Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 944: Nhập vai thật nhanh
Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:32:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà thị là thực sự ngủ say như c.h.ế.t, chỉ Liễu Như đang giả vờ ngủ.
Rất thuận lợi khiêng sang nhà bên cạnh, thấy một tiếng mở cửa, là một trận tiếng sột soạt, nàng mới chạm đất.
Bị "bạch" một tiếng ném xuống đất, Liễu Như cảm thấy lưng truyền đến một trận đau đớn.
Nàng cố nhịn lên tiếng, liền thấy một nam nhân bên cạnh : "Đại công cáo thành, ném ở đây , đợi ngày mai để Mạnh cô cô dạy dỗ các nàng thật ."
Một khác bên cạnh ngáp một cái, thúc giục: "Đi thôi, về ngủ , buồn ngủ c.h.ế.t ."
Nghe tiếng bước chân của bọn họ dần dần xa, còn thể thấy tiếng bước xuống bậc thang, trong lòng Liễu Như nghi ngờ dâng lên.
Đợi đến khi còn thấy tiếng động gì nữa, nàng mới lặng lẽ mở mắt , đập mắt là một mảnh tối đen như mực, đợi nàng thích ứng với ánh sáng nơi , quanh bốn phía, mới phát hiện các nàng hẳn là nhốt trong một cái hầm.
Nơi ngoài nàng và Hà thị , còn hai mươi mấy cô nương.
Lúc tựa chìm giấc ngủ, mấy cô nương bừng tỉnh cũng rụt trong góc.
Sắc mặt Liễu Như kém đến cực điểm, đại nhân nhà nàng suy đoán đủ kiểu, duy nhất đoán nhà kho cái trò buôn bán nhân khẩu!
Nàng đưa tay lay lay Hà thị bên cạnh, thấy nàng chút động tĩnh gì, mới nhíu mày.
Một cô nương bên cạnh nhận động tác của nàng , liền thấp giọng : "Không cần gọi , bộ dạng của nàng tám phần mười đến sáng mai mới tỉnh ."
Liễu Như thấy vẫn còn chịu chuyện, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Lại nàng tuy là quan thoại, nhưng mang theo mùi vị Ngô Nông nhuyễn ngữ, liền nàng cho dù Dương Châu, cũng là từ vùng lân cận tới.
Nàng liền dậy, đầu nàng , cũng dùng tiếng Dương Châu hỏi: "Vị cô nương , chúng bây giờ đang ở chỗ nào? Bọn họ bắt chúng gì?"
Cô nương ngay phía nàng , tựa tường, trong phòng thực sự tối tăm, cho dù thị lực của Liễu Như hơn , lúc cũng rõ ánh mắt và tướng mạo của nàng .
Chỉ cô nương : "Đừng hỏi nữa, dù cũng trốn thoát , theo mệnh trời ."
Liễu Như lời , luôn cảm thấy cô nương là chút câu chuyện, liền xoay , quỳ mặt đất, vẻ sốt ruột hỏi: "Cô nương, cầu xin cô cho ? Sao trốn thoát ? Ta cùng tiểu thư nhà đến kinh thành nương tựa , chúng gì cả, mạc danh kỳ diệu bắt đến nơi ."
Cô nương lời , ngược vô cùng kinh ngạc liếc các nàng một cái, đó chậm rãi : "Hóa chúng bây giờ đang ở kinh thành a..."
Thần sắc mặt Liễu Như cứng đờ, mới tiếp tục dò hỏi: "Các cô ?"
Nàng thở dài, tiếp tục : "Chúng đều là từ Dương Châu vận chuyển qua đây, chỉ là thuyền lâu, thật sự giống các ngươi là bắt từ bản địa tới."
Liễu Như với nàng vài câu, mấy cô nương tỉnh dậy, các nàng chuyện, từ từ xen hai câu.
Liễu Như cũng dò hỏi hòm hòm , những các nàng là nhà bán , là lên phố chơi đùa bắt cóc.
các nàng bắt ít nhất cũng ba năm , ngày ngày chữ sách, học tập cầm kỳ thư họa.
Lúc đầu còn khá cảm kích bọn họ, mãi cho đến khi một ngày một vị khách tới, chủ gia mời các nàng ngoài cho chọn lựa, các nàng mới hóa các nàng đóng vai trò gì.
Từ đó về , chủ gia cũng còn che giấu ý đồ của nữa, những thứ dạy cho các nàng ngày càng thể lọt mắt.
các nàng bắt buộc học, học thì cơm ăn, còn chủ gia bán .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-944-nhap-vai-that-nhanh.html.]
