Gả Cho Chồng Ngốc, Ta Trở Thành Nhất Phẩm Phu Nhân - Chương 928: Rời Khỏi Nơi Quỷ Quái Này

Cập nhật lúc: 2026-05-10 00:32:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mỏ quặng ban đêm cũng canh gác, nhưng rốt cuộc so với hoàng cung canh phòng nghiêm ngặt, căn bản chẳng thấm .

 

Hai Ám Lục Ám Thất tản , thăm dò địa hình xung quanh, vô cùng thuận lợi chọn một điểm đột phá.

 

"Ta xuống xem thử, ngươi ở đây canh gác." Ám Lục với Ám Thất.

 

Trước khi đến hai bàn bạc xong, Ám Lục từng xuống một , khá hiểu rõ địa hình bên , để xuống thăm dò là thuận tiện nhất.

 

"Được, ngươi nhanh về nhanh." Ám Thất .

 

Ám Lục gật đầu với một cái, liền tung lao v.út xuống theo con đường nhỏ, Ám Thất ở chỗ cũ cảnh giác quanh.

 

Ám Lục quen đường quen nẻo xuống tới đáy hầm, đ.á.n.h giá xung quanh một vòng, liền thấy bên cạnh căn nhà nhỏ còn hai canh gác, hai đó tựa tường ngủ gật.

 

Ám Lục liền càng cảm thấy đúng, nếu trong căn nhà chứa đồ vật quan trọng, phái hai canh gác suốt đêm? Ai phái hai tên lính gác cho nhà xí nhà chứ?

 

Hắn rón rén mò tới, tiên đ.á.n.h ngất một trong đó, còn mới thấy tiếng động, còn kịp há miệng, liền cũng ngã xuống theo.

 

Ám Lục để đề phòng hai bọn họ tỉnh , liền điểm huyệt ngủ của hai , lúc mới lặng lẽ vòng cửa căn nhà nhỏ .

 

Căn nhà là nhà tre, nhưng cửa sổ, chỉ một cánh cửa.

 

Trên cửa treo một ổ khóa cũ, thoạt cũng lâu năm. Ám Lục lấy chìa khóa lục soát từ hai tên gác cửa , mở ổ khóa .

 

Vừa mới đẩy cửa , liền thấy một trận tiếng xích sắt va chạm.

 

Ám Lục cũng dám thổi sáng mồi lửa ở chỗ : "Ai?"

 

Hắn hỏi một tiếng, bên trong dường như cũng chút kích động, tiếng xích sắt càng thêm dữ dội.

 

"Ai... ai đến... ?" Giọng chút kỳ lạ, giống như lâu mở miệng, giọng già nua, còn mang theo chút khàn khàn.

 

Ám Lục lúc cũng màng nhiều như , trong mỏ quặng thế mà nhốt một ! Người nhất định là sơ hở của Cảnh gia! Bất luận thế nào cứu .

 

Cuối tháng trăng tròn, ở ngoài trời đều vô cùng tối tăm, huống hồ là ở trong phòng.

 

Hắn bước phòng sờ soạng sợi xích sắt một chút, ước tính khả năng dùng đao c.h.é.m đứt xích sắt, cuối cùng rút kết luận căn bản là thể nào, liền lãng phí thời gian, trực tiếp mở miệng hỏi: "Sợi xích sắt mở thế nào?"

 

"Chìa khóa... ở ... chủ quản."

 

Lúc cũng tìm chủ quản, nhất định sẽ qua đêm mỏ quặng.

 

Hôm nay tìm tới đây rút dây động rừng , nếu ngày mai đến, nhất định chuyển .

 

Hắn theo sợi xích sắt sờ soạng nửa ngày, mới sờ thấy sợi xích sắt thế mà móc một cái chốt mặt đất, mà cái chốt bằng gỗ.

 

Xích sắt c.h.é.m đứt, gỗ thì luôn thể gãy .

 

Hắn lập tức rút đao c.h.é.m, mượn nội lực, giống như chẻ củi , chỉ chừng sáu bảy đao, c.h.é.m vỡ khúc gỗ móc xích sắt.

 

Hắn dùng sức, kéo sợi xích sắt từ trong khúc gỗ , mới với : "Đi, theo , chuyện gì ngoài ."

 

Ra khỏi nhà tre, Ám Lục trực tiếp vác lão già lên vai cõng ông lao lên phía hầm mỏ.

 

Hạ Vận ngẩng đầu vầng trăng khuyết trời một cái, lập tức nước mắt lưng tròng, từ lúc đến cái hầm mỏ , tám năm từng lên đây .

 

Hắn cứ ngỡ sẽ kết thúc quãng đời còn ở nơi , ngờ thế mà vẫn còn nhớ tới việc cứu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ga-cho-chong-ngoc-ta-tro-thanh-nhat-pham-phu-nhan/chuong-928-roi-khoi-noi-quy-quai-nay.html.]

