Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 934: Sao Không Gửi Chiến Thư Về

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:32:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vân Nam Vương đ.á.n.h thắng trận là thật, nhưng mang trọng thương, một mũi tên xuyên qua bả vai ông , cánh tay trái của ông tạm thời phế .

 

Cũng chính vì nguyên cớ , những đến cửa bái phỏng ông gần như đều gặp, bộ đều để quản gia đuổi .

 

quản gia cầm bái Ngô Tích Nguyên gửi tới, do dự.

 

Ngô đại nhân là khâm sai, đến điều tra Vương gia nhà bọn họ, gửi tới liệu chuyện gì khẩn cấp ?

 

Hắn qua trong sân, cân nhắc mãi, cuối cùng vẫn quyết định hỏi Vương gia nhà bọn họ một chút.

 

Để Ngô đại nhân tới xem thương thế của Vương gia nhà bọn họ, cũng tiện trở về với Hoàng đế lão nhi những năm nay Vương gia nhà bọn họ ở biên ải đến để hưởng phúc? Rõ ràng là đến để chịu khổ mà!

 

"Vương gia, Ngô đại nhân gửi bái tới, ngài gặp một mặt ?" Hắn cung cung kính kính hỏi.

 

Vân Nam Vương vốn dĩ đang giường, lập tức dậy: "Đương nhiên là gặp , bản vương đều nông nỗi , đương nhiên để mắt của Hoàng thượng cho kỹ."

 

Quản gia thấy bản cũng coi như đoán trúng tâm tư của Vương gia, mím môi đáp: "Vâng, nô tài lập tức sai truyền tin cho Ngô đại nhân."

 

Ngô Tích Nguyên Vân Nam Vương thương, cũng kinh hãi: "Vương gia thương nghiêm trọng ?"

 

Người đến truyền tin nhíu mày lóc kể lể: "Cánh tay của Vương gia mũi tên của kẻ địch b.ắ.n xuyên qua, hiện tại đang tĩnh dưỡng, cũng may Vương gia né kịp thời, cách tim chỉ một chút xíu nữa thôi."

 

Ngô Tích Nguyên lông mày cũng nhíu : "Trên chiến trường quả nhiên đao kiếm mắt."

 

Hắn theo của Vân Nam Vương phủ cùng thăm Vân Nam Vương, thấy , Vân Nam Vương liền dậy nghênh đón.

 

Ngô Tích Nguyên vội vàng tiến lên ấn ông : "Vương gia, ngài thương thành thế a?"

 

Nói liền quét mắt một vòng hạ nhân xung quanh, hỏi: "Các ngươi bảo vệ Vương gia kiểu gì ?!"

 

Những khác vội vàng nhận tội, Vân Nam Vương cản : "Cũng trách bọn họ, đều là kẻ địch b.ắ.n lén, đ.á.n.h trận ở tiền tuyến nhiều năm, bản vương cũng đầu tiên thương, chuyện gì lớn, Ngô đại nhân đừng lo lắng."

 

Ngô Tích Nguyên thực trong lòng hiểu rõ, ông càng hời hợt như , càng là để thấy sự dễ dàng của ông những năm nay.

 

Cho dù cả Vân Nam Vương phủ lúc đều hiềm nghi diễn kịch, nhưng Vân Nam Vương trấn thủ biên ải gần hai mươi năm cũng là sự thật.

 

"Vương gia, Hoàng thượng triệu ngài hồi kinh ." Ngô Tích Nguyên lên tiếng .

 

Vân Nam Vương thoạt hề bất ngờ chút nào, rõ ràng cũng nhận chiếu thư của Hoàng thượng.

 

"Ừm, bản vương ."

 

Ngô Tích Nguyên lo lắng liếc vết thương của ông một cái, : "Ngài thương nghiêm trọng như , là tĩnh dưỡng thêm vài ngày nữa hẵng hồi kinh nhé?"

 

Vân Nam Vương xua tay: "Không cần , chính là hồi kinh như thế , Hoàng thượng thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của bản vương trong lòng mới yên tâm, nếu Hoàng thượng thực sự cho rằng bản vương ở Vân Nam tiêu d.a.o khoái hoạt bao!"

 

Lời quả thực là hề khách sáo, rõ ràng cũng chút đại nghịch bất đạo .

 

Ngô Tích Nguyên cũng cảm thấy Vân Nam Vương đúng, Hoàng thượng là ăn mềm ăn cứng, lẽ Vân Nam Vương chỉ trở về như , mới miễn trách phạt.

 

"Nếu ngài quyết định, chúng cũng nên bàn bạc xem khi nào khởi hành ." Ngô Tích Nguyên .

 

Vân Nam Vương suy nghĩ một chút: "Vậy thì ba ngày , bản vương dạo ngươi xử lý Cảnh gia? Vậy thì mang theo Cảnh Khang Lạc cùng luôn !"