Cũng nghĩ đến chuyện bỏ trốn, ngay khi các nàng lên thuyền, cũng vẫn tỷ nghĩ đến chuyện bỏ trốn.
Các nàng tận mắt thấy một cô nương nhảy xuống đại vận hà, chủ gia sai dùng cung tên b.ắ.n c.h.ế.t, m.á.u tươi nhuộm đỏ một mảng lớn mặt sông.
Liễu Như nhiều như , cũng hiểu , hóa các nàng chính là Dương Châu Sấu Mã trong truyền thuyết.
Nhốt những cô nương trong hầm, bán giá cao.
...
Ngay trong tiếng bàn tán của , Hà thị mới thong thả tỉnh , nàng lắc lắc cái đầu của , liếc cảnh xung quanh, theo bản năng tưởng rằng nhốt trong phòng giam .
bên cạnh nhiều cô nương, mới ý thức đúng.
"Liễu Như, chúng đây là đang ở chỗ nào a?"
Liễu Như thấy giọng của nàng , đỡ nàng dậy, mới hạ thấp giọng ghé tai nàng giải thích hai câu.
Hà thị hai mắt trừng lớn, suýt chút nữa kinh hô thành tiếng, Liễu Như nhanh tay lẹ mắt bịt môi .
Liền Liễu Như : "Ngươi yên tâm, hôm qua truyền tin tức ngoài , đại nhân nhất định sẽ nghĩ cách cứu chúng , mấy ngày nay bọn họ bảo gì ngươi cứ theo, sẽ chuyện gì ."
Hà thị vẫn sợ, Liễu Như tiếp tục : "Ngươi đừng quên, chỉ xong việc cho đại nhân, ngươi mới thể một tia hi vọng sống. Bằng , chỉ dựa quan hệ giữa ngươi và Lạc Dương Vương thế t.ử, e là cũng sống bao lâu nữa..."
Hà thị nuốt nước bọt, mặt mày đều nhăn nhúm : "Ta , ngươi yên tâm, sẽ phối hợp với ngươi."
Liễu Như lúc mới gật đầu, hai các nàng mới xong bao lâu, cửa hầm liền mở .
Giọng của một nữ nhân truyền : "Ồn ào cái gì mà ồn ào?! Xem tinh lực của các ngươi dồi dào a! Hôm nay liền đều đừng ăn cơm nữa!"
Mọi đều sợ tới mức kêu oan uổng, ánh mắt Liễu Như cũng rơi lối , liền thấy một nữ nhân ăn mặc trang điểm lộng lẫy từ bậc thang bước xuống.
Vòng eo của nàng nhỏ như bắp đùi của nam nhân trưởng thành, một bước ba lắc, gót sen nhẹ nhàng từ bậc thang bước xuống.
Đợi ánh mắt nàng lướt qua một vòng, mới rơi Liễu Như và Hà thị, hỏi hai các nàng: "Hai các ngươi chính là hai mới tới đó?"
Liễu Như còn lên tiếng, Hà thị ngoan ngoãn gật đầu.
Nữ nhân hài lòng gật đầu: "Không tồi, thoạt ngược vài phần nhan sắc, họ Mạnh, các ngươi gọi là Mạnh cô cô là ."
Hà thị vội vàng dậy hành lễ với nàng : "Mạnh cô cô."
Nụ mặt Mạnh cô cô càng rạng rỡ hơn: "Là một điều, lễ nghi cũng tồi, trẻ nhỏ dễ dạy."
Liễu Như cũng ngờ nàng nhập vai nhanh như , đợi đến khi Mạnh cô cô bảo các nàng học bản lĩnh lấy lòng nam nhân, biểu hiện của Hà thị mới càng khiến bằng cặp mắt khác xưa.
Mạnh cô cô là thực sự kinh ngạc: "Nhà ngươi là gì?"
Hà thị hành lễ với nàng : "Hồi bẩm cô cô, nô gia là Hà gia Dương Châu."
Mạnh cô cô nhướng mày: "Đại gia tiểu thư còn loại thủ đoạn ?"
Hà thị e thẹn cúi đầu, ngượng ngùng : "Gia phụ vốn dĩ là để... nô gia theo trưởng tỷ đến kinh thành tìm một nhà quyền quý... lúc mới để nô gia theo cô nương họa phường học chút bản lĩnh..."