 

Mặc kệ là ai cứu , đợi khi ngoài, nhất định dùng trọng kim cảm tạ.

 

Ám Lục còn lên tới đỉnh, Ám Thất thấy.

 

Ám Thất vội vàng đón lấy, liếc lưng một cái, hỏi : "Người là ai?"

 

Ám Lục lắc đầu: "Chính là trong căn nhà gỗ nhỏ."

 

Lời mập mờ, Ám Thất hợp tác với lâu , lập tức hiểu .

 

Nếu thẳng bọn họ là ai, cũng tiện moi lời từ miệng , liền gật đầu: "Cuối cùng cũng tìm , chúng rời khỏi đây ."

 

Hai bọn họ ở mỏ quặng bao nhiêu ngày nay cũng , thị vệ của mỏ quặng bao lâu luân phiên một , nơi nào canh gác lỏng lẻo nhất, bọn họ đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

 

Hai trực tiếp dẫn theo Hạ Vận về phía núi , núi vẫn là rừng rậm nguyên sinh, bên trong nhiều mãnh thú rắn độc, bình thường căn bản dám qua đó, cũng giúp Cảnh gia tiết kiệm nhiều thị vệ.

 

khu rừng nguy hiểm đối với khác, đối với Ám Lục Ám Thất mà căn bản chẳng đáng là gì.

 

Bọn họ dẫn theo Hạ Vận chạy thâu đêm mười dặm đường, mới dừng nghỉ ngơi.

 

Hạ Vận mặt đất, tựa một cái cây lớn, ch.óp mũi vẫn còn vương vấn chút thở cỏ xanh ẩm ướt.

 

Trái tim mới coi như thả lỏng, chỉ cần sống sót, trời luôn sẽ sáng...

 

Ám Lục và Ám Thất cứ bên cạnh , lúc phía chân trời hửng sáng, hai cũng rõ diện mạo của Hạ Vận.

 

Người đầu bù tóc rối, râu ria xồm xoàm, mặt bẩn đến mức căn bản rõ màu sắc ban đầu.

 

Gió thổi qua, một mùi hôi thối, khiến buồn nôn.

 

Ám Thất lúc mới hỏi: "Ngươi là phương nào? Sao ở trong căn nhà gỗ nhỏ đó?"

 

Trong mắt Hạ Vận, những đều là ân nhân cứu mạng của , nếu vì cứu , ai mạo hiểm lớn như mò xuống mỏ quặng?

 

"Bản quan là Vân Quý Tổng đốc Hạ Vận, của Cảnh gia ám toán đến bước đường ..."

 

Ám Lục Ám Thất đưa mắt , đều sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

 

"Hạ đại nhân, hai là phụng mệnh của Ngô đại nhân đến giải cứu ngài, nếu là ngài, hai cũng cứu nhầm . Chúng đến thành Đại Lý, gặp Ngô đại nhân!" Ám Lục thuận miệng liền lấy lòng Ngô Tích Nguyên.

 

Hạ Vận suy nghĩ một lượt trong đầu, cũng nghĩ Ngô đại nhân mà bọn họ rốt cuộc là ai, liền hỏi một câu: "Ngô đại nhân mà các ngươi là nhân vật phương nào?"

 

"Khâm sai đại thần Ngô Tích Nguyên, phụng mệnh Hoàng thượng mà đến." Ám Thất giải thích một câu.

 

"Ngô Tích Nguyên?" Hạ Vận nghĩ nghĩ , xác định bản quen , hẳn là nhân tài mới nổi lên trong tám năm biến mất.

 

", chính là vị Ngô đại nhân , đại nhân ngài cứ theo chúng về , đợi gặp Ngô đại nhân ngài sẽ hết thôi." Ám Lục .

 

Hạ Vận đến bước đường cũng sợ, liền gật đầu đồng ý, theo bọn họ về thành Đại Lý.

 

Dọc đường hai bọn họ thủ nhanh nhẹn g.i.ế.c một con hổ lớn, bắt sống hai con rắn lục ngũ bộ, đến cuối cùng Hạ Vận tê liệt , thành thật theo lưng hai bọn họ, bọn họ bảo vệ rời khỏi cái nơi quỷ quái lúc nào cũng thể lấy mạng .

 

Đợi đến thôn làng lân cận, Ám Lục lấy mấy đồng tiền lớn, mua một bộ y phục cũ của dân làng địa phương.

 

"Đại nhân, ngài con sông nhỏ bên cạnh rửa mặt mũi một phen, bộ y phục sạch sẽ ? Nếu lẽ chúng còn thành phát hiện ."

 

 

Loading...