ nhỏ theo bên cạnh sai sử, là một kẻ hiểu phong tình, là ngài mở một ân điển, để nàng theo bên cạnh ?"

 

Mạnh cô cô như nàng : "Sao? Cánh còn cứng, đưa yêu cầu ?"

 

Hà thị giật , vội vàng quỳ xuống cầu xin tha thứ: "Mạnh cô cô thứ tội, nô gia ý , nếu ngài cho phép, ngày nô gia nữa là ."

 

Mạnh cô cô lúc mới : "Nàng ngày thế nào, còn xem biểu hiện của ngươi . Ngươi nhớ kỹ, càng ích với chủ gia, mới xứng đưa yêu cầu."

 

Hà thị cúi mi thuận nhãn một tiếng, liền thực sự mở miệng nữa.

 

Thời gian nhanh trôi qua năm ngày, Hà thị biểu hiện ngày càng , nhưng Liễu Như vẫn tìm cơ hội đưa thư ngoài.

 

Hôm nay nhà kho bọn họ tới đưa một bức thư, Mạnh cô cô lập tức kích động lên.

 

Triệu tập tất cả , với các nàng: "Có khách quý tới , Hà thị, Thôi thị... mấy các ngươi tắm rửa một phen, một bộ y phục mới, theo tới!"

 

Mấy nhận lời, một bộ y phục bằng lụa mỏng như cánh ve, trang điểm tinh xảo, mới lượt bước khỏi phòng.

 

Hà thị trong lòng cũng , phỏng chừng các nàng là dâng tận cửa cho chọn lựa .

 

Mạnh cô cô ở cửa, mấy các nàng thành một hàng, từng từng giúp các nàng chỉnh lý y phục và lớp trang điểm.

 

Đến chỗ Hà thị, nàng lấy b.út vẽ mày , điểm một nốt ruồi lệ mắt Hà thị.

 

Nét b.út quỷ phủ thần công , khiến Hà thị thoạt càng thêm thấy mà thương.

 

Ngay cả Liễu Như ở một bên , cũng cảm thấy vị Mạnh cô cô tuyệt đối là nữ nhân hiểu nam nhân nhất.

 

Điểm nốt ruồi lệ , nàng thu tay , đ.á.n.h giá Hà thị một phen, mới hài lòng gật đầu: "Ngươi tới muộn, da dẻ dưỡng lắm, hy vọng nốt ruồi lệ thể giúp ngươi tăng thêm vài phần nắm chắc ."

 

Hà thị một tiếng, định mở miệng xin Liễu Như với nàng , Mạnh cô cô giống như tâm tư của nàng , với các nàng: "Các ngươi an tâm , nếu thể quý nhân chọn trúng, thứ các ngươi cô cô tự sẽ thỏa mãn các ngươi."

 

Hà thị lúc mới lưu luyến rời liếc Liễu Như một cái, mang theo tâm trạng thấp thỏm bịt mắt dìu xuống hầm, men theo địa đạo lâu mới thấy ánh mặt trời.

 

Liễu Như cũng là lúc mới , thảo nào đại nhân nhà các nàng ở bên ngoài canh chừng lâu như đều bắt nhược điểm gì, nhà giống như một con tỳ hưu , luôn chỉ .

 

Hóa trong nhà kho của bọn họ cũng ám đạo!

 

Sau khi Hà thị lên xe ngựa, dải lụa bịt mắt mới xốc lên, nàng ba khác xe ngựa, trong lòng đều thấp thỏm bất an, đón chờ các nàng rốt cuộc là ngưu quỷ xà thần gì.

 

Một phụ nhân xe dặn dò một câu: "Hôm nay khi gặp quý nhân, các ngươi bất luận chọn , đều tuân thủ quy củ. Nếu chọc giận quý nhân, đừng Mạnh cô cô, ai cũng cứu các ngươi. Dạo cũng coi như là uổng công dạy dỗ ."

 

Xe ngựa gần hai canh giờ, Hà thị xóc nảy xe ngựa đến mức sắp nôn , mới coi như là kinh thành.

 

Nàng xuyên qua khe hở của rèm xe, xe cộ tấp nập bên ngoài, trong lòng vô cùng phức tạp.

 

 

Loading...