 

Thời gian ba ngày dài dài, ngắn ngắn.

 

Hạng Lập Tân tìm một thương nhân phỉ thúy mới, trả cho một phần tiền đặt cọc, lấy nhiều hàng .

 

Mà đối phương lưng Hạng Lập Tân là Ngô đại nhân, rõ ràng cũng yên tâm về .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-934-sao-khong-gui-chien-thu-ve.html.]

 

Vương gia hạ lệnh ngày khai thác mỏ cũng theo chiêu muối dẫn đó , bọn họ lấy nhiều giấy phép khai thác mỏ, chẳng sớm tạo quan hệ với những vị quan ?

 

Lùi một vạn bước mà , bọn họ vẫn luôn ăn ở Vân Nam, việc ăn thể lớn đến chứ? Không bằng liều một phen, Hạng chưởng quỹ bán phỉ thúy đến kinh thành.

 

Lỡ như thực sự đẩy giá phỉ thúy lên cao, mỏ quặng nhà liền giá !

 

Vân Nam Vương trong lòng cũng sảng khoái a, Cảnh gia xử lý , ba mỏ quặng đó liền sung công.

 

Mỏ quặng trong địa phận Vân Nam của ông , mỗi năm tiến cống cho Hoàng thượng bao nhiêu chẳng là do ông quyết định ? Phần còn nuôi đám binh lính của ông thể là dư dả .

 

Đợi ông từ kinh thành trở về, đám binh lính của ông lúc rảnh rỗi việc gì thì đều đào mỏ !

 

Vân Nam Vương những năm nay từng nhẹ nhõm như ! Vốn dĩ ông cũng vẫn luôn xử lý Cảnh gia, nhưng Cảnh lão gia giống như một con cáo già, căn bản bắt , luôn đối đầu với ông trong tối.

 

Ngô Tích Nguyên quả thực là giúp ông một việc lớn .

 

Ba ngày trôi qua nhanh, Vân Nam Vương sắp xếp xong công vụ, liền gọi nhiều khiêng ông kinh.

 

Ngô Tích Nguyên ngoài xấp xỉ gần năm tháng , sớm nóng lòng như lửa đốt về nhà, nếu e ngại Vân Nam Vương thương tích , đều hận thể một ngày mười hai canh giờ đường.

 

Cứ như dừng dừng mất một tháng, bọn họ mới coi như thấy cổng lớn của kinh thành.

 

Vân Nam Vương kiệu, bức tường thành nguy nga, nhịn cảm khái : "Bản vương lúc ban đầu rời kinh mới chỉ là một thiếu niên, nay trở về hai bên thái dương đều bạc , mà bức tường thành vẫn là dáng vẻ ban đầu."

 

Ngô Tích Nguyên ở bên cạnh , trong lòng cũng tư vị, vật đổi dời, ai thể vượt qua năm tháng chứ?

 

"Vâng!"

 

...

 

Chuyện Vân Nam Vương thành, nhanh bẩm báo cho Cảnh Hiếu Đế.

 

"Hoàng thượng, Vân Nam Vương kinh , ngài dường như thương, sắc mặt ngài kém, còn là khiêng kinh."

 

Cảnh Hiếu Đế đối với chuyện khẩy, hừ nhẹ một tiếng: "Người còn kinh, khổ nhục kế dùng ! Trẫm mới ăn bộ đó của !"

 

Ngay đó đến buổi trưa, Cảnh Hiếu Đế mới nhận thẻ bài Vân Nam Vương trình cung.

 

Cảnh Hiếu Đế đợi ông đến tự kiểm điểm, ngược cũng tránh mặt gặp.

 

"Nếu đến , thì mời ."

 

Vân Nam Vương theo Triệu Xương Bình bước , hành lễ với Hoàng thượng: "Thần mắt Hoàng thượng! Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"

 

Cảnh Hiếu Đế vung tay lên: "Bình !"

 

Vân Nam Vương lúc mới lên, động tác chút cứng nhắc.

 

"Trẫm ngươi thương ?" Cảnh Hiếu Đế thẳng vấn đề hỏi.

 

Vân Nam Vương gật đầu: "Tháng lúc đ.á.n.h trận với Tây Chiêu quốc, trúng một mũi tên của đối phương."

 

Cảnh Hiếu Đế lúc mới nhíu mày: "Sao thấy ngươi gửi chiến thư về?"

 

Vân Nam Vương ông lời , lập tức tức giận chỗ phát tiết.

 

"Hoàng thượng! Thần những năm nay gửi cho ngài bao nhiêu chiến thư ! Lúc thủ thành thủ đến mức chỉ còn tám trăm tướng sĩ, lúc quân chỉ còn một bao gạo... Ngài giống như chuyện gì, cái gì cũng coi như thấy! Thần gửi chiến thư tác dụng gì?!"

 

 

Loading...